Với nhiều người lớn lên ở vùng quê miền Tây hay miền Bắc, cá rô đồng từng là loại cá quen thuộc xuất hiện rất nhiều sau những cơn mưa lớn. Chỉ cần nước ngập đồng, người dân có thể dễ dàng đi bắt cá bằng rổ, lưới hay thậm chí dùng tay không. Thế nhưng hiện nay, loại cá dân dã này ngày càng hiếm, muốn ăn nhiều khi phải đặt trước hoặc chờ đúng mùa mới có.
Cá rô đồng sống tự nhiên ở ruộng lúa, ao hồ và những vùng ngập nước. Loại cá này không quá to nhưng thịt chắc, thơm và đặc biệt ít tanh hơn nhiều loại cá nuôi công nghiệp. Với người dân quê, cá rô đồng không chỉ là món ăn mà còn gắn liền với ký ức tuổi thơ mỗi mùa mưa về.
Ngày trước, cá rô đồng không bao giờ thiếu vắng trong các cánh đồng lúa nước và từ lâu đã là là loại thực phẩm tạo nên món ăn dân dã mà hấp dẫn lạ lùng.
Cá rô có thể chế biến thành nhiều món khác nhau. (Ảnh minh họa)
Ngoài những món truyền thống như: Cá rô kho tộ, cá rô rán giòn, cá rô nướng, miến cá rô, lẩu cá rô đồng… Trong đó, món cá rô đồng kho tiêu ăn cùng cơm nóng vẫn được nhiều người xem là “chuẩn vị quê nhà”. Và còn có thể tìm thấy một hương vị ngọt ngào từ món canh cải bẹ xanh nấu cá rô (cá rô nấu canh rau cải).
Trước đây, sau những cơn mưa đầu mùa, cá rô thường xuất hiện dày đặc ngoài đồng. Tuy nhiên vài năm trở lại đây, cá rô đồng tự nhiên ngày càng ít. Nhiều người cho rằng nguyên nhân đến từ việc môi trường sống thay đổi, thuốc bảo vệ thực vật sử dụng nhiều hơn và diện tích ruộng đồng tự nhiên dần thu hẹp. Chính vì vậy, nguồn cá rô đồng tự nhiên không còn dồi dào như trước.
Hiện nay tại nhiều nơi, cá rô đồng tự nhiên được xem là đặc sản. Vào mùa mưa, nhiều quán ăn hoặc thương lái phải nhận đặt trước vì số lượng không nhiều. Giá cá rô đồng tự nhiên cũng cao hơn đáng kể so với cá nuôi thông thường nhưng vẫn được nhiều người tìm mua vì hương vị đặc trưng khó thay thế.
Không ít người cho rằng điều khiến cá rô đồng trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở vị ngon mà còn ở cảm giác hoài niệm. Đó là hương vị của những ngày mưa, của cánh đồng quê và ký ức giản dị mà nhiều người nay khó tìm lại được giữa cuộc sống hiện đại.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Còn trẻ ai cũng muốn đi xa, trưởng thành chỉ muốn trở về, có tiếng dép của mẹ, có dáng cha xem tivi

Sau tất cả những bon chen, thứ khiến chúng ta thấy lòng bình yên nhất đôi khi chỉ là còn có nơi để quay về, còn ánh đèn chờ cửa mỗi tối và còn tiếng ai đó hỏi rất khẽ: "Hôm nay có mệt lắm không?".
Khi còn nhỏ, ai cũng từng nghĩ niềm vui phải thật rực rỡ. Đó là món đồ chơi mới, bộ quần áo đẹp hay những chuyến đi xa đầy háo hức. Đến tuổi trưởng thành, khái niệm ấy dần đổi khác. Người ta lao vào công việc, chạy theo những mục tiêu lớn hơn, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mong cuộc sống đủ đầy.
Nhưng càng lớn, nhiều người mới nhận ra điều mình cần nhất lại vô cùng giản dị: một bữa cơm có đủ mặt người thân, một khoảng lặng được ngồi cạnh những người mình thương mà không phải đề phòng hay gồng gánh điều gì.
Một người đàn ông từng chia sẻ trong một chương trình truyền hình rằng anh đã mất gần mười năm chỉ để chạy theo công việc. Từ một nhân viên bình thường, anh trở thành quản lý của một công ty lớn.
Lương cao, xe đẹp, nhà đẹp, điều gì anh cũng có. Nhưng có lần trở về nhà lúc nửa đêm, đi ngang phòng con trai, anh giật mình khi nghe đứa bé nói với mẹ: "Mai ba có ở nhà ăn cơm không?".
Người vợ im lặng rất lâu rồi mới trả lời: "Chắc không đâu con".
Anh đứng ngoài cửa mà thấy nghẹn. Hóa ra nhiều năm qua, thứ con anh mong nhất không phải quà cáp hay điện thoại mới, mà chỉ là một bữa cơm có mặt cha mình.
Ttừ hôm đó, anh bắt đầu tập về nhà sớm nhiều hơn. Không phải để làm điều gì lớn lao, chỉ là ngồi ăn cùng con, nghe con kể chuyện trường lớp, rồi cuối tuần chở cả nhà đi ăn sáng. Anh nói điều bất ngờ nhất là càng dành thời gian cho gia đình, anh càng thấy cuộc sống của mình nhẹ lại.
Có lẽ không nơi nào khiến con người được sống thật như mái nhà của mình. Ngoài xã hội, ai cũng phải mạnh mẽ, phải cố tỏ ra ổn dù đôi khi bên trong đã rã rời. Chỉ khi bước qua cánh cửa quen thuộc, ta mới có thể thở nhẹ một hơi, buông xuống những áp lực đang mang trên vai và cho phép bản thân yếu lòng.
Người lớn bị cuốn vào vòng xoáy công việc. Trẻ nhỏ lớn lên cùng điện thoại và mạng xã hội. Có những ngày, cả nhà ở chung dưới một mái nhà nhưng gần như không trò chuyện với nhau. Mỗi người ăn vào một giờ khác nhau, ngủ vào những khoảng thời gian khác nhau, rồi dần quen với sự im lặng. Nhiều mái ấm đầy đủ tiện nghi nhưng thiếu tiếng cười.
Một cô giáo cấp hai ở Cần Thơ từng kể điều khiến cô buồn nhất không phải học sinh học yếu, mà là ngày càng nhiều đứa trẻ không còn muốn về nhà sớm. Có em tan học rồi vẫn ngồi lì ở sân trường, có em đi lòng vòng ngoài tiệm sách chỉ để "đỡ phải về nhà nghe ba mẹ cãi nhau".
Có đứa trẻ nói một câu khiến cô ám ảnh mãi: "Ở trường còn vui hơn ở nhà".
Điều đáng buồn là con người thường dành sự dịu dàng cho người ngoài nhiều hơn những người thân thuộc nhất. Ta có thể kiên nhẫn trước một vị khách khó tính nhưng lại dễ cáu gắt với cha mẹ chỉ vì vài câu nhắc nhở.
Ta sẵn sàng lắng nghe tâm sự của bạn bè nhưng lại quên hỏi người bên cạnh hôm nay có chuyện gì khiến họ buồn. Ta mang phần mềm mỏng nhất cho xã hội và để lại phần mệt mỏi nhất cho những người luôn thương mình vô điều kiện.
Một người mẹ từng tâm sự rằng bà không buồn vì con trai đi làm xa. Điều khiến bà chạnh lòng là mỗi lần gọi điện, con chỉ trả lời qua loa vài câu rồi vội tắt máy vì "bận".
Nhưng bà vẫn nhớ rõ những ngày con còn nhỏ, chỉ cần đi học về là ríu rít kể đủ chuyện trên lớp.
"Con tôi lớn rồi, nhưng càng lớn càng ít nói chuyện với mẹ", bà cười, nhưng mắt đỏ hoe.
Một đứa trẻ từng ríu rít kể đủ chuyện trên lớp sẽ đến lúc đóng cửa phòng và không còn muốn tâm sự nữa. Người cha từng khỏe mạnh bỗng chậm chạp hơn sau vài năm. Người mẹ từng thức trắng đợi con trở về cũng dần có nhiều sợi tóc bạc.
Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian. Nhiều thời gian để báo hiếu, để yêu thương, để nói những điều cần nói.
Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa trước điều gì. Có những cuộc gọi không kịp nghe. Có những lần chỉ định ghé về chốc lát rồi lại bận thêm một cuộc hẹn khác. Có những lời quan tâm còn chưa nói ra thì người nghe đã không còn chờ nữa.
Một chàng trai ở Đồng Nai từng chia sẻ câu chuyện khiến nhiều người xúc động trên mạng xã hội. Anh làm việc ở thành phố, cuối tuần nào mẹ cũng gọi hỏi: "Khi nào về ăn cơm?". Có nhiều lần anh trả lời: "Tuần sau con về". Nhưng rồi công việc, bạn bè, những cuộc hẹn cứ kéo anh đi.
Cho đến một buổi chiều, anh nhận được tin mẹ nhập viện.
Anh kể điều khiến mình day dứt nhất là trong điện thoại vẫn còn nhiều chục cuộc gọi nhỡ từ mẹ mà anh chưa kịp gọi lại.
"Lúc còn mẹ, mình cứ nghĩ lúc nào về cũng được. Đến khi muốn nghe lại tiếng mẹ gọi thì không còn nữa", anh viết.
Đôi khi điều làm người ta day dứt nhất không phải những gì đã mất ngoài xã hội, mà là những tháng ngày vô tâm với người thân trong chính ngôi nhà của mình.
Một gia đình ở Vĩnh Long có quy định rất đơn giản: tối nào cũng ăn cơm cùng nhau ít nhất 30 phút, không ai dùng điện thoại. Ban đầu, hai đứa con tuổi teen rất khó chịu vì "bị ép". Nhưng rồi dần dần, khoảng thời gian ấy trở thành điều cả nhà mong chờ nhất trong ngày.
Người cha kể: "Có hôm con tôi tự kể chuyện bị áp lực học hành mà trước đây chưa bao giờ nói".
Những điều giản dị ấy không tạo nên cảm giác đặc biệt ngay lập tức, nhưng lại âm thầm giữ con người ở gần nhau suốt nhiều năm tháng.
Có người từng nói rằng khi còn trẻ, ai cũng muốn đi thật xa. Đến lúc trưởng thành mới chỉ mong được trở về. Câu nói ấy khiến nhiều người chạnh lòng vì quá đúng.
Sau rất nhiều va vấp, điều khiến con người thấy an tâm nhất không phải nơi sang trọng nào đó, mà là căn nhà cũ có mùi thức ăn quen thuộc, có tiếng dép của mẹ ngoài hiên, có dáng cha ngồi lặng lẽ xem thời sự mỗi tối.
Không đâu trên đời cho ta cảm giác thuộc về sâu sắc như nơi ấy.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cụ bà 103 tuổi thích hát karaoke và đọc thơ
Chiều cuối tháng 5, cụ Hồ Thị Mai (103 tuổi, trú thôn Châu Thôn 1, xã Yên Ninh, tỉnh Thanh Hóa) đang nằm nghỉ trong phòng, nghe có khách đến thăm liền chống gậy chậm rãi bước ra tiếp chuyện.
Ở tuổi bách niên, cụ Mai vẫn tự lo sinh hoạt cá nhân mà không cần con cháu hỗ trợ. Mỗi ngày, cụ thức dậy từ 6h, tự gấp chăn màn, chải tóc gọn gàng, vệ sinh cá nhân rồi tập vài động tác thể dục nhẹ nhàng. Bữa sáng của cụ khá đơn giản với một cốc bột ngũ cốc.
Cụ Mai đang sống cùng người con dâu là bà Phan Thị Sáu (60 tuổi). Theo bà Sáu, dù đã bước sang tuổi 103 nhưng mẹ chồng ít khi đau ốm, hầu như chưa phải nhập viện điều trị bệnh nặng. Hằng ngày, cụ sống vui vẻ, hòa đồng, chưa từng to tiếng với con cháu hay hàng xóm.
“Trước đây, buổi sáng mẹ thường ăn cơm, giờ tuổi cao nên ăn nhẹ hơn như cháo, bún, mì hay ngũ cốc. Buổi trưa mẹ ngủ, nghỉ đều đặn, chiều lại sang nhà hàng xóm trò chuyện. Mẹ thích ăn rau xanh, các loại ngũ cốc, cá và trứng xào mướp đắng”, bà Sáu kể.
Theo bà Sáu, cụ Mai thích mặc quần áo mới và luôn giữ tinh thần trẻ trung. Mỗi khi được con cháu tặng áo quần, cụ đều vui vẻ mặc thử.
“Mẹ tính tình vui vẻ, thích hát và đọc thơ. Năm ngoái, mẹ vẫn tham gia hát karaoke cùng con cháu. Mẹ thuộc nhiều bài và hát rất đúng nhịp. Dù tuổi đã cao nhưng mắt mẹ vẫn sáng, tai thính, trí nhớ tốt. Đến giờ, mẹ vẫn hay đọc thơ, bài thơ mẹ yêu thích nhất là “Mẹ Suốt” của nhà thơ Tố Hữu”, bà Sáu chia sẻ.
Như để minh chứng cho lời con dâu kể, cụ Mai chậm rãi cất giọng đọc những câu thơ quen thuộc trong bài “Mẹ Suốt”. Giọng đọc của cụ tuy có chậm nhưng từng câu, từng chữ vẫn rõ ràng, đầy cảm xúc khiến nhiều người có mặt không khỏi xúc động.
Gạt nỗi đau mất chồng, viết tiếp tâm nguyện kháng chiến
Cụ Mai là con thứ hai trong gia đình có 4 người con ở huyện Đô Lương (cũ), tỉnh Nghệ An. Sống hơn một thế kỷ, cụ Mai vẫn nhớ rành rọt nhiều chuyện cũ.
“Năm 1930, bố tôi đưa cả gia đình vượt quãng đường dài ra Thanh Hóa rồi định cư tại xã Yên Ninh, huyện Yên Định (cũ) cho đến bây giờ. Khi ấy tôi mới 7 tuổi nhưng vẫn nhớ rõ”, cụ Mai kể.
Năm 20 tuổi, cô gái Hồ Thị Mai nên duyên với chàng trai Lê Văn Nẵm ở xã Yên Ninh. Hạnh phúc chưa được bao lâu thì tháng 2/1949, theo tiếng gọi của kháng chiến, anh Nẵm lên đường nhập ngũ.
“Ngày đi, anh hẹn đánh thắng Pháp sẽ trở về để vợ chồng sinh con”, cụ Mai nhớ lại.
Thế nhưng lời hẹn ước ấy không bao giờ thực hiện được. Năm 1951, bà Mai nhận được tin chồng hi sinh...
Nén nỗi đau mất chồng, cuối năm 1953, cụ Mai cùng nhiều người dân trong thôn tham gia dân công hỏa tuyến phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ.
“Ban ngày máy bay địch truy lùng ném bom, chúng tôi phải trú trong rừng, chờ đến đêm mới lên đường. Đường sá chủ yếu là đường rừng, dốc núi hiểm trở, mỗi người gánh khoảng 10kg gạo, đi bộ hàng chục cây số mới tới điểm tập kết. Có chuyến đi mất nửa tháng mới giao được hàng”, cụ Mai kể.
Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng, bà Mai trở về với công việc cày cấy ở quê nhà.
Nhiều năm sau ngày chồng hy sinh, người thiếu phụ trẻ dần mở lòng và nên duyên với ông Lê Văn Chản, người cùng thôn và sinh được 5 người con. Theo thời gian, chồng cùng hai người con trai đầu của cụ lần lượt qua đời.
Trải qua nhiều mất mát, biến cố của cuộc đời nhưng cụ Hồ Thị Mai vẫn giữ tinh thần lạc quan, sống chan hòa với con cháu và bà con lối xóm.
Chia sẻ về bí quyết sống vui, khỏe, cụ Mai cười hiền: “Tôi không có bí quyết gì đặc biệt. Chỉ ăn uống điều độ, vận động nhẹ nhàng, giữ tinh thần thoải mái. Có hoạt động của Hội Người cao tuổi thì tôi tham gia cho vui”.
Bà Trần Thị Dung, Chủ tịch Hội Người cao tuổi xã Yên Ninh, cho biết cụ Hồ Thị Mai là một trong những hội viên cao tuổi nhất ở địa phương. Ở tuổi 103 nhưng cụ vẫn giữ được sức khỏe tốt, tinh thần minh mẫn, tích cực tham gia hoạt động của Hội.
Theo bà Dung, xã Yên Ninh hiện có hơn 300 cụ từ 80 tuổi trở lên, trong đó 28 cụ đã hơn 100 tuổi, người cao tuổi nhất 106 tuổi. Điểm chung của nhiều cụ là duy trì nếp sống điều độ, lao động vừa sức và luôn giữ tinh thần lạc quan.
Tin Gốc: Dân Trí

Theo lãnh đạo Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ, bác sĩ Nguyễn Hoàng Duy Tiến đang làm việc tại Trung tâm Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ. Thời điểm xảy ra sự cố hành khách ngất xỉu cần cấp cứu là trên chuyến bay từ TP.HCM đến Tokyo.
Bác sĩ Tiến cho biết rạng sáng 5-4, ông đang trên đường được bệnh viện cử đi tu nghiệp khóa phẫu thuật cột sống của AO Spine (khóa học 3 tháng tại Bệnh viện Toyama University Hospital, Nhật Bản) trên chuyến bay từ TP.HCM đến Tokyo.
Thời điểm này chuyến bay của hãng hàng không Nhật Bản đã qua hơn nửa hành trình, chuẩn bị hạ độ cao để hạ cánh xuống sân bay Haneda.
"Lúc này tôi vừa ăn xong, đang định chợp mắt thì loa phát thanh vang lên: có hành khách cần cấp cứu, nhờ hành khách là bác sĩ đến hỗ trợ.
Chỉ kịp nghe đến đây tôi bật dậy, lập tức đi về phía trước, lúc này có một nữ hành khách vừa ngất sau khi đi vệ sinh, đang được đặt nằm nghiêng trên sàn máy bay. Tình trạng hành khách lúc này mặt khá nhợt, gọi không đáp ứng rõ", bác sĩ Tiến nhớ lại.
Tôi hỏi tiếp viên máy đo huyết áp, sau khi đo thể hiện huyết áp nữ hành khách: 70/40 mmHg. Đây là mức huyết áp khiến bác sĩ không thể chần chừ, cần có biện pháp cấp cứu ngay.
Tôi yêu cầu tổ bay cung cấp dịch truyền và các dụng cụ y tế cần thiết cấp cứu. Tiếp viên đem ra thêm cả "doctor kit" và một vali đầy đủ thuốc và dụng cụ.
Lúc này tôi đã thở phào vì có đủ dụng cụ cần thiết trong tay, tuy nhiên lại hơi "giật mình" một chút vì… tôi là bác sĩ chuyên khoa chấn thương chỉnh hình.
Bác sĩ Tiến nhớ lại những việc như đặt đường truyền tĩnh mạch là thứ mà thời nội trú làm như cơm bữa, nhưng đã lâu rồi không đụng đến, huống hồ lại trong hoàn cảnh "eo hẹp" này: không gian chật hẹp, máy bay đang giảm độ cao, rung lắc nhẹ, xung quanh có nhiều con mắt đổ dồn vào bày tay mình… và trao đổi trên chuyến bay hoàn toàn bằng ngôn ngữ tiếng Anh.
"Tôi có chút lo lắng, nhưng không kịp chần chừ thêm, lập tức lấy kim ra, tìm vein bệnh nhân để truyền dịch. May mắn là kim vào đúng vị trí, máu hồi tốt, dịch truyền chảy thông suốt.
Sau hơn 10 phút, huyết áp nữ hành khách dần dần cải thiện, bắt đầu tỉnh táo hơn, đáp ứng và trò chuyện lại được. Tôi thở phào vì "lần đầu làm bác sĩ thành công ở độ cao 10.000 mét", bác sĩ Tiến kể.
Theo bác sĩ Tiến, khi máy bay hạ cánh xuống Haneda, đội cấp cứu mặt đất có mặt lập tức lên tiếp nhận nữ hành khách. Ông bàn giao lại tình trạng và những việc mình đã làm trước đó cho họ, và trở lại là "hành khách" bình thường xuống sân bay như những người khác.
Bác sĩ Huỳnh Thống Em - Phó giám đốc Trung tâm Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ - cho biết đã nghe về thông tin bác sĩ Tiến cấp cứu thành công hành khách người Nhật trên đường đi tu nghiệp và đánh giá cao hành động của bác sĩ.
"Tiến là một bác sĩ nội trú trẻ, đã công tác tại đơn vị được 6 năm, năng nổ và ham học hỏi, chuyên môn tốt. Đây là chuyến tu nghiệp chuyên môn 3 tháng, do bệnh viện cử đi trong chương trình hợp tác của Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ và đối tác Nhật Bản", bác sĩ Thống Em nói.
Nguồn: https://tuoitre.vn/lan-dau-lam-bac-si-cap-cuu-o-do-cao-10-000-met-20260406163851387.htm

