Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cữ bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: “Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé”, có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Ngày nhỏ, tôi rất đam mê bóng đá, thích xem các trận bóng lớn, đọc tin thể thao, tìm hiểu về đội bóng và cầu thủ. Thế nhưng, niềm đam mê ấy dần dần đưa tôi đến gần với cá cược bóng đá. Nhiều năm trước, tôi chơi với một người làm cùng cơ quan, anh ta chơi cá cược. Ban đầu chỉ đặt cược nhỏ, dần dần số tiền lớn hơn.
Điều kỳ lạ là trong khoảng gần ba năm, tôi hầu như không thua, nếu không thắng thì cũng hòa. Phía sau những lần thắng đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng và mệt mỏi; đêm nào cũng phải canh giờ, theo dõi tỷ số, chờ kết quả. Bóng đá từ niềm vui dần trở thành áp lực. Vì nghĩ đó là "tiền từ trên trời rơi xuống", tôi tiêu xài dễ dàng và cuối cùng cũng chẳng còn gì. Tôi quyết tâm dừng lại được gần 10 năm, nghĩ mình sẽ chẳng dính đến cá độ nữa.
Cách đây vài năm, khi chuyển sang môi trường làm việc mới, tôi lại quen một đồng nghiệp chơi bóng. Tôi thấy thế lại lập tài khoản và tự chơi, lần này mọi chuyện khác hẳn, phần lớn là thua. Sức khỏe, tâm trạng và sự tập trung cho công việc của tôi đều giảm sút, ngày càng mệt mỏi. Tôi phải làm sao đây? Mong được các bạn chia sẻ.
Mỗi lần vợ chồng cãi nhau hoặc chồng giận tôi chuyện gì đó là anh lại im lặng ít thì 2-3 ngày, có khi cả tuần. Anh vẫn đi làm, ăn cơm, sinh hoạt bình thường nhưng coi như tôi không tồn tại. Tôi hỏi gì cũng không trả lời hoặc chỉ đáp đúng một hai từ. Nhiều hôm trong nhà im lặng đến mức tôi thấy ngột ngạt. Tôi muốn nói chuyện để giải quyết cho xong, không hài lòng gì thì nói nhưng anh không mở miệng. Càng kéo dài tôi càng mệt, lúc nào cũng phải đoán xem anh đang nghĩ gì. Không biết kiểu im lặng này có phải là một dạng bạo lực gia đình không nữa. Tôi phải làm gì để cải thiện đây?
Tôi 31 tuổi, chồng hơn tôi 5 tuổi, vợ chồng kết hôn gần 8 năm. Tôi sinh ra trong gia đình khó khăn nên từ nhỏ đã quen sống tiết kiệm, ít giao tiếp, chỉ biết học hành rồi đi làm. Ra trường chưa kịp báo hiếu bố mẹ thì tôi lấy chồng. Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi thường cãi nhau vì anh hay đi nhậu, bỏ mặc tôi mang thai. Rồi tôi dần thay đổi, không còn trách móc nữa.
Lần mang thai đầu tiên là quãng thời gian tồi tệ nhất đời tôi. Tôi bị đa ối, tăng gần 30 kg, phù nề khắp người. Khi sinh phải gây mê, tôi chưa kịp nhìn mặt con thì con đã qua đời vì nhiễm trùng thai. Chồng giấu chuyện vì sợ tôi không chịu nổi cú sốc. Tôi đau đớn nhưng cũng cố gắng vượt qua để có con lần nữa.
Khi mang thai bé thứ hai, tôi phát hiện chồng ra ngoài ôm hôn người khác. Anh nói chỉ dừng ở đó nên tôi im lặng bỏ qua. Sau khi con chào đời, tôi gần như dành toàn bộ cuộc sống cho con. Tôi đưa con về ngoại, mỗi ngày chạy gần 60 km đi làm, đêm thức nhiều lần cho con bú, hút sữa, có lúc sốt vì tắc sữa nhưng vẫn cố gắng nuôi con bằng sữa mẹ đến 22 tháng.
Khi con cứng cáp hơn, tôi đưa con lên thành phố để cả nhà được gần nhau. Tôi bắt đầu chăm chút bản thân hơn, đi làm tóc, mua quần áo mới, tập thể dục giảm cân, rủ chồng đi chơi và dự định sinh thêm em bé. Tôi cứ nghĩ những năm tháng vất vả đã qua, cuộc sống gia đình cuối cùng cũng ổn định.
Nhưng trong một lần đi công tác, chồng gửi tin nhắn nói đã hết yêu tôi từ lâu, thậm chí có người khác suốt hai năm khi mẹ con tôi ở nhà ngoại. Anh cho rằng tôi chỉ biết chăm con mà quên chăm sóc bản thân. Tôi cố thay đổi theo mọi điều anh mong muốn. Anh nói đã chấm dứt mối quan hệ bên ngoài và vì con nên muốn cùng tôi bắt đầu lại. Thế nhưng đến giờ, anh vẫn lạnh nhạt trong chuyện vợ chồng. Tôi không biết mình có thể khiến anh yêu lại không và phải làm gì để giữ gìn cuộc hôn nhân này.