Trong những phút đầu trận, hoặc khi Argentina đang kiểm soát được nhịp độ, Messi thường di chuyển với tần suất thấp hơn hẳn so với thời đỉnh cao. Anh lững thững, quan sát nhiều hơn là chạy, và hoạt động chủ yếu ở khu vực nách trung lộ, vùng không gian giữa hàng tiền vệ và hậu vệ đối phương mà giới phân tích chiến thuật vẫn gọi là zone 14. Đây là khu vực lý tưởng để Messi đọc trận đấu, nhận bóng trong tư thế thoải mái và tung ra những đường chuyền quyết định mà không cần phải tốn quá nhiều sức lực di chuyển.
Cách vận hành này phù hợp với sự thay đổi thể chất của Messi so với thời kỳ đỉnh cao ở châu Âu. Anh không còn rê dắt liên tục để tự mình xẻ nát hàng thủ đối phương như trước, mà chọn cách chơi chọn lọc, tiết kiệm năng lượng cho những khoảnh khắc quyết định.
Nhưng đừng vì thế mà đánh giá thấp cách vận hành này: chính lối chơi tưởng chừng “nhàn nhã” ấy lại đang tạo ra hiệu suất đáng kinh ngạc. Theo thống kê của Opta, Messi hiện là 1 trong chỉ 2 cầu thủ có trên 20 pha đi bóng thành công tại World Cup 2026, với tổng cộng 25 lần, nhiều hơn cả sao trẻ Lamine Yamal của Tây Ban Nha (22 lần).
Ấn tượng hơn, Messi cũng là 1 trong chỉ 2 cầu thủ trong 60 năm qua vừa dẫn đầu về số cú dứt điểm vừa dẫn đầu về số cơ hội tạo ra tại một kỳ World Cup, với 34 cú sút và 25 cơ hội được tạo ra. Người còn lại chính là Diego Maradona ở kỳ World Cup 1986 huyền thoại (29 cú sút, 30 cơ hội tạo ra). 2 con số này cho thấy dù di chuyển ít hơn, Messi vẫn đang là trung tâm tuyệt đối trong mọi pha lên bóng của Argentina.
Nhưng khi Argentina rơi vào thế bị động, bị đối thủ dồn ép hoặc cần một khoảnh khắc đột biến để xoay chuyển cục diện, một phiên bản hoàn toàn khác của Messi xuất hiện. Anh được đẩy ra biên phải, nơi có nhiều khoảng trống hơn để tăng tốc và đối mặt trực diện với hậu vệ đối phương. Ở vị trí này, Messi bất ngờ chơi bùng nổ như thời trai trẻ: những pha lắc hông, xử lý kỹ thuật liên tiếp và những cú đột phá dứt khoát nhắm thẳng vào khung thành.
Biểu hiện rõ ràng nhất của phiên bản này đến ở 2 trận đấu với Ai Cập và đặc biệt là với Anh, dù mỗi trận có một sắc thái riêng. Ở trận gặp Ai Cập, khi Argentina bị dẫn 0-2 và bế tắc hoàn toàn ở khu trung lộ chật chội, sự xuất hiện của Lautaro Martinez thay De Paul đã kéo Messi dạt hẳn ra không gian gần biên phải.
Ngay khi có khoảng trống để thở, Messi lập tức tỏa sáng: phút 79, anh kiến tạo cho Cristian Romero đánh đầu ghi bàn. Sau đó, anh có thêm một pha đi bóng qua nhiều cầu thủ rồi chuyền bóng vào trong, suýt nữa giúp Martinez gỡ hòa. Ngay cả tình huống Messi gỡ hòa cũng xuất phát từ pha treo bóng ở biên phải của chính “El Pulga”.
Ở trận gặp Anh, kịch bản còn rõ nét hơn. Bị các cầu thủ Anh vây ráp, dồn ép ra hẳn cánh phải suốt phần lớn thời gian, Messi tưởng như đã bị vô hiệu hóa khi cả trận chỉ có đúng một cú dứt điểm và không ghi bàn. Nhưng chính từ vị trí bị đẩy ra biên ấy, anh đã định đoạt trận đấu theo cách không ai ngờ tới.
Đường chuyền giúp Enzo Fernandez ghi bàn gỡ hòa ở phút 85 tuy chỉ là một pha chuyền bóng đơn giản, nhưng chính sự hiện diện đầy đe dọa của Messi đã kéo lệch cả hàng thủ Anh, mở ra khoảng trống để Fernandez dứt điểm từ ngoài vòng cấm.
Đến phút bù giờ, sau khi cú sút của Alexis Mac Allister dội cột, Messi là người đầu tiên băng vào đón bóng bật ra, đi bóng dọc biên phải rồi tung ra quả tạt bằng chân phải không thuận. Bóng vượt qua tầm với của John Stones để Lautaro Martinez đánh đầu ấn định chiến thắng 2-1 ở phút 92. Chính pha kiến tạo thứ hai này mới là minh chứng rõ ràng nhất cho việc Messi hoạt động và tạo đột biến trực tiếp từ hành lang cánh phải, đúng như những gì được thể hiện trong trận đấu.
Trong trận gặp Anh, Messi còn thực hiện tới 9 pha đi bóng thành công, con số cao nhất mà bất kỳ cầu thủ nào đạt được trong một trận đấu tại kỳ World Cup này.
Chính sự tồn tại song song của 2 phiên bản này khiến Messi trở thành bài toán cực khó cho bất kỳ hàng thủ nào, bao gồm cả Tây Ban Nha. Nếu chỉ tập trung bó chặt khu trung lộ để vô hiệu hóa khả năng điều phối của Messi, “La Roja” có thể sẽ phải trả giá khi anh bất ngờ dạt ra biên phải và bùng nổ trong những tình huống đấu tay đôi.
Ngược lại, nếu dồn quân số ra biên phải để đề phòng những cú đột phá, khoảng trống ở trung lộ sẽ mở ra, và Messi hoàn toàn có thể lùi sâu để nhận bóng, tổ chức lối chơi cho Argentina như một nhạc trưởng thực thụ.
Đó là lý do vì sao bất kỳ đối thủ nào của Argentina, kể cả một tập thể kỷ luật và giàu kinh nghiệm như Tây Ban Nha, cũng không thể lơ là Messi dù chỉ một phút, từ những giây đầu tiên cho đến khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Hôm nay (18.4), Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM diễn ra chặng 14 từ phường Quy Nhơn (Gia Lai) về phường Tuy Hòa (Đắk Lắk) dài 94 km. Chặng đua chứng kiến phong độ cao của tay đua người Belarus Marchuk Dzianis khi giành chiến thắng ở điểm rút giải thưởng dọc đường lẫn chiến thắng chặng.
Đường đua từ Quy Nhơn đến Tuy Hòa không dài nhưng có nhiều con dốc dài, là cơ hội để các tay đua tấn công tách tốp với mục tiêu đánh chiếm các danh hiệu. Cũng vì thế đội TP.HCM New Group, TP.HCM Vinama phải vất vả để bảo vệ danh hiệu áo vàng cho tay đua Yarash Uladzislau cùng ngôi nhất đồng đội.
Bộ đôi ngoại binh Pawel Szostka (Quân khu 7) và Christoph Janssen (Đồng Tháp 1) tách tốp thành công, chia nhau vị trí nhất, nhì ở điểm rút giải thưởng dọc đường đầu tiên ở dốc Găng (phường Sông Cầu, Đắk Lắk). Tuy nhiên sau đó 2 tay đua này bị đoàn đông của áo vàng Yarash Uladzislau bắt kịp. Ở điểm giải thưởng dọc đường thứ hai, Marchuk Dzianis là người chiến thắng sau cú nước rút mạnh mẽ, đánh bại đối thủ cạnh tranh trực tiếp danh hiệu áo xanh là Patrick Patterson.
Tay đua Đặng Thành Được (Hà Nội) nỗ lực một mình bứt phá tìm kiếm chiến thắng ở đích tại Tuy Hòa. Tuy nhiên đoàn đông của áo vàng Yarash Uladzislau rượt đuổi thành công trong đoạn cuối. Với mục tiêu đưa chân nước rút số 1 của đội là Patrick Patterson về cạnh tranh chiến thắng chặng, các tay đua đội 620 Nông nghiệp Vĩnh Long, 620 Châu Thới Vĩnh Long chủ động làm "đầu máy kéo". Tuy nhiên Marchuk Dzianis khéo léo đeo bám trước khi tung ra cú nước rút mạnh mẽ sở trường, cán đích đầu tiên, giành chiến thắng trước sự cổ vũ của đông đảo người hâm mộ tại Tuy Hòa. Đây là chiến thắng chặng lần thứ 5 của tay đua người Belarus ở Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM, giúp anh giữ vững danh hiệu áo xanh - vua nước rút.
Nỗ lực của Patrick Patterson chỉ giúp anh về đích hạng nhì, tiếp tục đeo bám Marchuk Dzianis trong cuộc đua áo xanh - vua nước rút. Trong khi đó trong ngày thi đấu đầy nỗ lực, Nguyễn Tấn Hoài (đội Công an TP.HCM) về đích hạng ba, là tay đua Việt Nam có thành tích tốt nhất chặng 14 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM.
Đoàn đua về đích chung tốp đông nên các danh hiệu sau 14 chặng không thay đổi khi Yarash Uladzislau (TP.HCM New Group) giữ áo vàng, Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7) áo cam, Trần Trọng Phúc (Võ Đắc Đồng Nai) áo trắng.
Ngày mai (19.4) diễn ra chặng 15 Cúp xe đạp truyền hình TP.HCM từ Tuy Hòa (Đắk Lắk ) về Nha Trang (Khánh Hòa) có cự ly thi đấu 124 km. Ở chặng đua này các tay đua chinh phục đèo Cả có tính điểm áo chấm đỏ - vua leo núi. Ở danh hiệu này 3 tay đua cạnh tranh là Pierantozzi Lucio (Võ Đắc Đồng Nai, 15 điểm), Mugisha Moise (TP.HCM Vinama, 15 điểm) và Phạm Lê Xuân Lộc (Quân khu 7, 12 điểm).
Cuộc đối đầu giữa Paraguay và ứng viên vô địch Pháp tại vòng 1/8 World Cup 2026 vào rạng sáng 5/7 (giờ Việt Nam) tại sân Philadelphia (Mỹ) hứa hẹn sẽ là một trận cầu đầy kịch tính. Sau khi loại nhà vô địch thế giới 4 lần Đức, Paraguay đang tràn đầy tự tin hướng tới việc tạo nên thêm một cơn địa chấn nữa, trong khi Pháp với phong độ hủy diệt đang quyết tâm khẳng định vị thế ứng viên số một cho ngôi vương.
Chiến thắng 4-3 trên chấm luân lưu trước Đức, sau 120 phút hòa 1-1, đã đưa Paraguay trở thành một trong những bất ngờ lớn nhất của giải đấu. Trung vệ Jose Canale sút thành công quả luân lưu quyết định, mang về chiến thắng lịch sử cho đại diện Nam Mỹ. Với thứ hạng 41 FIFA, kém Đức (hạng 10) tới 31 bậc, đây là khoảng cách lớn thứ tư từng bị san lấp trong một trận đấu thuộc vòng knock-out World Cup kể từ năm 1994.
Sau thất bại nặng nề 1-4 trước Mỹ ở trận mở màn vòng bảng, Paraguay dưới sự dẫn dắt của HLV Gustavo Alfaro đã lột xác mạnh mẽ. Lối chơi kỷ luật, đoàn kết và khó bị đánh bại đã giúp họ chỉ thua 1 trong 12 trận vòng loại World Cup kể từ tháng 8/2024. Tính trên mọi đấu trường, Paraguay cũng chỉ nhận 5 thất bại trong 23 trận gần nhất (thắng 10, hòa 8).
Tuy nhiên, lịch sử đối đầu không ủng hộ Paraguay. Họ chưa từng đánh bại Pháp sau 5 lần chạm trán (hòa 2, thua 3), trong đó có thất bại 0-1 ở vòng 16 đội World Cup 1998 bởi "Bàn thắng vàng" của Laurent Blanc ở phút 114.
Ngược lại, Pháp đang thể hiện sức mạnh đáng sợ của ứng viên số một cho chức vô địch. Cùng với Mexico và Argentina, Les Bleus là một trong ba đội toàn thắng tại World Cup 2026 và sở hữu hàng công mạnh nhất giải với 12 bàn thắng.
Bộ tứ tấn công Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Michael Olise và Bradley Barcola đang thi đấu bùng nổ. Riêng Mbappe đã lập cú đúp trong chiến thắng 3-0 trước Thụy Điển ở vòng 1/16. Trận đấu đó cũng đánh dấu sự trở lại đầy cảm xúc của HLV Didier Deschamps sau khi mẹ ông qua đời. Nhà cầm quân từng là đội trưởng tuyển Pháp đánh bại Paraguay tại World Cup 1998 hiện đã nâng kỷ lục lên 18 chiến thắng tại World Cup trên cương vị HLV.
Đội tuyển số một thế giới đã thắng 9 trong 10 trận quốc tế gần nhất và giành chiến thắng 15/18 trận tại World Cup kể từ khi đăng quang năm 2018.
Dẫu vậy, Deschamps vẫn dành sự tôn trọng lớn cho Paraguay và khẳng định chiến thắng trước Đức hoàn toàn không phải là một tai nạn. Ông nhận định Paraguay sở hữu hàng thủ kỷ luật, khả năng chịu áp lực rất tốt và biết cách khiến các đối thủ rơi vào bế tắc.
Tuy nhiên, việc phong tỏa hàng công Pháp là nhiệm vụ khó hơn rất nhiều. Khả năng sáng tạo của Michael Olise cùng tốc độ và sự sắc bén của Mbappe hay Dembele có thể phá vỡ mọi hệ thống phòng ngự. Nếu duy trì được hiệu suất như những trận đấu vừa qua, Les Bleus đủ sức giải quyết trận đấu trong thời gian thi đấu chính thức.
Một yếu tố đáng chú ý là điều kiện thời tiết. Nhiệt độ tại Philadelphia dự kiến lên tới khoảng 39°C, điều có thể phần nào giúp Paraguay phát huy lối chơi phòng ngự phản công và kéo giảm nhịp độ trận đấu.
Thông tin lực lượng
Trung vệ Omar Alderete vẫn chưa bình phục chấn thương đầu gối và nhiều khả năng tiếp tục vắng mặt. Jose Canale được kỳ vọng giữ vị trí đá cặp trung vệ với đội trưởng Gustavo Gomez. Hai cánh hàng thủ sẽ là Juan Jose Caceres và Junior Alonso.
Tiền vệ Diego Gomez trở lại sau án treo giò một trận và có thể sát cánh cùng Andres Cubas cùng Damian Bobadilla hoặc Matias Galarza ở tuyến giữa. Julio Enciso và Miguel Almiron nhiều khả năng tiếp tục chơi hai cánh, hỗ trợ trung phong Gabriel Avalos. Antonio Sanabria là phương án dự phòng đáng chú ý trên hàng công.
Pháp không ghi nhận ca chấn thương mới. Marcus Thuram vẫn bỏ ngỏ khả năng ra sân do vấn đề ở bắp chân và nhiều khả năng chưa thể đá chính. HLV Deschamps nhiều khả năng giữ nguyên đội hình đã đánh bại Thụy Điển. Mbappe tiếp tục lĩnh xướng hàng công, hướng tới bàn thắng thứ 20 tại World Cup để cân bằng thành tích của Lionel Messi trong danh sách ghi bàn nhiều nhất lịch sử giải đấu.
Michael Olise đã có 5 pha kiến tạo tại giải và chỉ còn kém kỷ lục 6 kiến tạo của Pele đúng một lần dọn cỗ, sẽ tiếp tục đảm nhiệm vai trò hộ công. Hai cánh vẫn là Dembele và Barcola. Ở tuyến giữa, Adrien Rabiot và Aurelien Tchouameni được kỳ vọng tiếp tục đá chính, dù Manu Kone sẵn sàng cạnh tranh vị trí.
Đội hình dự kiến
Paraguay: Gill; Caceres, G. Gomez, Canale, Alonso; Galarza, Cubas, D. Gomez; Almiron, Avalos, Enciso.
Paraguay chắc chắn không phải đối thủ dễ bị khuất phục và nhiều khả năng sẽ tiếp tục thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường như những gì đã làm trước Đức. Tuy nhiên, sẽ rất khó để cản bước một đội tuyển Pháp đang sở hữu hàng công bùng nổ.
Les Bleus đã ghi từ hai bàn trở lên ở 16/17 trận quốc tế gần nhất, cho thấy sức mạnh tấn công đáng sợ. Với dàn ngôi sao như Mbappe, Dembele và Olise, đội bóng của HLV Deschamps được kỳ vọng sẽ tìm ra cách xuyên thủng hàng phòng ngự vốn rất kỷ luật của Paraguay để giành vé vào tứ kết.