* Đội hình dự kiến của hai đội:
* Tuyển Iraq (4-4-2): Hassan; H Ali, Tahseen, Sulaka, Doski; Al-Ammari, Iqbal; Bayesh, Jasim, Al-Hamadi; Hussein.
* Tuyển Na Uy (4-3-3): Nyland; Ryerson, Ajer, Heggem, Moller Wolfe; Odegaard, Berge, Aursnes; Sorloth, Haaland, Nusa.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Thắng Newcastle ở vòng đấu cuối tuần qua, Arsenal đã chiếm lại ngôi đầu bảng từ tay Man.City. Từ nay đến hết mùa bóng, Arsenal chỉ còn 4 trận ở giải Ngoại hạng, đều gặp các đối thủ trung bình - yếu (Fulham, West Ham, Burnley, Crystal Palace). Toàn thắng trước các đối thủ như thế là nhiệm vụ khả thi. Và nếu Arsenal làm được điều đó, họ sẽ vô địch trong trường hợp Man.City mất điểm trước một trong 5 đối thủ còn lại, gồm: Everton, Brentford, Bournemouth, Aston Villa, Crystal Palace.
Quay sang Champions League, Arsenal chỉ phải đụng độ Atletico Madrid ở vòng bán kết (như thế là quá nhẹ nhàng so với cặp bán kết còn lại là PSG và Bayern Munich). Vượt qua Atletico để tranh chức vô địch? Đây cũng là nhiệm vụ khả thi. Ở vòng bảng mùa này, Arsenal từng gặp Atletico và thắng đến 4-0.
Lý thuyết là vậy, thực tế ra sao lại là chuyện khác. Cái giá phải trả cho trận thắng Newcastle 1-0 cuối tuần qua là Eberechi Eze và Kai Havertz chấn thương. Trong vòng 12 ngày (từ 25.4 - 6.5), Arsenal phải cố sức đá 4 trận ở giải Ngoại hạng và Champions League (gặp Newcastle, Atletico, Fulham, Atletico lượt về). Giả sử trận nào cũng có cầu thủ chấn thương, thì nguyên đội tan nát. Hoàn toàn ngược lại, đối thủ trong nước của Arsenal là Man.City thì quá thuận lợi, không phải đá trận nào ở giải Ngoại hạng từ cuối tuần qua cho đến ngày 5.5.
Arsenal có nên xoay tua đội hình? Mặt khác, giả sử chiếm được ưu thế dẫn điểm, thì họ nên ưu tiên bảo toàn lực lượng hay bung sức quyết thắng? Cả hai câu hỏi đều khá hóc búa, âu cũng là dịp để giới quan sát kiểm chứng năng lực cũng như bản lĩnh của HLV Mikel Arteta trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng. Tác dụng lớn của một trận thắng trong giai đoạn này là nó có thể trở thành vũ khí tinh thần, giúp các cầu thủ vượt qua mệt mỏi. Mặt khác, Arsenal có một nhược điểm, nhưng cũng là ưu điểm. Đội hình Arsenal không có siêu sao thực sự, thiếu hẳn những thủ lĩnh lớn. Cái hay là sự đồng đều giữa các cầu thủ trên sân và ghế dự bị, dẫn đến tình trạng Arsenal có rất nhiều cầu thủ vào sân từ ghế dự bị và lập công trong mùa bóng này.
Khi Arsenal vượt qua Sporting Lisbon ở vòng tứ kết Champions League, thì bàn thắng duy nhất của họ (trong cả hai lượt) là do một cầu thủ dự bị kiến tạo cho cầu thủ dự bị khác ghi bàn ở phút bù giờ. Do vậy, giới hâm mộ Arsenal không phải quá lo lắng, khi đội này đang có quá nhiều cầu thủ chấn thương, gồm: Eze, Havertz, Martin Zubimendi, Jurrien Timber, Mikel Merino, Riccardo Calafiori. Họ đá chính, ngồi ngoài, hay thậm chí vắng mặt… đều được. Chi tiết quan trọng nhất có lẽ là sự trở lại của Bukayo Saka. Anh đã xuất hiện ở trận gặp Newcastle vừa qua, chơi khá ổn, và sẽ gánh vác hy vọng cho Arsenal trong chuyến làm khách trên sân Atletico rạng sáng mai (2 giờ ngày 30.4).
Bên phía Atletico thì Pablo Barrios và Jose Gimenez không thể thi đấu do chấn thương. Ademola Lookman, Julian Alvarez và David Hancko đang chờ kiểm tra phong độ để biết rõ khả năng ra sân. Chiến tích đáng kể nhất của Atletico là họ đã vượt qua Barcelona để có mặt ở vòng đấu này. Thật ra, Barcelona tự thua là chính (luôn có cầu thủ lãnh thẻ đỏ một cách không cần thiết trong cả hai lượt).
Dù đã thắng đậm 4-0 hồi đầu mùa, nhưng Arsenal có lẽ chỉ ở mức độ cân sức với Atletico trong cặp đấu này, nhất là khi Atletico có ưu thế sân nhà. Mặt khác, đôi bên cũng khá tương đồng trong cách chơi (lấy sự chắc chắn của hàng phòng ngự làm nền tảng), chờ dịp tung đòn từ các pha phản công hoặc tình huống cố định. Trận đấu do vậy sẽ rất căng thẳng, khó có nhiều bàn thắng.
Đây có lẽ là trận đấu quan trọng nhất, và chắc chắn là khó khăn nhất cho Arsenal từ nay đến cuối mùa bóng (trừ phi họ còn có thêm trận chung kết Champions League). Sự thành bại trong trận bán kết lượt đi Champions League sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến các trận đấu tiếp theo của Arsenal, quyết định Arsenal sẽ "được tất cả" hoặc "không có gì" trong mùa bóng này.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đội tuyển Việt Nam đã vô địch AFF Cup 2024 nhờ phong độ chói sáng của chân sút Nguyễn Xuân Son (7 bàn sau 5 trận), trên nền tảng lối chơi trực diện, tốc độ mà HLV Kim Sang-sik xây dựng cách đây 2 năm.
Không chỉ "mát tay" khi biến tập thể rệu rã dưới thời người tiền nhiệm Philippe Troussier thành cỗ máy chiến thắng tại AFF Cup, ông Kim còn để lại dấu ấn riêng biệt với những phát hiện mới mẻ.
Đó là thủ môn Nguyễn Đình Triệu, người đã đi từ chỗ vô danh để bước lên sân khấu lớn, trở thành thủ môn xuất sắc nhất AFF Cup 2024. Tiền vệ Doãn Ngọc Tân lần đầu lên tuyển, để rồi chơi ấn tượng ở tuyến giữa nhờ nguồn năng lượng dồi dào, bền bỉ cùng lối đá máu lửa.
Tài năng trẻ Bùi Vĩ Hào cũng bứt lên dưới thời HLV Kim Sang-sik, được giao vai trò đeo bám, pressing trên tuyến đầu để ngăn ý đồ triển khai của đối thủ từ trong "trứng nước". Nguyễn Hai Long từng lên tuyển trước đây, nhưng phải đến khi ông Kim trao gửi niềm tin, tiền vệ sinh năm 2000 mới rực sáng với 2 bàn thắng, trong đó có pha lập công ấn định chiến thắng 3-2 trước Thái Lan ở chung kết lượt về. Châu Ngọc Quang, viên ngọc đến từ HAGL, cũng là làn gió mới mẻ trên hàng tiền vệ với khả năng cầm bóng, rê dắt, xâm nhập và di chuyển xông xáo.
Sau 2 năm, đội tuyển Việt Nam trở lại AFF Cup 2026 với vị thế đương kim vô địch. So với giải trước, học trò của ông Kim nhuần nhuyễn, bản lĩnh. Tuy nhiên, cũng giống AFF Cup 2024, đội tuyển Việt Nam vẫn cần gương mặt mới để làm dày đội hình, tăng sức cạnh tranh và gây bất ngờ cho đối thủ.
Khao khát làm mới đội tuyển Việt Nam được ông Kim truyền tải qua từng đợt tập trung, với những nhân tố "lạ".
Tiền vệ Võ Hoàng Minh Khoa từng có vé lên tuyển đầu năm 2025, khi đội khởi đầu vòng loại Asian Cup 2027. Cũng bước lên từ V-League, còn có tiền đạo Phạm Gia Hưng của Ninh Bình, người đã khoác áo tuyển 3 đợt tập trung gần nhất, cùng chân sút Nguyễn Trần Việt Cường của Becamex TP.HCM, nhân tố lần đầu khoác áo tuyển ở đợt tập trung tháng 3.
Phạm Lý Đức, Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Phi Hoàng, Trần Trung Kiên, Nguyễn Nhật Minh là những nhân tố được ông Kim chọn lọc từ U.23 Việt Nam lên đội tuyển quốc gia tại vòng loại Asian Cup 2027.
Nhìn chung, việc huấn luyện U.23 Việt Nam giúp ông Kim đánh giá tiềm năng lớp kế cận nhằm trao cơ hội. Nhưng V-League mới là sân chơi thực chiến để đánh giá đẳng cấp cầu thủ. Những "cơn gió lạ" của đội cách đây 2 năm như Ngọc Tân, Ngọc Quang, Hai Long đều được chọn lọc từ những trận V-League mà ông Kim trực tiếp đến sân quan sát và thẩm định.
Sự mới mẻ của đội tuyển Việt Nam ở AFF Cup 2026 sẽ đến từ hàng công, với nguồn tài nguyên dồi dào mà ông Kim đang có. Bên cạnh ngoại binh nhập tịch Đỗ Hoàng Hên vốn dĩ đã chứng tỏ đẳng cấp suốt 5 năm đá V-League, ông Kim đang có hai ngọc quý chưa khai thác hết tiềm năng. Đó là Việt Cường và Đình Bắc.
Việt Cường là tài năng bị "lãng quên" ở nhiều cấp độ đội tuyển suốt nhiều năm. Chân sút sinh năm 2000 có chiều cao tốt (1,8 m) tầm hoạt động rộng, chịu khó tranh chấp, di chuyển và chạy chỗ hút người tốt.
6 bàn sau 17 trận ở V-League mùa này không chỉ là thành tích tốt nhất sự nghiệp của Việt Cường, mà còn cho thấy nỗ lực bước ra ánh sáng của tiền đạo đang nỗ lực thế vai đàn anh Nguyễn Tiến Linh. Pha solo qua hơn nửa chiều dài sân để ghi bàn vào lưới Hà Nội là dấu hiệu của một chân sút đã sẵn sàng làm nên chuyện nếu được tin tưởng.
Đình Bắc cũng bùng nổ với 8 bàn trong 5 trận gần nhất, khiến quãng thời gian "tịt ngòi" nửa đầu mùa giải trở thành dĩ vãng. Vượt qua áp lực kỳ vọng từ giải U.23 châu Á, Đình Bắc thực sự trưởng thành dưới bàn tay dìu dắt của người thầy nghiêm khắc, tận tâm Alexandre Polking. Chân sút sinh năm 2004 hưởng lợi từ hệ thống CLB Công an Hà Nội vốn dĩ đã nhuần nhuyễn, nhưng không thể phủ nhận, Đình Bắc đủ toàn năng để trở thành mũi tấn công đáng gờm. Anh có tốc độ, kỹ thuật, khả năng tì đè cùng nhãn quan sắc bén được mài sắc từng ngày.
Đình Bắc từng không được trọng dụng ở đội tuyển Việt Nam. Nhưng, thời thế đã khác. AFF Cup 2026 là sân khấu đủ lớn để Đình Bắc bước lên và trở thành trụ cột.
Tin Gốc: Thanh Niên
*Trận đấu giữa U17 Việt Nam và U17 UAE thuộc vòng bảng giải U17 châu Á 2026, sẽ diễn ra lúc 0h sáng 14/5 (theo giờ Việt Nam), tại khu liên hợp thể thao King Abdullah, Jeddah (Saudi Arabia). Dân trí sẽ tường thuật trực tuyến trận đấu này.
Nếu U17 Việt Nam thắng U17 UAE, chúng ta sẽ giành vé vào tứ kết giải U17 châu Á năm nay, bất chấp các kết quả còn lại. Nếu U17 Việt Nam hòa U17 UAE, đội bóng của HLV Cristiano Roland cũng sẽ vào tứ kết, nếu U17 Hàn Quốc không thua U17 Yemen trong trận đấu diễn ra cùng giờ.
Khả năng U17 Hàn Quốc không thua U17 Yemen là khả năng rất dễ xảy ra. Chính vì thế, nhiệm vụ của U17 Việt Nam ở trận đấu với U17 UAE không quá phức tạp. Trước tiên, chúng ta cần đảm bảo sự an toàn bên phần sân nhà, chí ít là để không thua U17 UAE trong khoảng thời gian đầu trận.
Sau đó, tùy thuộc vào diễn biến của bảng đấu mà U17 Việt Nam sẽ quyết định có tăng tốc mạnh hay không, ở nửa sau của trận cầu này?
Về mặt tố chất, cầu thủ U17 UAE vẫn có tố chất tốt hơn cầu thủ U17 Việt Nam. Họ khỏe hơn, nên nếu U17 Việt Nam đá nhanh ngay từ đầu, tăng tốc mạnh ngay từ đầu, chúng ta có thể hụt hơi ở cuối trận.
Đây là điều hết sức nguy hiểm, từng xảy ra trong trận đấu với U17 Hàn Quốc cách đây ít ngày: U17 Việt Nam sa sút thể lực trong những phút cuối, bị thủng lưới đến 4 bàn, từ chỗ dẫn trước 1-0, chúng ta thua chung cuộc với tỷ số 1-4, với 4 bàn thua xảy ra từ phút 83.
Đá phòng ngự phản công, phân phối sức hợp lý, U17 Việt Nam vừa có thể đảm bảo thể lực suốt trận, vừa có khả năng tạo sự ức chế cho các cầu thủ U17 UAE.
Khi bị ức chế, khi trận đấu không diễn ra theo ý muốn, các cầu thủ Tây Á nói chung, cầu thủ UAE nói riêng dễ có những pha xử lý chệch choạc. Từ đó, U17 Việt Nam có thể khai thác các khoảng trống ở hàng thủ của đối phương.
Ngoài ra, khi chơi phòng ngự phản công, U17 Việt Nam không nên chơi với đội hình quá thấp. Chúng ta càng lùi thấp, đối thủ càng thoải mái dâng cao, gây áp lực toàn diện lên hàng thủ của U17 Việt Nam. Đây cũng là điều từng xảy ra ở những phút cuối trận gặp U17 Hàn Quốc.
Đá từ tốn, giữ chặt hàng thủ, nhưng khi có bóng vẫn bình tĩnh kiểm soát bóng, nhịp nhàng phối hợp đưa bóng lên phía trên, rồi dứt điểm uy hiếp khung thành đối thủ. Với cách chơi này, U17 Việt Nam có thể khiến cho U17 UAE khó đoán, họ luôn luôn phải ở trong trạng thái cảnh giác cao độ trước chúng ta.
Bình tĩnh phát huy những điểm mạnh nhất của mình, U17 Việt Nam sẽ có cơ hội vượt qua U17 UAE. Vé vào tứ kết giải U17 châu Á và vé dự World Cup U17 năm 2026 đang nằm trong tầm tay U17 Việt Nam (các đội vào tứ kết giải U17 châu Á năm nay sẽ nghiễm nhiên có suất dự World Cup U17).
Dự đoán: U17 Việt Nam thắng 1-0.
Tin Gốc: Dân Trí

