Bà H. 71 tuổi, ở Tây Ninh nhập viện tại Bệnh viện Đa khoa Xuyên Á trong tình trạng ngứa dữ dội toàn thân kéo dài cả tuần.
Theo người nhà, hơn một tuần trước, bà bắt đầu xuất hiện các nốt mẩn ngứa ở vùng tay. Các tổn thương sau đó nhanh chóng lan rộng ra mặt, lưng, ngực, bụng và đùi.
Điều đáng nói cơn ngứa ngày càng tăng, đặc biệt nghiêm trọng vào ban đêm, khiến bệnh nhân mất ngủ liên tục, cơ thể mệt mỏi và sinh hoạt hàng ngày bị ảnh hưởng đáng kể. Nghĩ rằng đây chỉ là phản ứng dị ứng da thông thường, gia đình đã tự điều trị tại nhà bằng nước muối sinh lý và thuốc bôi ngoài da nhưng các triệu chứng không thuyên giảm.
Khi thăm khám, các bác sĩ ghi nhận bệnh nhân xuất hiện nhiều sẩn ngứa và ban đỏ rải rác khắp cơ thể. Tại vùng tay, da dày sừng, kèm theo nhiều tổn thương rõ rệt.
Đáng chú ý, trong quá trình khai thác bệnh sử, bác sĩ phát hiện con gái của bệnh nhân người sống chung trong gia đình cũng gặp tình trạng ngứa kéo dài và có các tổn thương da tương tự. Kết quả thăm khám và xét nghiệm xác định cả hai mẹ con đều mắc bệnh ghẻ do ký sinh trùng cái ghẻ gây ra.
Theo người nhà, ban đầu các nốt mẩn ngứa chỉ xuất hiện ở vùng tay. Nghĩ rằng đây là biểu hiện dị ứng da thông thường nên gia đình tự chăm sóc tại nhà bằng nước muối sinh lý và thuốc bôi ngoài da. Tuy nhiên, các tổn thương không những không giảm mà còn lan rộng ra mặt, lưng, ngực, bụng và đùi.
Khi nhập viện, bệnh nhân trong tình trạng sẩn ngứa toàn thân, phát ban và các mảng dày sừng ở tay. Điều khiến các bác sĩ chú ý là con gái của bà, người sống chung nhà, cũng bắt đầu xuất hiện tình trạng ngứa và tổn thương da tương tự.
BS.CKI. Văn Thị Xuân Quỳnh, Khoa Nội Tổng Quát BVĐK Xuyên Á cho biết, bệnh cái ghẻ nếu không được điều trị kịp thời có thể tiến triển nặng, gây dày sừng da, bong vảy, ngứa kéo dài, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống.
Sau 3 ngày điều trị tích cực bằng thuốc kết hợp chăm sóc da và hướng dẫn vệ sinh môi trường sống, tình trạng bệnh cải thiện rõ rệt. Cảm giác ngứa giảm nhiều, tổn thương da hồi phục tốt, không còn bong vảy hay dày sừng như trước. Người con gái cũng đáp ứng điều trị tốt và ổn định sức khỏe.
Sau khi xuất viện, bệnh nhân tiếp tục dùng thuốc điều trị theo đơn và hẹn tái khám theo lịch.
Bác sĩ Văn Thị Xuân Quỳnh khuyến cáo người bệnh và gia đình cần vệ sinh sạch sẽ, giặt giũ và xử lý toàn bộ vật dụng cá nhân đã tiếp xúc như chăn, ga, gối, quần áo bằng nước nóng trên 60 độ C rồi phơi nắng hoặc cất giữ kín trong vòng 72 giờ để tránh tái nhiễm và lây lan. Những người sống chung nhà có nguy cơ cao cũng cần được thăm khám và điều trị triệu chứng.
Cái ghẻ là bệnh lý có thể xuất hiện ở mọi lứa tuổi, giới tính. Bệnh lây chủ yếu qua tiếp xúc da kề da, hoặc lây lan qua đường quan hệ tình dục, hoặc dùng chung vật dụng cá nhân. Bệnh thường gặp nhiều hơn trong môi trường sống đông đúc, vệ sinh kém.
Các triệu chứng điển hình của bệnh cái ghẻ là ngứa, ngứa nhiều về đêm, xuất hiện mụn nước, dày sừng da và bong vảy, gây khó chịu, thậm chí viêm mủ. Nếu điều trị không đúng cách, có thể dẫn đến nhiễm trùng da, thậm chí biến chứng nặng như viêm da bội nhiễm, nhiễm trùng huyết, sốc nhiễm trùng. Khi bị ngứa, người bệnh cần hạn chế gãi để tránh trầy xước và bội nhiễm.
Trong gia đình có người mắc bệnh, nguy cơ lây nhiễm có thể xảy ra trong vòng khoảng một tuần tiếp xúc gần. Vì vậy, cần điều trị đồng loạt và vệ sinh môi trường sống kỹ lưỡng.
Từ trường hợp trên, bác sĩ khuyến cáo, bệnh ghẻ vẫn đang âm thầm tồn tại và có thể nhanh chóng “tấn công” cả gia đình nếu không được phát hiện sớm. Khi xuất hiện tình trạng ngứa kéo dài, đặc biệt ngứa nhiều về đêm hoặc có nhiều thành viên trong gia đình cùng xuất hiện triệu chứng tương tự, người dân nên đến cơ sở y tế chuyên khoa da liễu để được thăm khám và điều trị kịp thời.
Ben Sanderson, một TikToker, thu hút hơn một triệu lượt xem khi chia sẻ trải nghiệm ngủ trưa tại rạp chiếu phim AMC ở khu Midtown (New York). Anh chi 15 USD để mua vé, ngồi ghế ngả, đeo tai nghe, che mắt bằng mũ và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sanderson đánh giá đây là một trong những giấc ngủ chất lượng nhất, đồng thời cho rằng rạp chiếu phim có thể là không gian nghỉ trưa lý tưởng cho những người phải đi làm xa từ Brooklyn hay New Jersey.
Tại Mỹ, ngủ trưa không phải là thói quen phổ biến. Văn hóa làm việc hối hả đề cao sự liên tục. Việc chợp mắt giữa giờ dễ bị đánh giá là thiếu tập trung hoặc kém chuyên nghiệp. Người lao động thường duy trì sự tỉnh táo bằng cà phê hoặc những khoảng nghỉ rất ngắn.
Tuy nhiên, áp lực kéo dài đang khiến thói quen này thay đổi, đặc biệt ở người trẻ. Báo cáo "The State of Sleep in 2026: Sleep Survey Statistics" của tổ chức NapLab chỉ ra khoảng 68% Gen Z tại Mỹ có thói quen ngủ ngắn, ít nhất một lần mỗi tuần, cao hơn hẳn các thế hệ trước. Thậm chí, 1/6 lao động trẻ coi phòng nghỉ trưa là tiện ích bắt buộc phải có của văn phòng.
Nắm bắt nhu cầu này, mô hình buồng ngủ cho thuê đang phát triển mạnh tại các đô thị lớn với tốc độ tăng trưởng hàng năm đạt từ 8,4% đến 15%. Điển hình là Nap York, một hệ thống cung cấp buồng cách âm với giường, quạt và ánh sáng dịu nhẹ, giá 27 USD một giờ. Trung bình mỗi tháng hệ thống này phục vụ khoảng 10.000 khách.
Ngoài các dịch vụ trả phí, giới trẻ cũng tận dụng mọi không gian riêng tư miễn phí hoặc ít tốn kém để chợp mắt. Các địa điểm được nhắc đến nhiều trên mạng xã hội bao gồm phòng thử đồ của thương hiệu thời trang, quán cà phê yên tĩnh, cho đến các trạm tàu điện ngầm hay bãi cỏ công viên.
Lý giải hiện tượng này, tiến sĩ tâm lý học thần kinh Sanam Hafeez tại New York nhận định, cơ thể luôn tự phản ứng khi chịu áp lực. Bà cho biết một giấc ngủ ngắn 10-20 phút có thể cải thiện khả năng tập trung và điều hòa cảm xúc. Nghỉ ngơi nên được xem là nhu cầu thiết yếu thay vì một phần thưởng.
"Cơ thể sẽ ghi nhớ những căng thẳng kéo dài. Khi thiếu thời gian phục hồi, hệ thần kinh không còn xin nghỉ mà sẽ buộc bạn phải nghỉ", bà Hafeez nói.
Ở chiều ngược lại, doanh nhân và cố vấn quốc tế Jessen James lại cho rằng một bộ phận lao động trẻ đang phản ứng quá mức trước áp lực, thiếu kỹ năng quản lý bản thân và chưa đáp ứng được yêu cầu của môi trường chuyên nghiệp.
Con cá mập trắng này được đặt tên "Contender", với chiều dài gần 4,3 m và cân nặng khoảng 750 kg, tức đạt kích thước lớn nhất trong các cá thể cá mập được ghi nhận từ trước đến nay ở Đại Tây Dương, theo trang Travel Host.
Các nhà nghiên cứu của OCEARCH, tổ chức nghiên cứu sinh vật biển phi lợi nhuận tại Mỹ, gọi cá mập Contender là một trong những mẫu vật quan trọng nhất từng được gắn thiết bị theo dõi. Họ hy vọng việc theo dõi cá thể trên có thể mang lại dữ liệu quý hiếm về tập tính của loài cá mập trắng.
Được biết, cá mập Contender được OCEARCH gắn thiết bị theo dõi vào tháng 1/2025 tại vùng biển Bắc Đại Tây Dương, ngoài khơi khu vực giáp ranh 2 bang Georgia và Florida (Mỹ). Kể từ đó, các nhà khoa học theo dõi hành trình của Contender thông qua tín hiệu phát ra từ thiết bị mỗi khi vây lưng của nó nhô lên khỏi mặt nước, theo tờ The Sun.
Lần cuối cùng vị trí của Contender được xác định là ngày 23/4, khi cá thể này xuất hiện ngoài khơi khu vực Outer Banks, bang Bắc Carolina. Sau đó, Contender lặn xuống vùng nước sâu và không còn phát tín hiệu định vị trong nhiều tháng.
Đến ngày 7/7, hệ thống Shark Tracker của OCEARCH ghi nhận một tín hiệu mới từ Contender. Tuy nhiên, đây chỉ là tín hiệu yếu, không đủ dữ liệu để xác định chính xác vị trí của cá thể này.
Mới đây, OCEARCH cho biết thiết bị theo dõi gắn trên Contender đã bất ngờ phát tín hiệu trở lại vào ngày 10/7 tại một khu vực gần bờ Đông nước Mỹ. Dù tín hiệu mới nhất cho thấy Contender vẫn còn sống và hoạt động, dữ liệu vệ tinh không đủ để xác định chính xác vị trí hiện tại của nó.
Theo các nhà nghiên cứu của OCEARCH, cá thể này có thể đang trong hành trình di cư về phía bắc đến Cape Cod hoặc vùng Đại Tây Dương của Canada để kiếm ăn theo tập tính tự nhiên.
Cá mập trắng sinh sống ở phía tây Bắc Đại Tây Dương thường di cư đến vùng biển Cape Cod hoặc vùng Đại Tây Dương của Canada vào mùa hè và đầu mùa thu. Hai khu vực này có nhiệt độ nước thuận lợi cùng nguồn thức ăn dồi dào, đặc biệt là hải cẩu và các loài cá lớn.
Dữ liệu theo dõi cho thấy kể từ khi được gắn thiết bị, Contender đã di chuyển hơn 11.200 km dọc bờ biển Bắc Mỹ, từ bang Florida đến vịnh St. Lawrence ngoài khơi Canada. Những hình ảnh được ghi lại trong quá trình gắn thiết bị cho thấy Contender sở hữu thân hình đồ sộ, bộ hàm lớn và đôi mắt đen đặc trưng của loài cá mập trắng.
Số lượng sinh viên Trung Quốc sang Mỹ du học đã sụt giảm liên tục trong nhiều năm, cho thấy nhận thức của giới trẻ về nền giáo dục từng được thế hệ trước khát khao đã thay đổi.
Bà Zhang Mengyao (48 tuổi), cựu nhân viên ngân hàng tại thành phố cảng Thiên Tân, chia sẻ: "Tôi rất đau đầu. Con gái tôi không muốn đi du học Mỹ dù tôi đã chuẩn bị mọi thứ. Tôi thực sự không hiểu con bé nghĩ gì. Tôi đã mơ ước về cơ hội này cả đời, vậy mà con bé thậm chí còn không thèm cân nhắc".
Vào thập niên 1990, chị gái của bà Zhang đã giành được một công việc tại Phố Wall (bang New York). Được chị truyền cảm hứng, bà nộp đơn xin thị thực du học 3 lần nhưng đều bị từ chối vì nghi ngờ có ý định nhập cư.
Ngược lại, con gái của bà, hiện là sinh viên năm ba ngành quản lý công, đã từ chối kế hoạch học cao học tại Mỹ do mẹ vạch sẵn. Mục tiêu của cô gái trẻ là tham gia kỳ thi công chức nhằm trở thành người phát ngôn Bộ Ngoại giao.
Câu chuyện của gia đình bà Zhang phản ánh một bước chuyển biến trong nhận thức của người Trung Quốc về nền giáo dục Mỹ. Ngày nay, giới trẻ mang một lập trường có chiều sâu, thực tế và tự tin hơn so với cái nhìn có phần "ngưỡng mộ" của các bậc phụ huynh.
Ông Jason Zhu, một cố vấn du học tại Bắc Kinh, cho biết: "Nhiều người muốn con cái theo học tại các trường đại học trong nước. Họ tin vào tiềm năng phát triển tại Trung Quốc, đồng thời quan ngại về tình trạng an ninh ở Mỹ".
Mặc dù Trung Quốc vẫn là nguồn sinh viên quốc tế bậc đại học lớn tại Mỹ, số lượng đã sụt giảm nghiêm trọng. Từ đỉnh điểm 148.900 sinh viên Trung Quốc học đại học tại Mỹ trong năm 2018-2019, đến năm 2024-2025, con số này giảm xuống còn 78.583 sinh viên.
Đặc biệt, nhiều người trẻ Trung Quốc tin vào thuật ngữ "lằn ranh sinh tử" (kill line). Thuật ngữ này ám chỉ nguy cơ một người ở Mỹ có thể rơi vào cảnh nghèo đói chỉ sau một trận bạo bệnh, tai nạn hoặc mất việc làm.
Ngoài ra, tình trạng phân biệt đối xử đối với sinh viên quốc tế, dù đã cải thiện nhiều so với trong quá khứ, vẫn là một vấn đề nổi cộm.
Theo một cuộc khảo sát công bố vào năm 2025, nhiều sinh viên Trung Quốc đang học tập tại Mỹ cho biết đã phải nhận những trải nghiệm tồi tệ. 68% chia sẻ từng bị phân biệt đối xử ngoài khuôn viên trường, và 60% nói bị bắt nạt ngay trong khuôn viên trường. Khoảng một nửa số sinh viên trả lời từng bị quấy rối bằng lời nói.
Ngoài ra, những lo ngại về ảnh hưởng của Trung Quốc đối với các trường đại học hàng đầu tại Mỹ không phải là điều mới. Một số quan chức Mỹ bày tỏ lo ngại rằng Bắc Kinh đang tận dụng Đại học Harvard để tiếp cận công nghệ tiên tiến, tuyển mộ nhân tài, né tránh luật an ninh quốc gia và các biện pháp kiểm soát xuất khẩu của Mỹ.
Hồi tháng 5-2025, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump quyết định chặn quyền tuyển sinh sinh viên quốc tế của Đại học Harvard, buộc hàng ngàn sinh viên nước ngoài phải chuyển trường hoặc đối mặt nguy cơ mất tình trạng pháp lý tại Mỹ.
Trung Quốc ngay lập tức phản đối việc chính trị hóa giáo dục, cho rằng hợp tác giáo dục giữa hai nước là đôi bên cùng có lợi. Đại học Harvard chỉ trích động thái chặn tuyển sinh là "phi pháp", đồng thời cam kết duy trì khả năng tiếp nhận sinh viên quốc tế.
Nhiều người trẻ tại Trung Quốc hiện nay đề cao tính thực tế.
Li Yuelin, sinh viên ngành khoa học máy tính tại tỉnh Quảng Đông, cho biết: "Tôi vẫn muốn học công nghệ tại Mỹ và hy vọng tìm được việc làm ở Thung lũng Silicon. Nhưng những cơ hội hấp dẫn, lương cao tại Thâm Quyến hoặc Hàng Châu khiến việc ở lại trong nước trở thành một lựa chọn tốt không kém".
Trong khi đó, sinh viên quản lý công Wang Yiyi ưu tiên sự ổn định trong nước. Cô cho biết nếu không thể trở thành công chức, cô sẽ cân nhắc làm việc tại Hong Kong một thời gian để tích lũy trải nghiệm quốc tế trước khi tìm việc tại Bắc Kinh hoặc Thượng Hải.
Wang chia sẻ: "Nếu không tìm được việc làm trong thị trường cạnh tranh khốc liệt hiện nay, tôi sẵn sàng tận hưởng một cuộc sống 'nằm yên' (lying flat) thoải mái với sự chu cấp của ba mẹ.
Sau khi xem các bài viết so sánh chi phí sinh hoạt trên mạng xã hội, tôi nhận ra chúng ta có thể tận hưởng một cuộc sống ít áp lực và chi phí thấp hơn nhiều ngay tại Trung Quốc".
Thuật ngữ "nằm yên" chỉ lối sống từ bỏ áp lực cạnh tranh khốc liệt, né tránh việc dành dụm mua nhà hay thăng tiến của một bộ phận giới trẻ Trung Quốc để chọn cuộc sống nhu cầu thấp, ít căng thẳng.
Theo công ty tư vấn du học IDP, tính cả chi phí ăn ở và sinh hoạt phí, mỗi du học sinh quốc tế tại Mỹ cần dự trù từ 35.000 - 90.000 USD/năm. Trong khi mức học phí bậc đại học ở Trung Quốc chỉ từ 650 - 2.000 USD/năm.