Anh Phước Danh, chủ đại lý vé số Phước Danh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết đã đổi thưởng cho khách có 2 vé trúng độc đắc. Theo đó, 2 vé có dãy số 818562 thuộc đài Bình Thuận mở thưởng xổ số miền Nam ngày 18 tháng 6 trúng độc đắc trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Chủ nhân của 2 tờ vé số may mắn này là người đàn ông 48 tuổi cũng ở Vĩnh Long. Người này mua giúp người bán dạo đi ngang nhà, không ngờ trúng độc đắc. Ông ấy nhờ đại lý đến ngân hàng đổi thưởng, nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt và gửi tiết kiệm ngân hàng 2 tỉ còn lại sẽ dành để mua đất”, đại lý vé số Phước Danh chia sẻ.
Trong khi đó, đại lý vé số Hải Diệu 2 ở Đồng Nai cũng đăng tải hình ảnh sau khi đổi thưởng 3 vé trúng độc đắc. Theo đó, 3 tờ có dãy số 884900 thuộc xổ số Đồng Nai ngày 17 tháng 6 trúng 6 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên “xin vía” trúng số.
Gần đây anh Lê Du, đại diện đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM (H.Hóc Môn cũ) cũng đổi thưởng 2 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam trị giá 4 tỉ đồng.
Cụ thể, những tờ vé có dãy số may mắn 285122, trúng xổ số TP.HCM ngày 15 tháng 6. Đại lý tiết lộ đã tới nhà của khách ở khu vực Củ Chi để đổi thưởng, khách nhận một nửa số tiền trúng số theo hình thức chuyển khoản, còn lại nhận tiền mặt.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tuổi thơ của 2 chàng trai khuyết tật - Lương Hoàng Thông (20 tuổi) và Nguyễn Tùng Giang (21 tuổi) có điểm chung là đều chịu nhiều thiệt thòi khi bị bỏ rơi từ nhỏ. Hoàng Thông được phát hiện tại Bệnh viện Từ Dũ (TP.HCM) rồi đưa về Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình (thuộc Lực lượng Thanh niên xung phong TP.HCM) chăm sóc. Trong khi đó, Tùng Giang được chuyển về trung tâm sau khi bị bỏ rơi tại Bệnh viện Hữu nghị đa khoa Nghệ An.
Lớn lên dưới mái nhà chung Tam Bình, 2 bạn nhỏ khuyết tật ngày nào dần tìm được niềm vui đặc biệt với thể thao. Tại trung tâm, các em được tạo điều kiện tham gia nhiều hoạt động thể chất để rèn luyện sức khỏe. Chính từ đây, Hoàng Thông và Tùng Giang bén duyên với con đường vận động viên người khuyết tật.
Với Hoàng Thông, dù có vóc dáng nhỏ bé nhưng em lại sở hữu nền tảng thể lực khá tốt ở phần thân trên. Nhận thấy tố chất của cậu học trò, các thầy cô động viên em thử sức với môn cử tạ. Những ngày đầu tập luyện, Thông gặp không ít khó khăn khi phải làm quen với giáo án khắt khe, chế độ ăn uống nghiêm ngặt và áp lực giữ đúng hạng cân thi đấu.
Tuy nhiên, Thông vẫn kiên trì theo đuổi tập luyện suốt nhiều năm. Đồng hành cùng em là anh Lê Quang Thái, huấn luyện viên trưởng đội tuyển cử tạ người khuyết tật VN. Anh Thái nhận xét Thông chăm chỉ, chịu khó và luôn cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân. Tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026 vừa diễn ra ở Thái Nguyên, Hoàng Thông thi đấu ở hạng cân 49 kg, nâng mức tạ 101 kg và giành 2 huy chương bạc ở nội dung cá nhân lẫn tổng cử.
Nếu Hoàng Thông tìm thấy bản thân ở phòng tập tạ thì với Tùng Giang, đường chạy điền kinh là nơi giúp em tự tin hơn mỗi ngày. Do bị suy giảm thị lực nặng, Tùng Giang từng gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt và học tập. Khi đến với điền kinh, em dần tìm được niềm vui và động lực mới.
Theo các thầy cô tại trung tâm, Giang có sức bền tốt nên được định hướng tập luyện ở các cự ly trung bình. Những buổi chạy dài, tập thể lực hay rèn sức bền nhiều lúc khiến chàng trai trẻ mệt đến kiệt sức, nhưng em chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Nỗ lực ấy giúp Tùng Giang giành huy chương bạc nội dung 800 m và huy chương đồng nội dung 1.500 m hạng thương tật T12 dành cho vận động viên suy giảm thị lực nặng tại Giải vô địch quốc gia các môn điền kinh, cử tạ người khuyết tật năm 2026.
Phía sau hành trình của hai chàng trai là sự đồng hành bền bỉ của các cán bộ tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Tam Bình. Với Hoàng Thông và Tùng Giang, nơi đây không chỉ là mái nhà mà còn là nơi giúp các em có cơ hội học tập, trưởng thành và theo đuổi đam mê thể thao.
Ông Đinh Hữu Tuyến, Giám đốc trung tâm, được các em thân mật gọi là "bố Tuyến". Theo ông Tuyến, điều khiến ông vui nhất không chỉ là thành tích mà còn là việc các em ngày càng tự tin và sống có mục tiêu hơn. "Các con thiệt thòi từ nhỏ nên khi thấy các con trưởng thành, biết cố gắng và có định hướng tương lai rõ ràng, chúng tôi rất hạnh phúc", ông chia sẻ.
Với các cán bộ tại trung tâm, thể thao không đơn thuần là thành tích mà còn mở ra cơ hội nghề nghiệp và cuộc sống tự lập cho các em sau này. Trung tâm hiện tiếp tục tạo điều kiện để Hoàng Thông và Tùng Giang tập luyện, hướng tới những giải đấu lớn hơn như ASIAN Para Games 2026 tại Nhật Bản hay ASEAN Para Games 2027 tại Malaysia.
Trên mạng xã hội, nhiều người bày tỏ sự yêu mến dành cho 2 chàng trai trẻ. Không ít cư dân mạng cho rằng điều đáng quý nhất ở Hoàng Thông và Tùng Giang không chỉ là huy chương, mà còn là cách các em bước qua mặc cảm để sống tích cực và bền bỉ theo đuổi ước mơ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Người mẹ nghèo quét rác cho con nuôi ăn học ở Cần Thơ, thương hơn máu mủ
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong hẻm ở phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ là nơi bà Tâm và người con nuôi Nguyễn Thị Yên Vân (16 tuổi) nương tựa nhau để sống.
Hơn 15 năm trước, vợ chồng bà Tâm từ xã Cờ Đỏ lên phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ làm thuê sinh sống. Không con cái, hai vợ chồng mong mỏi có một đứa trẻ làm con nuôi để yêu thương, chăm sóc. Một ngày nọ, nghe tin tại một nhà sanh ở TP.Cần Thơ có bé gái sơ sinh cân nặng chỉ 2,2 kg bị mẹ bỏ, bà Tâm liền tìm đến. Ngay giây phút ấy, bà cảm thấy như duyên phận đã gắn kết.
"Bồng lên tay, thấy bé cười khẽ, lòng tôi tan chảy. Tôi đặt tên Yên Vân, nghĩa là đám mây trắng bình yên. Cái tên tôi gửi gắm ước vọng con lớn lên hiền hòa, trong sáng, được sống cuộc đời thanh thản và nhẹ nhàng như mây trời", bà Tâm kể và cho biết từ khi về với mẹ nuôi, Yên Vân lớn lên trong tình thương trọn vẹn của vợ chồng bà.
Trước đây, bà Tâm mưu sinh bằng nghề chạy ghe bán hàng. Khi đường sá mở rộng, bán buôn dưới ghe ế ẩm, bà phải bán ghe, lên bờ tìm kế sinh nhai.
Suốt 15 năm, bà theo chồng làm phụ hồ, quét rác, dọn vệ sinh ở dãy nhà trọ, thu nhập khoảng 4 triệu đồng mỗi tháng. Ngoài giờ, bà nhặt ve chai, khoảng 20 ngày gom lại bán một lần để có thêm tiền mua gạo. Từ số tiền ít ỏi đó, bà phải trang trải tiền thuê trọ tháng và lo cho việc học hành của Yên Vân.
Cách đây 5 năm, chồng bà Tâm đột ngột qua đời đúng đêm giao thừa. Từ đó, bà trở thành trụ cột duy nhất, một mình quét rác, nhặt ve chai, chắt chiu từng đồng lo cho con.
"Vân tưởng cha mình đang ngủ, nhưng lay hoài mà không thấy dậy. Khi biết cha mất, nó òa khóc như mưa", bà Tâm nghẹn ngào kể.
Lớn lên, Vân biết mình không phải con ruột của bà Tâm. Khoảnh khắc ấy từng khiến em chạnh lòng, nhưng chỉ thoáng qua rồi nhanh chóng nhường chỗ cho lòng biết ơn. Bởi suốt năm tháng trưởng thành, em chưa từng thiếu đi hơi ấm của một mái nhà, chưa từng thiếu đi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con.
Vân hiện là học sinh lớp 11, Trường THPT An Khánh. Mỗi sáng, em chạy xe đạp điện đến trường. Chiếc xe do bà Tâm vay tiền hàng xóm để mua. Bộ quần áo trắng bạc màu theo năm tháng là "gia tài" duy nhất của em.
"Áo trắng cũ, gặp mưa là ướt, đôi giày cũ xài mấy năm nay. Có lúc em khóc vì không kịp giặt khô. Nhưng em thương mẹ cực quá nên không dám đòi thêm", Vân nói.
Nhiều ngày, bữa cơm của hai mẹ con chỉ có cái trứng luộc và mớ rau. Thương mẹ, Vân xin nghỉ học đi làm thêm, nhưng người mẹ nghèo kiên quyết ngăn con: "Nghèo thì chịu, chứ con phải ráng học. Mẹ cực cỡ nào cũng lo cho con tới nơi tới chốn".
Tình thương ấy đã tiếp thêm cho Vân động lực để vượt qua những thiếu thốn. Không xuất sắc, nhưng em vẫn học khá các môn toán và văn, luôn được thầy cô khen ngoan, chịu khó.
Mơ ước của Vân là sau này được làm giáo viên để có thể dạy dỗ và giúp đỡ những học trò có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ngày thường, ngoài giờ học, Vân phụ mẹ nấu cơm, đi quét rác tại khu trọ. Hễ mẹ bệnh, em lại kéo xe rác đi quét dọn một mình. Ai trong xóm trọ hay ở chợ gần đó cũng quý, cũng khen "con bé ngoan, đẹp như thiên thần, trắng như mây".
Dù cuộc sống còn bộn bề lo toan, nhưng hai mẹ con vẫn giữ niềm tin tình thương sẽ không bao giờ để họ gục ngã.
"Tôi không sinh ra nó (Yên Vân - PV) , nhưng thương hơn máu mủ. Chỉ mong sao nó học nên người, có cái nghề, không phải khổ như tôi", bà Tâm rưng rưng.
Hiểu được điều đó, Vân luôn tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt để không phụ lòng mẹ. Những trang vở được em nâng niu không chỉ là ước mơ về một tương lai đổi thay, mà còn là lời hứa âm thầm, một ngày nào đó, em sẽ đủ vững vàng để trở thành chỗ dựa cho mẹ, người đã dành cả cuộc đời lam lũ để đổi lấy cho em một cơ hội được bước tiếp.
Giữa thành phố nhộn nhịp, trong căn phòng trọ cũ kỹ, tình mẫu tử giữa những con người không cùng huyết thống vẫn rực sáng.
Bà Nguyễn Thị Năm (52 tuổi), ở phòng gần bên, chia sẻ: "Tôi ở đây mười mấy năm rồi, chưa thấy ai chịu khó như bà Tâm. Trời nắng hay mưa, sáng nào bà cũng đẩy xe rác đi làm, tối về lại ngồi vá áo cho con nuôi của mình. Nhiều lúc thấy thương quá, tụi tôi góp chút rau, chút gạo cho hai mẹ con đỡ khổ".
Tin Gốc: Thanh Niên

Trà Vinh (nay thuộc Vĩnh Long) là mảnh đất bảo bọc cả quãng tuổi thơ của chúng tôi. Đây là vùng đất duyên hải bằng phẳng, màu mỡ thuộc đồng bằng sông Cửu Long, nổi tiếng là đất lành với văn hóa đa dạng, đặc trưng bởi sự giao thoa lâu đời giữa các dân tộc Kinh, Khmer, Hoa. Nhắc đến Trà Vinh, ký ức của những người con xa xứ, du khách từng đặt chân đến đây, không thể không nhắc đến Ao Bà Om, Chùa Âng, Chùa Hang, Biển Ba Động... Giờ có thêm Cồn Chim, xã Hòa Minh, một cồn đất tự nhiên rộng hơn 60 ha nổi lên giữa dòng sông Cổ Chiên từ lâu đời, vài năm trở lại đây trở thành địa điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng ở phương Nam. Từ Trà Vinh, bạn tìm phương tiện di chuyển đến bến phà Phước Vinh (thuộc xã Long Hòa), sau đó sẽ có phà đưa bạn tới tận Cồn Chim, để rồi từ đây thấy mình sống chậm lại, bỏ lại ngoài kia những ồn ào đô thị.
Khung cảnh xinh đẹp, bình yên Cồn Chim
ẢNH: THÚY HẰNG
Chúng tôi chọn cách thuê xe đạp để vừa rèn luyện được sự dẻo dai của đôi chân, vừa khám phá được Cồn Chim với sự mộc mạc, dân dã nhất. Cồn Chim xinh đẹp với những con đường quanh co, trồng đầy các loại hoa tươi, rực rỡ bốn mùa. Những ngôi nhà thật khéo léo khi nằm gọn gàng, ngăn nắp với vườn rau, ruộng lúa, vuông tôm... Mái nhà lợp lá dừa, có cổng chào gỗ, hàng rào chính là những hàng bông trang, hoa mai rực rỡ.
Trước khi du lịch làm thay đổi diện mạo Cồn Chim, chúng tôi nghe người dân kể đây chỉ là một vùng đất mộc mạc với vài thửa ruộng, những hàng dừa. Bà con sống bằng nghề trồng trọt, chăn nuôi và đánh bắt thủy sản theo 2 mùa nước mặn - ngọt.
Từ năm 2019, Cồn Chim bắt đầu làm du lịch cộng đồng gắn với tận dụng lợi thế nông nghiệp sẵn có. Được sự định hướng, quan tâm của lãnh đạo địa phương về phát triển du lịch cộng đồng, những chính sách giúp người nông dân ở Cồn Chim được hỗ trợ về vốn, sửa sang nhà cửa, được tham gia các lớp bồi dưỡng như kết nối thị trường và phát triển; làm du lịch cộng đồng… Trải qua đại dịch Covid-19 với nhiều khó khăn, hiện du lịch xanh ở Cồn Chim phát triển hơn, do "tiếng lành đồn xa".
Với cách làm du lịch đặc biệt, mỗi hộ dân tại Cồn Chim tận dụng thế mạnh tự có để tạo nên sản phẩm du lịch riêng. Nhà thì làm homestay để du khách có thể lưu trú qua đêm; nhà thì phục vụ bánh xèo để khách thưởng thức với rau trái vườn nhà; nhà lại đón khách tới trải nghiệm xay bột làm bánh lá, chơi trò chơi dân gian; nhà mở tiệm cơm với những món đặc sản miền sông nước, phục vụ món dừa nước thơm ngon.
Sáng hôm ấy, đoàn khách của chúng tôi sau một hồi đạp xe thấm mệt thì bị thu hút bởi một ngôi nhà bán các món giải khát. Cô chủ dễ thương làm cho mỗi người một ly dừa nước dầm đậu phộng. Trời thì nắng nóng, món dừa nước dầm đậu phộng thơm bùi, càng ăn càng "bắt", bao nhiêu mệt nhọc giữa trưa hè bỗng chốc tiêu tan…
Chúng tôi đã đến Cồn Chim 2 lần, lần nào cũng bị chinh phục bởi sự mộc mạc, giản dị và đón tiếp nồng hậu của người địa phương. Và lần nào, điểm dừng chân cũng là tiệm cơm nhà chú Lê Văn Lương, hay còn gọi là chú Năm Lương, để thưởng thức "mâm cơm thuận thiên" với tôm, cá, rau, gỏi bông bần. Theo chia sẻ của cô chú Năm Lương, mâm cơm "thuận thiên" là ăn uống thuận theo tự nhiên, thức ăn được chế biến theo nguyên liệu bà con nuôi trồng ở địa phương, mùa nào thức ấy, món ăn vì thế vừa ngon vừa lành. Cũng theo cô Năm Lương, món gỏi bông bần chính là món đặc trưng, nói như ngôn ngữ gen Z là "món signature" của tiệm.
Nhà cô chú Năm Lương hầu như mọi thứ đều làm bằng gỗ, tre mộc mạc. Bờ sông bên hông nhà cô chú Năm Lương có một cây bần lớn, thường ra bông rất sớm. Thông thường bông bần nở rộ vào mùa mưa, tầm tháng 6 - 9 âm lịch hằng năm. Khi chúng tôi ghé, vào tháng 2 - 3, cây bần đã bắt đầu có bông. Món gỏi bông bần cô chú làm có vị hơi chát nhẹ, thanh mát, giòn sần sật của nhụy bần, cặp thêm con tôm luộc lột vỏ, chấm vào chén nước mắm chua ngọt, toàn bộ vị giác của người ăn được đánh thức tức thì.
Trò chuyện cùng khách, chú Năm Lương vồn vã: "Trước đây vùng đất này đúng nghĩa của một ốc đảo. Không điện, thiếu nước ngọt, phương tiện đi lại chủ yếu bằng ghe... Người dân nơi đây hầu như không ai biết về du lịch do từ lâu đã quen với làm nông, đánh bắt thủy sản. Ngay cả nghề nuôi trồng thủy sản cũng mới được du nhập khoảng 10 - 15 năm trở lại đây".
Nhưng mọi khó khăn đã lùi xa, giờ đây điện lưới, nước sạch đều đủ đầy ở Cồn Chim. Du lịch phát triển bền vững vừa giúp người dân ổn định cuộc sống, môi trường, thiên nhiên cũng được tôn trọng khi con người chung sống chan hòa. Đặc biệt, khi Cồn Chim được du khách biết tới nhiều hơn, cũng là lúc nỗi lo về việc ăn học của trẻ em nơi này bị đẩy lùi về phía sau. Chú Năm Lương chia sẻ: "Khi trước trẻ em trên cồn phải dậy từ rất sớm, đón những chuyến đò ngang sang Trà Vinh hay xa hơn là Bến Tre đi học. Dù sống ở vùng sông nước, nhưng gặp những khi trời mưa gió, cha mẹ vẫn lo nơm nớp. Giờ đây những chuyến phà qua lại thuận tiện, trẻ em đi học được thuận lợi hơn rất nhiều".
Như dòng chữ trên bức tường vàng tươi dọc con đường chúng tôi đạp xe - "Về Cồn Chim, người quê chỉ có tấm lòng", những tấm lòng ở cù lao xanh mướt đủ làm bình yên những tâm hồn xao động nơi phố thị và khiến người xa rồi nhớ mãi.
Tin Gốc: Thanh Niên

