Mỗi ngày, ông Đinh Thanh Sơn, 61 tuổi cùng vợ là bà Đinh Thị Thơ, 60 tuổi ở xã Minh Hóa, mang theo cây sào tre dài hơn 5 m đi tìm tổ lấy trứng. Mỗi lần đi săn trứng kiến thường phải hai người.
Dụng cụ gồm rựa, liềm, thau nhôm, nong và bao nylon. Khi thấy tổ trên cây, ở đầu sào ông Sơn buộc chiếc liềm đưa lên cắt cành cho tổ rơi xuống. Với cành to, ông trèo lên dùng rựa chặt.
Mỗi ngày, ông Đinh Thanh Sơn, 61 tuổi cùng vợ là bà Đinh Thị Thơ, 60 tuổi ở xã Minh Hóa, mang theo cây sào tre dài hơn 5 m đi tìm tổ lấy trứng. Mỗi lần đi săn trứng kiến thường phải hai người.
Dụng cụ gồm rựa, liềm, thau nhôm, nong và bao nylon. Khi thấy tổ trên cây, ở đầu sào ông Sơn buộc chiếc liềm đưa lên cắt cành cho tổ rơi xuống. Với cành to, ông trèo lên dùng rựa chặt.
Vào mùa làm tổ, từ tháng giêng đến tháng 3 âm lịch, kiến thường xuất hiện nhiều tại các xã Minh Hóa, Kim Phú, Kim Điền, Thượng Trạch. Loài này làm tổ trên các cành gần ngọn cây. Người dân địa phương tranh thủ vào rừng tìm, khai thác trứng kiến để bán, tăng thêm thu nhập.
Vào mùa làm tổ, từ tháng giêng đến tháng 3 âm lịch, kiến thường xuất hiện nhiều tại các xã Minh Hóa, Kim Phú, Kim Điền, Thượng Trạch. Loài này làm tổ trên các cành gần ngọn cây. Người dân địa phương tranh thủ vào rừng tìm, khai thác trứng kiến để bán, tăng thêm thu nhập.
Anh Đinh Văn Minh, xã Thượng Trạch, bắt được năm tổ kiến buộc vào nhau mang về lấy trứng. Mặc dù đã xuống đất hơn 30 phút, kiến còn trong tổ. Anh dùng đoạn cây tre cầm, hạn chế kiến bò lên người.
Anh Đinh Văn Minh, xã Thượng Trạch, bắt được năm tổ kiến buộc vào nhau mang về lấy trứng. Mặc dù đã xuống đất hơn 30 phút, kiến còn trong tổ. Anh dùng đoạn cây tre cầm, hạn chế kiến bò lên người.
Để ngăn kiến bò lên người, thợ săn mang ủng. Bên ngoài ủng được tưới nước cho ướt rồi rải một lớp tro bếp bám vào.
Để ngăn kiến bò lên người, thợ săn mang ủng. Bên ngoài ủng được tưới nước cho ướt rồi rải một lớp tro bếp bám vào.
Chị Đinh Thị Thuyết, xã Kim Điền, cho trứng kiến vào mẹt sảy để loại bỏ lá cây. “Trứng phải được làm sạch, nhặt hết con đen trước khi đem bán”, chị nói.
Chị Đinh Thị Thuyết, xã Kim Điền, cho trứng kiến vào mẹt sảy để loại bỏ lá cây. “Trứng phải được làm sạch, nhặt hết con đen trước khi đem bán”, chị nói.
Ngoài kiến đen, kiến vàng làm tổ bằng lá cây. Để bắt, người thợ dùng sào gắn túi ở phía trên. Khi phát hiện tổ, họ lắc mạnh cho tổ bung ra, trứng và kiến rơi vào túi. Kiến vàng to hơn kiến đen, tổ nào lá xanh, cành sà xuống thì nhiều trứng, còn tổ lá khô thì ít trứng.
Ngoài kiến đen, kiến vàng làm tổ bằng lá cây. Để bắt, người thợ dùng sào gắn túi ở phía trên. Khi phát hiện tổ, họ lắc mạnh cho tổ bung ra, trứng và kiến rơi vào túi. Kiến vàng to hơn kiến đen, tổ nào lá xanh, cành sà xuống thì nhiều trứng, còn tổ lá khô thì ít trứng.
Trên mâm cơm đãi khách của người dân xã Minh Hóa thường có món trứng kiến khi vào mùa. Trứng kiến được nấu canh với lá rau rừng, là món ăn phổ biến. Ngoài ra, trứng còn được chiên, rang hoặc kho cá.
Trên mâm cơm đãi khách của người dân xã Minh Hóa thường có món trứng kiến khi vào mùa. Trứng kiến được nấu canh với lá rau rừng, là món ăn phổ biến. Ngoài ra, trứng còn được chiên, rang hoặc kho cá.
Khoảng 11h, ôtô đậu phía sau cổng Nguyệt môn trong khuôn viên chùa ở thôn Hà Thành bất ngờ phát hỏa. Nhiều phật tử và người dân xung quanh hô hoán, tìm cách dập lửa, đồng thời báo lực lượng chức năng.
Ngọn lửa nhanh chóng bao trùm phương tiện, khói đen bốc cao, ám kín khu vực cổng chùa, đe dọa lan sang khu dân cư bên cạnh.
Công an xã Sơn Hạ được điều đến hiện trường, dùng vòi nước khống chế đám cháy. Sau hơn 30 phút, hỏa hoạn được dập tắt. Vụ cháy không gây thương vong, song phần thân trên và nội thất ôtô bị thiêu rụi.
Theo người dân địa phương, chiếc xe thường được nhà chùa sử dụng, trị giá khoảng một tỷ đồng. Nguyên nhân hỏa hoạn đang được cơ quan chức năng điều tra.
Ghi nhận thực tế cho thấy tình trạng xe đạp điện, máy điện "độ chế" hiện nay xảy ra ở nhiều nơi.
Ngày 4-5, hai thiếu niên chở nhau trên chiếc xe đạp điện "độ" trên đường Đỗ Mười, phường Dĩ An (TP.HCM). Qua trao đổi, thiếu niên cầm lái cho biết đã "độ" xe trên tổng cộng 15-16 triệu đồng, riêng pin đã 7-8 triệu đồng, một lần sạc xe này có thể chạy được 40-50km, còn tốc độ tối đa của xe có thể hơn 90km/h.
"Làm mấy cái cơ bản thì em biết, còn mấy cái khó thì có tiệm. Nhưng tiệm phải kiếm mấy cái lò chuyên xe chứ mấy tiệm bình thường không dám nhận mấy xe như thế này đâu", thiếu niên này nói.
Tại ven đường ở phường Gò Vấp, N. báo giá chiếc xe đạp điện "độ" là 7,7 triệu đồng. Theo N., xe "độ" trên có thể chạy tốc độ tối đa 90km/h, trong khi xe "zin" chỉ chạy tối đa khoảng 30-32km/h. Do đã nâng cấp pin nên với tốc độ 30-40km/h thì xe có thể chạy được khoảng 90km cho một lần sạc. N. bảo hiện học lớp 10. "Đi học bình thường, gửi xe trong trường bình thường, đâu có ai nói gì", N. nói.
Có tiệm mua bán, sửa chữa xe điện, xe đạp điện có sẵn xe "độ" để bán như ông Ph. - chủ tiệm sửa chữa xe đạp điện ở xã Bà Điểm. Ông này cho biết hiện tiệm đang có một xe đạp điện đã được ông mua xác xe về "dọn", đang trong tình trạng sẵn sàng. Chiếc xe này ông ra giá bán 10 triệu đồng, bảo hành pin 10 tháng.
Vận tốc tối đa của xe là 80km/h, so với xe "gốc" tốc độ tối đa chỉ khoảng 45km/h. Xe trên đã "độ giấu bài", lắp pin gọn trong cốp xe. Ông cho biết có trường hợp phụ huynh đến chỗ ông để nâng cấp xe đạp điện cho con với giá hơn 20 triệu đồng. "Cái nghề của mình là làm theo nhu cầu của khách thôi, chứ vấn đề quy định này kia không rành" - ông này nói.
Theo thông tin từ Phòng cảnh sát giao thông (PC08) Công an TP.HCM, vụ tai nạn xảy ra ngày 28-3 khiến một học sinh 15 tuổi tử vong trên đường Huỳnh Thị Hai (phường Trung Mỹ Tây) là do em này cầm lái xe được "độ" để tăng thêm tốc độ, trong khi em không đội mũ bảo hiểm.
Theo PC08, việc "độ, chế" khiến xe đạp điện, máy điện có thể đạt vận tốc cao hơn nhiều so với quy định, trong khi hệ thống phanh, khung sườn, giảm xóc và lốp xe không được thiết kế để chịu tải và vận hành ở tốc độ lớn như vậy.
Điều này làm gia tăng nguy cơ xảy ra tai nạn giao thông bởi khi xe vận hành ở tốc độ cao, quãng đường phanh dài hơn, độ ổn định giảm, dễ mất kiểm soát khi vào cua hoặc xử lý tình huống bất ngờ. Việc tự ý thay đổi động cơ, lắp đặt pin dung lượng lớn, can thiệp hệ thống điều khiển còn làm gia tăng rủi ro cháy, nổ trong quá trình chạy hoặc khi để xe tại khu dân cư.
Mới đây Công an TP.HCM đã rà soát, lên danh sách trên 200 cơ sở sửa chữa, mua bán nghi vấn liên quan đến hoạt động "độ, chế" xe và kinh doanh phụ tùng phục vụ việc thay đổi kết cấu xe, đồng thời chỉ đạo thành lập các tổ công tác để tổ chức kiểm tra đột xuất đối với một số cơ sở có dấu hiệu nghi vấn.
Qua đó phát hiện nhiều cơ sở hoạt động không có giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh; nhiều cơ sở chưa xây dựng phương án phòng cháy chữa cháy; nhiều địa điểm có kho hàng, khu vực lắp ráp xe điện, sản xuất pin điện và tập kết linh kiện, phụ tùng phục vụ lắp ráp phương tiện.
Lực lượng chức năng cũng ghi nhận hàng trăm xe điện chưa xuất trình được giấy tờ liên quan cùng nhiều linh kiện, phụ tùng không có hóa đơn, chứng từ chứng minh nguồn gốc hợp pháp.
Cơ quan chức năng đã tạm giữ 216 xe lắp ráp, được nhận định nhập linh kiện xe điện trong và ngoài nước về lắp ráp, sau đó đưa vào lưu thông trên thị trường (chưa qua cơ quan nào cấp giấy kiểm định an toàn, công nhận mẫu mã...) và hành vi tái chế pin cũ sau đó đóng lại mác, nhãn hiệu, ngày sản xuất bán ra thị trường mà không có hóa đơn, chứng từ.
Căn phòng nhỏ tầm 8 m² của anh Uyên Viễn ở gần khu cư xá Thanh Đa (TP.HCM) đầy ắp những sản phẩm gốm cũ. Người đàn ông 51 tuổi này cúi sát chiếc ấm trà vỡ, từng chút một nối lại những đường nứt, từng mảnh vỡ như khâu một vết thương. hàn gắn gốm
Không phải sửa chữa đơn thuần, công việc của anh là "tái sinh" những sản phẩm gốm tưởng chừng bỏ đi trở thành ký ức sống động, mang dấu ấn thời gian. Phía sau những sắc vàng óng ánh vừa được dát lên mỗi thứ đồ gốm ấy là một nghề lặng lẽ, công phu và đầy cảm xúc.
Nguyễn Lê Uyên Viễn rất nổi tiếng trong giới sành uống trà. Anh có hơn 30 năm sưu tập ấm trà và trà cụ (chén trà, hũ trà, khay trà, tống trà và các vật dụng liên quan). Và anh đến với nghề hàn gắn những sản phẩm gốm một cách rất tình cờ từ những lần làm vỡ chính bộ trà của mình. Anh hiểu rõ giá trị của từng chiếc ấm, chiếc chén, không chỉ ở giá tiền bạc mà còn ở câu chuyện phía sau. "Có những món đồ mình vô tình làm rơi, bể, tiếc lắm. Mà tiếc không phải vì tiền, mà vì kỷ niệm", anh tâm sự.
Ngày trước, anh từng mang những sản phẩm gốm bị hỏng ra các tiệm sửa đồ cổ ở đường Lê Công Kiều (TP.HCM). Cách làm phổ biến là bọc đồng, bọc bạc hoặc dán keo công nghiệp với những vết gắn thô, cứng, thiếu tinh tế và không bền. "Người thợ không chơi trà, không hiểu đồ trà. Họ sửa cho dùng được thôi, chứ không giữ được cái hồn", anh Uyên Viễn nói.
Chính sự hụt hẫng đó khiến anh bắt đầu tìm hiểu sâu hơn. Trong một lần ngồi thưởng trà với một nhà sư, anh biết đến nghệ thuật Kintsugi của Nhật Bản. Đó là phương pháp dùng vàng để hàn gắn gốm vỡ, xuất hiện từ thế kỷ 16. Triết lý của Kintsugi khiến anh bị cuốn hút: không che giấu vết nứt của gốm, mà biến nó thành vẻ đẹp. Những chỗ sứt mẻ của gốm sau khi được phủ vàng trở thành điểm nhấn độc nhất vô nhị. "Tức là thay vì giấu đi cái lỗi, mình làm cho nó đẹp lên", anh nói.
Tuy nhiên, Uyên Viễn không sao chép nguyên bản. Anh điều chỉnh kỹ thuật hàn gắn gốm cho phù hợp với điều kiện và thói quen sử dụng tại VN. Nếu như ở Nhật, người ta dùng sơn mài truyền thống để kết dính và phủ vàng, thì anh sử dụng keo chuyên dụng đạt tiêu chuẩn an toàn sức khỏe. Sau khi kết dính, anh phủ vàng lá. Nguồn vàng cũng rất đa dạng như vàng VN, vàng Trung Quốc, vàng Myanmar…, mỗi loại có sắc độ và độ bám khác nhau.
Trong quan niệm truyền thống, đồ vỡ thường bị nhiều người sẵn sàng bỏ đi. Nhưng trong quá trình làm nghề, anh Viễn nhận ra điều ngược lại: chính những món đồ vỡ lại mang nhiều ký ức nhất. Một lần, một khách hàng ở Đồng Tháp nhờ anh vá cái nậm rượu thời ông nội để lại bị bể nắp, sứt mẻ… Sau khi hoàn thiện, cầm lại nậm rượu, người phụ nữ ấy xúc động đến nghẹn lời. "Những cái đó mới là giá trị thật", anh Uyên Viễn chia sẻ. Không ít món đồ được gửi đến anh trong tình trạng "tan nát", vỡ thành 5 - 7 mảnh. Nhưng với anh Viễn, đó không phải là trở ngại mà là cơ hội để "tái sinh".
Tận mắt chứng kiến mới hiểu mỗi sản phẩm gốm được anh Uyên Viễn "tái sinh" là kết quả của một quá trình dài, tỉ mỉ đến từng chi tiết. Trước mặt tôi là một ấm trà bị vỡ nhiều mảnh. Anh bắt đầu bằng công đoạn ráp mảnh. Anh nhẹ nhàng căn chỉnh từng mép vỡ, tra keo, rồi giữ cố định. Sau đó, chiếc ấm được đặt yên một chỗ suốt nhiều giờ. "Phải để nó nằm yên. Không được nóng vội", anh nói. Ngày hôm sau, anh kiểm tra lại. Nếu phát hiện lệch mí, dù chỉ rất nhỏ, anh sẽ tháo ra và làm lại từ đầu. "Lệch là bỏ. Không sửa kiểu chắp vá", anh khẳng định.
Sau khi kết dính các mảnh gốm với nhau và chờ "đúng quy trình" thì dùng giấy mài từng vết nhỏ. Khi bề mặt đã hoàn thiện, anh mới bắt đầu dán vàng lá. Những lá vàng mỏng đến mức chỉ cần một cử động mạnh là có thể bay đi. Dưới ánh đèn, những đường vàng dần hiện ra như mạch sống.
"Mỗi món là một cảm xúc khác nhau. Không có công thức", anh cho biết. Quả thật, có món anh xử lý tối giản chỉ một đường vàng mảnh. Nhưng có món, anh biến tấu thành những hoa văn như rễ cây, như cánh hoa... sống động, nhìn vào không còn thấy vết hỏng, mà là một tác phẩm nghệ thuật.
Một món đồ gốm đơn giản mất ít nhất 3 ngày để hoàn thiện. Với những món vỡ "tan nát", thời gian có thể kéo dài 10 ngày, thậm chí cả tháng. Chi phí cho một món đồ gốm "vá vàng" dao động từ 300.000 đồng đến vài triệu đồng, thậm chí hơn. "Nhiều khi tiền sửa còn mắc hơn mua mới", anh bộc bạch chân thành. Nhưng anh luôn nói rõ điều đó với khách. Quyết định cuối cùng không nằm ở giá trị vật chất, mà ở tình cảm. Có người chấp nhận bỏ ra số tiền lớn chỉ để giữ lại một món đồ cũ. Quan trọng là họ hiểu giá trị của món đồ đó với họ, bởi đó là kỷ vật thiêng liêng, là tình yêu...
Trong quá trình làm nghề, anh Uyên Viễn gặp rất nhiều câu chuyện ấn tượng. Một người vợ ở Hà Nội nhờ anh vá chiếc chậu sứ quý của chồng để làm quà tặng sinh nhật chồng. Có khách mang tượng Phật bị gãy, chấp nhận chi phí cao để phục chế; và anh không chỉ hàn gắn bằng vàng lá mà còn vẽ thêm họa tiết vàng, khiến pho tượng trở nên thiêng liêng hơn. Có khách nước ngoài, trong chuyến du lịch, mang theo chén trà bị nứt và yêu cầu sửa gấp trong vài ngày. "Điều mình thấy vui là họ trân trọng món đồ", anh tâm tình.
Hôm tôi đến, anh đưa một chén uống trà nhỏ xíu (thường gọi là chén mắt trâu), tiết lộ đây là chiếc chén nghệ sĩ đàn tranh Hải Phượng nhờ anh hàn gắn lại.
Rời khỏi căn phòng nhỏ, tôi vẫn nhớ những đường vàng lấp lánh trên sản phẩm gốm trầm. Chúng không chỉ là dấu vết của một kỹ thuật độc lạ, mà còn là minh chứng cho một cách nhìn khác về sự đổ vỡ. Trong một thế giới quen với việc thay mới, anh Uyên Viễn chọn cách giữ ký ức, giữ cảm xúc, và chữa lành những rạn nứt tưởng chừng không thể cứu vãn. Có lẽ vì thế, mỗi món đồ sau khi qua tay anh không chỉ được "sửa chữa", mà thực sự được sống lại với một vẻ đẹp sâu hơn, bền bỉ hơn, và cũng… con người hơn.
Anh Nguyễn Lê Uyên Viễn cho rằng quá trình hàn gắn gốm sứ... không chỉ làm cho khách vui mà cũng là chữa lành cho chính mình. "Tan nát không phải là kết thúc. Nó có thể là khởi đầu của một phiên bản khác", anh lý giải. Trong quá trình làm việc cũng là dịp anh được tĩnh tại nhìn lại bản thân và luyện chữ "nhẫn".