Để một đội tuyển bước lên đỉnh thế giới, lộ trình đã quá quen thuộc. Cứ 4 năm một lần, những anh hào xuất sắc của hành tinh (48 đội kể từ năm 2026) lại hội quân để tranh tài qua vòng bảng và vòng loại trực tiếp. Đội thắng trong trận chung kết sẽ có đặc quyền thêu thêm một ngôi sao lên ngực áo. Đó là cách Argentina lật đổ Pháp năm 2022, và một cái tên khác (hoặc chính Argentina) sẽ tiếp quản vị trí này vào ngày 19/7 năm nay, sau trận chung kết tại SVĐ MetLife, New Jersey (Mỹ).
Tuy nhiên, chạy song song với World Cup là một phương pháp tính điểm khác, mang tên giải vô địch bóng đá thế giới phi chính thức (UFWC – Unofficial Football World Championship). ĐKVĐ hiện tại của UFWC là đội tuyển Mỹ, sau khi giật “đai” vô địch từ tay Australia bằng trận thắng 2-0 ở lượt trận thứ hai bảng D World Cup 2026 hôm 19/6.
Trước đó, chính đội tuyển đến từ châu Đại Dương giữ ngôi vị này, sau khi đánh bại Thổ Nhĩ Kỳ 2-0 vào ngày 14/6 cũng ở vòng bảng World Cup 2026. Trận bảo vệ UFWC của thầy trò Mauricio Pochettino sẽ là trận cuối vòng bảng gặp Thổ Nhĩ Kỳ vào ngày 25/6.
Ý tưởng độc đáo này bắt nguồn từ sự hóm hỉnh của CĐV bóng đá Scotland và một bộ phận truyền thông nước này vào năm 1967. Vào ngày 15/4 năm đó, trong khuôn khổ giải British Home Championship, Scotland thắng kình địch Anh 3-2 ngay trên sân Wembley, đội bấy giờ vừa vô địch World Cup 1966. Trận thua này cũng chấm dứt chuỗi bất bại của “Tam Sư” kể từ sau khi nâng cao cúp vàng thế giới.
Áp dụng quy luật của làng quyền Anh – nơi một võ sĩ đánh bại nhà ĐKVĐ sẽ chiếm lấy chiếc đai vương – các CĐV Scotland đã tự phong cho đội nhà là “nhà vô địch thế giới phi chính thức”. Trò đùa vui thuở ấy phải rất lâu sau, vào đầu thế kỷ 21, mới kích thích sự tò mò của các nhà thống kê và cánh báo chí.
Năm 2002, các chuyên gia thống kê bóng đá gồm James Allnutt, Paul Crankshaw, Jostein Nygard và Roberto Di Maggio đã chính thức hóa các quy tắc của UFWC, phục dựng lại toàn bộ phả hệ lịch sử của danh hiệu này và đăng tải trên hệ thống dữ liệu của Quỹ Thống kê Thể thao RSSSF.
Một năm sau, nhà báo tự do người Anh Paul Brown đi sâu tìm hiểu và đưa khái niệm UFWC ra ánh sáng, trong một bài viết trên tạp chí bóng đá danh tiếng Anh FourFourTwo. Brown cũng tự lập một website riêng để theo dõi, cập nhật liên tục hành trình “nhường” ngai vương của các đội tuyển. Năm 2011, ông thậm chí còn xuất bản một cuốn sách chuyên sâu về chủ đề này.
Tất nhiên, UFWC hoàn toàn không được LĐBĐ Thế giới (FIFA) công nhận và không có bất kỳ giá trị pháp lý nào chính thức.
Luật chơi của UFWC
RSSSF cũng như Brown đặt ra ba quy tắc đơn giản và ngược dòng thời gian về tận trận đấu đầu tiên trong lịch sử giữa Anh và Scotland vào năm 1872 (tỷ số hòa 0-0). Kể từ đó, toàn bộ dòng chảy lịch sử bóng đá được tái hiện theo nguyên lý: đội nào đánh bại nhà ĐKVĐ sẽ tiếp quản ngôi vương.
Ba quy tắc ấy gồm: một trận tranh danh hiệu phải là trận đấu cấp độ A của ĐTQG (International “A” match – giao hữu hoặc chính thức) có sự góp mặt của nhà ĐKVĐ UFWC, đội thắng sau thời gian quy định (90 phút, hiệp phụ lẫn luân lưu) sẽ tiếp quản ngôi vương, nếu tỷ số hòa thì ĐKVĐ sẽ bảo vệ thành công danh hiệu.
Vì trận đấu đầu tiên năm 1872 giữa Anh và Scotland khép lại với tỷ số hòa, nhà vô địch thế giới phi chính thức đầu tiên được lộ diện vào năm 1873, khi Anh thắng Scotland 4-2. Từ đó đến nay đã có thêm 1.046 trận tranh chiếc đai UFWC được diễn ra.
Trong lịch sử UFWC, Scotland là đội tuyển giàu thành tích nhất với 86 lần giành danh hiệu, xếp ngay sau là Anh với 73 lần và thứ ba là tuyển Argentina với 72 lần. Sự thống trị này đến từ việc hai quốc gia thuộc Vương quốc Anh này chạm trán nhau rất nhiều lần trong giai đoạn sơ khai của lịch sử bóng đá.
Phải đến năm 1909 mới có một đội tuyển nằm ngoài nhóm Anh, Scotland, Wales và CH Ireland lộ hiện trong một trận tranh chức vô địch, đó là Hungary ở trận đấu thứ 98 của UFWC. Và phải đến năm 1931, danh hiệu này mới lần đầu tiên rời khỏi Vương quốc Anh, khi Áo hủy diệt Scotland 5-0 ở trận đấu thứ 159.
Giả sử vào ngày 25/6, Mỹ thua Thổ Nhĩ Kỳ, danh hiệu UFWC sẽ phải mất một thời gian mới có khả năng đổi chủ. Bởi Thổ Nhĩ Kỳ sau trận đấu đó sẽ xách va-li về nước (do đã bị loại vì hai trận đầu toàn thua) và phải chờ đến trận đấu tiếp theo của họ để “chiếc đai” UFWC mới lại được mang lên “sàn đấu”.
Dù phải làm khách (trên sân Trung tâm PVF tại Hưng Yên), CLB TP.HCM vẫn tự tin chơi tấn công khi nhập cuộc. Ngay đầu hiệp 1, TP.HCM nhanh chóng có những pha dứt điểm nguy hiểm liên tiếp về phía khung thành Trẻ PVF-CAND, với những cú sút của Nguyễn Công Thành, Jermie Lynch và Lê Tiến Anh, nhưng đều bị thủ môn và hậu vệ chủ nhà cản phá.
Điều phải đến cũng đến ở phút 12, sau những đợt tấn công như vũ bão, CLB TP.HCM có bàn thắng khai thông. Quan Huỳnh Thanh Quý có mặt đúng lúc đánh đầu từ cú đá phạt của Lê Tiến Anh, khiến thủ môn Trẻ PVF-CAND bất lực.
Tới giữa hiệp 1, hàng thủ Trẻ PVF-CAND mắc sai lầm nghiêm trọng khi một hậu vệ để bóng chạm tay trong vòng cấm, "biếu" CLB TP.HCM một quả phạt đền. Tiền đạo Jermie Lynch không mắc sai lầm, ghi bàn trên chấm 11m nâng tỉ số trận đấu lên 2-0.
Phút 45+2, Trẻ PVF-CAND có bàn rút ngắn tỉ số xuống 1-2 sau pha đánh đầu của Quách Quang Huy.
Sang hiệp 2, CLB TP.HCM chơi thấp với ý đồ phòng ngự phản công. Họ đứng vững trước những đợt gây sức ép của đội chủ nhà đến phút cuối, qua đó bảo toàn được thành quả.
3 điểm có được trước Trẻ PVF-CAND giúp CLB TP.HCM tạm rút ngắn khoảng cách điểm số với đội nhì bảng Bắc Ninh xuống còn 6 điểm (32 so với 38). Nếu đội bóng xứ Kinh Bắc không thắng ở vòng này, TP.HCM có thêm hy vọng chiếm suất đá play-off thăng hạng lên V-League mùa tới, khi Giải hạng nhất còn 3 vòng.
Theo báo Anh The Times, Rashford đã chấp nhận thực tế phải trở lại tập trung cùng đội bóng chủ quản Man Utd trong giai đoạn tiền mùa giải 2026-2027, sau khi Barca đánh tiếng rằng họ chỉ muốn chi 17,5 triệu USD nếu mua đứt tiền đạo người Anh. Dù biết bản thân không còn tương lai ở Old Trafford, ràng buộc trong hợp đồng khiến Rashford không còn lựa chọn nào khác.
Đội chủ sân Camp Nou có thời hạn đến ngày 15/6 – tức hai ngày trước trận ra quân của tuyển Anh tại World Cup 2026 gặp Croatia – để kích hoạt điều khoản mua đứt trị giá 35 triệu USD khi thời hạn mượn Rashford kết thúc. Đến ngày 1/6, Man Utd vẫn chưa nhận thông báo chính thức nào từ nhà ĐKVĐ La Liga về dự định của họ.
Tuy nhiên, việc CLB Catalonia chi 94 triệu USD để chiêu mộ Anthony Gordon từ Newcastle vào tuần trước đã làm phức tạp khả năng mua đứt Rashford. Theo truyền thông Tây Ban Nha, Barca sẽ thử vận may bằng cách ép giá một nửa so với điều khoản ban đầu, lời đề nghị mà "Quỷ Đỏ" gần như chắc chắn sẽ từ chối.
The Times cũng cho biết Barca có thể chờ đến khi thời hạn 15/6 trôi qua mới bắt đầu thúc đẩy một thỏa thuận mua đứt, nhưng khi đó, Man Utd hoàn toàn có quyền ra giá cao hơn con số 35 triệu USD. Barca cũng rất sẵn lòng mượn Rashford thêm một mùa giải. Dù vậy, đàm phán giữa hai CLB sẽ còn bị trì hoãn thêm, bởi tiền đạo sinh năm 1997 đã bay sang Florida, Mỹ để hội quân cùng tuyển Anh chuẩn bị dự World Cup 2026.
Mức lương tuần 437.000 USD của Rashford có thể là rào cản đối với nhiều đội bóng. Nhưng nếu anh chấp nhận giảm lương như khi tới Barca mùa vừa qua, các lựa chọn sẽ mở ra. Theo Athletic, một số bến đỗ tiềm năng gồm Aston Villa - đội cần làm dày hàng công để dự Champions League mùa tới và là nơi Rashford từng đá nửa sau mùa 2024-2025, Newcastle - đội cần người thay Gordon, và các CLB Serie A như AC Milan hoặc Juventus.
Ngoài Rashford, Man Utd cũng sẽ đón Andre Onana trở lại trong ngày hội quân đầu tháng 7 tới. Thủ môn 30 tuổi người Cameroon vừa trải qua một mùa giải cho mượn thành công ở Trabzonspor. CLB Thổ Nhĩ Kỳ đã đánh tiếng muốn tiếp tục mượn Onana. Besiktas cũng dành sự quan tâm cho anh, nhưng mức lương tuần 160.000 USD của thủ môn này đang là rào cản tài chính quá lớn.
Khác Rashford, Onana không dự World Cup 2026, nên anh sẽ có mặt khi đội một Man Utd hội quân ngày 8/7. Với các cầu thủ bận làm nhiệm vụ quốc tế như Rashford, họ sẽ được xả hơi hai tuần sau khi tuyển Anh kết thúc chiến dịch World Cup rồi mới phải trình diện tại CLB.
Nguồn tin từ The Times khẳng định ban lãnh đạo Man Utd vẫn quyết tâm gạch tên cả hai cầu thủ này khỏi quỹ lương. CLB cũng đang muốn thanh lý Manuel Ugarte và Joshua Zirkzee, bộ đôi gây thất vọng cả dưới thời Michael Carrick lẫn Ruben Amorim. Rasmus Hojlund sẽ được bán đứt với giá 51 triệu USD sau khi giúp Napoli giành vé dự Champions League.
Casemiro, Tyrell Malacia và Jadon Sancho sẽ rời Man Utd cuối tháng 6, khi hợp đồng của họ đáo hạn.
Ở chiều ngược lại, một tân binh đang ở rất gần Man Utd. Tiền vệ người Brazil Ederson từ Atalanta chuẩn bị cập bến với mức phí có thể đạt 51 triệu USD. "Quỷ Đỏ" cũng hy vọng sẽ hoàn tất việc mua tiền vệ Mateus Fernandes từ West Ham với giá khoảng 54 triệu USD, sau khi đội bóng này xuống giải hạng Nhất Anh.
Các mục tiêu chuyển nhượng khác của Carrick trong hè này gồm một tiền đạo cắm dự phòng để chia lửa với Benjamin Sesko, và có thể là một tiền vệ trung tâm đẳng cấp để gia cố tuyến giữa. Một thủ môn dự bị cũng nằm trong danh sách mua sắm, khi Altay Bayindir nhiều khả năng sẽ trở lại Thổ Nhĩ Kỳ, và kịch bản này lại phụ thuộc vào bến đỗ tiếp theo của chính Onana.
Mùa giải 2025 - 2026 chứng kiến sự lao dốc khó tin của Liverpool. Từ vị thế nhà vô địch Ngoại hạng Anh, đội bóng vùng Merseyside chỉ cán đích ở vị trí thứ 5 với 60 điểm, thành tích thấp nhất của họ trong vòng một thập kỷ. Trên mọi đấu trường, Liverpool thua tới 19 trận, trong đó có 12 thất bại tại Ngoại hạng Anh, con số hoàn toàn trái ngược với mùa giải trước khi "Lữ đoàn đỏ" chỉ nhận 4 trận thua.
Trong thông báo chính thức, FSG thừa nhận đây là quyết định rất khó khăn nhưng cần thiết để đội bóng tìm kiếm một hướng đi mới.
Tuyên bố của các ông chủ Liverpool cho biết: “Những đóng góp của HLV Arne Slot cho Liverpool là rất đáng kể và thành công của ông sẽ luôn được ghi nhận. Tuy nhiên, chúng tôi tin rằng sự thay đổi là điều cần thiết để CLB tiếp tục phát triển trong tương lai”.
Khi tiếp quản Liverpool từ HLV Jurgen Klopp vào mùa hè năm 2024, HLV Arne Slot được xem là lựa chọn đầy rủi ro. Tuy nhiên, ông nhanh chóng khiến mọi hoài nghi biến mất khi giúp “Lữ đoàn đỏ” vô địch Ngoại hạng Anh ngay trong mùa giải đầu tiên dẫn dắt.
Thế nhưng, mùa giải thứ hai lại trở thành cơn ác mộng. Liverpool chịu cú sốc lớn khi tiền đạo Diogo Jota qua đời trong một vụ tai nạn giao thông hồi mùa hè năm ngoái. Bên cạnh đó, hàng loạt trụ cột như Ibrahima Konaté, Cody Gakpo hay Alexis Mac Allister đều sa sút phong độ.
Dù đã chi tới 440 triệu bảng trên thị trường chuyển nhượng, Liverpool vẫn không thể tạo ra sự cải thiện đáng kể. Các tân binh hòa nhập chậm, trong khi chấn thương liên tục tàn phá đội hình.
Điều khiến ban lãnh đạo thất vọng nhất không chỉ nằm ở kết quả mà còn ở cách Liverpool thi đấu. Đội bóng từng nổi tiếng với lối chơi giàu năng lượng dưới thời HLV Klopp dần đánh mất bản sắc, thường xuyên trình diễn thứ bóng đá thiếu tốc độ, thiếu sức sống và không còn tạo được sự hưng phấn cho người hâm mộ.
Áp lực gia tăng đến mức HLV Arne Slot bị la ó ngay tại Anfield trong trận sân nhà áp chót gặp Chelsea. Đây là hình ảnh hiếm thấy với một HLV Liverpool kể từ những ngày cuối cùng của Roy Hodgson cách đây hơn 15 năm. Ngay cả những phát biểu công khai của ngôi sao số một đội bóng là Mohamed Salah trong giai đoạn cuối mùa cũng là dấu hiệu cho thấy niềm tin trong phòng thay đồ dành cho HLV Arne Slot đã bị lung lay.
Theo nhà báo David Ornstein của The Athletic, sau khi chia tay HLV Arne Slot, người đang dẫn đầu cuộc đua ngồi vào chiếc ghế nóng tại sân Anfield là HLV Andoni Iraola của Bournemouth. Nhà cầm quân 43 tuổi vừa khép lại hành trình thành công cùng Bournemouth khi giúp đội bóng lần đầu tiên trong lịch sử giành vé dự Europa League sau khi kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 6 Ngoại hạng Anh.
Một trong những lợi thế lớn của HLV Andoni Iraola là mối quan hệ thân thiết với Giám đốc thể thao Liverpool, Richard Hughes. Chính ông Hughes là người đưa chiến lược gia Tây Ban Nha tới Bournemouth vào năm 2023 và vẫn duy trì liên lạc thường xuyên với ông.
Ngoài HLV Andoni Iraola, Liverpool cũng cân nhắc một số phương án khác như Sebastian Hoeneß hay Pierre Sage. Tuy nhiên, HLV Andoni Iraola được đánh giá là ứng viên sáng giá nhất ở thời điểm hiện tại.
Điều khiến HLV Andoni Iraola được đánh giá cao nằm ở triết lý bóng đá giàu năng lượng, tương đồng với bản sắc mà Liverpool từng xây dựng dưới thời HLV Klopp. Tại Bournemouth, ông gây ấn tượng bằng hệ thống pressing cường độ cao, lối chơi trực diện và khả năng tổ chức tập thể cực kỳ kỷ luật. Đội bóng của HLV Andoni Iraola luôn nằm trong nhóm hoạt động tích cực nhất giải đấu, sẵn sàng gây áp lực ngay từ phần sân đối phương và chuyển trạng thái tấn công với tốc độ rất cao.