Một trường hợp bệnh nhân nam 70 tuổi tại Trung Quốc đã khiến các bác sĩ cảnh báo khi chỉ từ những triệu chứng sốt cao ban đầu giống cảm cúm, ông nhanh chóng rơi vào tình trạng viêm phổi nặng, phổi gần như “trắng xóa” trên phim chụp CT và phải can thiệp hồi sức tích cực để duy trì sự sống.
Theo QQ, Khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Thái Châu, Chiết Giang, Trung Quốc tiếp nhận một bệnh nhân nam 70 tuổi trong tình trạng viêm phổi nặng do nhiễm vi khuẩn Legionella. Nguyên nhân được cho là liên quan đến việc sử dụng điều hòa trong thời gian dài nhưng không vệ sinh định kỳ.
Bệnh nhân có tiền sử tăng huyết áp và tiểu đường nhiều năm. Giữa tháng 1, ông được đưa vào viện cấp cứu trong tình trạng sốt cao kéo dài kèm tức ngực khoảng một tuần, sau đó đột ngột diễn tiến nặng chỉ trong một ngày.
Theo người nhà, khi mới phát bệnh, ông sốt tới 40,5°C, kèm rét run, ho có đờm lẫn máu và tiêu chảy dạng nước. Các triệu chứng ban đầu giống cảm cúm nặng nên được tự điều trị bằng ibuprofen, giúp giảm tạm thời nhưng sau đó bệnh tái phát.
Sau khoảng một tuần điều trị tại cơ sở y tế địa phương, tình trạng bệnh nhân xấu đi nhanh chóng: khó thở, rối loạn ý thức. Kết quả chụp CT cho thấy hai phổi tổn thương nặng, gần như “trắng xóa”. Dù đã thở máy, tình trạng oxy máu vẫn không cải thiện, buộc phải can thiệp ECMO để duy trì sự sống.
Bác sĩ Thôi Khả, Trưởng khoa Hồi sức tích cực, cho biết diễn tiến bệnh đặc biệt nhanh.
“Chỉ trong 34 ngày từ khi khởi phát, bệnh nhân đã rơi vào suy đa cơ quan. Kháng sinh thông thường không hiệu quả, khiến chúng tôi nghi ngờ có tác nhân gây bệnh đặc biệt,” bác sĩ cho biết.
Kết quả giải trình tự gen từ dịch rửa phế nang xác định bệnh nhân nhiễm Legionella pneumophila.
Khai thác thêm tiền sử, gia đình cho biết điều hòa trong nhà lâu ngày không vệ sinh, đồng thời bệnh nhân có thói quen đóng kín cửa và bật điều hòa liên tục. Đây được xem là yếu tố nguy cơ quan trọng.
Theo bác sĩ, vi khuẩn Legionella phát triển mạnh trong môi trường ấm và ẩm. Các hệ thống như điều hòa, vòi sen, tháp giải nhiệt hoặc thiết bị chứa nước nhân tạo đều có thể trở thành ổ chứa.
Khi hoạt động, các hệ thống này có thể tạo ra khí dung chứa vi khuẩn. Nếu con người hít phải, nguy cơ nhiễm bệnh tăng cao.
“Mỗi năm chúng tôi vẫn tiếp nhận các ca viêm phổi do Legionella, nhiều trường hợp liên quan đến điều hòa không được vệ sinh đúng cách,” bác sĩ cho biết.
Legionella là vi khuẩn phổ biến trong môi trường nước ngọt tự nhiên. Khi gây viêm phổi, bệnh có thể tiến triển rất nhanh và nặng.
Nếu không điều trị kịp thời, bệnh nhân có thể rơi vào suy hô hấp, sốc nhiễm trùng, suy thận cấp hoặc suy đa cơ quan chỉ trong vòng một tuần.
Do bệnh nhân có nhiều bệnh nền và hệ miễn dịch suy yếu, tình trạng trở nên đặc biệt nghiêm trọng. Sau hơn 20 ngày điều trị tích cực kết hợp ECMO và kháng sinh đặc hiệu, bệnh nhân mới cai được máy thở và dần hồi phục.
Giai đoạn đầu, nhiễm Legionella thường dễ nhầm với cảm cúm thông thường nhưng tiến triển nhanh hơn.
Thể nhẹ (sốt Pontiac): sốt, đau đầu, đau cơ; thường tự khỏi sau 3-5 ngày.
Thể nặng (bệnh Legionnaires): sốt 39-40,5°C, rét run, ho khan hoặc khó thở, đau ngực, có thể ho ra đờm lẫn máu. Kèm theo buồn nôn, tiêu chảy, rối loạn ý thức; nặng có thể suy hô hấp hoặc sốc nhiễm trùng.
Theo chuyên gia, điều hòa lâu ngày không vệ sinh dễ tạo môi trường thuận lợi cho vi khuẩn phát triển vì:
Nhiệt độ trong hệ thống (25-45°C) phù hợp để vi khuẩn sinh sôi
Không gian kín, thiếu thông gió khiến khí dung chứa vi khuẩn tích tụ.
Các bác sĩ khuyến cáo:
Vệ sinh điều hòa định kỳ, đặc biệt lưới lọc và dàn lạnh
Bảo dưỡng bằng dung dịch khử khuẩn hoặc kỹ thuật viên chuyên nghiệp
Mở cửa thông thoáng khi bật điều hòa sau thời gian dài không dùng
Thỉnh thoảng mở cửa sổ để lưu thông không khí
Người cao tuổi, người có bệnh nền nên hạn chế ở phòng điều hòa kín lâu
Nếu xuất hiện sốt cao, ho, tiêu chảy và không đáp ứng thuốc thông thường, cần đi khám sớm để loại trừ nhiễm Legionella. Chẩn đoán có thể dựa vào xét nghiệm kháng nguyên nước tiểu, nuôi cấy đờm hoặc phân tích dịch phế nang.
Điều trị sớm bằng kháng sinh phù hợp có thể giúp giảm đáng kể nguy cơ tử vong.
Khoảng 8h ngày 24/5, 42 người đàn ông cùng gia đình từ các quận Bhopal, Indore và khu vực lân cận di chuyển hàng trăm km đến thị trấn Dewas, bang Madhya Pradesh để tham gia một đám cưới tập thể.
Những người đàn ông mang theo hộp bánh kẹo, một số mặc sẵn sherwani - trang phục cưới truyền thống của Ấn Độ - và đeo vòng hoa vạn thọ. Trước đó, ban tổ chức cam kết lo trọn gói dịch vụ, từ tìm cô dâu độc thân đến dựng rạp cưới gần đền Mata Tekri.
Tuy nhiên, đến 22h, các cô dâu vẫn không xuất hiện. Khi phát hiện không có người chủ hôn và không có lễ cưới như cam kết, toàn bộ người tham dự đã đến đồn cảnh sát để trình báo.
Theo lời khai của các gia đình, băng nhóm lừa đảo thu từ 12.000 đến 20.000 rupee (3,3-5,5 triệu đồng) phí môi giới mỗi người. Nhóm này hứa gả các cô gái từ trại trẻ mồ côi Matru Chhaya Ashram ở Indore cho 42 chú rể.
Tình trạng mất cân bằng giới tính do tư tưởng trọng nam khinh nữ tại Ấn Độ khiến nhiều nam giới ở các bang như Madhya Pradesh gặp khó khăn khi tìm bạn đời. Những người đàn ông ở vùng nông thôn hoặc có điều kiện kinh tế eo hẹp thường không thể lấy vợ ở địa phương, buộc phải chi số tiền lớn cho các đường dây môi giới.
Lợi dụng điều này, nhóm lừa đảo đã xây dựng kịch bản đám cưới và hứa bàn giao đồ hồi môn sau buổi lễ để tạo lòng tin. Hình ảnh các cô dâu được gửi qua ứng dụng WhatsApp, nhưng cảnh sát xác định toàn bộ ảnh này được tải từ mạng xã hội.
"Nhiều lần chúng tôi xin ảnh, họ đều gửi ảnh tải từ trên mạng xuống", nạn nhân Rahul Meena nói.
Nạn nhân Ashok cho biết ban tổ chức dặn các gia đình không thực hiện nghi lễ truyền thống trước đám cưới như nhuộm tay bằng bột nghệ hay vẽ henna. Nhóm này hứa hẹn chuẩn bị đầy đủ lễ phục và nghi thức khi nhà trai đến địa điểm tổ chức.
Sau khi các nạn nhân trình báo, cảnh sát vùng Sumit Agarwal đã điều tra và bắt giữ ba người đàn ông lên là Mukesh Bairagi, Sunita và Narsingh Das Bairagi.
Mukesh khai anh trai là Dinesh Das Bairagi, sống tại Indore, là người trực tiếp thu xếp hôn sự. Khi các gia đình có mặt tại Dewas, Dinesh gọi điện thoại rồi lập tức tắt máy. Narsingh Das Bairagi (bố vợ của Mukesh) đóng vai trò kết nối các gia đình với nhóm tổ chức.
Cảnh sát trưởng khu vực Sumit Agarwal cho biết cơ quan chức năng đã khởi tố vụ án. Cảnh sát đang truy tìm những người còn lại trong đường dây.
Tôi là Nguyễn Ngọc Vân Trang, từ năm 2 tuổi đã bị chẩn đoán điếc sâu hai tai. Nhìn lại mình, tôi thường nhớ về nỗi niềm khi tôi sinh ra, lớn lên, rồi học cách trưởng thành theo một cách riêng, không có khả năng nghe âm thanh như mọi người.
Từ lúc sinh ra, tôi đã sống trong một thế giới hoàn toàn yên lặng. Với ba mẹ, đó là một cú sốc lớn. Và từ khoảnh khắc đó, hành trình của tôi không còn là của riêng tôi, mà trở thành hành trình của cả gia đình đi tìm lại âm thanh cho con.
4 tuổi, tôi bắt đầu đeo máy trợ thính và tham gia can thiệp sớm. Khi còn nhỏ, tôi chưa thể hiểu hết những gì mình trải qua, chỉ biết mỗi ngày là những lần tập nghe, tập nói, lặp đi lặp lại từng âm thanh rất nhỏ. Lớn lên, tôi mới hiểu rằng phía sau những tiến bộ tưởng như bình thường ấy là cả một quá trình kiên trì lặng lẽ của ba mẹ.
Những năm đi học không dễ dàng. Tôi luôn ngồi bàn đầu để nhìn khẩu hình thầy cô, cố gắng hiểu bài bằng quan sát. Nhưng không phải lúc nào tôi cũng theo kịp. Có những lúc tôi cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau, trong khi mọi người vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Tôi trở nên ít nói, dè dặt, sợ sai và dần thu mình lại.
Lên THCS, bài học nhanh hơn, lượng kiến thức nhiều hơn, trong khi khả năng nghe của tôi lại giảm dần. Tôi mệt mỏi, áp lực và từng nghĩ đến việc dừng lại.
Nhưng ba mẹ vẫn luôn ở đó, không cho phép tôi bỏ cuộc. Và rồi tôi được cấy ốc tai điện tử Cochlear của Úc - một cơ hội để tiếp tục hành trình của mình.
Ngày bật máy lần đầu, đó là một thế giới âm thanh lạ lẫm. Tôi phải học lại cách nghe: từng giọng nói, tiếng động trong cuộc sống đều cần nhận diện lại hết. Có những ngày tôi rất mệt, thậm chí muốn buông bỏ vì quá khó khăn.
Nhưng tôi hiểu rằng nếu mình dừng lại, tất cả những cố gắng trước đó cũng sẽ dừng theo. Không có phép màu nào xảy ra trong một ngày. Chỉ có những ngày rất bình thường, tôi kiên trì thêm một chút, cố gắng thêm một chút, để từng bước chạm lại thế giới âm thanh của mình.
Lên THPT, áp lực học tập và cuộc sống có những lúc khiến tôi tưởng như không thể ráng thêm. Nhưng nhờ sự đồng hành của thầy cô, sự giúp đỡ của bạn bè và niềm tin từ gia đình, tôi dần học cách đứng dậy.
Trong quá trình đi bệnh viện và gặp gỡ những người có hoàn cảnh tương tự, tôi nhận ra một điều rất rõ ràng: không phải ai cũng có cơ hội giống mình.
Có người vì điều kiện kinh tế mà không thể cấy ốc tai điện tử, đành chấp nhận việc nghe - nói hạn chế. Có người thiếu thông tin nên đi sai hướng từ đầu. Có những điều nhỏ không được can thiệp sớm khiến việc hòa nhập khó khăn hơn rất nhiều.
Từ đó, tôi nhìn mọi thứ bằng góc nhìn của một người trong cuộc. Tôi hiểu rằng điều khiến một người bị bỏ lại phía sau không chỉ nằm ở khiếm khuyết, mà còn ở cơ hội, thông tin và sự hỗ trợ đúng lúc.
Người khuyết tật không cần sự thương hại, mà cần sự thấu hiểu, sự đồng hành và một cơ hội công bằng để được khẳng định giá trị bản thân.
Chính nhận thức đó đã đưa tôi đến với ngành công tác xã hội. Trong suốt 4 năm đại học, tôi luôn phải tự nhắc mình đã đi được xa thì không có lý do gì buông tay. Và rồi tôi đã tốt nghiệp. Đó không chỉ là một tấm bằng, mà còn là sự trưởng thành và một niềm tin vững vàng vào chính mình.
Tôi mong mình và mọi người xung quanh có thể trở thành một người mang lại niềm tin cho người yếu thế, để không ai phải lặng lẽ dừng lại giữa chừng chỉ vì họ thiếu cơ hội, thiếu sự thấu hiểu.
Mong xã hội sẽ quan tâm nhiều hơn và có những chính sách thiết thực hơn dành cho người câm điếc, như tăng cường đào tạo ngôn ngữ ký hiệu trong trường học và cộng đồng; hỗ trợ phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu tại các cơ quan hành chính, bệnh viện; xây dựng thêm các kênh thông tin và dịch vụ công thân thiện với người khiếm thính; tặng máy trợ thính và ốc tai điện tử, đồng thời tạo nhiều cơ hội việc làm phù hợp để người câm điếc có thể tự tin hòa nhập và phát triển.
Người câm điếc rất mong có một cuộc đời có nhiều tiếng động của sự ấm áp, có ốc tai, có giảng đường, có hướng dẫn và cơ hội phấn đấu.
Thông tin ban đầu khoảng 18h ngày 2/5, tại khu vực biển Quỳnh (địa bàn huyện Quỳnh Lưu cũ, Nghệ An), BS.CKII Hồ Khắc Thủy, Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Quỳnh Lưu phát hiện một cháu bé khoảng 10 - 12 tuổi bất tỉnh, ngừng tim sau khi bị điện giật.
Trước tình huống khẩn cấp, giữa sự hoảng loạn của người thân và những người xung quanh, bác sĩ Thủy nhanh chóng tiếp cận, tiến hành ép tim ngoài lồng ngực liên tục. Nhờ được sơ cứu kịp thời, đúng kỹ thuật, sau khoảng 2 - 3 phút, cháu bé có dấu hiệu hồi tỉnh, qua cơn nguy kịch.
Chia sẻ sau sự việc, bác sĩ Thủy cho biết đây là phản xạ nghề nghiệp bình thường. "Trong hoàn cảnh đó, bất kỳ nhân viên y tế nào cũng sẽ ưu tiên cao nhất cho việc cứu người", bác sĩ Thuỷ nói.
Sự việc thêm một lần cho thấy vai trò quan trọng của kỹ năng sơ cứu ban đầu, đặc biệt là ép tim ngoài lồng ngực, trong những tình huống ngừng tuần hoàn. Đồng thời, hành động của bác sĩ cũng góp phần lan tỏa hình ảnh người thầy thuốc tận tâm, sẵn sàng cứu người trong mọi hoàn cảnh.
Trước đó cũng có một trường hợp bác sĩ cứu người ngưng tim khi chơi pickleball. Cụ thể một người đàn ông bất ngờ ngã gục, ngưng tim khi đang chơi pickleball. Nghe tiếng kêu cứu từ gần nhà, một bác sĩ của Bệnh viện Đà Nẵng chạy sang, ép tim liên tục trong những phút quyết định, giúp bệnh nhân qua cơn nguy kịch.
Camera tại một sân pickleball ở Đà Nẵng ghi lại khoảng 17h40 ngày 25/4, một người đàn ông đột ngột bất tỉnh. Những người có mặt hô hoán, kêu gọi hỗ trợ. Đúng thời điểm nguy cấp, một bác sĩ xuất hiện và tiến hành cấp cứu tại chỗ.
Hơn 5 phút liên tục, bác sĩ thực hiện hồi sinh tim phổi (CPR) bằng ép tim ngoài lồng ngực để duy trì tuần hoàn cho bệnh nhân.
Người xuất hiện trong đoạn clip là bác sĩ Lê Quang Huy - khoa ngoại thần kinh Bệnh viện Đà Nẵng.
Bác sĩ Huy cho biết khi đang chuẩn bị đến bệnh viện làm việc, ông nghe tiếng kêu cứu từ sân thể thao đối diện nhà và lập tức chạy sang.
Nhận định đây là trường hợp ngưng tuần hoàn nguy kịch, tôi lập tức khai thông đường thở, lấy đờm dãi và hồi sinh tim phổi bằng ép tim ngoài lồng ngực", bác sĩ Huy kể.
Sau hơn 5 phút cấp cứu, bệnh nhân dần có nhịp tim trở lại, mạch rõ hơn và bắt đầu hồi phục ý thức.
Ngay sau đó lực lượng cấp cứu 115 tiếp nhận, chuyển người bệnh đến cơ sở y tế để tiếp tục điều trị. Hiện sức khỏe bệnh nhân đã ổn định và được xuất viện về nhà theo dõi.