Anh Dũng kể khoảng 17h ngày 16/4 đang đi ngang phố Mạc Đăng Dung (phường Đông Mai) thì nghe người dân trên cầu tri hô có trẻ đuối nước tại đoạn Km11, quốc lộ 18. Phát hiện nạn nhân cách đó khoảng 500 m, anh để xe máy sát lề đường và nhảy xuống nước.
Dòng chảy không quá xiết nên anh Dũng bơi tới tiếp cận cháu bé khá nhanh. Với sự hỗ trợ của người dân trên bờ, bé trai được đưa lên bờ sau khoảng hai phút. Khi nạn nhân được sơ cứu tỉnh lại, anh Dũng cõng em lên đường lớn, nhờ một ôtô đưa đến Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh (phường Tuần Châu). Trên đường đi, anh gọi điện nhờ vợ ra hiện trường dắt chiếc xe máy về.
Sau khi cho nạn nhân nhập viện và đợi bố mẹ cháu đến, anh Dũng mới ra về để kịp giờ bán hàng buổi tối.
Nạn nhân là học sinh lớp 4, nhà cách hiện trường khoảng một km. Chiều cùng ngày, em cùng bạn ra mương chơi và trượt chân. “Lúc tôi thấy, cháu bé đang chìm dần, nếu chậm trễ sẽ nguy hiểm đến tính mạng”, anh Dũng nói.
Nhận tin con gặp nạn khi chuẩn bị đi làm ca tối, anh Phạm Minh Hải chạy vào viện chăm sóc bé. Tối 17/4, gia đình đã đến nhà anh Dũng cảm ơn. “Anh Dũng đã cứu mạng con tôi. Khi cháu xuất viện, tôi sẽ đưa con đến gặp ân nhân để cảm tạ”, anh Hải nói.
Do sinh sống tại khu vực này, anh Dũng quen thuộc địa hình. Hơn 10 năm trước, anh cho biết từng cứu một bé gái đuối nước tại đây.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Xin các cha mẹ đừng nghĩ con mình ngoan, học giỏi, không bao giờ dính vào ma túy

Sáu bị cáo vừa bị Tòa án nhân dân khu vực 5, tỉnh Quảng Trị tuyên phạm tội tổ chức sử dụng trái phép chất ma túy trong phiên tòa lưu động tháng 5-2026 tại nhà đa năng một trường trung học phổ thông ở tỉnh Quảng Trị.
Tất cả các bị cáo đều là con ngoan trong mắt gia đình, người trẻ nhất sinh năm 2003.
Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc vui karaoke. Nhóm thanh niên đang hát thì một người trong nhóm rủ nhau đi "bay" cho biết. Vài người đồng ý kéo theo những người khác không tự nguyện nhưng không phản đối, rồi tìm phòng, phân công đi nhận hàng.
Khi tổ công tác công an phường ập vào, tất cả vẫn đang trong cơn phê.
Cả sáu bị cáo đều xuất thân từ những gia đình tử tế. Cha mẹ các bị cáo đều bất ngờ bởi: "Cháu ở nhà hiền lắm, chưa làm phật lòng ai!".
Tại phiên tòa, cha của M. lặng lẽ ngồi ở hàng ghế dành cho người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan. Khi được tòa tuyên trả lại chiếc xe máy (M. mượn xe đi làm rồi dùng để đi nhận ma túy), ông cúi đầu rất lâu. Có lẽ, điều ông xin trả lại không phải là chiếc xe.
Khi tòa hỏi vì sao bước vào con đường này, các bị cáo đều có chung một câu trả lời ngập ngừng: "Nghe bạn rủ rê, thấy tò mò...".
"Tò mò", hai chữ ấy nghe nhẹ tênh. Nhưng đằng sau nó là cả một vực sâu mà ngay cả pháp luật cũng không thể cứu vãn.
Ma túy tổng hợp ketamine và MDMA - hai loại được sử dụng trong vụ án trên - có khả năng gây ảo giác mạnh ngay lần đầu sử dụng. Chính cảm giác giả tạo ấy là cái bẫy. Người dùng sẽ muốn quay lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Đến khi bộ não đã quen với liều dopamine nhân tạo, cuộc sống thực tế trở nên nhạt nhẽo, vô vị, đó là lúc nghiện.
Trong các phiên tòa liên quan đến sử dụng ma túy, phần lớn các bị cáo sống xa vòng tay gia đình, trong những phòng trọ riêng biệt cộng với bạn bè xấu. Tất cả tạo thành một công thức nguy hiểm.
Ma túy được ngụy trang dưới các tên gọi mỹ miều như "nước vui", "trà sữa", "kẹo", "khay"… đánh trúng tâm lý tò mò của các em.
Khi xét xử các vụ án ma túy, tôi đã thấy nhiều người mẹ ngất xỉu khi nghe con mình bị tuyên án. Đã thấy người cha già run rẩy đứng dậy xin tòa xem xét lại vì ông không tin nổi đứa con ngoan của mình lại có thể làm chuyện đó. Đã thấy đứa cháu nhỏ ngơ ngác nhìn mẹ bị dẫn ra xe áp giải.
Trong phiên tòa lưu động vừa rồi, hình ảnh đọng lại trong tâm trí tôi là khoảnh khắc một bị cáo nữ quay đầu nhìn về phía cha mẹ già đang ngồi khóc nghẹn dưới hàng ghế với ánh mắt hối hận, đau đớn muộn màng.
Là một người làm công tác xét xử, tôi tha thiết khẩn cầu các bậc cha mẹ: xin đừng nghĩ rằng con mình "ngoan", học giỏi mà lơ là để ý.
Cha mẹ hãy gần con hơn, nói chuyện nhiều hơn để biết con đi đâu, chơi với ai, làm gì sau giờ tan học, sau giờ tan ca. Hãy lắng nghe khi con kể về những người bạn mới. Đừng đợi đến khi nhận được cuộc gọi từ cơ quan chức năng mới giật mình.
Nhà trường cần đưa các phiên tòa lưu động, phiên tòa giả định về tội phạm ma túy vào chương trình giáo dục pháp luật ngoại khóa.
Để các em được nhìn tận mắt cái giá phải trả - không phải qua sách vở, mà qua chính những giọt nước mắt thật tại phòng xử án. Để các em biết nghi ngờ, biết đặt câu hỏi, biết phản kháng khi ai đó bất ngờ dúi vào tay một viên kẹo nhỏ, hay nói với mình "thử đi cho biết, không nghiện đâu!".
Và các bạn trẻ, những người đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, hãy tự hỏi mình: liệu vài phút phê pha có đáng đánh đổi bằng cả chục năm tự do, bằng tương lai sự nghiệp, bằng giọt nước mắt của đấng sinh thành?
Pháp luật sinh ra không phải để trừng phạt mà còn để bảo vệ.
Khi cánh tay yêu thương của gia đình, nhà trường, xã hội không vươn tới kịp, thì pháp luật buộc phải làm điều cuối cùng: cách ly các em ra khỏi cộng đồng với hy vọng các em có thời gian nhìn lại mình, sửa chữa và làm lại từ đầu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Tôi tìm ra sứ mệnh của con gái mang hội chứng Down khi con đến đời này

8 năm trước, tôi từng chìm trong cảm giác tuyệt vọng, nghĩ rằng mình và con bé sẽ không bao giờ có từ tương lai. 6 tuần sau khi sinh con, tôi nhận được giấy xét nghiệm Karyo type xác nhận con gái bé bỏng của tôi mang 3 nhiễm sắc thể số 21 (nguyên nhân gây ra hội chứng Down).
Từ đó, tôi tự chăm sóc con, tự vực tinh thần của chính mình đi qua những ngày chìm trong nước mắt vì tuyệt vọng, và tự tìm hiểu tất cả những gì tôi có thể hiểu về hội chứng Down. Đó là một hành trình dài, khó khăn và không thể quên.
Cũng chính trong hành trình này, tôi gặp được những gia đình có hoàn cảnh giống mình, tôi tìm được những lời an ủi chân thành nhất, những kinh nghiệm thực tế trong việc chăm sóc con, và thấy "những trẻ VIP" (trẻ có nhu cầu giáo dục đặc biệt) như con tôi vẫn đang từng ngày lớn lên, tiến bộ mỗi ngày...
Người mẹ đầy lo lắng trong tôi dần dần lạc quan hơn.
Hôm nay, con gái bé bỏng của tôi tròn 8 tuổi, đang học lớp 2 một trường công lập và được bạn bè yêu mến. Con đã biết đọc, làm toán, múa, hát... cùng các bạn, phụ mẹ làm việc nhà và là một cô bé cực kỳ tình cảm. Mỗi ngày một chút, con tiến lên, chậm thôi, nhưng vẫn là đang lớn lên từng ngày bên cạnh tôi.
"Lớn lên các con sẽ làm việc gì?" luôn là đề tài nóng hổi của nhóm các gia đình như tôi. Trong quá trình chăm sóc, dạy dỗ và cùng lớn lên với con gái mình, tôi nghĩ tôi đã tìm được câu trả lời phù hợp.
Trong một lần đưa con gái đi chơi ở cung Gyeongbokgung - Hàn Quốc, khi trông thấy một em bé đang khóc, con gái tôi đã ngay lập tức tiến đến, ngồi xuống và đưa tay vỗ vỗ lên vai em bé, dùng tiếng Việt nói "Ôi, em bé ngoan, em bé nín nín đi nào" dù không biết em bé kia có hiểu được tiếng của mình không. Chính hình ảnh đó khiến trong tôi lóe lên một ý tưởng.
Khoa học đã chỉ ra, những người mang 3 nhiễm sắc thể số 21 là những người giàu tình cảm, yêu thương mọi người một cách vô điều kiện và hồn nhiên. Và giữa thế giới rộng lớn với rất nhiều doanh nhân, nhà lãnh đạo, nhà khoa học, một tâm hồn yêu thương thuần khiết phải chăng là một mảnh ghép hoàn hảo.
Ở đó, với trái tim yêu thương và cho đi vô điều kiện, cùng với khả năng "xóa dữ liệu", nguồn năng lượng trong lành này thực sự có thể là một kho báu của thế giới.
Phải chăng con sẽ dùng tâm hồn và trái tim thuần khiết đó để xoa dịu những trái tim đau khổ, tưới mát những tâm hồn đang chơi vơi, hay đơn giản là dang rộng vòng tay cho những ai cần một cái ôm để tiếp thêm sức lực trong chặng đua cuộc đời đầy vất vả?
Tôi biết đứa con có hội chứng Down của tôi sẽ luôn có thể cho đi nụ cười, vòng tay, lời ủi an, sự lắng nghe, tình yêu thương của con mà không cần đáp lại. Đó phải chăng sẽ là một "công việc" đầy ý nghĩa mà xã hội đã sắp đặt sẵn?
Hai mẹ con tôi vẫn đang tiếp tục hành trình với một mục tiêu, một định hướng khá rõ ràng. Còn bây giờ, tôi đi dò bài cho con đây.
Ngày nay Nhà nước đã có nhiều chính sách hỗ trợ đối với người khuyết tật, đặc biệt là trẻ em. Về phía xã hội cũng đã có nhiều hội nhóm được thành lập để hỗ trợ, chia sẻ và đồng hành cùng nhau trong hành trình nuôi dạy trẻ em khuyết tật.
Từ trải nghiệm của mình, tôi cũng đang ấp ủ một chương trình hỗ trợ dành riêng cho các gia đình có em bé sơ sinh có hội chứng Down. Đây là khoảng thời gian đặc biệt khó khăn, với mọi gia đình, mọi người mẹ.
Tôi từng thấy một người mẹ trầm cảm nặng dẫn đến mất sữa, khi biết đứa con bé bỏng vừa chào đời của mình mắc hội chứng Down. Vì vậy, tôi muốn được là người đồng hành cùng các chị em trong giai đoạn quan trọng này.
Tôi muốn được chia sẻ kinh nghiệm và những gì mình đã trải qua với các gia đình/chị em sắp sinh hoặc vừa sinh, như một lời an ủi dịu dàng nhất, với hy vọng phần nào đó giúp cho những người mẹ cảm thấy yên lòng và sẽ tự tin hơn về tương lai phía trước.
Nếu bạn đọc được bài viết này của tôi, và bạn biết ở đâu đó có ai cần, xin chia sẻ và gửi đến họ thông tin của tôi.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cuối tháng 1, chị Nguyễn Thị Thái, 43 tuổi, trú phường Bá Xuyên, vừa kết thúc ca làm việc thì nhận được một đường link video từ người quen. Trong đoạn phim, một phụ nữ tự xưng là Nguyễn Thanh Trúc sống ở Trung Quốc muốn tìm gia đình ở Việt Nam. Ký ức của chị chỉ còn hai cái tên: bố Nguyễn Đức Khánh và em út Nguyễn Thị Thái.
"Chỉ cần nhìn mặt, tôi nhận ngay ra đó là chị gái mình", chị Thái nói.
Chị Nguyễn Thanh Trúc, 51 tuổi, là con thứ ba của ông Nguyễn Đức Khánh, 78 tuổi và bà Nguyễn Thị Thi, 74 tuổi ở tổ 2, phường Mỏ Chè, TP Sông Công (nay là phường Bá Xuyên).
Thông qua người phiên dịch, chị Trúc kể mùa hè năm 1993, khi đang làm việc tại một lò gạch, được một phụ nữ rủ đi làm công việc lương cao. Sau đó, cô gái 18 tuổi năm đó bị đưa đến sống với một người đàn ông không minh mẫn ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Hàng ngày, chị phải lên núi hái thảo dược đem bán. Không tiền, không biết tiếng địa phương, không có phương tiện liên lạc, chị kẹt lại xứ người.
Cuộc sống dần ổn định sau khi chị Trúc kết hôn với người chồng thứ hai. Nhờ mạng xã hội phát triển, chị nhờ một du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc quay video và đăng trên các trang mạng ở Việt Nam để tìm người thân. Sau 33 năm, chị quên gần hết tiếng Việt, chỉ nhớ tên bố và em gái.
Hai ngày sau khi video được đăng tải, chị Trúc kết nối được với gia đình. Gặp lại bố mẹ và em gái qua màn hình, ban đầu chị không nhận ra. Khi được nhắc lại những kỷ niệm cũ, chị mới bật khóc.
Việc tìm thấy chị Trúc khép lại biến cố kéo dài gần 40 năm của gia đình ông Khánh.
Bi kịch của gia đình bắt đầu năm 1987 khi bà Thi có dấu hiệu không tỉnh táo và bỏ nhà đi. Tìm vợ không được, ông Khánh tái hôn hơn một năm sau đó.
Năm 1989, người con gái tên Nguyễn Thị Thủy mất tích. Năm 1993, Nguyễn Thanh Trúc cũng "bặt vô âm tín" giống mẹ và chị.
Những năm đó, ông Khánh chỉ biết trình báo chính quyền, nhờ phát loa tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Năm 2005, sau 16 năm mất liên lạc, gia đình nhận được thư của chị Thủy gửi từ Trung Quốc, kể chuyện bị bán làm vợ một người đàn ông nước này. Hai năm sau, chị đưa chồng con về Việt Nam thăm gia đình.
Năm 2017, hai năm sau khi người vợ kế của ông Khánh qua đời, gia đình nhận được tin công an tìm thấy bà Thi tại cửa khẩu Lạng Sơn. Bà vẫn nhớ tên chồng, 4 người con và địa chỉ gia đình ngoại nên được đón về. Trở về sau 30 năm, bà Thi bạc trắng tóc, lúc nhớ lúc quên. Bà kể từng bị một nhóm người bắt đi sang bên kia biên giới và phải nhặt ve chai cho chủ.
Hiện tại, cuộc sống của bà Thi phụ thuộc vào chồng con. Ban ngày, ông Khánh lo cơm nước; tối đến chị Thái lại sang phụ giúp tắm rửa, trò chuyện, vỗ về mẹ.
Bà Dương Thúy Hằng, Tổ trưởng tổ dân phố số 2, phường Bá Xuyên, cho biết vợ chồng ông Khánh hiện sống trong căn nhà tạm, dựa vào khoản trợ cấp mất sức lao động của ông và trợ cấp khuyết tật của bà. "Bà Thi trở về nhưng trí não không minh mẫn, thi thoảng vẫn lang thang đi nhặt rác. Rất may ông bà có con trai, con gái sống gần thường xuyên qua săn sóc", bà Hằng nói.
Trong cuộc gọi video với chị Trúc đầu tháng 2, chị Thái cùng bố mẹ kết nối với chị Thủy. Lần đầu tiên sau 39 năm gia đình mới nhìn thấy đủ mặt các thành viên.
"Bố mẹ già rồi, các chị sắp xếp về thăm nhé", Thái nói với các chị và nhận được cái gật đầu.
Lớn lên thiếu vắng tình thương và sự chăm sóc của mẹ đẻ, nay mẹ trở về trong cảnh tuổi già, bệnh tật, với anh em chị Thái, đó vẫn là điều may mắn. "Mẹ không có công dưỡng nhưng có công sinh. Còn cha mẹ để được chăm sóc với tôi là niềm vui, hạnh phúc", chị nói.
Ông Khánh cho biết nửa đời người luôn áy náy khi lạc mất vợ, hai đứa con đi biệt tích. Giờ kết nối được với các con, bà Thi tìm được về, tuổi già của ông coi như trọn vẹn.
Năm nay, các chị gái của Thái đều lên kế hoạch về Việt Nam thăm cha mẹ. Lúc đó, đại gia đình "sẽ được ôm nhau, bằng da bằng thịt".
Phạm Nga
Nguồn: https://vnexpress.net/cuoc-doan-tu-cua-gia-dinh-co-3-nguoi-luu-lac-sang-trung-quoc-5059889.html

