6h, chị Thu Hằng (35 tuổi) chở con rời nhà ở phường Tây Mỗ, sớm gần một tiếng so với thường ngày. “Tối qua xem dự báo, tôi biết hôm nay là đỉnh điểm đợt nóng nên cho con ngủ từ 21h để sáng đi sớm”, chị nói.
Hai ngày cuối tuần, chị đã cảm nhận rõ mức độ gay gắt của đợt nắng nóng này. Trưa chủ nhật, vừa bước từ phòng họp phụ huynh cho con ra sân, chị thấy choáng váng, mắt mờ và hai cánh tay bỏng rát.
Tuy nhiên, kế hoạch tránh nóng của hai mẹ con chỉ hiệu quả một phần. Từ đầu ngày, nắng đã chói chang, hun nóng các tuyến đường. Đến 6h45, sân trường tiểu học ở phường Yên Hòa đã đông người, cả học sinh và phụ huynh dù gần một tiếng nữa mới đến giờ vào lớp.
Chị Hằng mua bữa sáng cho con trước cổng trường rồi đến cơ quan lúc 7h. “Phòng tôi có 7 người thì 5 người đến sớm trước cả tiếng, điều chưa từng xảy ra trước đây”, chị nói.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn quốc gia, miền Bắc và Bắc Trung Bộ đang trải qua đợt nắng nóng diện rộng gay gắt nhất từ đầu mùa. Chiều 25/5, Hà Nội ghi nhận mức nhiệt 40,7 độ C, cao nhất cả nước. 4 trong 5 trạm quan trắc ở Thủ đô ghi nhận nhiệt độ từ 40 độ C trở lên.
Cũng trong ngày 25/5, 8 tỉnh, thành vùng đồng bằng Bắc Bộ và miền Trung ghi nhận nhiệt độ vượt 40 độ C. Theo dự báo, đợt nắng nóng gay gắt và đặc biệt gay gắt sẽ còn kéo dài ít nhất 48 giờ tới.
Chuyên gia thời tiết Huy Nguyễn cho biết đợt nóng này mang hiệu ứng tích nhiệt, nhiệt độ tăng dần qua từng ngày. Nền nhiệt ngày 25/5 tăng thêm 0,5-1 độ C so với hôm trước.
Tại Hà Nội, sự ngột ngạt càng trầm trọng hơn do “hiệu ứng đảo nhiệt” của đô thị nén. Tỷ lệ bê tông hóa cao, mặt đường nhựa hấp thụ bức xạ lớn, cộng với nhà cao tầng cản gió khiến không khí khó đối lưu. Khối nhiệt này liên tục bị cộng hưởng bởi khí thải giao thông và hơi nóng từ hàng triệu máy điều hòa. Do đó, nhiệt độ thực tế hắt lên từ mặt đường giữa trưa có thể vượt 50 độ C.
Nhiệt độ cao kèm nắng gay gắt buộc người dân phải thay đổi nhịp sinh hoạt để thích ứng. Tại các công viên như Thống Nhất hay Thanh Xuân, 6h sáng đã gần như không còn người tập thể dục dù thường ngày phải 7-8h mới kết thúc.
Nhiều người dân Thủ đô chủ động đi làm sớm hơn để tránh thời điểm mặt đường bắt đầu hắt hơi nóng. Anh Minh Nhật, 37 tuổi, ở phường Nghĩa Đô đi làm từ 6h “cho mát”. Anh cho biết trục đường Hoàng Quốc Việt vào trung tâm phường Hoàn Kiếm ngày thường khoảng 7h mới ùn ứ, nhưng hôm 25/5 đông đúc ngay từ 6h30.
Đến cơ quan lúc 7h, anh Nhật cùng nhiều đồng nghiệp vẫn kịp ngả ghế ngủ bù chục mấy chục phút sau khi ăn sáng rồi mới bắt đầu làm việc lúc 8h.
Tiểu thương tại Hà Nội cũng đẩy sớm giờ làm. Vợ chồng ông Quốc Cường, 65 tuổi, ở phường Thanh Liệt đổi giờ đến chợ đầu mối nhập gà từ 4h lên 2h. Hơn 9h, ông dọn hàng thay vì bán đến 12h như mọi khi, do nhiệt độ từ mặt đường và lò đun nước tăng cao.
Tại các chợ dân sinh, người dân mua thực phẩm từ 5h30. Anh Hoàng Văn Hoạt, người bán thịt ở chợ Cổ Nhuế, phường Đông Ngạc, cho biết khách đến đông từ 5h. Nắng nóng khiến lượng bán giảm, gia đình anh chỉ làm một con lợn thay vì hai con. “Người dân đi chợ sớm nên hơn 9h là vợ chồng tôi dọn hàng ra về”, tiểu thương nhà ở Phúc Thọ, ngoại thành Hà Nội, nói.
Trước tình hình thời tiết cực đoan, các bản tin y tế liên tục cảnh báo người dân hạn chế tối đa hoạt động ngoài trời trong khung giờ 11h-16h, chú ý bù nước và tránh thay đổi nhiệt độ đột ngột để phòng nguy cơ kiệt sức, sốc nhiệt, đột quỵ.
Cái chết của một bé trai 13 tuổi tại Ấn Độ gây phẫn nộ trong dư luận và làm dấy lên tranh cãi về hậu quả nguy hiểm khi gia đình lựa chọn cách chữa trị phản khoa học thay vì đưa con đến bệnh viện.
Nạn nhân là Amit, sống tại làng Pitampur, bang Uttar Pradesh. Theo truyền thông địa phương, sau khi bị rắn độc cắn, Amit đã nói với gia đình về tình trạng của mình. Tuy nhiên, thay vì đưa con đến cơ sở y tế, cha mẹ Amit lại đặt niềm tin vào một pháp sư địa phương, thường được gọi là "tantrik".
Theo lời khuyên của vị pháp sư, gia đình đưa cậu bé đến bờ sông Hằng. Ông ta khẳng định dòng nước thiêng có khả năng hút nọc độc ra khỏi cơ thể nếu nạn nhân được ngâm mình đủ lâu.
Gia đình tự tay kết một chiếc bè tre sơ sài, buộc chặt cơ thể đang dần tê liệt của cậu bé vào đó và thả xuống dòng nước lạnh.
Thiếu niên này bị dìm dưới nước suốt 12 giờ liên tục, trong khi cha mẹ và hàng chục người dân hiếu kỳ đứng trên bờ cầu nguyện. Đám đông xung quanh không một ai can ngăn mà chỉ im lặng quan sát với niềm tin mù quáng rằng tâm linh sẽ chiến thắng độc tố.
Chỉ đến khi nhận thấy Amit rơi vào trạng thái bất tỉnh, gia đình mới đưa em đến bệnh viện. Tuy nhiên, lúc này đã quá muộn và các bác sĩ không thể cứu chữa.
Theo thông tin từ truyền thông Ấn Độ, ngay cả sau khi biết con trai đã qua đời, gia đình vẫn tiếp tục có hành động gây tranh cãi khi tìm cách thả thi thể xuống sông Hằng với hy vọng xảy ra phép màu.
Bác sĩ Shashank Chaudhary, công tác tại một trung tâm y tế địa phương, cho biết ông và các đồng nghiệp thường xuyên tổ chức các chương trình tuyên truyền nhằm nâng cao nhận thức cho người dân, đặc biệt trong các trường hợp bị rắn cắn.
Ông nhấn mạnh rằng trong những tình huống như vậy, việc đưa nạn nhân đến bệnh viện càng sớm càng tốt là yếu tố quyết định, bởi từng phút trôi qua đều có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sống sót.
Cái chết của Amit nhanh chóng gây ra làn sóng phẫn nộ trên mạng xã hội. Nhiều người cho rằng đây là một trường hợp hoàn toàn có thể tránh được nếu nạn nhân được tiếp cận y tế kịp thời. Một số ý kiến kêu gọi cơ quan chức năng xem xét trách nhiệm của gia đình trong vụ việc, cho rằng sự chậm trễ và lựa chọn sai lầm đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Hiện chưa có thông tin chính thức về việc cảnh sát có tiến hành truy tố gia đình hay không.
Vụ việc một lần nữa đặt ra câu hỏi về tác động của mê tín trong đời sống, đặc biệt tại những khu vực còn hạn chế tiếp cận thông tin và dịch vụ y tế, nơi các phương pháp chữa trị truyền miệng vẫn được tin tưởng và áp dụng trong những tình huống nguy cấp.
Wildine Aumoithe sinh năm 2003 tại Miami, bang Florida trong một gia đình gốc Haiti. Ngay khi chào đời, cô được chẩn đoán mắc hội chứng loạn sản SADDAN, một dạng bệnh lùn hiếm gặp gây biến dạng xương đùi, bất thường trong phát triển xương và hạn chế vận động.
Các bác sĩ từng tiên lượng cô khó có thể sống sót qua đêm đầu tiên. Sau giai đoạn nguy kịch, Wildine được chuyển đến trung tâm chăm sóc đặc biệt để theo dõi trong 6 tháng đầu đời.
Khi bước vào giai đoạn phát triển, cơ thể cô dừng lại ở chiều cao 72 cm. Căn bệnh khiến cô phải gắn bó với xe lăn điện trong sinh hoạt hằng ngày. Mọi hoạt động cá nhân phụ thuộc phần lớn vào mẹ, từ việc bế cô ra khỏi giường, mặc quần áo đến hỗ trợ lấy các vật dụng ở vị trí cao. Khi sử dụng máy tính xách tay, cô không thể ngồi bàn ghế thông thường mà phải làm việc dưới sàn để thuận tiện thao tác.
Năm 17 tuổi, Wildine bắt đầu tự xây dựng kênh YouTube Life of Wildine, chia sẻ cuộc sống thường nhật của người mắc hội chứng lùn. Những nội dung tích cực giúp cô nhận được sự quan tâm từ cộng đồng mạng, đồng thời hình thành một nhóm người theo dõi và ủng hộ.
Cô tốt nghiệp trung học vào tháng 5/2022. Ban đầu dự định theo học ngành dược nhưng sau đó Wildine chuyển hướng sang lĩnh vực nghệ thuật để khám phá khả năng của bản thân. Cô hoàn thành chương trình đại học và nhận bằng cử nhân Mỹ thuật, chuyên ngành Thiết kế đồ họa tại Đại học Liberty (bang Virginia) ngày 14/5/2026.
Song song với việc học, Wildine bước vào ngành người mẫu, một lĩnh vực vốn khắt khe và gần như không dành nhiều cơ hội cho người khuyết tật. Cô chủ động tìm kiếm cơ hội trình diễn tại Tuần lễ Thời trang New York cùng tổ chức Runway of Dreams, với mong muốn mở rộng quan niệm về tiêu chuẩn cái đẹp. "Tôi hy vọng mọi người hiểu rằng chiều cao chỉ là một con số chứ không phải là một giới hạn", Wildine nói.
Ngày 13/10/2021, Tổ chức Kỷ lục Thế giới Guinness xác nhận Wildine Aumoithe là người phụ nữ không thể tự đi lại thấp nhất thế giới. Đến tháng 9/2023, cô tiếp tục được công nhận là người mẫu chuyên nghiệp thấp nhất thế giới. Danh hiệu giúp cô theo đuổi mục tiêu lan tỏa cảm hứng tới những người có khiếm khuyết cơ thể.
Ngày 29/4, Bệnh viện Trung ương Huế thông tin, đơn vị đã thực hiện lấy các tạng, mô từ một người hiến chết não trên địa bàn thành phố để thực hiện 6 ca ghép tạng (gồm tim, gan, thận và giác mạc). Nhờ đó, 6 bệnh nhân được cứu sống và trả lại thị lực.
Các ca ghép được triển khai từ ngày 16 - 18/4 với sự phối hợp đồng bộ của gần 200 cán bộ y tế thuộc nhiều chuyên khoa lâm sàng và cận lâm sàng của bệnh viện. Các đối tượng được ghép tạng là những bệnh nhân đang trong tình trạng bệnh lý nặng.
Trước đó, ngày 15/4, Trung tâm Ghép tạng Bệnh viện Trung ương Huế nhận được đề nghị hiến tạng từ gia đình bệnh nhân M.Đ.T (44 tuổi, trú tại Huế). Bệnh nhân T. nhập viện trong tình trạng chấn thương sọ não nặng do tai nạn, hôn mê sâu và tiên lượng tử vong. Dù đã được điều trị tích cực, diễn tiến lâm sàng của bệnh nhân không cải thiện.
Ngày 16/4, sau khi đánh giá xác nhận bệnh nhân đã chết não, Hội đồng ghép tạng của bệnh viện đã báo cáo Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc gia để lựa chọn những người nhận phù hợp nhất từ danh sách chờ.
Đúng 20 giờ 45 phút ngày 16/4, sau phút mặc niệm tri ân người hiến tạng, chiến dịch phẫu thuật được triển khai đồng thời tại 5 phòng mổ dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Giáo sư, Tiến sĩ Phạm Như Hiệp, Giám đốc Bệnh viện. Gần 200 cán bộ y tế từ nhiều chuyên khoa lâm sàng và cận lâm sàng đã làm việc xuyên đêm với tinh thần khẩn trương và độ chính xác tuyệt đối.
Sau hơn 11 ngày được ghép tạng (tính đến ngày 27/4), 6 bệnh nhân được ghép tạng đều đáp ứng và hồi phục tốt.
Cụ thể, bệnh nhân D. (41 tuổi, được ghép tim) đã tỉnh táo, ăn uống được, ổn định, phân suất tống máu EF đạt trên 60%.
Bệnh nhân S. (64 tuổi, được ghép gan) đã tỉnh táo, ăn uống được và chức năng gan phục hồi tốt, billirubin máu trở về bình thường.
Hai bệnh nhân P. (34 tuổi) và C. (30 tuổi) được ghép thận đều đã tỉnh táo, ăn uống được, chỉ số creatinin đang cải thiện, đi tiểu ổn định.
Hai bệnh nhân bị loét giác mạc nặng (trước đó mất thị lực hoàn toàn) đã phục hồi một phần thị giác và được xuất viện vào ngày 18/4.
Giáo sư, Tiến sĩ Phạm Như Hiệp, Giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế chia sẻ: "Ở thời điểm một sự sống buộc phải dừng lại, chúng tôi đã nỗ lực để những sự sống khác được mở ra một cách trọn vẹn nhất. Bệnh viện Trung ương Huế trân trọng gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới người hiến tạng và gia đình. Khi một trái tim ngừng đập để nhiều bệnh nhân khác được tiếp tục sống, đó không chỉ là sự chuyển giao về mặt y học, mà còn là sự nối dài của lòng nhân ái. Gia đình đã biến nỗi đau mất mát thành hi vọng, biến sự kết thúc thành những khởi đầu mới kỳ diệu. Chúng tôi tin rằng, tinh thần quả cảm và tấm lòng thiện nguyện của anh và gia đình sẽ luôn sống mãi trong sự hồi sinh của những cuộc đời vừa được viết tiếp ngày hôm nay".
Giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế cho biết thêm, trong khoảng một tuần, đơn vị đã thực hiện thành công nhiều ca ghép mô, tạng gồm 1 ca ghép tim, 1 ca ghép gan, 10 ca ghép thận, 2 ca ghép chết não và 2 ca ghép giác mạc. Đây là minh chứng rõ nét cho năng lực chuyên môn và khả năng phối hợp đồng bộ của đội ngũ y, bác sĩ.
Bệnh viện cũng bày tỏ lòng tri ân sâu sắc tới người hiến tạng và gia đình. Từ sự mất mát lớn lao, một nghĩa cử cao đẹp đã giúp nhiều bệnh nhân có cơ hội được sống tiếp, viết tiếp những hành trình còn dang dở.