Nhiều năm nay, hàng trăm học sinh tại 2 trường tiểu học Kim Đồng và Lê Văn Tám (xã Nghĩa Trung, thành phố Đồng Nai) đang phải học trong những lớp học xuống cấp, phòng học tạm, hay nhà văn hóa thôn vì thiếu phòng học nhưng không thể sửa chữa hay xây mới bởi vướng quy hoạch bô xít.
Hình thành từ năm 1998, sau gần 30 năm hoạt động, Trường tiểu học Kim Đồng (xã Nghĩa Trung) hiện có 1 cơ sở chính và 6 điểm lẻ với 26 lớp học, 952 học sinh. Do đã đưa vào sử dụng nhiều năm, nhiều phòng học đã xuống cấp nghiêm trọng, tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn cho cả thầy cô và học sinh.
Nhiều vết nứt xuất hiện trên tường phòng học tại Trường tiểu học Kim Đồng
ẢNH: HOÀNG GIÁP
Dẫn phóng viên Thanh Niên đến các lớp học trong điểm trường chính, thầy Phạm Viết Phan, Hiệu trưởng Trường tiểu học Kim Đồng, chỉ tay lên những vết nứt lớn trên tường, cột trụ, bàn ghế… đều đã xuống cấp, hư hỏng.
Thầy Phạm Viết Phan cho biết bàn ghế đã sử dụng hơn 20 năm nay, nhưng nhà trường vẫn cố gắng sửa chữa, chắp vá tạm cho các em học sinh học
“Các phòng học bị lún, tường thì nứt, hệ thống gạch nền, mái ngói đều hư hỏng, ảnh hưởng rất lớn đến công tác giảng dạy cũng như chất lượng giáo dục của nhà trường. Dù cơ sở vật chất xuống cấp, nhưng do nằm trong vùng quy hoạch bô xít, nên hiện nay chưa có phương án đầu tư, sửa chữa khiến nhà trường hết sức lo lắng”, thầy Phan chia sẻ.
Trụ mái hiên của phòng học bất ngờ bị đổ sập đã được thay thế tạm bằng cột sắt
Đáng chú ý, tại điểm trường thôn 5, xã Nghĩa Trung của Trường tiểu học Kim Đồng, một sự cố nguy hiểm đã xảy ra vào tháng 9.2025, khi một cột trụ ngoài hiên lớp học bất ngờ đổ sập.
“May hôm đấy các cháu không đi học, nếu không chắc sẽ gây tai nạn. Giáo viên, học sinh giờ đi dạy và học trong môi trường không an toàn, thiếu thốn về cơ sở vật chất, thiếu ánh sáng. Rất mong các cấp lãnh đạo, cơ quan ban ngành sớm quan tâm để các cháu được học như các trường bạn”, thầy Phan kiến nghị.
Cũng do tình trạng thiếu phòng học, 3 năm qua, Trường tiểu học Kim Đồng buộc phải mượn 6 nhà văn hóa thôn để tổ chức dạy và học.
“Mỗi khi thôn có việc, phải lấy hội trường để làm việc, các cháu học sinh lại phải nghỉ. Cô, trò phải sắp xếp dọn dẹp bàn ghế, trả lại không gian cho thôn, sau đó tự sắp xếp lại để học. Việc nghỉ học cũng có thể xảy ra bất cứ ngày nào trong tuần, sau đó các cháu phải học bù vào thứ bảy hoặc chủ nhật”, thầy Phan nêu những khó khăn.
Tình trạng thiếu phòng học, phòng học xuống cấp cũng diễn ra tại Trường tiểu học Lê Văn Tám (xã Nghĩa Trung). Ngôi trường này cũng được xây dựng và đi vào hoạt động từ năm 1997, đến nay trường có 1 điểm trường chính, 4 điểm lẻ với 22 lớp học với 645 học sinh. Do mái ngói nhiều phòng học bị hư hỏng, từ nhiều năm trước, nhà trường đã xin thay thế tạm bằng mái tôn, trong thời gian chờ xin chủ trương xây trường mới.
Theo kế hoạch, dự án xây dựng Trường tiểu học Lê Văn Tám đã được cấp có thẩm quyền đưa vào kế hoạch đầu tư trung hạn 2021 – 2025 (thời điểm tỉnh Bình Phước cũ) với tổng mức đầu tư 27 tỉ đồng. Tuy nhiên, đầu năm 2024, dự án này và cả dự án xây mới Trường tiểu học Kim Đồng đều không thể xây dựng do nằm trong vùng quy hoạch bô xít.
Hiện nay, các phòng học tốt nhất của nhà trường đều được Ban giám hiệu sắp xếp, nhường cho học sinh học, và tận dụng các nhà kho, phòng học cũ hơn, ngăn ra làm nơi làm việc cho cán bộ, nhân viên trong trường. Dù vậy, do thiếu phòng học, nhà trường vẫn phải dựng thêm 1 phòng học tạm bằng tôn để đảm bảo đủ lớp.
“Phòng học của các em rất tạm bợ, trời nắng thì nóng bức, trời mưa thì tiếng ồn do mái tôn, các em không tập trung học được. Sân trường cũng hư hỏng, mùa nắng thì bụi, mùa mưa thì nước lênh láng, các em không có chỗ vui chơi”, cô Đường Thị Dung, giáo viên Trường tiểu học Lê Văn Tám, chia sẻ.
Cô Phạm Thị Loan, Hiệu trưởng Trường tiểu học Lê Văn Tám, cho biết nhà trường đã chủ động dặm vá những chỗ dột, trát lại những vết nứt nhỏ để đảm bảo an toàn cho giáo viên và học sinh. Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp tạm thời, nhà trường cũng đã nhiều lần kiến nghị lên UBND xã.
“Trước mắt, để chuẩn bị cho năm học tới (2026 – 2027) và đảm bảo an toàn, chúng tôi tiếp tục kiến nghị cấp trên cho phép xây dựng các phòng học theo hình thức nhà lắp ghép, nhà tiền chế. Về lâu dài, nhà trường rất mong sớm có phương án điều chỉnh quy hoạch hoặc bố trí quỹ đất mới để đầu tư xây dựng một ngôi trường khang trang, kiên cố hơn, giúp thầy cô và học sinh yên tâm giảng dạy, học tập”, cô Loan mong muốn.
Trao đổi với phóng viên Thanh Niên, ông Phan Minh Lâm, Phó chủ tịch UBND xã Nghĩa Trung, xác nhận thực trạng cơ sở vật chất xuống cấp ở 2 ngôi trường này.
Ông Lâm cho biết xã cũng đã kiến nghị tỉnh cho nâng cấp sửa chữa các phòng học hư hỏng, tuy nhiên hiện vẫn thiếu rất nhiều phòng học. Xã cũng đã có kế hoạch đưa vào đầu tư công năm 2026, làm bằng hình thức tiền chế, lắp ghép để đảm bảo việc dạy học trong thời gian ngắn hạn của các trường, do địa bàn xã đang vướng quy hoạch bô xít.
“Về lâu dài, xã đã có kiến nghị tỉnh và hiện nay tỉnh cũng có văn bản gửi Chính phủ để xem xét điều chỉnh quy hoạch 866 ra khỏi những vùng chưa khai thác, để địa phương có thể quy hoạch và xây dựng các trường này đảm bảo trong thời gian tới”, ông Lâm nói.
Chiều 2.4, tại buổi họp báo về tình hình kinh tế - xã hội trên địa bàn TP.HCM, ông Richard D. McClellan (Tổng giám đốc điều hành Trung tâm Tài chính quốc tế Việt Nam tại TP.HCM) chia sẻ nhiều thông tin liên quan đến định hướng phát triển Trung tâm Tài chính quốc tế TP.HCM.
Theo ông McClellan, kết quả mới nhất của Chỉ số Trung tâm Tài chính toàn cầu (GFCI) cho thấy TP.HCM đã tăng 11 bậc, đạt vị trí 84 trên bảng xếp hạng toàn cầu. Điều có ý nghĩa đặc biệt hơn là TP.HCM được xác định là một trong những trung tâm tài chính trên thế giới được kỳ vọng sẽ gia tăng tầm quan trọng đáng kể trong vòng 2 - 3 năm tới.
Đây được xem là tín hiệu tích cực, phản ánh việc Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng đang ngày càng được nhắc đến nhiều hơn trong các diễn đàn tài chính quốc tế.
Ông McClellan cho rằng sự cải thiện này đến từ 3 yếu tố chủ đạo.
Thứ nhất, định hướng chính sách nhất quán và quyết đoán ở tầm quốc gia. Bộ Chính trị và Quốc hội đã thể hiện sự cam kết rõ ràng và kiên định trong việc phát triển một Trung tâm Tài chính quốc tế. Điều đó đã gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ cả với cộng đồng trong nước lẫn quốc tế rằng đây là một ưu tiên chiến lược của quốc gia.
Thứ hai, lộ trình thể chế đang dần được định hình. Khung pháp lý, cấu trúc quản trị và các phương thức cấp phép dự kiến sẽ làm nền tảng cho IFC (Tổ chức Tài chính quốc tế) ngày càng được xác định rõ nét hơn. Việc tiếp tục đẩy nhanh quá trình tiệm cận các chuẩn mực quốc tế là yếu tố then chốt trong giai đoạn tới.
Thứ ba, mức độ tham gia quốc tế đã được nâng lên đáng kể. Việt Nam hiện đang trong trạng thái đối thoại chủ động và sâu rộng hơn với các định chế tài chính toàn cầu, nhà đầu tư và các đối tác chiến lược. Sự tham gia đó mở rộng đến đâu, mức độ nhận diện được củng cố đến đó.
Có thể nói, những gì bảng xếp hạng đang phản ánh chính là sự công nhận của quốc tế đang dần bước theo sau những định hướng chính sách đúng đắn và những nỗ lực giao lưu bền bỉ mà Việt Nam đã dày công xây dựng.
Dù kết quả xếp hạng là đáng mừng, ông McClellan nhấn mạnh đây vẫn chỉ là giai đoạn khởi đầu. Trọng tâm hiện nay là chuyển hóa đà tăng trưởng thành tiến triển thực chất, với 3 nhóm ưu tiên chính.
Hoàn thiện nền tảng thể chế và pháp lý: Cần xây dựng khung pháp lý rõ ràng, minh bạch, có thể dự liệu trước; quy trình cấp phép hiệu quả; cấu trúc quản trị đáng tin cậy và cơ chế giải quyết tranh chấp phù hợp thông lệ quốc tế. Đây là nền tảng niềm tin đối với nhà đầu tư quốc tế.
Lưu chuyển vốn và hội nhập tài chính: Các yếu tố quan trọng bao gồm khả năng chuyển đổi ngoại hối, quyền hồi hương vốn và kết nối với hệ thống ngân hàng quốc tế.
Ông McClellan cho hay, câu hỏi phổ biến từ nhà đầu tư là liệu họ có thể chuyển vốn tự do và rút vốn dễ dàng hay không. Đây không chỉ là vấn đề kỹ thuật mà là vấn đề niềm tin.
Phát triển thị trường và kiến tạo hệ sinh thái: Nhóm ưu tiên này bao gồm phát triển thị trường vốn, dịch vụ quản lý tài sản và tài sản tư nhân, cũng như công nghệ tài chính và đổi mới sáng tạo.
Tuy nhiên, ông McClellan nhấn mạnh không một sáng kiến riêng lẻ nào có thể tạo nên trung tâm tài chính. Điều quan trọng là sức mạnh tổng thể và sự liên kết của toàn hệ sinh thái.
Theo ông, nhiều thành phố trên thế giới từng tuyên bố xây dựng trung tâm tài chính nhưng rất ít nơi đạt được khả năng vận hành đầy đủ và cạnh tranh ở tầm toàn cầu.
Sự khác biệt không nằm ở tham vọng mà ở năng lực thực thi. Cụ thể là khả năng tạo ra môi trường có thể dự liệu được, vận hành hiệu quả và nhất quán với chuẩn mực quốc tế.
Theo ông McClellan, bảng xếp hạng sẽ tiếp tục biến động đặc biệt trong giai đoạn đầu phát triển. Đây là chỉ số phản ánh kết quả, không phải công cụ dự báo.
Do đó, mục tiêu không nên là tối ưu thứ hạng trong ngắn hạn, mà là xây dựng nền tảng vững chắc. Vị trí trong 5 năm tới quan trọng hơn nhiều so với vài tháng tới.
Mục tiêu thực sự là xây dựng một trung tâm tài chính mà các nhà đầu tư quốc tế chủ động lựa chọn để hiện diện và triển khai hoạt động. Nếu Việt Nam và TP.HCM xây dựng được thể chế vững mạnh, tạo điều kiện để dòng vốn lưu chuyển thông suốt và phát triển thị trường thực thụ, thì thứ hạng sẽ tự nhiên được cải thiện.
Kết quả GFCI là tín hiệu đáng ghi nhận, phản ánh sự quan tâm và ghi nhận ngày càng tăng từ cộng đồng quốc tế. Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là chuyển hóa sự quan tâm đó thành đầu tư thực sự.
Theo Tổng giám đốc điều hành Trung tâm Tài chính quốc tế Việt Nam tại TP.HCM, cơ hội là có thật. Nhưng thành công sẽ được quyết định bởi năng lực thực thi từ việc xây dựng một hệ thống đáng tin cậy, có tính cạnh tranh và thực sự kết nối với thế giới.
Đại úy quân nhân chuyên nghiệp Nguyễn Thị Thùy Dung vào bộ đội năm 25 tuổi ở vị trí tân binh đặc công Quân khu 7 - độ tuổi nhiều người chọn ổn định công việc, gia đình. Thùy Dung khi ấy đã tốt nghiệp đại học hệ dân sự, đi làm hai năm nhưng vẫn viết đơn tòng quân với nguyện vọng trở thành lính đặc công.
"Tôi chọn đặc công vì mê võ, thích đánh quyền từ năm 10 tuổi", nữ chiến đấu viên chống khủng bố của Lữ đoàn 113, Binh chủng Đặc công - top 10 gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quân năm 2025, nhớ lại.
Cho đến trước ngày thi đại học, Dung vẫn quả quyết sẽ chọn trường quân đội để trở thành quân nhân như bố và anh trai. Nữ sinh cao gần 1,6 m nặng 40 kg vẫn hay mặc thử quân phục của anh trai, "chìm nghỉm" trong bộ đồ và tưởng tượng về ngày mình nhập ngũ.
Nhưng bố cô, một quân nhân nhiều năm xa nhà, thấu hiểu những vất vả người lính phải trải qua, đã thuyết phục con gái nên chọn ngành nghề khác. Cũng như bao người cha, ông chỉ mong con gái có cuộc sống nhẹ nhàng, công việc hành chính 8 tiếng, đủ thời gian chăm sóc bản thân và gia đình. Ông từng công tác trong Quân khu 7, đến những năm 1990 mới phục viên về gần nhà.
Thương bố mẹ, Dung chọn thi đại học hệ dân sự. Nhưng hai năm làm nhân viên văn phòng với guồng quay công việc lặp lại mỗi ngày thôi thúc cô nghĩ nhiều về việc nhập ngũ. Dung cuối cùng tình nguyện vào bộ đội đầu năm 2020. "Gian khổ thế nào con cũng chịu, chỉ cần bố mẹ tin tưởng là con làm được", cô thuyết phục gia đình. Nhìn thấy quyết tâm khó lay chuyển của con gái, người cha chỉ dặn dò giữ sức khỏe, luôn tuân thủ kỷ luật để làm tốt nhiệm vụ.
Ba tháng tân binh, Dung được rèn luyện ở đơn vị đặc công thuộc Quân khu 7. Lính mới những ngày đầu bị "lag" vì dậy trước 5h rèn luyện thể dục trong khi trước đây ở ngoài 8h mới đi làm. Thời gian ngủ nghỉ cắt ngắn, chế độ luyện tập dần tăng lên nhưng mọi thứ bắt đầu vào nề nếp. Nữ tân binh từ 53 kg sụt xuống 45 kg, da rám nắng nhưng thấy thể lực, tinh thần tốt hơn trước. Làm nhiệm vụ tại Lữ đoàn 429 trong Nam một thời gian, Dung sau đó chuyển về Lữ đoàn Đặc công 113 ngoài Bắc.
Sáu năm quân ngũ dần bồi đắp cho cô gái những kỹ năng đặc biệt của lực lượng đặc biệt tinh nhuệ, nhất là võ thuật và bắn súng. Với các chiến đấu viên, rèn luyện thể lực khắc nghiệt mới là khởi đầu, bước vào huấn luyện nâng cao mới là thử thách thể chất, tâm lý và cả sức chịu đựng.
Nhiều năm rèn võ cổ truyền Bình Định, đạt cấp độ đai vàng cho cô gái thể lực tốt lẫn sự dẻo dai, song mỗi lần cầm côn nhị khúc vẫn phải tập trung cao độ, thực hiện đúng động tác. Bởi chỉ cần một phần giây mất kiểm soát có thể gây thương tích cho mình lẫn đồng đội.
Cũng như đồng đội nam, các chiến đấu viên nữ phải trải qua bài tập công phá chịu sức ép của gạch ngói vỡ vụn trên người, chân trần đi trên mảnh thủy tinh sắc nhọn và đối diện với cơn đau thấu xương khi tam thương cắm tử huyệt. Mỗi bài học lĩnh ngộ được đổi bằng mồ hôi, nhẹ thì bầm tím, nặng thì để lại sẹo.
"Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã chọn con đường này, màu áo lực lượng này và vẫn luôn tự hào về điều đó", cô nói, tự nhận mình "lì lợm nên càng khó lại càng phải làm bằng được". May mắn khi đơn vị có những nữ chiến đấu viên trạc tuổi, hơn tuổi nên chị em luôn bao bọc, hỗ trợ nhau trong những lần làm nhiệm vụ.
Năm thứ hai trở thành chiến đấu viên chống khủng bố, Dung đã thành thạo các loại vũ khí đặc chủng của bộ đội đặc công. Trong một lần thực hành huấn luyện, cô cùng với 7 nữ chiến đấu viên lữ đoàn được chọn để đổ treo từ trực thăng và tụt dây chiến thuật từ nhà cao tầng. Với một sợi dây, các nữ quân nhân phải tụt xuôi, ngược, nhảy cóc ngang, nghiêng, chạy vuông góc với tường thật nhanh để chiếm lĩnh vị trí chiến đấu. Bài huấn luyện đặc biệt nguy hiểm chỉ dành cho các quân nhân có sức bền, tâm lý vững và kỹ thuật tốt.
Những ngày đầu tập đổ treo từ độ cao hơn 20 m trên trực thăng xuống nóc nhà cao tầng, cô gái từng khụy gối, rơi nước mắt tưởng không vượt qua. Nhưng sau một tháng tập luyện, nữ đặc công dần làm chủ kỹ năng. Chiến đấu viên, thuộc số hiếm nữ của lực lượng đặc công chống khủng bố, dùng thành thạo dao găm, côn nhị khúc, nhảy dù từ trực thăng, thả treo trên nóc nhà.
Những mùa huấn luyện xen kẽ với các nhiệm vụ liên tục của Quân đội, từ cô gái sợ bắn súng, Dung đã đứng trong hàng ngũ đi thi Army Games năm 2021 và cùng đồng đội giành vị trí thứ tư toàn đoàn. Cô giành thêm 2 huy chương bạc, 5 huy chương đồng trong các hội thao võ thuật chiến đấu tay không và bắn súng quân dụng toàn quân. Dung cũng luôn có mặt trong các cuộc trình diễn khi phái đoàn trong và ngoài nước đến thăm Binh chủng Đặc công.
Ngay sau lễ vinh danh Gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quân hôm 2/4, nữ đặc công lại cùng đồng đội chuẩn bị cho nhiệm vụ mới. Danh hiệu cô dành tặng người cha vừa qua đời vì bạo bệnh chỉ ít ngày trước lễ tuyên dương. "Bố gật đầu chờ con về nhưng không kịp. Con cố gắng trong thời gian qua và con đã làm được. Bố yên lòng về con gái bố ạ", trên trang cá nhân, cô viết.
Khoảng 8h20, xe chạy hướng miền Tây về TP HCM. Khi qua đoạn xã Tân Hương, tài xế phát hiện khói từ phía sau nên tấp vào làn dừng khẩn cấp. Ít phút sau, lửa bùng lên, nhanh chóng bao trùm toàn bộ phương tiện.
Tài xế kịp đưa toàn bộ hành khách xuống xe an toàn, song nhiều hành lý không kịp di chuyển.
Lực lượng Cảnh sát PCCC & CNCH Công an tỉnh Đồng Tháp phối hợp đơn vị quản lý cao tốc dập lửa sau khoảng 20 phút. Vụ cháy không gây thương vong nhưng xe bị thiêu rụi.
Sự cố xảy ra trong cao điểm nghỉ lễ khiến cao tốc ùn tắc cả hai hướng. Cảnh sát phải điều tiết phương tiện xuống quốc lộ 1 để giải tỏa.
Cao tốc TP HCM - Trung Lương dài khoảng 50 km, quy mô 4 làn xe và 2 làn dừng khẩn cấp, khai thác từ năm 2010. Lưu lượng tăng cao nhiều năm qua khiến tuyến thường xuyên ùn tắc, tai nạn và đang được triển khai mở rộng.