Sáng 30-4, khi cây cầu vượt biển Thuận An – dài nhất miền Trung – chính thức thông xe, nhiều người có thể chỉ nhìn đó như một công trình giao thông mới. Nhưng theo tôi, đó là một dấu mốc mang tính biểu tượng: Việt Nam không chỉ đang xây cầu mà đang nối lại những khoảng cách của lịch sử, của phát triển và của khát vọng.
Trong ký ức của nhiều thế hệ, cửa biển Thuận An từng là một không gian chia cắt – nơi sông gặp biển, nơi giao thông gián đoạn, nơi phát triển bị kìm hãm bởi địa hình.
Hôm nay, với cây cầu dài 2,36 km, rộng 20m bắc qua vùng cửa biển ấy, một thực tế mới đã được thiết lập: những giới hạn tự nhiên không còn là rào cản bất khả vượt qua. Đó là bước chuyển từ thích nghi với tự nhiên sang chủ động kiến tạo không gian phát triển.
Câu chuyện của cầu Thuận An không phải là cá biệt mà nằm trong một chuỗi dài những nỗ lực đầu tư hạ tầng đang diễn ra trên khắp đất nước, từ cao tốc Bắc – Nam, sân bay Long Thành đến những dự án cầu vượt biển đang được nghiên cứu như Cần Giờ – Vũng Tàu…
Điểm chung của các công trình này không chỉ là quy mô lớn hay chi phí hàng nghìn tỉ đồng, mà là một tư duy phát triển mới: hạ tầng không còn đi sau mà phải đi trước một bước để mở đường cho tăng trưởng.
Một cây cầu như Thuận An có thể được tính toán bằng những con số như lưu lượng xe, thời gian di chuyển rút ngắn, chi phí logistics giảm, hay tiềm năng du lịch được khai mở… Nhưng những giá trị lớn hơn thường không thể đo đếm ngay lập tức.
Cụ thể, khi một vùng ven biển được kết nối, nó không chỉ thu hút du khách, mà còn tạo điều kiện cho dòng chảy hàng hóa, dịch vụ và cả con người. Những làng chài, những khu dân cư ven biển vốn “ở rìa” của phát triển có cơ hội bước vào trung tâm của một không gian kinh tế mới.
Tuy nhiên, điều đáng suy ngẫm không chỉ nằm ở thành quả mà còn ở hành trình để đi đến đó. Dự án cầu Thuận An từng bị kéo dài tiến độ do vướng mắc giải phóng mặt bằng – một câu chuyện quen thuộc trong phát triển hạ tầng ở Việt Nam.
Mỗi sự chậm trễ không chỉ là con số trên giấy, mà là chi phí cơ hội bị mất đi, là niềm tin của người dân và nhà đầu tư bị thử thách. Việc cây cầu cuối cùng vẫn được hoàn thành và đưa vào sử dụng cho thấy một thực tế: quá trình “vươn mình” của đất nước không phải lúc nào cũng suôn sẻ nhưng quan trọng là không bị chững lại.
Ở đây, cần nhìn nhận thẳng thắn, để Việt Nam thực sự bước vào giai đoạn phát triển mới, hạ tầng thôi là chưa đủ. Những cây cầu có thể nối liền địa lý nhưng không thể tự động giải quyết các “điểm nghẽn mềm” như thủ tục hành chính, cơ chế phối hợp hay năng lực quản trị dự án. Nếu những nút thắt này không được tháo gỡ, tốc độ phát triển sẽ luôn bị kéo chậm.
Cũng chính từ những dự án như cầu Thuận An, có thể thấy một tín hiệu tích cực: năng lực thi công và làm chủ công nghệ của các nhà thầu trong nước đã được nâng lên đáng kể. Việc xây dựng một cây cầu vượt cửa biển với nhịp chính hơn 200 m, cho phép tàu 5.000 tấn qua lại không còn là điều quá xa vời. Đây là nền tảng quan trọng để Việt Nam tự tin triển khai những công trình phức tạp hơn trong tương lai.
Thực ra, mỗi cây cầu còn mang một ý nghĩa văn hóa – xã hội, không chỉ là kết cấu vật lý mà là biểu tượng của sự kết nối. Kết nối giữa đất liền và biển, giữa quá khứ và tương lai, giữa những vùng đất từng bị chia cắt bởi điều kiện tự nhiên hay lịch sử.
Trong bối cảnh Việt Nam kỷ niệm những cột mốc quan trọng của hành trình thống nhất và phát triển, hình ảnh một cây cầu vươn ra biển có thể được xem như một ẩn dụ: đất nước đang mở rộng không gian sống, không gian kinh tế và cả không gian tư duy.
Tuy vậy, “vươn mình” không chỉ là xây dựng nhiều hơn, lớn hơn, mà còn đòi hỏi một sự cân bằng tinh tế giữa phát triển và bền vững. Những cây cầu ven biển nếu không được quy hoạch đồng bộ có thể kéo theo áp lực lên môi trường, hệ sinh thái và cộng đồng địa phương.
Bài toán đặt ra là làm sao để mỗi công trình hạ tầng không chỉ mang lại lợi ích kinh tế trước mắt mà còn hài hòa với thiên nhiên và đời sống lâu dài của người dân.
Nhìn từ cầu Thuận An có thể thấy một lát cắt của Việt Nam hôm nay: một đất nước đang nỗ lực vượt qua những giới hạn cũ để tiến tới những chân trời mới. Sự “vươn mình” ấy không phải lúc nào cũng trơn tru nhưng đủ rõ ràng để nhận ra trong từng công trình, từng tuyến đường, từng cây cầu được hoàn thành.
Có thể, vài năm nữa, khi những dòng xe nối nhau qua cầu Thuận An trở thành hình ảnh quen thuộc, người ta sẽ không còn nhắc nhiều đến ngày thông xe đầu tiên.
Nhưng giá trị thực sự của cây cầu không nằm ở khoảnh khắc ấy mà ở những thay đổi lâu dài mà nó mang lại: một vùng đất được đánh thức, một cơ hội phát triển được mở ra, và một niềm tin được củng cố rằng đất nước này đang từng bước vươn mình – không chỉ bằng những công trình lớn mà bằng chính khát vọng đi xa hơn của mình.
Các ý kiến không chỉ dừng ở cảm xúc chia sẻ mà còn chạm đến những vấn đề cốt lõi của ngành hàng sầu riêng: từ đứt gãy thị trường, nghi ngờ chất lượng, đến câu chuyện quản lý và đầu ra lâu dài.
Một trong những luồng ý kiến lớn nhất là sự hoài nghi về mức giá "chạm đáy" mà báo chí phản ánh. Bạn đọc Anh Ngọc cho biết những ngày này vẫn mua sầu riêng 70.000 - 80.000 đồng/kg ở chợ ngoại thành TP.HCM.
Trong khi đó bạn đọc có mail "hdng**@gmail.com**" hay "lytr**@gmail.com**" cũng khẳng định giá tại TP.HCM không hề rẻ. Thậm chí Hong Viet cho biết tại Hà Nội giá còn lên tới 110.000 - 130.000 đồng/kg, còn một độc giả ở Quảng Trị nói mua tới 80.000 đồng/kg loại hiếm.
Vậy câu hỏi đặt ra là nếu giá tại vườn chỉ 25.000 đồng/kg, vì sao người tiêu dùng vẫn phải mua gấp 2-4 lần? Từ thực tế giá chênh lệch, nhiều bạn đọc chuyển sang phân tích sâu hơn về vai trò của thương lái và hệ thống logistics.
Bạn đọc tên Hai nhận xét: "Mua rẻ bán lại siêu lợi nhuận". Bạn đọc Nỗi buồn mang tên em cho rằng càng lên đô thị lớn, giá càng bị đẩy cao.
Cùng quan điểm trên và có thêm nhiều bổ sung, bạn đọc Hong Viet cho rằng vấn đề nằm ở 3 khâu chính gồm: Hệ thống logistics yếu; thiếu thông tin thị trường và chi phí vận chuyển cao.
Dù vấn đề là gì, nhiều bạn đọc vẫn mong muốn người dân các đô thị lớn TP.HCM sẽ "giải cứu sầu riêng", trong khi một số ý kiến đề xuất bán online hoặc vận chuyển ra miền Trung, miền Bắc để tiêu thụ.
Đây là những cách làm quen thuộc mỗi khi nông sản rớt giá, nhưng như một nhà vườn đã nói, "bán ven đường chỉ là giải pháp tình thế", không thể thay thế thị trường ổn định lâu dài.
Bên cạnh những lời kêu gọi giải cứu cho nhà vườn, nhiều bạn đọc lại cho rằng đây là quy luật cung - cầu của thị trường.
Bạn đọc Đào Tiên nhận định ngắn gọn: "Cung vượt cầu rồi", trong khi bạn đọc Đỗ Hữu Trí cảnh báo việc trồng theo phong trào và bạn đọc Châu cho rằng phụ thuộc một thị trường xuất khẩu là quá rủi ro.
Những nhận định này phù hợp với thực tế khi sầu riêng Việt Nam đang chịu cạnh tranh mạnh từ Thái Lan và phụ thuộc lớn vào thị trường Trung Quốc.
Liên quan đến thắc mắc của bạn đọc về giá sầu riêng vì sao bày bán dọc đường lại rẻ hơn cả giá trong vườn, bà Nguyễn Thị Huệ - một người bán sầu riêng lẻ dọc quốc lộ 1 - cho biết sầu riêng giá 25.000 đồng/kg là loại sầu riêng bị thiếu hộc (thường chỉ có 1 đến 1,5 hộc có múi) và các loại sầu riêng bị thối đít. Còn các loại từ 2 hộc trở lên, không bị sâu thì có giá cao hơn, tùy từng loại.
Cụ thể hầu hết các kho hàng tại tỉnh Đồng Tháp hiện mua sầu riêng Ri 6 loại A (2,7 hộc) với giá 40.000 đồng/kg; loại B (2,5 hộc) dao động 30.000 - 32.000 đồng. Do đó đối với những loại sầu riêng Ri 6 chất lượng tốt, khi bán đến tay người dùng vẫn thường có giá khoảng 50.000 đồng/kg.
Trong khi đó anh Nguyễn Minh Thường - thương lái chuyên thu mua sầu riêng tại khu vực Cái Bè cũ (tỉnh Đồng Tháp) - cho biết sầu riêng Thái vẫn được các kho săn đón với giá khá cao. Cụ thể hàng loại A được thu mua với giá 100.000 đồng/kg; loại B có giá 80.000 đồng/kg. Nguyên nhân khiến sầu riêng Thái vẫn giữ được giá tốt là do xuất khẩu vẫn thuận lợi, đặc biệt là thị trường Trung Quốc.
Thông tư 25 sửa đổi bổ sung Thông tư 22 về các giới hạn, tỷ lệ đảm bảo an toàn trong hoạt động ngân hàng vừa được Ngân hàng Nhà nước ban hành, có hiệu lực từ 1/7.
Theo đó, ngân hàng sẽ được áp dụng tỷ lệ tối đa dùng nguồn vốn ngắn hạn để cho vay trung hạn và dài hạn là 40%. Theo quy định hiện hành, tỷ lệ này trước đó từng được điều chỉnh giảm dần từ 40% năm 2020 xuống 30% kể từ tháng 10/2023.
Việc nới tỷ lệ này giúp các ngân hàng có thêm dư địa cho vay trung và dài hạn, đặc biệt với các dự án cần vốn lớn. Tuy nhiên, động thái này cũng đồng nghĩa với việc có thể gia tăng rủi ro thanh khoản.
Ngân hàng Nhà nước cho biết thay đổi này nhằm thực hiện chủ trương, chỉ đạo của Đảng, Chính phủ về thúc đẩy tăng trưởng kinh tế - xã hội và đầu tư công trung hạn 5 năm 2026 - 2030, với mục tiêu đạt tốc độ tăng trưởng hai chữ số gắn với ổn định kinh tế vĩ mô.
Cùng với đó, nhà điều hành tiếp tục cho phép tính 80% số dư tiền gửi có kỳ hạn của Kho bạc Nhà nước vào nguồn vốn huy động dùng để tính toán tỷ lệ dư nợ cho vay trên tổng tiền gửi (LDR).
Chỉ trong hai tháng gần đây, Ngân hàng Nhà nước có hai sửa đổi về tỷ lệ vốn ngắn hạn cho vay trung, dài hạn cũng như cách tính tỷ lệ LDR đều nhằm mục tiêu hỗ trợ thanh khoản cho hệ thống.
Trước đó, tại phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 4, Chính phủ giao Ngân hàng Nhà nước rà soát, sửa các quy định và có biện pháp phù hợp để bảo đảm thanh khoản cho hệ thống ngân hàng.
Theo Indian Express, thất bại 0-1 của Bồ Đào Nha trước Tây Ban Nha đã kéo giá vé xem World Cup giảm mạnh. Việc Ronaldo - một trong những siêu sao lớn nhất của bóng đá thế giới - về nước sớm đã khiến sức hút của giải đấu suy giảm đáng kể. Những trận đấu - vốn được kỳ vọng có giá vé cao hơn nhiều nếu Bồ Đào Nha góp mặt ở tứ kết - hiện ghi nhận nhu cầu mua vé giảm rõ rệt.
Đồng chủ nhà Mỹ cũng dừng bước sau trận thua 1-4 trước đội tuyển Bỉ. Nếu Bồ Đào Nha và Mỹ cùng đi tiếp, trận đấu giữa hai đội này ở tứ kết sẽ tạo sức hút rất lớn với người hâm mộ. Qua đó, nhu cầu vào sân xem trực tiếp lớn sẽ đẩy giá vé lên cao hơn.
Theo báo cáo của công cụ tìm kiếm vé SeatPick, giá vé thấp nhất để vào sân xem các trận tứ kết World Cup 2026 đã giảm trung bình 31,5% chỉ trong 1-2 ngày qua và giảm hơn 50% so với ba ngày trước. Trong khi đó, lượng vé được rao bán trên thị trường thứ cấp (vé do người xem bán lại) tăng vọt lên 49.415 vé, tăng gấp gần 1,75 lần so với thời điểm World Cup khởi tranh.
Giá vé các trận bán kết cũng đang đi xuống. Dù vậy, giá vé các trận này vẫn có khả năng tăng trở lại tùy thuộc vào cục diện các cặp đấu còn lại. Ví dụ, trong trường hợp Pháp đại chiến Tây Ban Nha trên sân AT&T (Dallas) tại trận bán kết ngày 14/7 hoặc Anh gặp Argentina tại Atlanta ngày 15/7, nhu cầu trên thị trường vé sang nhượng chắc chắn sẽ tăng mạnh.
Còn theo dữ liệu từ nền tảng bán vé GameTime, giá vé các trận bán kết và chung kết World Cup 2026 đều đã giảm đáng kể so với đỉnh được ghi nhận ngày 24/6. Cụ thể, tại trận bán kết 1, giá vé thấp nhất từ 2.320 USD, đắt nhất là 19.365 USD. Mức vé rẻ nhất đã giảm hơn 42% so với đỉnh.
Tương tự tại trận bán kết 2, giá vé thấp nhất còn 2.708 USD, thấp hơn 50% so với hôm 24/6. Với trận chung kết (diễn ra tại New Jersey, ngày 19/7), giá vé thấp nhất hiện là 9.015 USD, còn vé đắt nhất lên tới 67.610 USD. So với mức đỉnh 11.132 USD, giá vé thấp nhất giảm khoảng 20%.