Thông tin được Công an Quảng Trị đưa ra sau khi điều tra nhóm “Hội thánh Đức Chúa Trời Mẹ” do Nguyễn Duy Cường (35 tuổi, quê Bắc Ninh) điều hành, xác định có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản.
Cường từng làm MC đám cưới, vào Quảng Trị tổ chức, điều hành nhóm hoạt động trái phép. Tổ chức này có nguồn gốc từ Hàn Quốc, xuất hiện tại Việt Nam từ khoảng năm 2001, chưa được cơ quan chức năng cấp phép và cũng không có địa điểm sinh hoạt hợp pháp.
Những người cầm đầu, trưởng nhóm trong “Hội thánh Đức Chúa Trời Mẹ” tại Quảng Trị còn sử dụng các kịch bản do “tổng hội” tại nước ngoài xây dựng, phát hành để lôi kéo người tham gia bài bản, có hệ thống. Điều này khiến nhiều người dễ rơi vào trạng thái bị thao túng tâm lý, mất dần khả năng kiểm soát hành vi, nhận thức; là biểu hiện của hoạt động lôi kéo có chủ đích, từng bước chi phối tư tưởng, làm lệch lạc hành vi, kéo theo hệ lụy khó lường.
Tổ chức nhiều tầng lôi kéo người tham gia
Theo cơ quan điều tra, lực lượng “truyền giáo” trong nhóm do Cường cầm đầu chủ yếu là người trẻ, giao tiếp tốt, được huấn luyện kỹ năng thuyết giảng, tổ chức theo các cấp: người dẫn dắt, nhóm trưởng, khu vực trưởng.
Nhóm này sử dụng 70 kịch bản khác nhau, tùy tâm lý, hoàn cảnh từng người để tiếp cận. Nội dung là các “bài giảng” lấy vỏ bọc đạo Tin lành, hướng vào phụ nữ yếu đuối, nhẹ dạ hoặc người gặp khó khăn, bệnh tật, có vấn đề tinh thần, trắc trở trong cuộc sống.
Dù lấy danh nghĩa “Hiệp hội Truyền giáo Tin lành Thế giới”, tổ chức này không được các hệ phái Tin lành chính thống thừa nhận, khiến nhiều người nhầm tưởng là tổ chức hợp pháp.
Quy trình lôi kéo diễn ra theo từng bước: làm quen, tạo thiện cảm, củng cố niềm tin, thu thập thông tin xã hội, gia đình; sau đó sử dụng dữ liệu cá nhân để kiểm soát tâm lý, chi phối hoạt động.
Khi bị ngăn cản, nhóm tìm cách làm suy yếu mối quan hệ của người tham gia với gia đình, tăng sự phụ thuộc. Ban đầu yêu cầu dâng lễ “tượng trưng” tùy tâm; tham gia sâu hơn thì tạo áp lực tâm lý, thậm chí đe dọa tinh thần và yêu cầu đóng góp tài chính, buộc “dâng” 1/10 thu nhập hàng tháng vào các ngày sinh hoạt cố định.
Việc tiếp cận thường thông qua người quen, bạn bè để tạo niềm tin, sau đó dẫn dắt từng bước. Mạng xã hội cũng được sử dụng để tiếp cận người lạ bằng các nội dung “truyền cảm hứng”, như: “Tôi có một video về đức tin, có thể giúp bạn trong cuộc sống, nếu bạn quan tâm tôi sẽ gửi riêng…”.
Hoạt động khép kín, sử dụng website, ứng dụng liên lạc bảo mật để điều hành, sinh hoạt từ xa. Mô hình mang tính đa cấp, mỗi người tham gia trở thành một “mắt xích” lôi kéo người mới. Nhóm cũng nghiên cứu pháp luật Việt Nam, xây dựng tài liệu “bảo an” hướng dẫn người theo né tránh, đối phó cơ quan chức năng.
Làm việc với cơ quan chức năng, một người tham gia cho biết ban đầu bị thu hút bởi các nội dung động viên tinh thần, nhưng càng tham gia càng bị chi phối, mất kiểm soát suy nghĩ và hành động. Khi sinh hoạt, các “tín đồ” phải tắt điện thoại, giao nộp cho người quản lý, hạn chế đi lại và tuân thủ quy định bảo mật.
Đầu tháng 4, Cường tổ chức “Lễ Vượt Qua” để kết nạp thành viên tại nhiều điểm, mỗi điểm 5-6 người. Công an phát hiện 8 địa điểm sinh hoạt trái phép, ghi nhận một số nghi thức có dấu hiệu mê tín dị đoan, ảnh hưởng đến quan hệ gia đình, thậm chí khiến người tham gia từ bỏ phong tục thờ cúng tổ tiên.
Làm gì khi phát hiện dấu hiệu bất thường?
Theo Công an Quảng Trị, nhóm do Nguyễn Duy Cường cầm đầu chỉ là một nhánh nhỏ trong hệ thống. Số người tham gia tại địa phương hiện khoảng 500 người; đây mới là con số của một nhánh đã bị phát hiện, chưa tính các nhánh khác đang hoạt động, tiềm ẩn nguy cơ lan rộng, ảnh hưởng đến an ninh trật tự.
Cơ quan chức năng lưu ý người dân thận trọng khi tiếp cận các hội, nhóm tương tự, nhất là những lời mời gọi kiểu “thay đổi cuộc sống”, “giải quyết khó khăn cá nhân”. Việc tham gia sinh hoạt, học “giáo lý” khi chưa rõ bản chất tổ chức tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Thông tin cá nhân như hoàn cảnh gia đình, tài chính, số điện thoại, địa chỉ… nếu bị khai thác có thể trở thành công cụ để tiếp cận sâu hơn, tác động tâm lý. Người dân nên kiểm chứng thông tin qua nguồn chính thống, thay vì chỉ nghe từ phía người lôi kéo.
Khi có dấu hiệu bị tiếp cận, việc chia sẻ với người thân, bạn bè tin cậy giúp tránh rơi vào trạng thái bị cô lập. Nếu xuất hiện dấu hiệu bất thường, nên dừng liên hệ, không tham gia các nhóm sinh hoạt hoặc kênh liên lạc để hạn chế bị tác động kéo dài.
Những hội, nhóm có biểu hiện lôi kéo, kiểm soát tâm lý, tách người tham gia khỏi gia đình và gắn với yêu cầu đóng góp tài chính thường đi kèm rủi ro. Trường hợp phát hiện dấu hiệu nghi vấn, người dân có thể thông tin cho cơ quan chức năng để được hỗ trợ.
TAND Tp.Hà Nội mới ra quyết định, ngày 20/5 sẽ xét xử cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến và 9 bị cáo trong vụ án vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; lừa đảo chiếm đoạt tài sản; nhận hối lộ xảy ra tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan.
Phiên tòa dự kiến kéo dài trong 6 ngày với HĐXX gồm 5 người do thẩm phán Nguyễn Xuân Văn làm chủ tọa. Đại diện VKS giữ quyền thực hành công tố và kiểm sát xét xử gồm 5 người.
Bào chữa cho các bị cáo có 25 luật sư, trong đó riêng cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến có 4 luật sư.
Bà Tiến bị VKSND Tối cao truy tố về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí, theo khoản 3 Điều 219 Bộ luật Hình sự.
Cùng bị truy tố với tội danh nêu trên còn có các bị cáo: Đào Xuân Sinh (Giám đốc Công ty cổ phần Tư vấn, đầu tư và xây dựng SHT); Trần Văn Sinh (Trưởng phòng kỹ thuật dự toán, Ban quản lý dự án y tế trọng điểm, Bộ Y tế), Nguyễn Chiến Thắng (nguyên Giám đốc Ban quản lý dự án y tế trọng điểm Bộ Y tế) và Nguyễn Kim Trung (nguyên Phó Ban quản lý dự án y tế trọng điểm Bộ Y tế); Lê Văn Cư (cựu Phó viện trưởng Viện kinh tế xây dựng, Bộ Xây dựng); Hoàng Xuân Hiệp (SN 1978), Phó viện trưởng Viện Kinh tế xây dựng.
Riêng bị cáo Nguyễn Hữu Tuấn (cựu Phó Ban quản lý dự án y tế trọng điểm Bộ Y tế) bị cáo buộc Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ"
Ông Lê Thanh Thiêm (Giám đốc Công ty TNHH Sao Nam Sông Hồng) bị cáo buộc Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Tại bản cáo trạng truy tố, VKS xác định, cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến và 6 đồng phạm gây thất thoát, lãng phí 803 tỷ đồng khi thực hiện các hành vi thuê tư vấn nước ngoài dù không cần thiết; chi tiền cho 2 dự án Bệnh viện Bạch Mai, Việt Đức (cơ sở 2) trong thời gian tạm ngưng và chi tiền hỗ trợ doanh nghiệp trái quy định.
Ngoài ra, quá trình thực hiện 2 dự án bệnh viện nêu trên, bị cáo Tiến cùng cấp dưới Nguyễn Chiến Thắng (cựu Giám đốc Ban Y tế trọng điểm) còn tạo điều kiện không chính đáng một số doanh nghiệp được trúng thầu thi công.
Qua đó, bị cáo Thắng thỏa thuận nhận 5% giá trị thanh toán trước thuế từ các nhà thầu. Bị cáo Thắng bị xác định nhận hối lộ hơn 51,7 tỷ đồng, không tính hơn 36,7 tỷ đồng nhận từ các doanh nghiệp thuộc Bộ Quốc phòng.
Khi bị cáo Thắng nghỉ hưu, Nguyễn Hữu Tuấn lên làm Giám đốc Ban Y tế trọng điểm và tiếp tục nhận tiền từ các nhà thầu. Bị cáo này bị xác định nhận hối lộ 7,7 tỷ đồng, không tính 4,5 tỷ đồng nhận từ doanh nghiệp thuộc Bộ Quốc phòng.
Liên quan đến sai phạm tại Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức (cơ sở 2), cơ quan tố tụng cũng đã làm rõ, bị cáo Lê Thanh Thiêm (Giám đốc Công ty Sao Nam Sông Hồng) đã lừa đảo chiếm đoạt 2 triệu USD khi hứa hẹn sẽ can thiệp, giúp đỡ Bộ Y tế trong quá trình Ủy ban kiểm tra Trung ương kiểm tra 2 dự án.
VKS cáo buộc, cựu Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến với vai trò người đứng đầu Bộ Y tế, có nhiệm vụ chỉ đạo, điều hành và quản lý chung mọi hoạt động của ngành Y tế; trực tiếp chỉ đạo nhiều lĩnh vực, trong đó có công tác kế hoạch tài chính; quy hoạch và phát triển ngành; xây dựng cơ sở hạ tầng; trang thiết bị y tế...
Đối với dự án Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức (cơ sở 2), Bộ Y tế có nhiệm vụ chỉ đạo lập, thẩm định, phê duyệt và tổ chức triển khai dự án; chủ trì, phối hợp với các Bộ và các cơ quan liên quan tổ chức kiểm tra, giám sát, đánh giá tiến độ và kết quả thực hiện đề án.
Quá trình thực hiện nhiệm vụ được giao, bị cáo Nguyễn Thị Kim Tiến có hành vi sai phạm trong việc phê duyệt kế hoạch lựa chọn nhà thầu nước ngoài lập dự án, lập phương án thiết kế kiến trúc và phê duyệt hồ sơ 2 dự án.
Các quyết định này là cơ sở để Ban Y tế trọng điểm triển khai thực hiện. Trong đó có các sai phạm nêu trên, dẫn đến 2 dự án bị đình trệ, kéo dài, không đạt được mục tiêu đề ra và gây thất thoát, lãng phí tài sản Nhà nước số tiền 803 tỷ đồng.
Hai nạn nhân bị bắn chết trong căn hộ tại trung tâm thành phố Indianapolis (Mỹ) vào ngày 24/10/2000, sau chuỗi mâu thuẫn kéo dài nhiều tuần liên quan đến ma túy và tiền bạc. Thi thể của họ được tìm thấy trong thùng rác không lâu sau đó. Vài ngày sau, Sarah và Richard bị bắt và bị buộc tội giết người.
Tại phiên tòa năm 2002, công tố viên hạt Marion gọi Sarah là "Charles Manson phiên bản nữ" vì khả năng thao túng người khác tương tự thủ lĩnh giáo phái khét tiếng. Bên công tố cho rằng Sarah có khả năng thao túng bạn trai và đóng vai trò chủ mưu trong vụ án.
Cuối cùng Richard nhận tội và bị tuyên 75 năm tù, trong khi Sarah bị kết án tổng cộng 110 năm tù. Dù thừa nhận đã giúp mua khẩu súng và chứng kiến việc phi tang xác, cô vẫn khẳng định không trực tiếp gây án. Tuy nhiên, lời khai của một bạn tù cùng bức thư được cho là bằng chứng khiến bồi thẩm đoàn kết luận cô có tội.
Sau khi bị giam tại Trại cải tạo Rockville, Sarah xây dựng hình ảnh nhẹ nhàng, vô tội và nhận được sự cảm thông từ nhiều tù nhân khác. Chính điều này giúp cô tạo dựng mạng lưới hỗ trợ cho kế hoạch vượt ngục sau này.
Tháng 8/2008, Sarah bắt đầu thực hiện kế hoạch đào tẩu. Cô tiếp cận Scott Spitler, một quản giáo tại trại giam, dùng tình dục và tiền bạc để lôi kéo người này tham gia. Đồng thời, cô thuyết phục một số bạn tù rằng mình bị oan để nhận được sự hỗ trợ.
Tối 4/8/2008, Sarah thay quần áo thường do Scott cung cấp, lẻn ra khỏi phòng tập thể dục rồi trốn dưới gầm xe của trại giam do Scott lái. Vụ việc bị phát hiện trong lúc điểm danh tù nhân, ngay lập tức kích hoạt chiến dịch truy tìm quy mô lớn.
Ra khỏi trại giam, Sarah được một bạn tù cũ đón tới thành phố Indianapolis, thủ phủ bang Indiana. Với tên giả, Sarah đến định cư tại thành phố Chicago và làm công việc định giá cho một nhà thầu. Trong khi đó Scott Spitler bị bắt và nhận mức án 8 năm tù giam vì hành động hỗ trợ Sarah vượt ngục.
Theo những lời khai, Sarah đã lợi dụng khả năng quyến rũ của mình để giăng bẫy Scott và giữ lại bằng chứng, từ đó ép Scott tham gia kế hoạch. Cô ta còn buôn bán hàng cấm trong tù để kiếm tiền, gửi vào ngân hàng phục vụ cho cuộc sống đào tẩu.
Xem chương trình truyền hình "American Most Wanted" (cung cấp thông tin về tội phạm đào tẩu ở Mỹ) vào ngày 22/12/2008, một người dân sống gần căn hộ của Sarah đã nhận ra cô ta nên báo cảnh sát. Họ bắt Sarah ngay tại căn hộ mà cô ta thuê. Nữ tù nhân trốn trại không kháng cự khi cảnh sát xuất hiện.
Sau khi bị bắt lại, Sarah bị biệt giam trong 5 năm tại Nhà tù nữ Indiana do lo ngại cô tiếp tục âm mưu vượt ngục hoặc thao túng người khác. Mỗi ngày, cô dành 22 giờ trong phòng giam nhỏ, chỉ có sách và thời gian hạn chế để sinh hoạt bên ngoài.
Trong thời gian thụ án, Sarah tham gia các hoạt động như làm vườn và theo học chương trình thạc sĩ. Tuy nhiên, cô ta vẫn khẳng định bản thân vô tội và không ngừng nỗ lực để được giảm án.
Theo Sở Cải huấn Indiana, Sarah có thể được xem xét trả tự do sớm nhất vào năm 2054, khi 75 tuổi. Gia đình cô từng gửi đơn xin ân xá, viện dẫn lời khai mới cho rằng bằng chứng buộc tội có thể bị làm giả.
Đáng chú ý, công tố viên từng buộc tội Sarah sau này cũng thừa nhận có "nghi ngờ hợp lý" về mức độ liên quan của cô trong vụ án. Dù vậy, các nỗ lực kháng cáo gần đây đều không thành công.
Tháng 1/2026, tòa án chính thức bác đơn xin giảm án của Sarah mà không đưa ra lý do. Trong phiên điều trần trước đó, cô nói: "Hôm nay là một trong những ngày trọng đại nhất đời tôi vì tôi đang xin cơ hội được tự do chứ không phải chết trong tù".
Ngày 12/5, TAND Khu vực 5 TP HCM xét xử vụ án ly hôn, yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và tranh chấp tài sản trị giá ước tính hơn 1.200 tỷ đồng giữa bác sĩ 54 tuổi - chủ chuỗi phòng khám nha khoa thẩm mỹ, với bà Ngọc Anh, 48 tuổi.
Vụ án được tòa thụ lý từ tháng 3/2015 nhưng kéo dài suốt 10 năm do các bên nhiều lần thay đổi yêu cầu khởi kiện, phát sinh phản tố và cần thu thập thêm nhiều tài liệu, chứng cứ.
Người chồng nộp đơn ly hôn
Hồ sơ vụ án và diễn tiến phiên tòa thể hiện, người chồng là bác sĩ nha khoa, còn bà Ngọc Anh là kỹ sư, tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001.
Sau hơn 10 năm chung sống, tháng 3/2015, người chồng nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do "không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được". Về tài sản, ông cho biết hai bên tự thỏa thuận. Con chung khi đó có nguyện vọng sống với mẹ, hiện đã trưởng thành.
Tại các bản khai sau đó, người chồng xác nhận từ cuối năm 2014 phát sinh mâu thuẫn do ông có quan hệ với người phụ nữ khác, tình trạng hôn nhân không thể hàn gắn nên ly thân. Ông muốn ly hôn để "chấm dứt đau khổ" cho vợ.
Trong khi đó, bà Ngọc Anh nói vẫn còn tình cảm nên muốn hàn gắn. Trường hợp buộc phải ly hôn, bà đề nghị tòa giải quyết luôn phần tài sản chung.
Hòa giải không thành, người chồng giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, người vợ có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, song chưa thu thập đủ các tài liệu về tài sản.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, người chồng thay đổi yêu cầu khởi kiện từ ly hôn sang đề nghị "hủy hôn nhân trái pháp luật".
Ông chỉ ra giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như: vợ chồng ký nhầm vào vị trí của nhau, cả hai ký khi chưa có thông tin giấy tờ tùy thân nộp cho cán bộ tư pháp và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông. Việc ký này diễn ra tại nhà do gia đình vợ mang giấy tờ về đưa.
Ông cho hay sau khi nghi ngờ quan hệ huyết thống với con gái, ông đi giám định ADN nhiều lần và kết quả cho thấy mình không phải cha ruột. Ông nhận ra đã sống trong "cuộc hôn nhân ngoài mong muốn" suốt nhiều năm.
Người vợ: Hôn nhân hoàn toàn tự nguyện
Bà Ngọc Anh không đồng ý, cho rằng cuộc hôn nhân được xác lập hợp pháp, không có chuyện lừa dối vì ông là bác sĩ, có trình độ nhận thức, không ai ép buộc.
Theo trình bày của bà, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo khó tại TP HCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm. Quan hệ giữa họ không được cha mẹ đồng thuận với lý do cả hai có nhiều điểm khác biệt. Họ từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận khoảng thời gian chia tay đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Ông biết rõ sự việc không cùng huyết thống với con gái nhưng chấp nhận và đồng ý cho cháu bé mang họ của mình.
Hai người tổ chức lễ cưới vào tháng 11/2001 tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TP HCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên.
Theo bà, việc đăng ký kết hôn sau hai năm là để ông có thêm thời gian suy nghĩ trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Bà khẳng định thủ tục thực hiện đúng quy định tại phường, có cán bộ tư pháp hướng dẫn và hoàn toàn tự nguyện.
Người vợ cho rằng cuộc sống hôn nhân ban đầu hạnh phúc, cùng gây dựng và phát triển hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010 khi kinh tế khá giả hơn, mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Bà cũng cho biết trong nhiều tài liệu, biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, ông đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch, bao gồm mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Đến năm 2024 khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và yêu cầu tòa thu thập chứng cứ về 4 đứa con ngoài giá thú của ông với người phụ nữ khác trong thời kỳ hôn nhân thì ông chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật
Tranh chấp khối tài sản hơn 1.200 tỷ đồng
Trình bày trước HĐXX, người chồng giữ nguyên quan điểm như trước, yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản để "đổi lấy sự bình yên" và muốn nhanh chóng kết thúc vụ ly hôn.
Gây chú ý tại tòa bởi vẻ đẹp sang trọng, người vợ nhẹ nhàng nói nhưng dứt khoát rằng cũng giữ nguyên yêu cầu phản tố, đề nghị được ly hôn và chia khối tài sản trị giá hơn 1.200 tỷ đồng.
Theo trình bày của bà Ngọc Anh và người đại diện, tài sản tranh chấp gồm nhiều bất động sản tại TP HCM và các tỉnh thành; hàng chục tỷ đồng tiền gửi trong các ngân hàng cùng lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay; giá trị doanh nghiệp sở hữu chuỗi nha khoa thẩm mỹ và phần lợi nhuận phát sinh trong hơn 10 năm qua cùng nhiều bất động sản bà mới truy vết được và nộp chứng cứ trong phần thủ tục...
Sau nhiều giờ xét xử và tranh cãi gay gắt, phiên tòa đã kết thúc phần tranh luận. Đại diện VKS chưa phát biểu quan điểm giải quyết vụ án do phiên làm việc đã kéo dài đến tối, với nhiều yêu cầu và tình tiết phức tạp...
Sau khi hội ý, HĐXX cho biết sẽ tuyên án vào 15/5, sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm vụ án.