Quán cà phê trên đường Lê Đức Thọ, phường An Hội Đông được trang trí bằng nhiều tấm tôn, mảnh sắt thép tái chế.
Anh Mai Đình Vinh, 53 tuổi cho biết quán hoạt động 5 năm nay, thu hút đông khách nhờ cách thiết kế, bài trí độc đáo.
“Tôi thích máy mò tái chế mấy đồ bỏ đi và hay sưu tập đồ cũ nên mở quán để thỏa đam mê”, anh nói.
Quán cà phê trên đường Lê Đức Thọ, phường An Hội Đông được trang trí bằng nhiều tấm tôn, mảnh sắt thép tái chế.
Anh Mai Đình Vinh, 53 tuổi cho biết quán hoạt động 5 năm nay, thu hút đông khách nhờ cách thiết kế, bài trí độc đáo.
“Tôi thích máy mò tái chế mấy đồ bỏ đi và hay sưu tập đồ cũ nên mở quán để thỏa đam mê”, anh nói.
Các miếng tôn được dùng để lợp trần, làm các phòng, tạo đồ vật cách điệu. Trong suốt 5 năm, anh Vinh tỉ mẩn làm nhiều đồ tái chế đều bằng sắt thép để định hình phong cách riêng của quán.
Quán thi công trong 7 tháng với kinh phí khoảng ba tỷ đồng, trong đó riêng tiền vật liệu hơn một tỷ đồng.
“Mỗi lần đi đâu thấy món gì hay tôi lại mang về sáng chế ra các vật dụng hoặc không gian theo ý mình”, anh nói.
Các miếng tôn được dùng để lợp trần, làm các phòng, tạo đồ vật cách điệu. Trong suốt 5 năm, anh Vinh tỉ mẩn làm nhiều đồ tái chế đều bằng sắt thép để định hình phong cách riêng của quán.
Quán thi công trong 7 tháng với kinh phí khoảng ba tỷ đồng, trong đó riêng tiền vật liệu hơn một tỷ đồng.
“Mỗi lần đi đâu thấy món gì hay tôi lại mang về sáng chế ra các vật dụng hoặc không gian theo ý mình”, anh nói.
Các miếng tôn được dùng để lợp trần, làm các phòng, tạo đồ vật cách điệu. Trong suốt 5 năm, anh Vinh tỉ mẩn làm nhiều đồ tái chế đều bằng sắt thép để định hình phong cách riêng của quán.
Quán thi công trong 7 tháng với kinh phí khoảng ba tỷ đồng, trong đó riêng tiền vật liệu hơn một tỷ đồng.
“Mỗi lần đi đâu thấy món gì hay tôi lại mang về sáng chế ra các vật dụng hoặc không gian theo ý mình”, anh nói.
Quán gồm tầng trệt và lầu với diện tích sử dụng khoảng 400 m2. Phần trần, ngoài lợp tôn cũ còn được cách điệu thành những ống tròn. Theo anh Vinh, các ống tựa như giếng trời để lấy không khí, tạo sự thoáng mát. “Ngoài ra khi trời tối nhìn lên lỗ tròn sẽ có cảm giác như đang quan sát bầu trời từ ống nhòm khổng lồ”, anh Vinh nói.
Quán gồm tầng trệt và lầu với diện tích sử dụng khoảng 400 m2. Phần trần, ngoài lợp tôn cũ còn được cách điệu thành những ống tròn. Theo anh Vinh, các ống tựa như giếng trời để lấy không khí, tạo sự thoáng mát. “Ngoài ra khi trời tối nhìn lên lỗ tròn sẽ có cảm giác như đang quan sát bầu trời từ ống nhòm khổng lồ”, anh Vinh nói.
Quán cũng sử dụng nhiều tấm sắt để làm vách ngăn và trang trí trần. Những thanh kim loại này có nguồn gốc từ sân bay Phú Bài, TP Huế.
Quán cũng sử dụng nhiều tấm sắt để làm vách ngăn và trang trí trần. Những thanh kim loại này có nguồn gốc từ sân bay Phú Bài, TP Huế.
Quán cũng sử dụng nhiều tấm sắt để làm vách ngăn và trang trí trần. Những thanh kim loại này có nguồn gốc từ sân bay Phú Bài, TP Huế.
Quầy pha chế được thiết kế với điểm nhấn là phần mái treo kín các miếng lò xo được lấy ra từ những tấm nệm. Hệ thống chiếu sáng được “độ” lại từ đèn của xe buýt, tàu hỏa.
“So với các vật liệu khác thì kim loại dễ tạo hình hơn, giúp tôi làm được đa dạng các vật dụng”, chủ quán nói.
Quầy pha chế được thiết kế với điểm nhấn là phần mái treo kín các miếng lò xo được lấy ra từ những tấm nệm. Hệ thống chiếu sáng được “độ” lại từ đèn của xe buýt, tàu hỏa.
“So với các vật liệu khác thì kim loại dễ tạo hình hơn, giúp tôi làm được đa dạng các vật dụng”, chủ quán nói.
Cụ thể, tuyến Hà Nội - TP.HCM, ngoài 5 đôi tàu chạy hằng ngày, ngành đường sắt sẽ chạy thêm tàu SE12 xuất phát ga Sài Gòn các ngày 24, 25, 28, 29-4; chạy thêm tàu SE11 xuất phát ga Hà Nội các ngày 26, 27, 30-4 và 1-5.
Với các khu đoạn khác, ngành đường sắt tổ chức chạy hằng ngày các đôi tàu SE19/SE20 (Hà Nội - Đà Nẵng), SE22/SE21 (Sài Gòn - Đà Nẵng), SNT2/SNT1 (Sài Gòn - Nha Trang), SPT2/SPT1 (Sài Gòn - Phan Thiết), tàu kết nối di sản miền Trung HĐ1/2/3/4 (Huế - Đà Nẵng), NA1/NA2 (Hà Nội - Vinh).
Với tuyến TP.HCM và miền Trung, ngành đường sắt chạy thêm tàu SE30 xuất phát từ ga Sài Gòn tới ga Quy Nhơn vào các ngày 24, 25, 28, 29, 30-4 và 1-5. Chiều ngược lại chạy thêm tàu SE29 xuất phát ga Quy Nhơn đến ga Sài Gòn vào các ngày 26, 27, 29, 30-4 và 2, 3-5.
Chạy thêm các chuyến tàu giữa ga Sài Gòn - ga Nha Trang gồm: tàu SNT4 xuất phát ga Sài Gòn các ngày 24, 29, 30-4; tàu SNT6 xuất phát ga Sài Gòn các ngày 24, 29-4; tàu SNT3 xuất phát ga Nha Trang ngày 2-5; tàu SNT5 xuất phát ga Nha Trang các ngày 26, 27-4 và 2, 3-5; chạy thêm tàu SPT3/4 giữa Sài Gòn - Phan Thiết các ngày 24, 27, 30-4 và ngày 1, 2, 3-5.
Tuyến Đà Lạt - Trại Mát tổ chức chạy hằng ngày các đôi tàu DL1/2, DL3/4, DL7/8, DL9/10, DL11/12 và chạy thêm đôi tàu DL5/6, để phục vụ nhu cầu vận chuyển hành khách.
Tuyến Hà Nội - Đồng Hới chạy thêm tàu QB1 xuất phát Hà Nội ngày 24, 29, 30-4; chạy thêm tàu QB2 xuất phát Đồng Hới ngày 27-4 và ngày 2, 3-5.
Tuyến Hà Nội - Đà Nẵng chạy thêm tàu SE17 xuất phát ga Hà Nội ngày 24, 28, 29-4; chạy thêm tàu SE18 xuất phát ga Đà Nẵng ngày 26, 29-4 và ngày 2-5.
Tuyến Hà Nội - Lào Cai ngành đường sắt vẫn chạy mỗi ngày 3 đôi tàu SP1/SP2, SP3/SP4 và SP7/SP8.
Tuyến Hà Nội - Hải Phòng chạy hằng ngày 4 đôi tàu Hoa phượng đỏ HP1/2, LP5/6, LP2/3, LP7/8. Tuy nhiên Công ty cổ phần Vận tải đường sắt sẽ cân đối để chạy thêm 6 chuyến tàu: LP9 (ngày 30-4, 1-5), LP10 (ngày 2, 3-5), HD2 (ngày 2, 3-5), đồng thời nối thêm toa xe trong dịp nghỉ lễ, nhằm đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân.
Theo Công ty cổ phần Vận tải đường sắt đến 8h ngày 7-4 số lượng vé tàu đã bán trong đợt vận tải nghỉ lễ 30-4 và 1-5-2026 là 44.200 vé.
Sân bay Qamdo Bamda ở Tây Tạng, Trung Quốc, không chỉ sở hữu đường băng dài nhất thế giới - 5,5 km, nó cũng nổi tiếng là nơi vô cùng cô độc vì quá biệt lập và là một trong những sân bay bất tiện nhất hành tinh. Sách kỷ lục Guinness thế giới đã công nhận đây là sân bay có đường băng dài nhất.
Sân bay cách thành phố gần nhất khoảng 135 km, có nghĩa là mọi người vẫn phải mất thời gian di chuyển quá lâu sau khi hạ cánh. Điều này có lẽ giải thích tại sao tờ Telegraph đã xếp nó vào danh sách 10 sân bay bất tiện nhất hành tinh.
Sân bay nằm ngay bên ngoài Bamda, ngôi làng nhỏ ở độ cao 4.300 mét so với mực nước biển. Địa hình núi non hiểm trở của Tây Tạng khiến việc xây dựng một sân bay gần thành phố Qamdo hơn là điều không thể thực hiện được.
Đối với những người muốn đến Qamdo từ sân bay này, thành phố lớn thứ ba ở Tây Tạng và là điểm đến khả dĩ nhất của hành khách, họ sẽ cần phải đi 135 km bằng ô tô, có thể mất hai tiếng rưỡi.
Tuy nhiên, có xe buýt đưa đón chạy thường xuyên, vì vậy hành khách không hoàn toàn bị mắc kẹt sau khi hạ cánh xuống đường băng dài nhất thế giới.
Vì quá độc đáo, nhóm chuyên gia hàng không có tên Cockpit King đã phát hành một video về sân bay này vào năm ngoái, trong đó họ đặt câu hỏi: "Đường băng của Qamdo là một kỳ tích kỹ thuật hay chỉ là bằng chứng cho thấy con người đang đẩy ngành hàng không đến những nơi mà nó không bao giờ được phép đến?".
Họ chỉ ra rằng đường băng này dài gấp đôi so với hầu hết các đường băng trên thế giới và gần như có thể đặt hai đường băng của sân bay lớn hàng đầu thế giới của Anh Heathrow nối tiếp nhau ở đó.
Tuy nhiên, vì Qamdo nằm ở độ cao hàng nghìn mét so với mực nước biển, chuyên gia của Cockpit King giải thích: "Ở độ cao đó, không khí loãng, động cơ tạo ra lực đẩy ít hơn, cánh tạo ra lực nâng ít hơn và máy bay cần quãng đường dài hơn nhiều để cất cánh".
Đây là một trong những môi trường hoạt động khắc nghiệt nhất thế giới với sự thay đổi thời tiết nhanh chóng, địa hình đồi núi. Đường băng dài vì nó phải như vậy.
Sân bay này mở cửa vào năm 1995 và ngay lập tức trở thành sân bay cao nhất thế giới, nằm ở độ cao 4.334 mét so với mực nước biển. Kỷ lục này sau đó đã bị vượt qua bởi một sân bay khác cũng ở Trung Quốc vào tháng 9 năm 2013 - sân bay Daocheng Yading, nằm ở độ cao 4.411 mét.
Như đã đề cập trước đó, đường băng dài là yếu tố quan trọng đối với sân bay nằm trên dãy núi Hengduan, và các chuyến bay có thể bị ảnh hưởng bởi tốc độ gió trên 30 mét/giây và nhiệt độ thấp tới -20°C vào một số thời điểm trong năm.
Sân bay đã được cải tạo vào năm 2007, với chi phí ước tính khoảng 270 triệu nhân dân tệ (khoảng 29 triệu bảng Anh) khi một nhà ga mới được xây dựng và đường băng được tái cấu trúc. Tuy nhiên, toàn bộ khu vực đã bị đóng cửa sáu năm sau đó, trước khi một đường băng mới dài 5.500 mét được xây dựng, và đường băng cũ bị đóng cửa.
Hành khách không thể bay ra nước ngoài từ sân bay này và chỉ có các tuyến bay nội địa, bao gồm các thành phố như Thành Đô, Lhasa, Trùng Khánh, Thiên Tân và An Huy Phúc Dương.
Du khách đến Đà Nẵng thường vì nhiều lý do quen thuộc như bãi biển trong xanh, vị trí gần phố cổ Hội An, ẩm thực và cuộc sống về đêm sôi động. Theo cây viết Andrew Sun của tờ South China Morning Post, các hoạt động trải nghiệm tự nhiên tại đây lại chưa được đánh giá đúng tầm. Sau chuyến trekking xuyên bán đảo Sơn Trà, bắt gặp voọc chà vá chân nâu, Andrew gợi ý du khách nên trải nghiệm hành trình khám phá khu bảo tồn hoang sơ này khi đến thành phố biển miền Trung.
Trong chuyến trekking, Andrew đi cùng hướng dẫn viên là anh Chu Đức Huy, hướng dẫn viên từ Next Continent, đơn vị chuyên về tư vấn động vật hoang dã và du lịch tự nhiên tại Việt Nam. Hướng viên cho biết thời điểm thích hợp để đến bán đảo Sơn Trà là sau mùa mưa, từ sau tháng 2. Vào tháng 4, có khoảng 4.000 loài bướm xuất hiện.
Nằm tách biệt khỏi trung tâm thành phố Đà Nẵng, các cung đường trên bán đảo Sơn Trà sở hữu tầm nhìn hướng biển, cho du khách cơ hội quan sát loài voọc chà vá chân nâu quý hiếm. Khu bảo tồn thiên nhiên rộng khoảng 60 km2, điểm đến nổi tiếng với du khách là tượng Phật Bà Quan Âm cao 67 m tại chùa Linh Ứng, công trình hoàn thành vào năm 2010.
Sơn Trà không có nhiều lối đi bộ đường dài nhằm bảo vệ môi trường sống của các loài động vật, bao gồm hơn 100 loài chim, nhiều loài bướm, nai, rắn, khỉ hoang và nhất là voọc chà vá chân nâu. Thế giới hiện còn khoảng 3.000 cá thể voọc chà vá chân nâu, 2.000 trong số đó đang sinh sống tại bán đảo Sơn Trà. Điều này thu hút người yêu thiên nhiên tìm đến khu bảo tồn.
Theo Andrew, hành trình trekking núi Khỉ trên bán đảo Sơn Trà đòi hỏi thể lực tốt. Quãng đường đi bộ dài khoảng 10 km trên tuyến đường chung với các phương tiện giao thông, dẫn lên đỉnh núi cao 700 m. Andrew kết hợp di chuyển bằng ôtô ở những chặng đường đèo quanh co và đi bộ tại các lối mòn trong rừng. Dọc đường trekking, xuất hiện nhiều cá thể kỳ nhông có màu cam đặc trưng phơi nắng trên dải phân cách.
Cây viết SCMP cho hay bán đảo Sơn Trà giữ được nét nguyên sơ do chưa khai thác du lịch quá mức. Một số tuyến đường trekking tạm đóng cửa do sạt lở đất sau các đợt bão lớn. Hoạt động cắm trại hiện không được phép nhằm ngăn nguy cơ cháy rừng.
Khu nghỉ dưỡng thuộc vùng bảo tồn của bán đảo Sơn Trà cũng thường xuyên tổ chức các chuyến trekking ngắn ngày có hướng dẫn viên để giới thiệu hệ thực vật và động vật trong khuôn viên. Quanh khuôn viên, những gốc cây đa, sung cổ thụ là nguồn thức ăn chính, thu hút voọc chà vá chân nâu tìm đến. Thời điểm lý tưởng nhất để du khách quan sát loài linh trưởng này là vào sáng sớm hoặc chiều muộn, khi thời tiết mát mẻ.
Trong hành trình trekking chiều về, đoàn của Andrew "may mắn bắt gặp" gia đình vọoc chà vá. Trên cành cây, một con voọc đực đầu đàn đang nằm nghỉ, trong khi các con cái và voọc non kiếm ăn ở những cành cao hơn. Khi hướng dẫn viên ra hiệu, cả đoàn khẽ lại gần đàn voọc, chúng gần như không chú ý đến sự xuất hiện của con người.
Khác với loài khỉ đuôi dài thường dạn người và tìm cách kiếm thức ăn từ du khách, voọc chà vá chân nâu là loài ăn thực vật và trái cây, chúng nhút nhát và chỉ tập trung ăn lá trên các cành cây cao, không có xu hướng tiếp cận để tìm kiếm thức ăn từ con người.
Loài voọc này thường di chuyển theo đàn gồm một gia đình. Đàn voọc này có vài con đực trẻ liên tục chuyền cành từ cây này sang cây khác. Con đực lớn ngồi yên với các đặc điểm nhận dạng chòm râu trắng, bàn tay màu đen, cẳng chân màu đỏ và chiếc đuôi dài màu trắng. Cấu trúc màu sắc này khiến chúng được các nhà tự nhiên học xếp vào nhóm những loài linh trưởng có hình thái đặc biệt bậc nhất thế giới.
Để khám phá sâu hơn hệ sinh thái Sơn Trà, du khách có thể lựa chọn các tuyến bách bộ xuyên rừng phù hợp với thể lực. Thử thách lớn nhất là cung đường dốc dài 8 km nối từ hướng đường Yết Kiêu lên thẳng đỉnh Bàn Cờ. Lộ trình nhẹ nhàng hơn là tuyến đi bộ dài 3 km dẫn đến cây đa di sản hơn 800 năm tuổi.