Thi thể chỉ được tình cờ phát hiện vào 5 tháng sau đó, năm 1973. Garrow bị xét xử vào hè 1974, bị kết án tù chung thân với thời hạn tối thiểu là 25 năm sau khi thừa nhận giết 4 người.
Khi bị phát hiện đã giữ bí mật thông tin, hai luật sư Frank H. Armani và Francis Belge phải đối mặt với các cáo buộc hình sự và nguy cơ bị tước quyền hành nghề luật sư.
Armani và Belge tuyên bố bị ràng buộc bởi nghĩa vụ bảo mật “không được tiết lộ thông tin có thể buộc tội thân chủ”.
Tòa án quận New York chấp nhận điều này, cho rằng “vì lợi ích công lý”. Theo tòa án, khi mối quan hệ giữa luật sư và thân chủ được bảo mật thì tư vấn pháp lý mới đạt hiệu quả cao. Nếu không thể nắm được tất cả thông tin về vụ án, luật sư chỉ có thể bào chữa cho thân chủ một cách nửa vời. Điều này tất yếu bao gồm việc kể cho luật sư mọi thứ có liên quan đến tội ác.
Armani và Belge được tuyên vô tội. Công tố viên kháng cáo.
Tòa phúc thẩm ủng hộ phán quyết của tòa sơ thẩm, nhưng bày tỏ lo ngại về đặc quyền luật sư – thân chủ không có giới hạn. Tòa lưu ý các luật sư dù bảo vệ thân chủ nhưng cũng phải “tuân thủ các tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người”.
Vụ án này đã trở thành ví dụ điển hình trong các khóa học đạo đức pháp lý. Nó nêu bật nghĩa vụ đạo đức của luật sư trong việc giữ bí mật thông tin của thân chủ, đồng thời giúp định hình sự phát triển của các quy tắc đạo đức về tính bảo mật.
Ở các nước theo hệ thống Thông luật (Common Law) như Mỹ, Canada hay Australia, đặc quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ (attorney-client privilege) được xem là nguyên tắc nền tảng.
Theo đó, quyền bảo mật là quyền của thân chủ từ chối tiết lộ và ngăn chặn bất kỳ người nào khác tiết lộ các thông tin trao đổi bí mật giữa thân chủ với luật sư.
Tòa án Tối cao Mỹ cho rằng bằng cách đảm bảo tính bảo mật, đặc quyền này khuyến khích thân chủ tiết lộ “đầy đủ và thẳng thắn” cho luật sư của họ, nhờ đó luật sư có thể đưa ra lời khuyên công bằng và hiệu quả hơn.
Theo Hiệp hội Luật sư Mỹ (ABA), quyền bảo mật giữa luật sư và thân chủ là điều kiện thiết yếu để đảm bảo quyền được xét xử công bằng trong mọi hệ thống pháp luật hiện đại.
Vì vậy, trong đa số trường hợp, luật sư không được tiết lộ thông tin của thân chủ và không có nghĩa vụ tố giác hành vi phạm tội đã xảy ra, mọi thông tin trao đổi phục vụ tư vấn pháp lý được giữ kín. Tuy nhiên, quyền bảo mật không phải là “lá chắn” tuyệt đối.
Trên thực tế, luật sư có thể hoặc buộc phải tiết lộ thông tin khi tội phạm đang và sắp xảy ra có nguy cơ gây hậu quả nghiêm trọng; bị thân chủ lợi dụng để thực hiện hành vi phạm tội; phải báo cáo theo luật riêng (đặc biệt trong lĩnh vực tài chính).
Tại Mỹ, trong vụ án United States v. Zolin, Tòa án Tối cao cho phép tòa án xem xét tài liệu bảo mật nếu có dấu hiệu thân chủ sử dụng luật sư để thực hiện gian lận. Nguyên tắc này được gọi là “ngoại lệ tội phạm – gian lận” (crime-fraud exception).
“Ngoại lệ tội phạm – gian lận” có thể khiến đặc quyền trở nên vô hiệu khi các cuộc trao đổi giữa luật sư và thân chủ được sử dụng để thúc đẩy một tội phạm, hành vi sai trái hoặc gian lận.
Trong vụ án Clark v. United States, Tòa án Tối cao Mỹ tuyên bố: “Một thân chủ tham khảo ý kiến luật sư để được tư vấn nhằm phục vụ cho việc thực hiện hành vi gian lận sẽ không nhận được sự giúp đỡ từ pháp luật. Anh ta phải để sự thật được nói ra”.
Tại Anh, nguyên tắc này đã xuất hiện từ rất sớm trong vụ R v. Cox and Railton (1884), tòa án khẳng định quyền bảo mật không bảo vệ các trao đổi nhằm mục đích gian lận. Nếu một người tham khảo ý kiến luật sư để thực hiện mục đích phạm tội thì bất kể luật sư có cố ý hỗ trợ việc thực hiện mục đích đó hay không, các cuộc trao đổi giữa thân chủ và luật sư không được hưởng đặc quyền bảo mật.
Trong các nước thuộc Liên minh châu Âu, quyền bảo mật được ưu tiên khi bào chữa hoặc tư vấn pháp lý, nhưng khi tham gia giao dịch tài chính, luật sư có thể phải báo cáo giao dịch đáng ngờ theo luật chống rửa tiền.
Tại Trung Quốc, quyền bảo mật không được công nhận đầy đủ như trong hệ thống Thông luật. Luật sư vẫn có nghĩa vụ giữ bí mật nghề nghiệp, nhưng có thể bị yêu cầu cung cấp thông tin, nghĩa vụ hợp tác với cơ quan điều tra được đặt cao hơn.
Điều 46 của Luật Tố tụng Hình sự Trung Quốc quy định: “Luật sư bào chữa có quyền giữ bí mật các tình tiết và thông tin liên quan đến thân chủ mà họ biết được trong quá trình hành nghề. Tuy nhiên, nếu luật sư bào chữa biết được trong quá trình hành nghề rằng thân chủ hoặc bất kỳ người nào khác đang chuẩn bị hoặc đang thực hiện hành vi phạm tội gây nguy hại đến an ninh quốc gia, an ninh công cộng hoặc gây nguy hiểm nghiêm trọng đến an toàn cá nhân của người khác, phải kịp thời thông báo cho cơ quan tư pháp”.
Dù có điểm khác nhau, các hệ thống đều hướng tới một mục tiêu chung: đảm bảo mọi người – kể cả người bị buộc tội – có quyền được bào chữa công bằng. Trong cấu trúc đó, luật sư không phải người phán xét mà là người bảo vệ quy trình công lý.
Ranh giới không nằm ở việc biết hay không biết sự thật mà ở việc luật sư có trở thành một phần của hành vi phạm tội hay không. Nếu vượt ranh giới, như giúp tiêu hủy chứng cứ, họ có thể bị truy tố như đồng phạm, toàn bộ “lá chắn đặc quyền” lập tức sụp đổ.
Ngày 18/7, VKSND tỉnh Phú Thọ cho biết, đơn vị vừa phê chuẩn Quyết định khởi tố bị can Bùi Văn T. (SN 1990), trú tại xóm Cóc Lẫm, xã Kim Bôi, tỉnh Phú Thọ về tội Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng theo Điều 304 Bộ luật Hình sự.
Theo hồ sơ điều tra, sau khi uống rượu, bia, Bùi Văn T. trở về nhà thì thấy cửa khóa nên lớn tiếng gọi. Lúc này, ông Bùi Văn N. (SN 1962), là bố vợ của T. đang sinh sống cùng gia đình, nhắc nhở việc T. đi uống rượu, bia cả ngày và về nhà muộn.
Từ lời nhắc nhở, giữa bố vợ và con rể xảy ra cãi vã, xô xát. Trong lúc nóng giận và không làm chủ được hành vi, Bùi Văn T. đã xuống bếp lấy một con dao bầu chạy lên nhà gây thương tích cho ông N.
Hậu quả, cả ông N. và T. đều bị thương phải đến Trung tâm Y tế khu vực Kim Bôi để điều trị.
Điều đáng chú ý, hung khí được sử dụng trong vụ việc là con dao bầu dài khoảng 30cm dùng trong sinh hoạt hằng ngày của gia đình.
Tuy nhiên, theo điểm d, khoản 2, điều 2, Luật Quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ và công cụ hỗ trợ năm 2024, dao có tính sát thương cao là vũ khí quân dụng nếu sử dụng với mục đích xâm phạm tính mạng, sức khoẻ con người trái pháp luật.
Sau khi tỉnh rượu và nhận thức được hậu quả do hành vi của mình gây ra, Bùi Văn T. và ông Bùi Văn N. đều bày tỏ sự hối hận.
Do là người thân trong gia đình, ông N. đã tự nguyện rút yêu cầu xử lý đối với hành vi Cố ý gây thương tích. Trên cơ sở quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Phú Thọ đã quyết định không khởi tố vụ án hình sự về hành vi Cố ý gây thương tích.
Tuy nhiên, đối với hành vi Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng, Cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can theo quy định của pháp luật.
Đây là tội danh không thuộc trường hợp chỉ được khởi tố theo yêu cầu của người bị hại. Vì vậy, việc người bị hại rút yêu cầu không làm chấm dứt trách nhiệm hình sự đối với hành vi này.
Hiện cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đang tiếp tục điều tra làm rõ để xử lý đối tượng theo quy định của pháp luật.
Ngày 6-5, đại tá Vũ Thanh Giang, Trưởng Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Quảng Ngãi, cho biết đã xác minh và xử lý việc nam thiếu niên "bốc đầu xe" rồi ngã ra đường.
Đại tá Giang cho biết vụ việc được phát hiện từ một đoạn video do người dân cung cấp qua Zalo cho thấy việc "bốc đầu xe" dẫn đến ngã ra đường.
Đáng nói, khi nam thiếu niên "bốc đầu xe", chạy bằng một bánh trên đường còn chở theo một người khác. Hành vi nguy hiểm này không chỉ vi phạm pháp luật mà còn tiềm ẩn nguy cơ tai nạn nghiêm trọng, khiến nhiều người bức xúc.
Tiếp nhận phản ánh, lãnh đạo đơn vị đã chỉ đạo lực lượng nhanh chóng xác minh. Chỉ trong thời gian ngắn, người "bốc đầu xe" được xác định là T.V.Đ.K. (15 tuổi, trú xã Đông Sơn, tỉnh Quảng Ngãi).
Cảnh sát giao thông đã mời K. làm việc, lập biên bản với hàng loạt vi phạm như không đội mũ bảo hiểm khi điều khiển xe, điều khiển xe chạy bằng một bánh, chưa đủ tuổi điều khiển phương tiện tham gia giao thông.
Căn cứ các quy định hiện hành, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Quảng Ngãi đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với K. bằng hình thức "tịch thu phương tiện".
Cùng với đó, chủ xe (mẹ ruột của thiếu niên) cũng bị xử phạt 9 triệu đồng do giao xe cho người không đủ điều kiện lưu thông.
Theo cơ quan chức năng, hành vi điều khiển xe bằng một bánh là vi phạm nghiêm trọng, dễ dẫn đến mất kiểm soát, gây tai nạn cho chính người điều khiển và những người xung quanh. Việc xử lý nghiêm trường hợp này nhằm răn đe, phòng ngừa chung.
Đáng chú ý, vụ việc một lần nữa cho thấy hiệu quả từ kênh tiếp nhận thông tin của người dân. Những hình ảnh, video phản ánh kịp thời đã hỗ trợ lực lượng chức năng phát hiện, xử lý nhanh các hành vi vi phạm, góp phần giữ gìn trật tự an toàn giao thông.
Phòng Cảnh sát giao thông khuyến cáo người dân, đặc biệt thanh thiếu niên, cần nâng cao ý thức chấp hành pháp luật khi tham gia giao thông, tuyệt đối không thực hiện các hành vi nguy hiểm như "bốc đầu xe".
Đồng thời, người dân được khuyến khích tiếp tục cung cấp thông tin vi phạm qua Zalo 0706.76.76.76 để cùng chung tay xây dựng môi trường giao thông an toàn, văn minh.
Sáng 21/3, điện thoại của Lin Yuhui, cảnh sát 68 tuổi, tại xưởng vẽ ở Tế Nam, Sơn Đông, đổ chuông liên tục. Ở đầu dây bên kia, Shen Junliang, người cha từng có con bị bắt cóc báo tin: "Đã bắt được Dì Mai rồi!". Lin Yuhui đáp: "Ngày mà tôi chờ đợi suốt 7 năm cuối cùng cũng đến".
"Dì Mai" là bí danh của kẻ môi giới trong đường dây bắt cóc 9 bé trai tại nhiều địa phương thuộc tỉnh Quảng Đông giai đoạn 2003-2005. Mới đây, cảnh sát xác định nghi phạm họ Xie chính là "Dì Mai" và tiến hành bắt giữ.
Trước đó, vỏ bọc của "Dì Mai" khiến lực lượng chức năng mất nhiều năm bế tắc.
Người tiên phong hỗ trợ cảnh sát phá án qua phác họa
Tháng 3/2019, Lin Yuhui nhận lời mời từ cảnh sát Tăng Thành, thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, phác họa chân dung "Dì Mai". Ông đến huyện Tử Kim (Quảng Đông) tìm gặp một ông lão từng chung sống với nghi phạm hai năm.
Ông lão mô tả đối tượng cao 1,5 mét, thể trạng đậm, mặt tròn, môi dày. Lin hỏi thêm về tỷ lệ mắt và sống mũi. Quá trình phác họa, đối chiếu và chỉnh sửa kéo dài 5 giờ.
Khi nhận bản vẽ cuối, nhân chứng và con gái xác nhận độ giống đạt 90%. Bức họa này đã thay thế bản vẽ đầu tiên của cảnh sát Quảng Châu năm 2017, trở thành công cụ truy nã chính.
Kỹ năng phác họa của Lin được rèn luyện từ nhỏ. Ông nội là một họa sĩ. Từ 5 tuổi, Lin bắt đầu học vẽ dưới sự hướng dẫn của ông. Tiếng gậy gõ của ông nội là tín hiệu để Lin trở lại bảng vẽ. Phương pháp đào tạo này giúp ông rèn luyện sự kiên nhẫn và kỹ thuật nền tảng.
Khi trưởng thành, ông chuyển sang ngành cảnh sát. Năm 2004, Lin bắt đầu nghiên cứu kỹ thuật phác họa chân dung tội phạm - lĩnh vực còn mới mẻ tại Trung Quốc và trở thành chuyên gia phác họa chân dung.
Giai đoạn đầu, không có người mẫu, ông tự mang sổ vẽ đến khu vực đông người, quan sát và vẽ liên tục hàng nghìn khuôn mặt để luyện tập. Trong 3 năm, ông hoàn thành hơn 20.000 bức chân dung.
Ông là người tiên phong hỗ trợ cảnh sát Trung Quốc phá án qua phác họa. Năm 2017, tên tuổi Lin Yuhui vượt ra khỏi biên giới khi hỗ trợ Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) phá án. Chỉ dựa vào một đoạn camera an ninh rất mờ, ông đã phác họa chính xác chân dung nghi phạm Brendt Allen Christensen trong vụ bắt cóc nữ sinh viên Trung Quốc Zhang Yingying tại Mỹ. Bức vẽ cung cấp manh mối mang tính bước ngoặt, giúp cơ quan điều tra quốc tế tìm ra thủ phạm.
Những cuộc đoàn tụ từ nét phác họa
Sau khi nghỉ hưu năm 2018, Lin khởi động "Kế hoạch Kép 100": vẽ chân dung miễn phí cho 100 liệt sĩ và 100 trẻ em mất tích. Trên bàn làm việc của Lin, các cuốn sổ phác thảo ghi chú rõ khu vực, tuổi, tên của các vụ mất tích. Trong mảng phục dựng chân dung liệt sĩ, nhiều gia đình cũng lần đầu được "gặp" lại người thân qua nét vẽ của ông.
Ông trực tiếp hỗ trợ Shen Junliang vẽ diện mạo con trai Shen Cong ở tuổi 15 (dựa trên ảnh lúc một tuổi), giúp người cha tìm lại con vào năm 2020. Năm 2018, ông hỗ trợ tài xế Wang Mingqing tìm thấy con gái sau 27 năm thất lạc nhờ bức phác họa mô phỏng tuổi trưởng thành.
Khi Xie bị bắt, nguồn tin nội bộ cho biết diện mạo thực tế của "Dì Mai" có độ tương đồng chưa tới 30% so với các bức phác họa công bố trước đó. Lý giải điều này, ông Lin phân tích cấu trúc cốt lõi khuôn mặt không đổi, nhưng quá trình lẩn trốn và áp lực tinh thần khiến cơ mặt nghi phạm chảy xệ, vóc dáng tiều tụy.
Ông giải thích thêm, phác họa chân dung tội phạm không phải là cỗ máy photocopy sao chép 100% bản gốc. Mục đích của bức vẽ là cung cấp hướng đi cho cảnh sát, thu hẹp phạm vi điều tra và cảnh tỉnh toàn xã hội về sự tồn tại của kẻ buôn người. Việc nhân chứng (ông lão từng sống chung với "Dì Mai") xác nhận độ giống 90% vào năm 2019 đã hoàn thành vai trò định hướng điều tra.
Vợ ông Lin tiết lộ, suốt 7 năm qua chồng tự đặt ra một quy tắc "3 không": không gỡ bức chân dung "Dì Mai" khỏi bức tường ở trung tâm xưởng vẽ; không thay chiếc áo khoác da ông từng mặc vào ngày vẽ bức chân dung đó; không công bố lá thư mời hỗ trợ điều tra của cảnh sát.
Tuy nhiên, vào ngày 26/3 vừa qua, ông đã gỡ bức tranh xuống và lần đầu tiên công khai bức thư mời do Đội Hình sự - Cảnh sát quận Tăng Thành, Quảng Châu, gửi cho ông vào ngày 1/3/2019. Hành động này đánh dấu sự kết thúc của chuyên án, đồng thời trút bỏ gánh nặng tâm lý cựu cảnh sát mang theo suốt 7 năm.
Tờ Nhân dân Nhật báo bình luận việc tóm gọn "Dì Mai" có thể mở ra bước đột phá giải quyết nhiều vụ án ẩn khuất, đồng thời nhấn mạnh: "Dù thời gian có trôi qua bao lâu, sự công bằng của pháp luật vẫn sẽ được thực thi".