Tai nạn xảy ra vào sáng 24/5 tại khu du lịch thác nước Cunca Wulang, cách thị trấn Labuan Bajo khoảng hai giờ lái xe. Nạn nhân là bà Astrid (57 tuổi) và ông Jürgen P. (55 tuổi), đến từ Vienna, Áo.
Chia sẻ với truyền thông địa phương, hướng dẫn viên du lịch đi cùng cho biết hai khách gặp nạn khi đang nhờ anh quay video kỷ niệm hành trình.
“Họ đi cạnh nhau và đang mỉm cười trước máy quay. Sau khi họ đi được khoảng 10 m, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng gỗ gãy rất lớn, giống như một cành cây lớn đổ xuống”, người này kể lại.
Chỉ sau vài giây, các tấm ván sàn cầu sập xuống, khiến hai du khách rơi từ độ cao khoảng 20 m xuống bãi đá ven sông.
Ông Fathur Rahman, người đứng đầu cơ quan tìm kiếm cứu nạn địa phương, cho biết lực lượng chức năng tìm thấy thi thể hai người dưới lòng sông vào chiều cùng ngày. Công tác cứu hộ gặp nhiều khó khăn do địa hình dốc đứng và đá trơn trượt quanh khu vực thác. Thi thể các nạn nhân sau đó được chuyển đến Bệnh viện Khu vực Komodo ở Labuan Bajo.
Ông Christian Kadang, lãnh đạo cảnh sát Tây Manggarai, cho biết đơn vị đang tiến hành điều tra và phong tỏa khu vực cây cầu cho đến khi có thông báo mới. “Ưu tiên của chúng tôi hiện nay là thu thập chứng cứ và làm rõ nguyên nhân vụ tai nạn”, đại diện cảnh sát nói và cho biết cơ quan quản lý du lịch địa phương cũng nằm trong diện bị xem xét trách nhiệm.
Bộ Ngoại giao Áo đã xác nhận về cái chết của cặp vợ chồng và cho biết đang phối hợp với các cơ quan chức năng sở tại.
Theo Hey Bali News, nhiều cây cầu treo tại các khu vực hẻo lánh ở Indonesia được xây dựng bằng vật liệu địa phương và ít được kiểm tra định kỳ. Do đặc thù rừng rậm có độ ẩm cao, các cấu trúc bằng gỗ tại đây rất nhanh bị mục nát do thời tiết.
Cunca Wulang là thắng cảnh nổi tiếng trên đảo Flores, thuộc tỉnh Đông Nusa Tenggara. Điểm đến này nằm cách thị trấn du lịch Labuan Bajo khoảng 30 km về phía đông, thu hút đông du khách quốc tế bên cạnh quần đảo Komodo. Thác nước nổi bật với hẻm núi đá tự nhiên, bao quanh bởi rừng nhiệt đới, dòng nước có màu xanh ngọc đặc trưng nhờ địa hình đá vôi.
Để vào thác, du khách phải đi bộ khoảng 20-30 phút từ điểm dừng xe, trải qua các hoạt động trekking xuyên rừng, băng qua cầu treo và men theo vách đá.
Tai nạn du lịch nghiêm trọng tại các điểm thiên nhiên hoang sơ không phải lần đầu xảy ra tại Indonesia, do địa hình hiểm trở và hạ tầng hạn chế. Tháng 12 năm ngoái, 4 thành viên trong một gia đình 6 người đến từ Tây Ban Nha cũng thiệt mạng sau khi chiếc thuyền chở họ bị lật ngoài khơi đảo Flores. Đến tháng 6, một nữ du khách Brazil cũng thiệt mạng do ngã từ núi Rinjani trên đảo Lombok.
Tin Gốc: Vnexpress

Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Xã Quản Bạ là điểm khởi đầu cho hành trình chinh phục những cung đường uốn lượn tại Hà Giang, nhưng du khách thường chỉ ghé Cổng trời, cây cô đơn rồi đi thẳng về hướng Đồng Văn.
Tại đây, hai hợp tác xã dệt lanh Lùng Tám và Cán Tỷ do phụ nữ Mông quản lý đang duy trì nghề dệt vải, vẽ sáp ong truyền thống. Những người cao tuổi nhất không rõ nghề có từ bao giờ. Mọi thứ bắt đầu từ khi người Mông đặt chân đến Hà Giang và trồng cây lanh để dệt trang phục truyền thống.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Nơi này hấp dẫn nhiều du khách, đặc biệt là khách nước ngoài.
Giữa khoảng sân nhỏ, nghệ nhân Sùng Thị Cở chăm chú quét sáp ong, vẽ từng họa tiết truyền thống lên tấm vải trắng dù đôi tay khuyết tật.
Quy trình dệt vải lanh gồm 9 bước cơ bản: trồng, thu hoạch; phơi, tước vỏ; giã mềm, nối sợi; se sợi, gỡ rối; nấu sợi tẩy trắng; lăn lanh; dệt vải; vẽ sáp ong và nhuộm màu; luộc sáp, giặt và hoàn thiện.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Claude, du khách Pháp, cùng vợ đến hợp tác xã Lùng Tám hồi cuối tháng 2. Sau khoảng 20 phút tham quan và tìm hiểu các công đoạn, ông nhận xét những người phụ nữ Mông này "thực sự phi thường" khi gìn giữ được nghề của tổ tiên qua nhiều thế hệ.
"Thật đáng ngưỡng mộ với những người phụ nữ còn làm việc ở độ tuổi này", ông nói. Trong khi đó, bà Nicole, vợ ông, ấn tượng với các sản phẩm thủ công và mức giá tại đây nên quyết định mua một số chiếc túi, ví làm quà lưu niệm.
Hiện nay, sản phẩm của hợp tác xã này đã xuất sang nhiều nước châu Âu, thu nhập của thành viên cải thiện đáng kể so với ngày đầu thành lập năm 2001.
Các mặt hàng của hai hợp tác xã đều được làm thủ công. Tuy nhiên, các công đoạn tại đây chủ yếu mang tính trình diễn, giới thiệu. Các thành viên sẽ hoàn thiện từng khâu sản phẩm tại nhà.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Thi thoảng trên đường, du khách sẽ gặp những người phụ nữ Mông cuốn sợi lanh quanh bụng, vừa đi vừa se sợi.
Người làm tách đôi một đầu sợi lanh khoảng 10 cm rồi nối vào đầu một sợi khác bằng cách xoắn chặt. Phụ nữ Mông thường tận dụng thời gian rảnh như đi chợ, trò chuyện để nối lanh. Trong hình là thành viên của hợp tác xã Cán Tỷ, cách hợp tác xã Lùng Tám khoảng 5 phút chạy xe.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Hợp tác xã Cán Tỷ có lượng khách tham quan vắng hơn so với hợp tác xã Lùng Tám. Tuy nhiên, giá sản phẩm tại đây được đánh giá tốt hơn hầu hết điểm bán hàng thủ công ở Hà Giang. So với một số khu vực xa trung tâm cũ, giá tại đây có thể rẻ hơn một nửa.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Sùng Thị Máy, Phó giám đốc Hợp tác xã dệt lanh Cán Tỷ, cho biết lượng khách tham quan trực tiếp không nhiều, đơn hàng chủ yếu đến từ khách mua trực tuyến hoặc xuất khẩu. Thời gian đầu thành lập, đơn vị gặp khó trong tiêu thụ khiến hầu hết thành viên nản lòng. Sau nhiều lần tham gia các hội chợ lớn, sản phẩm của hợp tác xã dần nhận được sự quan tâm từ thị trường.
Hiện nay, mỗi tháng nghề dệt mang lại 3-5 triệu đồng cho mỗi người. Đây là khoản thu nhập ổn định, có giá trị với đồng bào vùng cao. Khi có khách yêu cầu tìm hiểu, bà Máy lại biểu diễn các công đoạn trên chiếc guồng quay bằng gỗ.
"Phải quen tay mới làm được, nhiều người thử lần đầu thường bị đau chân", bà nói, tay khéo léo đưa sợi theo nhịp đạp của đòn bẩy.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Bà Máy chuẩn bị cục sáp ong nguyên chất cỡ lớn để một thành viên lớn tuổi làm nguyên liệu vẽ. Cục sáp này sau đó được đun chảy trên bếp than củi để làm mực. Theo bà Mai, sáp ong tốt nhất phải khai thác từ tự nhiên vì ong nuôi thường ăn đường, cho ra màu mực không đẹp.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Hoa văn được người Mông để vẽ khá đa dạng, gồm các hình ảnh tượng hình như chân voi (ảnh), mặt trời, hoa lá. Các họa tiết này cũng là ngôn ngữ biểu đạt văn hóa, tín ngưỡng và tình trạng hôn nhân của người Mông xưa.
Trong đó, hoa văn có vòng bao ngoài thường tượng trưng cho người đã lập gia đình, hai bông hoa úp vào nhau biểu thị tình cảm vợ chồng. Một số họa tiết khác lại thể hiện tình duyên của những cặp đôi không đến được với nhau.
Trước đây, người Mông sử dụng đồ vật thêu, vẽ họa tiết theo đúng ý nghĩa truyền thống, nhưng nay các quy tắc đã cởi mở hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tại các khu phố sầm uất như Akihabara, Tokyo hay Nipponbashi, Osaka, du khách dễ bắt gặp nhiều quán cà phê hoạt động dựa trên hình thức cà phê theo chủ đề. Cà phê hầu gái là một nhánh của mô hình cà phê theo chủ đề, nơi nhân viên phục vụ mặc trang phục cách điệu từ hình tượng hầu gái phương Tây, hoặc các nhân vật trong anime, manga.
Khác với các quán cà phê thông thường, mô hình cà phê hầu gái tập trung vào trải nghiệm tương tác và "nhập vai". Khi bước qua cánh cửa, khách hàng không còn là "khách" mà là "chủ nhân", "cậu chủ", "tiểu thư", trở về dinh thự của mình.
Ngay khi khách bước qua cửa, nhân viên sẽ thực hiện nghi thức chào đón bằng câu khẩu hiệu kinh điển "Okaerinasaimase!" (Mừng chủ nhân về nhà) để xác lập vai trò của khách hàng trong không gian giả tưởng. Trước khi thưởng thức, khách hàng thực nghi thức "Omajinai" (phép thuật món ăn).
Nhân viên hướng dẫn khách cùng làm các động tác tay hình trái tim và đọc những câu thần chú như "Moe moe kyun", một cụm từ trong văn hóa đại chúng Nhật Bản biểu thị sự dễ thương và năng lượng tích cực, với mục đích tượng trưng là giúp món ăn trở nên ngon miệng hơn. Nhân viên vẽ tương cà trực tiếp tại bàn, tạo hình thú cưng hoặc viết tên khách hàng theo yêu cầu lên các món ăn.
Mô hình cà phê hầu gái ra đời vào tháng 3/2001 tại khu phố Akihabara, Tokyo, với cơ sở đầu tiên tên Cure Maid Cafe. Sự xuất hiện của cà phê hầu gái gắn liền với bối cảnh kinh tế Nhật Bản sau giai đoạn đình trệ kéo dài, được các nhà kinh tế gọi là "Thập niên mất mát" (The Lost Decade).
Đến cuối những năm 1990 và đầu 2000, hệ quả từ thị trường lao động đóng băng đã tạo ra một thế hệ thanh niên Nhật Bản mất phương hướng, dẫn đến sự gia tăng của trạng thái Hikikomori (những người rút lui hoàn toàn khỏi xã hội) và sự bùng nổ của cộng đồng Otaku (người hâm mộ văn hóa đại chúng Nhật Bản).
Mô hình cà phê chủ đề nhập vai kiểu cà phê hầu gái ra đời như một không gian giải tỏa tâm lý. Những tương tác trực tiếp, sự lắng nghe và chăm sóc từ nhân viên giúp khách hàng tạm rời xa những áp lực từ đời sống thực tế để bước vào một thế giới giải trí nhẹ nhàng, mang tính giả tưởng.
Mô hình này lan tỏa sang nhiều quốc gia, nhưng vẫn vấp phải những định kiến. Tại một số nơi, nhiều ý kiến chỉ trích mô hình này thúc đẩy sự phục tùng của phụ nữ và "vật hóa" nhân viên. Tại Trung Quốc, mô hình này từng đối mặt với lệnh cấm sau những biến tướng độc hại.
Cuối năm 2023, từ một vụ án tấn công tình dục xảy ra tại một cơ sở giải trí theo mô hình cà phê hầu gái ở thành phố Nghĩa Ô, tỉnh Chiết Giang, cơ quan kiểm sát đã điều tra hơn 800 doanh nghiệp liên quan.
Kết quả cho thấy nhiều cơ sở đã ép buộc nhân viên nữ quỳ gối phục vụ trà, đút ăn và massage cho khách nam trong những bộ trang phục hở hang. Tháng 4/2024, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trung Quốc đã xếp vụ án Nghĩa Ô vào danh sách án lệ điển hình để chấn chỉnh trên toàn quốc. Tòa án phán quyết các dịch vụ này là bất hợp pháp vì vi phạm nghiêm trọng "quyền nhân phẩm" của phụ nữ.
Tại Nhật Bản, chính quyền nỗ lực "làm sạch" bằng cách siết chặt quy định quản lý. Cảnh sát Tokyo thường xuyên truy quét các quán "núp bóng" hầu gái để chèo kéo khách trái phép hoặc cung cấp dịch vụ nhạy cảm tại Akihabara.
Tại các chuỗi lớn như Home cafe, quy tắc "không chạm" được thực thi tuyệt đối. Nhân viên không được ngồi cùng bàn, cấm tiếp xúc thân thể và không được phép tiết lộ thông tin cá nhân cho khách hàng.
Tại Nhật, có nhiều phiên bản biến tấu từ mô hình cà phê hầu gái. Quán Slo-maid ở Kamakura, tỉnh Kanagawa, từng gây chú ý khi chỉ tuyển "nhân viên hầu gái" trên 65 tuổi. Mô hình này thay thế sự năng động của giới trẻ bằng sự điềm tĩnh, ấm áp của các cụ bà, tạo không gian "chữa lành" cho những người trẻ kiệt sức vì áp lực. Tại đây, khách hàng tìm thấy sự kết nối thế hệ thay vì dịch vụ giải trí đơn thuần.
Một số quán ở Tokyo cung cấp trải nghiệm cho du khách nhập vai thành hầu gái và phục vụ nhân viên. Thực khách trả khoảng phí 4.000 yen (khoảng 25 USD) cho 90 phút mặc trang phục người hầu, quản gia, phục vụ trà bánh cho nhân viên đóng vai "tiểu thư".
Mô hình cà phê hầu gái trở thành ngành công nghiệp dịch vụ hái ra tiền, thuộc nhóm ngành dịch vụ trong thị trường Otaku. Theo đánh giá từ Viện Nghiên cứu Yano, đơn vị khảo sát thị trường hơn 50 năm hoạt động tại Tokyo, doanh thu từ mô hình này cùng các dịch vụ hóa trang (cosplay) đã chạm mốc hàng trăm tỷ yen vào năm 2025.
Thay vì chỉ bán đồ ăn, đồ uống, các mô hình bán trải nghiệm cảm xúc. Khách hàng sẵn sàng chi trả từ phí vào cửa theo giờ, thực đơn giá cao cho đến các dịch vụ cộng thêm như chụp ảnh lấy liền hay xem biểu diễn sân khấu.
Mai Phương (Theo Soranews24, SCMP, Sixth Tone)
Nguồn: https://vnexpress.net/ca-phe-hau-gai-o-nhat-ban-5059230.html

Theo thống kê của Cục Du lịch Quốc gia hôm 3/5, trong hai kỳ nghỉ lễ Giỗ Tổ và 30/4-1/5, Việt Nam phục vụ 12 triệu lượt khách. Trong đó, Đà Nẵng nằm trong top các tỉnh thành có doanh thu và lượng khách đông hàng đầu cả nước, với 1,46 triệu lượt khách (tăng gần 35% so với cùng kỳ năm trước), mang về 5.700 tỷ đồng (tăng gần 35%). Ước tính mỗi lượt khách chi tiêu gần 4 triệu đồng cho chuyến du lịch tại Đà Nẵng dịp này.
Đáng chú ý, phân khúc khách quốc tế tại Đà Nẵng đạt hơn 621.000 lượt, tăng 24% so với năm ngoái. Con số này cao gấp 2,5 lần Hà Nội và 3,3 lần TP HCM, đưa thành phố dẫn đầu cả nước về sức hút với khách ngoại. Kết quả này cũng phù hợp với đà tăng trưởng chung khi tháng 4 ghi nhận hơn 2 triệu lượt khách quốc tế đến Việt Nam, đánh dấu tháng thứ tư liên tiếp duy trì con số này - mức cao nhất trong lịch sử ngành du lịch.
Sự tăng trưởng này được hỗ trợ bởi các tuyến du lịch đa dạng, bao gồm cả đường hàng không và đường biển. Đáng chú ý, ngày 29/4, siêu tàu biển Star Voyager đã cập cảng Tiên Sa, đưa 1.500 du khách và hơn 1.000 thuyền viên đến tham quan các danh thắng như Ngũ Hành Sơn, chùa Linh Ứng và kết nối các di sản lân cận như Hội An, Mỹ Sơn.
Lý giải cho sức hút của Đà Nẵng, đại diện ngành du lịch Đà Nẵng cho biết địa phương đã chuẩn bị "thực đơn" sự kiện phong phú, từ văn hóa, thể thao đến giải trí biển để tạo sức hút với du khách. Tâm điểm là chương trình gala "Tổ quốc bình yên" tại bờ Đông cầu Rồng tối 2/5. Với sân khấu đa tầng kết hợp mặt cầu và sông Hàn, đêm diễn thu hút hàng chục nghìn người dân và du khách.
Cùng lúc, chuỗi sự kiện "Khai trương mùa du lịch biển Đà Nẵng 2026" chủ đề "Mùa hè rực rỡ" diễn ra tại Mỹ Khê, Phạm Văn Đồng với các giải thể thao, lễ hội pizza và trình diễn diều nghệ thuật.
Các điểm đến khác cũng ghi nhận lượng khách lớn nhờ sản phẩm mới. Tại các điểm du lịch cộng đồng như làng Toom Sara, Cổng trời Đông Giang và làng Lá, du khách có thể trải nghiệm văn hóa Cơ Tu, dệt thổ cẩm.
Ông Nguyễn Tiến Đạt, Tổng giám đốc AZA Travel, nhận định Đà Nẵng có lợi thế là điểm đến "tất cả trong một" (all-in-one). Du khách có thể trải nghiệm từ biển, nghỉ dưỡng hạng sang đến khám phá các di sản UNESCO như Hội An, thánh địa Mỹ Sơn. Đặc biệt, việc sáp nhập hành chính giữa Đà Nẵng và Quảng Nam đã tạo ra sự nhất quán trong quản lý và quảng bá điểm đến.
"Đà Nẵng luôn là lựa chọn ưu tiên của khách Hàn Quốc, Trung Quốc và Ấn Độ. Thành phố cũng ghi điểm nhờ môi trường du lịch văn minh, tình trạng 'chặt chém' hiếm khi xảy ra giúp các đơn vị lữ hành rất yên tâm khi đưa đoàn khách lớn đến đây", ông Đạt nói.
Ngoài ra, Đà Nẵng có lợi thế về các đường bay giúp khách quốc tế dễ dàng tiếp cận điểm đến. Theo website của Cảng hàng không Quốc tế Đà Nẵng, hiện tại, thành phố có đường bay tới 13 điểm đến quốc nội và hơn 20 điểm đến quốc tế như Nhật Bản, Thái Lan, Hàn Quốc, Ấn Độ, Maldives, Indonesia.
Tin Gốc: Vnexpress

