Tàu Kribi treo cờ Malta thuộc tập đoàn vận tải biển CMA CGM của Pháp đã băng qua eo biển Hormuz để rời khỏi vùng Vịnh vào chiều 2/4. Đây là tuyến đường vốn bị Iran phong tỏa gần như hoàn toàn kể từ khi cuộc xung đột tại Trung Đông bùng nổ.
Đây dường như là lần đầu tiên tàu của một tập đoàn vận tải biển lớn từ châu Âu băng qua Hormuz kể từ ngày 1/3, thời điểm Iran bắt đầu các cuộc tấn công nhắm vào tàu thuyền gần eo biển này nhằm trả đũa các cuộc không kích từ Mỹ – Israel.
Sáng sớm 3/4, con tàu đã có mặt ngoài khơi thủ đô Muscat, Oman. Đáng chú ý, trên hệ thống định vị, thay vì ghi nơi đến như thông thường, con tàu này lại liên tục phát đi thông điệp “chủ sở hữu Pháp”.
Dữ liệu hàng hải cho thấy con tàu đã đi qua một tuyến đường mới trong lãnh hải Iran. Tuyến đường này được Iran chấp thuận và được tạp chí vận tải hàng đầu Lloyd’s List đặt biệt danh là “trạm thu phí Tehran”.
Ít nhất hai tàu đã trả phí để sử dụng hành lang quanh đảo Larak này, ngay sát bờ biển Iran. Thông tin được chuyên gia phân tích của Lloyd’s List cho biết trong buổi họp báo ngày 2/4.
Kể từ khi cuộc chiến nổ ra tại Trung Đông, số ít tàu hàng còn duy trì tín hiệu định vị khi đi qua vùng biển này đều chọn lộ trình di chuyển sát đảo Larak. Hầu hết các chuyến tàu kể từ ngày 1/3 đều là tàu đến hoặc đi từ Iran, một số khác có liên quan đến Các tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), Ấn Độ, Trung Quốc hoặc Arab Saudi.
Trước khi xung đột nổ ra vào ngày 28/2, eo biển Hormuz là huyết mạch lưu thông của khoảng 1/5 nguồn cung dầu thô và khí đốt thế giới, cùng với 1/3 nguyên liệu sản xuất phân bón cho ngành nông nghiệp toàn cầu.
Còn khoảng 1.000 tàu đang kẹt lại trong vùng Vịnh vì cuộc chiến giữa Iran và Mỹ – Israel. Trong một tháng qua, khoảng 130 tàu đã di chuyển an toàn qua eo biển, tương đương mật độ hàng ngày trước chiến sự.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) ngày 1/4 tuyên bố eo biển Hormuz tiếp tục “đóng cửa đối với các quốc gia thù địch” và hải quân nước này tiếp tục kiểm soát hoàn toàn lưu thông.
Tổng thống Mỹ Donald Trump nhiều lần đe dọa gia tăng tập kích nếu Iran không khai thông eo biển Hormuz. Tuy nhiên, trong bài phát biểu gần đây tại Nhà Trắng, ông Trump đảo ngược lập trường, tuyên bố Mỹ gần như không nhập khẩu dầu qua eo biển Hormuz và các quốc gia nhận dầu qua tuyến hàng hải này phải tự tìm cách kiểm soát eo biển.
Vũ Hoàng (Theo AFP, Reuters, AP)
Nguồn: https://vnexpress.net/tau-hang-phap-di-qua-eo-bien-hormuz-5058324.html

"Thêm một nhà máy điện và khử mặn trở thành mục tiêu trong đợt tấn công thù địch, hỏa hoạn đã bùng phát tại một khu vực trong cơ sở", Bộ Điện lực, Nước và Năng lượng tái tạo Kuwait thông báo hôm nay.
Tại Kuwait, khoảng 90% nước uống đến từ các nhà máy khử mặn. Quá trình khử mặn loại bỏ muối khỏi nước biển, phổ biến nhất là bằng cách ép nước qua các màng lọc siêu mịn trong quy trình thẩm thấu ngược.
Giới chức Kuwait đã thực hiện "những biện pháp phòng ngừa" để đối phó ngọn lửa, trong đó có ngắt kết nối một số tổ máy phát điện. Một nhà máy điện và khử mặn của Kuwait cũng bị tấn công hôm 17/7, khiến chính phủ phải kêu gọi người dân tiết kiệm điện.
Giới chức Iran chưa bình luận về thông tin trên.
Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) trước đó thông báo triển khai tên lửa và máy bay không người lái tấn công "nhà chứa máy bay, bãi đỗ và bể chứa nhiên liệu của quân đội Mỹ tại căn cứ không quân Isa", cùng một số cây cầu ở Bahrain, căn cứ tiếp liệu của hải quân Mỹ ở Al-Ahmadi, Kuwait.
IRGC tuyên bố phá hủy một trung tâm dữ liệu tình báo của đối phương ở Bahrain, cùng một trung tâm thông tin liên lạc của Mỹ ở Kuwait trong các đợt tập kích trả đũa. Ngoài ra, các bể chứa nhiên liệu tại căn cứ Al-Azraq ở Jordan cũng bị nhắm mục tiêu.
Quân đội Jordan tuyên bố đã đánh chặn 10 tên lửa Iran bay vào không phận và nhằm vào lãnh thổ nước này. "Không có thiệt hại hoặc thương vong trong vụ tập kích", quân đội Jordan thông báo.
Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan phụ trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, chưa bình luận về thông tin của Iran. CENTCOM cho biết lực lượng Mỹ đã tấn công các địa điểm giám sát, hạ tầng hậu cần quân sự, kho vũ khí ngầm và năng lực tác chiến hàng hải của Iran trong đêm thứ 7 liên tiếp.
Các đợt tấn công diễn ra sau khi Iran cáo buộc quân đội Mỹ tập kích sân bay, ga đường sắt và nhiều cây cầu ở miền nam nước này, đồng thời cảnh báo sẽ chuyển sang giai đoạn tấn công tổng lực để đáp trả nếu Mỹ tiếp tục không kích thêm vài ngày nữa.
Vùng Vịnh đã trải qua 3 tuần bình yên sau khi Mỹ và Iran ký bản ghi nhớ hồi tháng 6. Căng thẳng sau đó leo thang khi Mỹ phối hợp với Oman và Tổ chức Hàng hải Quốc tế (IMO) thiết lập lộ trình mới ở phía nam eo biển Hormuz, khuyến khích tàu hàng chọn tuyến đường nằm hoàn toàn trong lãnh hải Oman.
Iran cáo buộc Mỹ "áp đặt ý chí" lên chính phủ Oman khi tìm cách đưa nhiều tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz theo "tuyến hàng hải trái phép" ở phía nam khu vực. Nhiều tàu hàng bị tấn công khi đi qua Hormuz, dẫn đến những đòn tập kích ăn miếng trả miếng giữa Iran và Mỹ.
Sau khi giao tranh bùng phát trở lại, Mỹ đã tái áp đặt lệnh phong tỏa đối với các cảng biển của Iran. Đáp lại, IRGC đe dọa sẽ cắt đứt toàn bộ hoạt động xuất khẩu năng lượng từ Trung Đông.
Tin Gốc: Vnexpress

Shi, người Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, đã chi 6.388 tệ (940 USD) để mua thẻ hội viên ba năm tại một phòng gym vào tháng 5/2025. Theo hợp đồng, anh có thể sử dụng cơ sở này đến hết tháng 4/2028.
10 năm trước, Shi đã giảm từ 125 kg xuống 80 kg và kể từ đó, trở thành người đam mê luyện tập. Sau khi mua thẻ, Shi tới phòng gym tập 5 buổi một tuần nhưng vào 20/6, anh nhận được tin nhắn từ ban quản lý phòng gym về chấm dứt tư cách hội viên sau khi phòng tập ghi nhận nhiều lời phàn nàn của khách hàng khác về mùi hôi cơ thể của Shi.
"Chúng tôi đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng trong một thời gian dài trước khi đưa ra quyết định này. Chúng tôi sẽ hoàn lại tiền cho thời gian còn lại trong thời hạn hội viên của anh", tin nhắn có đoạn.
"Chúng tôi vốn đã chịu áp lực kinh doanh trong bối cảnh kinh tế suy thoái và luôn cố gắng đối xử tốt với từng khách hàng. Tuy nhiên, nhiều khách hàng đã liên tục phàn nàn với chúng tôi rằng mùi cơ thể nồng nặc trong phòng gym đã ảnh hưởng đến họ. Vì vậy, chúng tôi buộc phải chấm dứt tư cách hội viên của anh", họ tiếp tục giải thích.
Shi đã nhận 3.888 tệ (570 USD) tiền hoàn trả cùng một chiếc thẻ hội viên ba tháng tại phòng gym khác.
Đại diện phòng gym nơi Shi từng luyện tập cho hay anh có xu hướng đổ mồ hôi đầm đìa và tỏa mùi nặng. Nhiều khách hàng thậm chí ngửi thấy mùi hôi xung quanh chiếc máy mà Shi vừa tập hoặc đi ngang qua. Không ai muốn sử dụng máy chạy bộ gần thiết bị mà Shi đang hoặc đã sử dụng.
Phòng gym cho biết từng bố trí thiết bị tập luyện ở trong góc để anh sử dụng và yêu cầu anh đến vào những giờ thấp điểm. Nhưng điều đó không làm dịu bớt lời phàn nàn.
Shi thừa nhận mình đổ mồ hôi nhiều nhưng anh thường mang theo vài chiếc khăn để lau mồ hôi và phủ lên thiết bị nhằm giảm bớt ảnh hưởng đến người khác.
Anh chia sẻ câu chuyện của mình với đài truyền hình Chiết Giang, bày tỏ hy vọng được phép tập luyện tại phòng gym cũ vì gần nhà. Kể từ khi chương trình phát sóng, vẫn chưa có tiến triển nào thêm. Hiện chưa rõ anh đã khiếu nại lên các cơ quan chức năng có thẩm quyền hay chưa.
Chương trình này đã khơi dậy cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng xã hội Trung Quốc, với đa số bày tỏ sự ủng hộ dành cho phòng gym.
"Trời đất, anh ta thậm chí còn phàn nàn với đài truyền hình cơ à. Tôi đứng về phía phòng gym", một người bình luận.
"Anh ấy chắc chắn bị chứng hôi nách. Chỉ đổ mồ hôi thôi thì không nặng mùi đến mức đó đâu. Tôi từng có một khách hàng bị hôi nách và tôi không thể thở nổi khi đứng cạnh anh ta", một người khác cho biết.
"Chẳng phải đó là phân biệt đối xử sao? Dẫu sao thì phòng gym cũng là nơi mọi người đổ mồ hôi mà", người thứ ba phản đối.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 14/6, Thủ tướng Pakistan Shehbaz Sharif cho biết Mỹ và Iran đã đạt được thỏa thuận, đồng thời các bên trung gian sẽ tạo điều kiện cho một loạt cuộc gặp trong tuần này.
Theo hãng thông tấn Mehr (Iran), dự thảo thỏa thuận gồm 14 điều khoản, trong đó đáng chú ý là: (i) Chấm dứt ngay lập tức và vĩnh viễn các hoạt động thù địch trên mọi mặt trận, bao gồm cả Li Băng; (ii) Dỡ bỏ hoàn toàn lệnh phong tỏa đường biển trong vòng 30 ngày; (iii) Mỹ cam kết rút lực lượng khỏi khu vực xung quanh Iran; và mở lại eo biển Hormuz; (iv) Đình chỉ các lệnh trừng phạt đối với hoạt động xuất khẩu dầu mỏ của Iran, đạt được thỏa thuận cuối cùng về vấn đề hạt nhân trong vòng 60 ngày kể từ khi ký kết, đồng thời giải ngân 24 tỷ USD tài sản của Iran đang bị phong tỏa trong thời gian đàm phán kéo dài 60 ngày.
Từ thỏa thuận sơ bộ Mỹ - Iran đến “phép thử” lớn nhất của khu vực
Theo Interfax, ngày 14/6 có thể được ghi nhớ như một trong những dấu mốc ngoại giao quan trọng nhất của Trung Đông trong nhiều năm qua. Sau hơn 3 tháng đối đầu quân sự trực tiếp và hàng thập niên đối địch chiến lược, Mỹ và Iran bất ngờ tuyên bố đạt được một thỏa thuận hòa bình sơ bộ dưới sự trung gian của Pakistan, mở đường cho việc chấm dứt các hoạt động quân sự, tái mở cửa eo biển Hormuz và khởi động vòng đàm phán kéo dài 60 ngày về chương trình hạt nhân của Tehran.
Khi được ký kết chính thức tại Thụy Sĩ vào ngày 19/6 tới, đây sẽ là bước tiến ngoại giao quan trọng nhất kể từ sau khi tiến trình hạt nhân JCPOA đổ vỡ và Trung Đông rơi trở lại vòng xoáy đối đầu kéo dài nhiều năm. Tuy nhiên, điều khiến giới quan sát quốc tế đặc biệt chú ý không nằm ở bản thân thỏa thuận sơ bộ mà ở khoảng thời gian 60 ngày tiếp theo. Đây sẽ là giai đoạn quyết định liệu Trung Đông đang bước vào một chu kỳ ổn định mới hay chỉ đang tạm nghỉ giữa 2 đợt xung đột lớn hơn.
Giới chuyên gia nhận định rằng thỏa thuận hiện nay mới chỉ là “phần dễ nhất”. Những vấn đề khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước, từ hồ sơ hạt nhân Iran, tương lai của Hezbollah cho tới quan hệ Mỹ - Israel và cấu trúc an ninh khu vực.
Thỏa thuận hòa bình hay một cuộc đình chiến chiến lược?
Theo giới quan sát quốc tế, điểm đáng chú ý nhất của thỏa thuận hòa bình sơ bộ ngày 14/6 là việc cả Mỹ và Iran đều lựa chọn một giải pháp mang tính thực dụng thay vì tiếp tục theo đuổi mục tiêu tối đa.
Đối với Mỹ, cuộc chiến kéo dài từ cuối tháng 2 đến nay đã tạo ra những tác động kinh tế và địa chính trị đáng kể. Giá năng lượng tăng mạnh (có thời điểm giá dầu WTI chạm mốc 120 USD/thùng), thị trường tài chính biến động và tâm lý cử tri ngày càng bất ổn. Trong khi đó, Iran cũng phải đối mặt với áp lực chưa từng có từ các cuộc không kích, phong tỏa kinh tế và suy giảm nguồn thu xuất khẩu dầu mỏ.
Trong bối cảnh đó, thỏa thuận sơ bộ xuất hiện như một lối thoát chiến lược cho cả hai bên. Theo các nội dung đã được tiết lộ, Mỹ sẽ chấm dứt phong tỏa đối với Iran, trong khi Tehran mở lại eo biển Hormuz cho hoạt động hàng hải quốc tế. Hai bên đồng thời cam kết ngừng các hoạt động quân sự trực tiếp và gián tiếp, tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán tiếp theo về chương trình hạt nhân.
Tuy nhiên, đằng sau bầu không khí lạc quan ban đầu vẫn tồn tại một thực tế quan trọng: Washington và Tehran đang diễn giải thỏa thuận theo những cách khác nhau.
Mỹ coi đây là bước khởi đầu để tiến tới cơ chế kiểm soát hạt nhân nghiêm ngặt hơn đối với Iran. Ngược lại, giới lãnh đạo Iran nhấn mạnh trọng tâm của thỏa thuận là dỡ bỏ trừng phạt, khôi phục kinh tế và bảo đảm chủ quyền quốc gia. Vấn đề quyền làm giàu uranium vẫn là “lằn ranh đỏ” mà Iran chưa có dấu hiệu sẵn sàng từ bỏ.
Nhiều nhà phân tích cho rằng đây không phải một hiệp định hòa bình hoàn chỉnh mà giống một “đình chiến chiến lược”, trong đó cả hai bên đều tranh thủ thời gian để đánh giá tương quan lực lượng và tìm kiếm lợi thế trong giai đoạn tiếp theo. Chính vì vậy, 60 ngày tới có thể được xem là khoảng thời gian bản lề, quyết định liệu sự thỏa hiệp hiện nay có thể chuyển hóa thành một cấu trúc hòa bình bền vững hay không.
Hồ sơ hạt nhân Iran: Bài toán khó nhất chưa có lời giải
Trong toàn bộ tiến trình đàm phán, hồ sơ hạt nhân Iran vẫn là tâm điểm của mọi tranh cãi. Các nguồn tin ngoại giao cho biết Mỹ mong muốn đạt được những cam kết dài hạn liên quan đến việc hạn chế làm giàu uranium, xử lý kho dự trữ uranium đã làm giàu ở mức cao và mở rộng cơ chế thanh sát quốc tế. Trong khi đó, Iran tiếp tục khẳng định quyền phát triển chương trình hạt nhân dân sự vì mục đích hòa bình. Đây chính là nút thắt từng khiến Thỏa thuận JCPOA năm 2015 rơi vào khủng hoảng.
Kinh nghiệm của hơn một thập niên qua cho thấy bất đồng giữa hai bên không nằm ở kỹ thuật hạt nhân mà nằm ở vấn đề lòng tin. Tehran lo ngại rằng bất kỳ sự nhượng bộ nào cũng có thể trở nên vô nghĩa nếu một chính quyền Mỹ tương lai thay đổi chính sách. Ngược lại, Mỹ và các đồng minh phương Tây cho rằng mọi cam kết của Iran đều cần được kiểm chứng bằng cơ chế giám sát chặt chẽ.
Giới chuyên gia quốc tế đánh giá rằng khả năng thành công của vòng đàm phán hiện nay phụ thuộc vào việc hai bên có tìm được công thức trung gian giữa hai yêu cầu tưởng như đối lập hay không: quyền phát triển hạt nhân dân sự của Iran và yêu cầu ngăn chặn phổ biến vũ khí hạt nhân của phương Tây.
Một số nhà phân tích tại châu Âu cho rằng kịch bản khả thi nhất là xây dựng một cơ chế tương tự Thỏa thuận JCPOA 2015 nhưng với thời hạn dài hơn, cơ chế thanh sát sâu hơn và các điều khoản bảo đảm chính trị chặt chẽ hơn. Tuy nhiên, điều này đòi hỏi mức độ tin cậy mà hiện nay cả hai bên đều chưa thực sự có.
Trong trường hợp đàm phán thất bại, nguy cơ tái bùng phát xung đột sẽ rất lớn. Những tuyên bố gần đây từ giới lãnh đạo quốc phòng Mỹ cho thấy Washington vẫn sẵn sàng nối lại các hoạt động quân sự nếu không đạt được thỏa thuận cuối cùng.
Israel, Hezbollah và những biến số có thể tác động
Nếu hồ sơ hạt nhân là bài toán khó nhất thì Israel và Hezbollah lại là những biến số khó kiểm soát nhất.
Ngay trước khi thỏa thuận sơ bộ được công bố, các cuộc không kích của Israel nhằm vào khu vực ngoại ô Beirut đã khiến tiến trình đàm phán đứng trước nguy cơ đổ vỡ. Chính Tổng thống Donald Trump đã công khai bày tỏ sự không hài lòng, cho rằng các hành động quân sự như vậy có thể làm phức tạp hóa nỗ lực ngoại giao đang diễn ra. Sự việc này phản ánh một thực tế quan trọng đó là các ưu tiên chiến lược của Washington và Tel Aviv hiện “không hoàn toàn giống nhau”.
Đối với Mỹ, mục tiêu trước mắt là giảm căng thẳng và ổn định khu vực. Đối với Israel, mục tiêu lâu dài vẫn là ngăn chặn Iran củng cố năng lực quân sự và ảnh hưởng khu vực. Bởi vậy, bất kỳ thỏa thuận nào không xử lý triệt để chương trình tên lửa hay mạng lưới lực lượng đồng minh của Iran đều có thể bị Israel coi là chưa đủ.
Ở chiều ngược lại, Tehran cũng chưa có dấu hiệu sẵn sàng đưa Hezbollah hay các lực lượng thuộc “Trục Kháng chiến” vào bàn đàm phán. Điều đó đồng nghĩa với việc chỉ cần một vụ phóng rocket từ miền Nam Li Băng, một cuộc tập kích xuyên biên giới hoặc một hành động trả đũa ngoài ý muốn, toàn bộ tiến trình hòa bình có thể bị kéo trở lại điểm xuất phát.
Nhiều chuyên gia Trung Đông nhận định thách thức lớn nhất của 60 ngày tới không nằm ở các cuộc họp ngoại giao mà nằm ở khả năng kiểm soát những tác nhân ngoài bàn đàm phán. Lịch sử khu vực cho thấy không ít tiến trình hòa bình từng thất bại chỉ vì một sự kiện an ninh bất ngờ.
Tương lai Trung Đông sẽ được định hình trong mùa hè 2026
Nhìn rộng hơn, điều đang diễn ra không chỉ là câu chuyện giữa Mỹ và Iran. Đây thực chất là “phép thử” đối với toàn bộ cấu trúc an ninh Trung Đông sau nhiều năm biến động.
Nếu tiến trình đàm phán thành công, khu vực có thể bước vào một giai đoạn mới với nguy cơ chiến tranh giảm xuống, dòng chảy năng lượng ổn định hơn và môi trường thuận lợi hơn cho phát triển kinh tế. Các quốc gia Vùng Vịnh sẽ có thêm không gian để theo đuổi các chiến lược đa dạng hóa kinh tế. Châu Âu được hưởng lợi từ sự ổn định của thị trường năng lượng. Trung Quốc có thêm điều kiện bảo đảm an ninh tuyến cung ứng dầu mỏ. Ngay cả Nga cũng có cơ hội điều chỉnh lại chiến lược Trung Đông trong bối cảnh mới.
Ngược lại, nếu đàm phán thất bại, hậu quả có thể nghiêm trọng hơn nhiều so với giai đoạn vừa qua. Sự sụp đổ của tiến trình ngoại giao sẽ củng cố lập luận của các lực lượng cứng rắn ở cả Washington, Tehran và Tel Aviv rằng đối thoại không còn hiệu quả. Một vòng xoáy leo thang mới khi đó sẽ không chỉ đe dọa an ninh Trung Đông mà còn tác động trực tiếp đến kinh tế toàn cầu thông qua giá dầu, vận tải biển và các chuỗi cung ứng quốc tế.
Bởi vậy, khoảng thời gian từ nay đến giữa tháng 8 tới có thể được xem là một trong những giai đoạn quan trọng nhất đối với địa chính trị Trung Đông kể từ sau Thỏa thuận Abraham hay thỏa thuận hạt nhân JCPOA.
Lịch sử chưa thay đổi chỉ vì một bản ghi nhớ dự kiến được ký kết tại Thụy Sĩ. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng chiến sự khốc liệt và nhiều năm đối đầu, các bên đã mở được cánh cửa đối thoại thực sự. Vấn đề còn lại là liệu họ có đủ ý chí chính trị để bước qua cánh cửa đó hay không. Câu trả lời sẽ không chỉ quyết định tương lai quan hệ Mỹ - Iran mà còn có thể định hình trật tự Trung Đông trong nhiều năm tới.
Tin Gốc: Dân Trí

