Tây Tạng là khu tự trị thuộc Trung Quốc, nằm ở phía đông bắc của dãy Himalaya. Đây là quê hương của người Tạng cũng như một số dân tộc khác, hiện cũng có một lượng đáng kể người Hán và người Hồi sinh sống.
Tây Tạng có độ cao lớn nhất trên Trái Đất, trung bình 4.900 m. Khách du lịch đến đây thường phải chuẩn bị tốt về sức khỏe và mang theo thuốc cũng như các thiết bị hỗ trợ nguy cơ sốc độ cao.
Tây Tạng là khu tự trị thuộc Trung Quốc, nằm ở phía đông bắc của dãy Himalaya. Đây là quê hương của người Tạng cũng như một số dân tộc khác, hiện cũng có một lượng đáng kể người Hán và người Hồi sinh sống.
Tây Tạng có độ cao lớn nhất trên Trái Đất, trung bình 4.900 m. Khách du lịch đến đây thường phải chuẩn bị tốt về sức khỏe và mang theo thuốc cũng như các thiết bị hỗ trợ nguy cơ sốc độ cao.
Anh Hiếu Nguyễn, Hà Nội, cùng nhóm khách Việt đến Tây Tạng trong chuyến đi 12 ngày, từ cuối tháng 3 đến giữa tháng 4. Các điểm đến trong hành trình của anh gồm Lhasa (thủ phủ của khu tự trị Tây Tạng), sông băng Laigu, hồ Ranwu, hồ thiêng Yamdrok, hồ nước xanh Tsokou, Everest Base Camp.
Tây Tạng đang là mùa xuân, nhiều loài hoa nở bung nở khắp nơi như anh đào, mơ, cải, trong đó, hoa anh đào nhiều và nổi bật nhất.
Anh Hiếu Nguyễn, Hà Nội, cùng nhóm khách Việt đến Tây Tạng trong chuyến đi 12 ngày, từ cuối tháng 3 đến giữa tháng 4. Các điểm đến trong hành trình của anh gồm Lhasa (thủ phủ của khu tự trị Tây Tạng), sông băng Laigu, hồ Ranwu, hồ thiêng Yamdrok, hồ nước xanh Tsokou, Everest Base Camp.
Tây Tạng đang là mùa xuân, nhiều loài hoa nở bung nở khắp nơi như anh đào, mơ, cải, trong đó, hoa anh đào nhiều và nổi bật nhất.
Khác với hoa anh đào Nhật Bản được trồng theo từng khu vực, hoa đào ở Tây Tạng thường mọc hoang, có màu từ phớt hồng đến hồng đậm, thân cổ thụ.
Khác với hoa anh đào Nhật Bản được trồng theo từng khu vực, hoa đào ở Tây Tạng thường mọc hoang, có màu từ phớt hồng đến hồng đậm, thân cổ thụ.
Cung điện Potala nằm trên đỉnh đồi Marpo Ri, cao hơn 3.700 m tại Lhasa. Cung điện là công trình kiến trúc có ý nghĩa lịch sử, tôn giáo, biểu tượng của Tây Tạng, thu hút du khách tham quan.
Cung điện Potala nằm trên đỉnh đồi Marpo Ri, cao hơn 3.700 m tại Lhasa. Cung điện là công trình kiến trúc có ý nghĩa lịch sử, tôn giáo, biểu tượng của Tây Tạng, thu hút du khách tham quan.
Lâm Chi (Nyingchi) nằm ở đông nam Tây Tạng, thường được gọi là “Thụy Sĩ của Tây Tạng”. Ở đây có rừng, sông suối, và núi tuyết, những thung lũng trải dài.
Lâm Chi (Nyingchi) nằm ở đông nam Tây Tạng, thường được gọi là “Thụy Sĩ của Tây Tạng”. Ở đây có rừng, sông suối, và núi tuyết, những thung lũng trải dài.
Lâm Chi có địa hình thấp hơn nhiều nơi khác ở Tây Tạng. Mùa xuân về, hoa anh đào nở trải dài từ các thung lũng lên các sườn đồi, tạo nên cảnh sắc rực rỡ, đặc biệt các khu vực như Bomi, Pome và dọc sông Yarlung Tsangpo. Ngoài ra, ngoại ô Pabonka ở Lhasa cũng có hoa đào nở rộ.
Lâm Chi có địa hình thấp hơn nhiều nơi khác ở Tây Tạng. Mùa xuân về, hoa anh đào nở trải dài từ các thung lũng lên các sườn đồi, tạo nên cảnh sắc rực rỡ, đặc biệt các khu vực như Bomi, Pome và dọc sông Yarlung Tsangpo. Ngoài ra, ngoại ô Pabonka ở Lhasa cũng có hoa đào nở rộ.
Lễ hội hoa đào Nyingchi diễn ra từ giữa tháng 3 đến giữa tháng 4. Đây là lúc mùa xuân về, thời tiết ấm áp, tạo điều kiện cho hoa nở.
Lễ hội hoa đào Nyingchi diễn ra từ giữa tháng 3 đến giữa tháng 4. Đây là lúc mùa xuân về, thời tiết ấm áp, tạo điều kiện cho hoa nở.
Hoa anh đào nở trong khoảng ba tuần, tùy điều kiện thời tiết từng năm. Khi nhiệt độ tăng nhẹ, tuyết tan dần là thời điểm các nụ hoa anh đào bung sắc khắp các cánh rừng.
Hoa anh đào nở trong khoảng ba tuần, tùy điều kiện thời tiết từng năm. Khi nhiệt độ tăng nhẹ, tuyết tan dần là thời điểm các nụ hoa anh đào bung sắc khắp các cánh rừng.
Ngoài hoa anh đào, dịp này hoa mơ cũng nở rộ ở Tây Tạng.
Hoa mơ ở Tu viện Tashilhunpo, rìa phía tây của Shigatse, thành phố lớn thứ hai Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 270 km (ảnh).
Tashilhunpo sở hữu các bức tường trắng, đỏ, kéo dài men theo sườn đồi phía sau thành phố. Không cao như Potala, Tashilhunpo rộng và sâu, tạo cảm giác như đi vào mê cung với hành lang, sân gạch, điện thờ và những bậc thang tối.
Ngoài hoa anh đào, dịp này hoa mơ cũng nở rộ ở Tây Tạng.
Hoa mơ ở Tu viện Tashilhunpo, rìa phía tây của Shigatse, thành phố lớn thứ hai Tây Tạng, cách Lhasa khoảng 270 km (ảnh).
Tashilhunpo sở hữu các bức tường trắng, đỏ, kéo dài men theo sườn đồi phía sau thành phố. Không cao như Potala, Tashilhunpo rộng và sâu, tạo cảm giác như đi vào mê cung với hành lang, sân gạch, điện thờ và những bậc thang tối.
“Tashilhunpo là nơi khiến du khách muốn bước chậm lại, nói khẽ hơn và đứng lâu hơn một chút trước khi rời đi”, anh Hiếu Nguyễn nói.
“Tashilhunpo là nơi khiến du khách muốn bước chậm lại, nói khẽ hơn và đứng lâu hơn một chút trước khi rời đi”, anh Hiếu Nguyễn nói.
Linh Hương
Ảnh: Hiếu Nguyễn
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Carpaccio là món ăn Italy truyền thống nổi tiếng khắp thế giới, thường được dùng khai vị. Carpaccio gồm những lát thịt bò sống thái mỏng, bày trên đĩa cùng dầu oliu, phomai bào, nước cốt chanh, muối, tiêu để tạo hương vị và dậy mùi. Ngoài ra món ăn còn có các loại rau ăn kèm như rocket, hành tây hoặc hành tím, nụ bạch hoa.
Không chỉ là một món ăn, carpaccio còn là biểu tượng cho sự sáng tạo và tận tâm của các đầu bếp. Theo Food Republic, carpaccio là thuật ngữ chỉ phần thăn bò sống được làm lạnh kỹ và thái lát mỏng như giấy. Còn theo Taste Atlas, carpaccio được đầu bếp Giuseppe Cipriani, chủ sở hữu quán Harry’s Bar tại Venice (Italy), tạo ra vào năm 1950. Ông lần đầu chế biến món này để dành tặng nữ Bá tước Amalia Nani Mocenigo, sau khi bác sĩ khuyên bà nên ăn thịt sống.
Cipriani dựa trên một đặc sản của vùng Piedmont, món thịt bò sống thái lát dùng kèm nước cốt chanh, dầu oliu và nấm truffle trắng bào. Là người yêu nghệ thuật, ông đặt tên cho món ăn mới là carpaccio để vinh danh họa sĩ Vittore Carpaccio, bởi phong cách và những gam màu của người nghệ sĩ này tương đồng với sắc đỏ của thịt sống.
Ngày nay, carpaccio không thể thiếu trong thực đơn của các nhà hàng Italy toàn thế giới. Ban đầu carpaccio được làm từ thịt bò sống, nhưng đã được biến tấu với các nguyên liệu khác nhau. Các loại cá sống như cá hồi hay cá ngừ thường xuyên được sử dụng.
Các đầu bếp còn tạo nên các phiên bản carpaccio từ rau củ như cà tím, củ dền, bí ngòi, quả sung. Cách chế biến đa dạng khiến món ăn trở thành lựa chọn yêu thích của nhiều thực khách.
Dù có nhiều cải tiến, carpaccio vẫn giữ được sự tinh tế. Không chỉ là một món ăn, carpaccio còn là hình thái nghệ thuật cân bằng giữa nguyên liệu và hương vị, chế biến nhanh. Mỗi miếng có tác dụng kích thích vị giác, dễ tạo cảm xúc và lôi cuốn thực khách vào bữa chính.
Trên các diễn đàn ẩm thực quốc tế, carpaccio thường được so sánh với tartare. Trong khi carpaccio là dạng thịt thái lát, thì tartare là thịt sống được băm nhỏ hoặc xay nhuyễn. Các loại gia vị đi kèm tartare gồm sốt mayonnaise, nụ tầm xuân, hành tây, tiêu xay, lòng đỏ trứng gà sống và sốt Worcestershire.
Nhiều giả thiết cũng cho rằng có thể Cipriani đã lấy cảm hứng từ tartare khi tạo ra carpaccio bởi tartare có nguồn gốc từ thế kỷ 19. Công thức carpaccio nguyên bản của Cipriani (trong sách nấu ăn của Harry’s Bar) gồm 5 thành phần: thịt bò, sốt mayonnaise, sốt Worcestershire, nước cốt chanh và sữa khá giống tartare.
Còn trên các diễn đàn ẩm thực Việt, nhiều thực khách thường ví carpaccio như món tiết canh nhờ cảm quan ban đầu. Hai món khác nhau hoàn toàn ở nguyên liệu và cách chế biến, nhưng đều là những đồ ăn sống và có cách trình bày khá tương đồng.
"Rau mầm tươi lẫn với rau rocket đắng, một ít dầu olive và nụ bạch hoa mặn giúp đưa đẩy thêm vị ngọt của lát thịt", thực khách Minh Hưng miêu tả. Anh cũng là tác giả của bức ảnh chụp carpaccio ở các nhà hàng Italy khác nhau tại châu Âu và đều được các thành viên diễn đàn "công nhận trình bày giống tiết canh" dù mùi vị không liên quan.
"Đây chính là món khai vị nổi tiếng y như "tiết canh nhà mình", thành viên Choco cho hay. "Cách trình bày thật sự giống tiết canh, lần đầu nhìn thấy mà giật mình", Hưng Nguyễn nói thêm.
Carpaccio thường ăn kèm bánh mì nướng. Để có một đĩa carpaccio đúng điệu, nguyên liệu tươi là yếu tố quan trọng nhất, ngoài ra phần thịt phải mềm. Các loại sốt và gia vị được gia giảm hài hòa. Món ăn ngon nhất khi thưởng thức cùng một ly vang, để làm nổi bật vị tươi của thịt và cá.
Anh Trần Minh Triệu (29 tuổi, ngụ P.Xuân Hòa, TP.HCM) kể mới đây sau khi kết thúc một giải thể thao nội bộ, nhóm của anh gồm khoảng 20 người hẹn nhau liên hoan tại một quán ăn ở góc ngã tư Lý Tự Trọng giao với đường Nguyễn Trung Trực (P.Bến Thành). Quán có bàn dài ngồi vỉa hè, đồ ăn ngon và hợp khẩu vị. Tuy nhiên, đồ ăn còn chưa dọn ra thì cả nhóm liên tục bị chèo kéo, nài nỉ mua hàng.
"Chúng tôi vừa ngồi xuống là hết người này đến người kia mời mua đủ loại mặt hàng, từ thuốc lá, trái cây, vé số đến xin tiền. Một người bán có thể quay lại nhiều lần trong cùng một buổi. Để tránh bị làm phiền, chúng tôi mua ủng hộ cho xong nhưng chỉ một lúc họ lại tới, rồi người khác tới..., mất cả vui", anh Triệu phản ánh.
Anh Huỳnh Tân (38 tuổi, ngụ P.Gò Vấp) cũng có trải nghiệm tương tự với người ăn xin, người bán vé số. Với hàng rong, thường anh chỉ nhẹ nhàng từ chối hoặc góp ý với chủ quán để họ nhắc nhở. Với những hàng quán không xử lý tình trạng này, anh sẽ không tới nữa.
Không chỉ nhà hàng, quán ăn mà ở những nơi công cộng như công viên, dọc bờ sông..., đội ngũ hàng rong thậm chí lấn chiếm không gian chung, khách nào không mua hàng, uống nước, sử dụng đồ của họ sẽ bị nói móc, thậm chí không cho đứng hóng mát.
Tình trạng này đã kéo dài nhiều năm, cứ khi nào lực lượng chức năng ra quân xử lý thì tạm lắng xuống nhưng sau đó vẫn đâu vào đấy. Gần nhất, cuối năm ngoái, UBND TP.HCM ban hành công văn chỉ đạo các đơn vị liên quan tăng cường xử lý tình trạng người lang thang xin ăn, bán hàng rong chặt chém, chèo kéo du khách trên địa bàn TP. Đây là động thái nhằm đảm bảo an ninh trật tự, mỹ quan đô thị, nâng cao trải nghiệm của du khách khi đến với TP.HCM. UBND TP nhấn mạnh chỉ đạo các đơn vị liên quan tập trung xử lý dứt điểm vấn đề này nhưng chỉ được một thời gian thì tái diễn.
Th.S Trần Trung Hiếu, Phó chủ tịch Chi hội Hướng dẫn viên TP.HCM, thừa nhận hàng rong, ăn xin hiện nay xuất hiện dưới rất nhiều hình thức khác nhau, từ đánh giày, bán hàng lưu niệm nhỏ lẻ cho đến xin tiền trực tiếp. Thậm chí, có những trường hợp được ngụy trang rất khéo léo như mặc đồ bình thường rồi kể hoàn cảnh khó khăn để xin tiền hay người bán vé số nhưng nếu khách không mua thì chuyển ngay thành ăn xin. Ông Hiếu đặt vấn đề có nhiều người nói là sinh viên đi bán bút, bán tập nhưng có thật sự là sinh viên thì không ai biết. Hay có những người treo biển xin tiền trước ngực để chữa bệnh, làm từ thiện nhưng không thể xác minh được. "Thậm chí, hàng rong biến tướng thành hoạt động biểu diễn nghệ thuật như con nít thổi lửa ở phố đi bộ, bản chất vẫn là đánh vào lòng thương cảm của người khác", ông Hiếu nói thẳng.
TS Dương Đức Minh, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu phát triển kinh tế và du lịch, phân tích: Trong xã hội luôn tồn tại lòng trắc ẩn hay sự thương cảm và chính yếu tố này trở thành điểm tựa để các hoạt động như xin ăn hay buôn bán nhỏ lẻ tiếp tục tồn tại. Đây không hẳn là hành vi trục lợi quá mức mà phần lớn là cách để họ nhận được sự san sẻ nhất định từ cộng đồng. Dù vậy, ông Minh thừa nhận tình trạng có thể ảnh hưởng đến môi trường du lịch của TP khi du khách bị làm phiền quá mức, thậm chí có thể xem là quấy rối.
Từ góc nhìn đó, TS Dương Minh Đức cho rằng để giải quyết vấn đề không thể chỉ tập trung vào nhóm hàng rong, ăn xin mà cả người cho, người mua. "Lòng trắc ẩn cần được đặt đúng chỗ, nếu không nó có thể trở thành yếu tố duy trì những hành vi chưa phù hợp với nếp sống văn minh đô thị", ông Minh nhấn mạnh.
Theo chuyên gia này, chính sách cần tiếp cận đa chiều, hướng đến việc thay đổi nhận thức của cả hai phía, tức là người cần hỗ trợ và người sẵn sàng cho đi. Truyền thông về nếp sống văn minh đô thị cần giúp người dân hiểu rằng việc giúp đỡ đúng cách mới thực sự có ý nghĩa.
Với nhóm bán hàng rong, ông Minh nhận định đây là hoạt động mang tính trao đổi thương mại, do đó cần kiểm soát về giá cả, chất lượng sản phẩm và tính minh bạch để tránh tình trạng "chặt chém", ảnh hưởng đến trải nghiệm của du khách. Còn nhóm ăn xin, đặc biệt là trẻ em lại là đối tượng khó chuyển hóa hơn do đã hình thành thói quen, thậm chí tồn tại dưới dạng mạng lưới chăn dắt. Vì thế, cần tiếp cận theo hướng lâu dài, kiên nhẫn, tập trung vào giáo dục, đào tạo và tạo sinh kế thay thế. Đây là quá trình đòi hỏi sự phối hợp của nhiều bên và phải được triển khai liên tục, không thể làm theo kiểu phong trào ngắn hạn.
Ông Nguyễn Tiến Huy, CEO Pencil Group/Localis - đơn vị vận hành website quảng bá du lịch TP.HCM visithcmc.vn, cho rằng trước hết cần nhìn nhận và chấp nhận đây là một thực tế của xã hội. Khi xây dựng và truyền tải các sản phẩm du lịch, hoặc ngay trên website chính thức của điểm đến TP.HCM cũng cần có những nội dung giúp du khách, đặc biệt là khách quốc tế, hiểu và biết cách xử lý các tình huống phát sinh không mong muốn. Chúng ta thường e ngại khi đề cập những vấn đề này trên các cổng thông tin chính thức hoặc trong các nội dung giới thiệu về văn hóa xã hội. Tuy nhiên, đây lại là những tình huống có thật mà du khách có thể gặp phải. Vì thế, không cần làm vấn đề trở nên nghiêm trọng nhưng ít nhất cần để du khách biết rằng họ có thể tìm đến đâu khi cần hỗ trợ. Ví dụ như một tổng đài hay một website chính thức để cung cấp thông tin và hướng dẫn cách xử trí khi gặp sự cố bất ngờ trong hành trình.
Cùng quan điểm, Th.S Trần Trung Hiếu nói trước đây TP.HCM có lực lượng thanh tra du lịch trực thuộc Sở Du lịch để chuyên kiểm tra các hoạt động như hướng dẫn viên "chui", vi phạm trong tổ chức tour, chặt chém. Tuy nhiên, sau quá trình sáp nhập, vai trò và hoạt động của lực lượng này hiện không còn rõ ràng như trước. Ngay cả người trong ngành cũng chưa nắm rõ cơ chế vận hành hiện nay. Do đó, cần xem xét việc củng cố hoặc khôi phục lực lượng thanh tra du lịch, đồng thời làm rõ chức năng, phạm vi xử lý, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến hình ảnh du lịch như ăn xin, chèo kéo khách.
Ngày 3.4, tại đặc khu Cồn Cỏ, Tạp chí Nông nghiệp và Môi trường phối hợp UBND đặc khu Cồn Cỏ tổ chức hội thảo về cơ hội, tiềm năng phát triển du lịch gắn với bảo tồn biển và sinh kế bền vững. Sự kiện thu hút hơn 100 đại biểu là lãnh đạo, nhà khoa học, chuyên gia và doanh nghiệp tham dự.
Hội thảo nhằm đánh giá tiềm năng, thực trạng và đề xuất giải pháp phát triển Cồn Cỏ theo hướng bền vững. Theo TS. Đào Xuân Hưng, Tổng biên tập Tạp chí Nông nghiệp và Môi trường, để xây dựng thương hiệu du lịch sinh thái biển đảo chất lượng cao, cần coi hệ sinh thái biển là “tài sản cốt lõi”, đồng thời phát triển sản phẩm đặc trưng, OCOP miền biển, thu hút đầu tư xanh và đẩy mạnh quảng bá.
Các đại biểu thống nhất Cồn Cỏ có lợi thế lớn nhờ vị trí chiến lược tại Bắc Trung bộ, gần tuyến hàng hải quốc tế và ngư trường trọng điểm, có thể phát triển thành trung tâm hậu cần nghề cá và du lịch biển đảo.
Tuy nhiên, du lịch hiện còn nhỏ lẻ, sản phẩm đơn điệu, hạ tầng và dịch vụ hạn chế; áp lực lên môi trường biển, nhất là rạn san hô, ngày càng gia tăng.
Nhiều ý kiến đề xuất cần kiểm soát sức chứa du lịch, giảm tác động môi trường, hoàn thiện cơ chế chính sách và đa dạng hóa sản phẩm. Đặc biệt, hướng phát triển sinh kế bền vững cho người dân thông qua du lịch cộng đồng, dịch vụ nghề cá, chế biến hải sản và sản phẩm OCOP được nhấn mạnh.
Hội thảo cũng góp phần kết nối các bên, thúc đẩy xúc tiến đầu tư và liên kết phát triển du lịch, hướng tới đưa Cồn Cỏ trở thành điểm đến sinh thái văn hóa đặc trưng, phát triển theo mô hình “kinh tế xanh, du lịch bền vững” trong thời gian tới.
Trong khuôn khổ chương trình, các đại biểu tham gia khảo sát thực địa tại đặc khu Cồn Cỏ, trực tiếp tìm hiểu điều kiện tự nhiên, hệ sinh thái và các mô hình sinh kế tại địa phương.