Chúng tôi có tiền bạc, có thời gian và sự tự do tuyệt đối để tận hưởng tuổi thanh xuân. Nhưng rồi, ranh giới của sự viên mãn ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn. Mọi thứ sụp đổ vào đúng ngày sinh nhật tuổi 40 của chồng tôi bằng một lời thỉnh cầu xót xa.
Tôi năm nay 38 tuổi, hiện đang làm giám đốc truyền thông cho một công ty đa quốc gia. Chồng tôi 40 tuổi, là một kiến trúc sư thành đạt và vô cùng tâm lý. Từ những ngày đầu hẹn hò, cả hai đã tìm thấy sự đồng điệu mãnh liệt trong quan điểm sống. Chúng tôi đã thống nhất từ đầu rằng cả hai sẽ không bao giờ sinh con.
Lý do khi ấy rất rõ ràng vì vợ chồng tôi đều đam mê công việc và yêu thích sự xê dịch. Chúng tôi mang trong mình nỗi sợ hãi mơ hồ về trách nhiệm nuôi dạy trẻ trong xã hội hiện đại. Cả hai tự ký một bản hợp đồng ngầm với nhau từ trước khi chính thức kết hôn. Vợ chồng tôi hứa sẽ dùng cả đời này để tự do tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Suốt 10 năm qua, vợ chồng tôi đã sống một cuộc đời rực rỡ và vô cùng trọn vẹn. Thu nhập kép không phải chia sẻ cho bỉm sữa hay học phí giúp chúng tôi dư dả mua nhà lầu, xe hơi. Mỗi năm, chúng tôi thong thả đi du lịch nước ngoài ít nhất 3 lần để giải tỏa căng thẳng. Chúng tôi từng tự hào check-in dưới tháp Eiffel, trượt tuyết ở Thụy Sĩ hay lặn biển Maldives.
Mỗi dịp lễ, Tết, trong khi bạn bè đồng trang lứa đầu tắt mặt tối với chuyện con mọn và bỉm sữa. Bọn họ bơ phờ vì những cơn sốt mọc răng của con hay áp lực chọn trường học mệt mỏi. Thì tôi và anh thong thả xách vali ra sân bay để đến những chân trời hoàn toàn mới. Cuộc sống thảnh thơi ấy khiến bao người từ ghen tị chuyển sang… chỉ trích lặp đi lặp lại.
Mẹ chồng tôi từng buông lời cay đắng rằng, đến lúc già ốm không ai ngó ngàng thì đừng có hối hận. Khi ấy, chồng tôi chỉ nắm chặt tay tôi, cười đáp lại rằng già sẽ vào viện dưỡng lão năm sao. Tôi đã luôn tin rằng anh là tri kỷ, là người bạn đồng hành vĩnh cửu trong lối sống này. Nhưng tôi đã nhầm vì con người ta có thể thay đổi khi chạm đến một cột mốc tuổi tác nhất định.
Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi khác lạ ở chồng mình. Tần suất anh rủ tôi đi du lịch giảm dần, thay vào đó anh bắt đầu mua cây cối về chăm sóc. Anh nuôi thêm chú chó nhỏ và dành hàng giờ đồng hồ mỗi ngày để trò chuyện với nó. Đỉnh điểm là trong những buổi họp mặt, ánh mắt anh luôn vô thức hướng về những đứa trẻ.
Có lần, tôi vô tình thấy anh đứng lặng người trước cổng một trường mầm non ngay gần khu nhà tôi ở. Anh nhìn chăm chăm vào cảnh một ông bố cõng cô con gái nhỏ trên lưng cười đùa vang vọng cả sân. Ánh mắt anh lúc đó chứa đựng sự khao khát và cả một nỗi trống rỗng đến nao lòng. Khi tôi gặng hỏi, anh giật mình lảng tránh và nói dối rằng chỉ đang nhìn kiến trúc của tòa nhà.
Tôi đã cố lờ đi những dấu hiệu đó và tự huyễn hoặc bản thân rằng, đó chỉ là phút yếu lòng. Tôi không muốn đối diện với sự thật rằng người bạn đời thân thiết của tôi đang có ý định muốn quay đầu. Sự thật cuối cùng cũng phơi bày vào đêm sinh nhật tuổi 40 của anh cách đây đúng một tháng. Sau khi hơi men đã chếnh choáng, anh ngồi bệt xuống sàn phòng khách và bật khóc nức nở.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh xin lỗi tôi vì không thể tiếp tục tự lừa dối trái tim mình được nữa. Anh khẩn khoản thú nhận rằng mình thực sự muốn có một đứa con để ẵm bồng và yêu thương. Anh bảo rất thèm được nghe tiếng trẻ con gọi mình là bố trong căn nhà rộng lớn nhưng quá đỗi im lặng. Lời nói của anh giáng xuống như một gáo nước lạnh phá nát tương lai của tôi.
Tôi hét lên trong cảm giác bị phản bội, nhắc nhở anh về thỏa thuận 10 năm trước chúng ta từng hứa. Anh đáp lại rằng, lúc đó mới 30 tuổi nên suy nghĩ khác, còn giờ đã ở tuổi 40. Anh thấy bạn bè đưa đón con cái, thấy bố mẹ già yếu đi mà không có cháu bế bồng trên tay. Cuộc sống dẫu đủ đầy vật chất nhưng giờ đây đối với anh lại trở nên vô nghĩa và trống trải vô cùng.
Đã một tháng trôi qua kể từ đêm hôm đó, không khí gia đình tôi nặng nề và u ám như có đám tang. Anh bắt đầu gửi cho tôi những bài báo về phương pháp thụ tinh ống nghiệm cho phụ nữ lớn tuổi. Anh hứa sẽ thuê nhiều người giúp việc, gánh vác mọi chuyện để tôi không bị ảnh hưởng đến sự nghiệp. Nhưng vấn đề thực sự không nằm ở tiền bạc mà nằm ở chính khát vọng của bản thân tôi.
Sự thật là tôi không muốn làm mẹ, không có bản năng chăm sóc trẻ con như bao phụ nữ khác. Ở độ tuổi này, việc mang thai là một rủi ro rất lớn đối với cả sức khỏe lẫn nhan sắc của tôi. Tôi yêu sự tự do, yêu công việc hiện tại và không sẵn sàng đánh đổi vì một sinh linh bé nhỏ. Tôi cảm thấy uất ức vì bị ép buộc thay đổi luật chơi khi trận đấu đã đi qua hơn nửa chặng đường.
Thế nhưng nhìn anh tiều tụy, trầm mặc và liên tục hút thuốc mỗi đêm ngoài ban công, tôi lại thấy vô cùng đau lòng. Mười năm qua anh luôn là một người chồng tuyệt vời, thấu hiểu và chiều chuộng tôi hết mực trong mọi chuyện.
Nếu tôi kiên quyết từ chối, có lẽ chúng tôi sẽ phải ra tòa ly hôn để giải thoát cho khao khát của anh. Trả tự do để anh đi tìm một người phụ nữ khác sẵn sàng cho anh một gia đình đúng nghĩa.
Nhưng ly hôn người đàn ông mình vẫn còn yêu chỉ vì một thỏa thuận cũ liệu có quá tàn nhẫn? Còn nếu tôi nhắm mắt gượng ép mang thai, tôi sợ chính mình sẽ rơi vào trầm cảm. Đứa trẻ sinh ra có lỗi gì khi mẹ nó thực tâm không hề mong muốn sự hiện diện của nó trên đời? Hạnh phúc lứa đôi ngày nào giờ chông chênh trên bờ vực thẳm chỉ vì một khát khao nhỏ bé.
Giờ đây, mỗi tối trở về căn hộ hoa lệ, tiếng thở dài của anh như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tình yêu 10 năm bền chặt chẳng lẽ lại dễ dàng gục ngã trước những áp lực của quy luật tự nhiên?
Tôi khao khát giữ lại người đàn ông này, nhưng lại không thể phản bội chính con người thật của mình. Xin độc giả hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự đang bế tắc trong chính cuộc hôn nhân tôi từng nghĩ là hoàn hảo này.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo tài liệu phục vụ Đại hội đồng cổ đông thường niên dự kiến tổ chức ngày 24-4, Công ty cổ phần Vinpearl (VPL) sẽ trình kế hoạch doanh thu tăng 3% so với năm trước, đạt 16.000 tỉ đồng.
Lợi nhuận sau thuế được đặt mục tiêu 1.500 tỉ đồng, tăng tới 36%.
Báo cáo tài chính năm 2025 cho thấy Vinpearl ghi nhận hơn 15.556 tỉ đồng doanh thu, tăng trên 8% so với cùng kỳ.
Tuy nhiên, lợi nhuận sau thuế chỉ đạt hơn 1.100 tỉ đồng, giảm hơn một nửa so với năm 2024, chủ yếu do sụt giảm nguồn thu từ hoạt động tài chính. Doanh nghiệp cũng dự kiến không chia cổ tức cho năm 2025.
Ngoài kế hoạch kinh doanh, tại kỳ họp lần này, VPL cũng trình cổ đông phương án bầu bổ sung một thành viên hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2024-2029, sau khi bà Lê Thúy Anh xin từ nhiệm. Ứng viên được đề cử là bà Ngô Thị Hương, hiện giữ chức Tổng giám đốc.
Sinh năm 1982, bà Hương có bằng thạc sĩ của University of London và sở hữu nhiều chứng chỉ trong lĩnh vực tài chính kế toán.
Giai đoạn 2013-2017, bà từng là Phó tổng giám đốc tại AASC. Gia nhập hệ sinh thái Vingroup từ năm 2017, bà đảm nhiệm nhiều vị trí như Phó tổng giám đốc khối hỗ trợ logistics Vincom và phụ trách tài chính - kế toán tại Vinpearl.
Vinpearl cũng dự kiến trình Đại hội đồng cổ đông kế hoạch mở rộng danh mục ngành nghề kinh doanh, bổ sung loạt lĩnh vực mới.
Cụ thể, doanh nghiệp dự kiến tham gia sản xuất đồ uống không cồn (nước khoáng, nước tinh khiết đóng chai); khai thác khoáng sản như đá, cát, sỏi, đất sét và các hoạt động khai khoáng khác.
Đáng chú ý, Vinpearl cũng mở rộng sang lĩnh vực chăm sóc sức khỏe và an sinh, bao gồm vận hành cơ sở nuôi dưỡng, điều dưỡng; chăm sóc người cao tuổi, người khuyết tật không có khả năng tự chăm sóc; cùng các dịch vụ chăm sóc tập trung và trung gian liên quan.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp bổ sung nhóm ngành công nghệ thông tin như tư vấn máy tính, quản lý hạ tầng công nghệ thông tin; dịch vụ máy tính; xử lý dữ liệu, lưu trữ; vận hành cổng thông tin điện tử, sàn thương mại điện tử và các dịch vụ thông tin trực tuyến (không bao gồm hoạt động báo chí và thu thập tin tức).
Vợ chồng tôi kết hôn đã 5 năm, có một cô con gái vừa tròn 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc: Chồng chăm làm, vợ chồng ít cãi vã, con cái ngoan ngoãn. Chính tôi cũng từng tin mình có một mái ấm trọn vẹn, cho đến khi...
Chuyện động trời ấy chỉ mới xảy ra cách đây 2 tháng, sau chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của công ty chồng. Tối đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh còn gọi video về cho mẹ con tôi, cười nói rất bình thường. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Chồng tôi mang điện thoại theo cả lúc đi tắm - điều mà trước đây anh hiếm khi làm. Những cuộc gọi trước đây nghe thoải mái trước mặt vợ giờ lại ra ban công nói nhỏ. Có hôm đang ăn cơm, điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn, anh nhìn rất nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôi hỏi ai nhắn vậy, anh tỏ vẻ bực bội: “Về nhà rồi mà còn nhắn công việc công việc”.
Một buổi tối, anh ngủ quên trên sofa sau khi chơi với con. Điện thoại rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng những biểu hiện khác lạ gần đây của anh khiến tôi quyết định cầm lên. Cũng may anh vẫn giữ mật khẩu cũ. Dòng tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: Ước gì được quay lại hôm đó”.
Sau khi đọc hết những gì họ trao đổi, tôi có thể hình dung ra người nhắn tin này làm cùng công ty với chồng. Họ nhắc về chuyến du lịch của công ty, về đêm uống rượu cùng nhau...
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, khóc ầm lên. Chồng tỉnh dậy thấy tôi cầm điện thoại, anh lập tức hiểu vấn đề, rồi bắt đầu giải thích, van nài.
Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, không tỉnh táo sau bữa tiệc công ty. Anh thề thốt, hứa hẹn, xóa số điện thoại, không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Anh xin tôi cho anh thêm một cơ hội.
Tôi không còn đủ sức để kêu gào, chỉ lặng lẽ vào phòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Từ hôm đó, anh về sớm hơn, chủ động bắt chuyện với tôi. Anh còn cố ý để điện thoại trước mặt tôi, tỏ ra quan tâm và bù đắp cho tôi. Còn tôi thì gần như rệu rã, không còn đủ sức làm gì.
Và rồi, tôi cũng gật đầu tha thứ. Không phải vì tôi cao thượng, cũng không phải vì tôi dễ dàng bỏ qua. Mà vì tôi nghĩ đến con, nghĩ đến gia đình này, nghĩ đến những gì chúng tôi đã có với nhau. Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong mình không hề ổn.
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ. Anh cầm điện thoại lâu hơn bình thường, tôi cũng thấy khó chịu. Có hôm đang ăn cơm, tôi nhìn anh và bất chợt nhớ đến những tin nhắn kia. Cảm giác đang bình thường bỗng chùng xuống. Có lẽ anh cũng nhận ra, nhưng không dám nhắc lại chuyện cũ.
Tôi bắt đầu mệt. Mệt vì phải giả vờ ổn. Có lúc tôi nghĩ hay là buông cho nhẹ lòng. Nhưng rồi nhìn con, tôi lại không đủ dứt khoát.
Có những đêm, khi anh khẽ chạm vào vai, tôi lại vô thức né đi như đang nằm cạnh một người xa lạ. Tôi đã chọn ở lại, chọn giữ gia đình này lại, nhưng lòng thì chẳng thể trở về như trước. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống trong cảm giác hoài nghi và bất an đến nghẹt thở. Tôi thật sự rất mệt. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình. Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Đám cưới xong xuôi, tôi báo tin tôi có thai và chồng tôi rất vui mừng, không một chút nghi ngờ. Anh chăm sóc tôi chu đáo trong suốt thai kỳ. Khi sinh con, anh cũng là người bên cạnh, đỡ đần việc chăm con nhỏ. Mỗi tối khi đi làm về, chồng bế con, ru con ngủ, hâm sữa cho con ăn để tôi có thời gian nghỉ ngơi.
Tưởng như tôi đã có một cuộc sống bình yên, nhưng tôi lại không... hạnh phúc. Lý do lớn nhất là vì tôi vẫn còn tình cảm với người cũ. Năm đó, chúng tôi chia tay vì hoàn cảnh bất đắc dĩ, thực tâm tôi chưa bao giờ hết yêu người đó.
Sau khi tôi cưới khoảng hơn một năm, người yêu cũ liên lạc lại hỏi thăm. Cảm xúc trong tôi trỗi dậy, tôi biết anh ấy vẫn yêu tôi rất nhiều. Chúng tôi bắt đầu nhắn tin cho nhau, lén lút gặp nhau khi có cơ hội.
Cho đến một ngày, chồng tôi trên đường đi làm về tình cờ thấy cảnh tôi ngồi trên xe máy người yêu cũ, ôm eo người đàn ông đó.
Chồng tôi không làm ầm lên, cũng không trách móc gay gắt. Anh chỉ im lặng, thu mình lại. Từ đó, giữa chúng tôi xuất hiện một khoảng cách rất lớn. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng, người cha, đi làm gánh vác kinh tế, đưa tiền lương, chăm sóc con. Nhưng với tôi, anh gần như không còn chia sẻ, không còn sự thân mật như trước.
Tôi cố gắng chủ động nói chuyện, nhưng anh không còn muốn mở lòng. Những lần tôi gợi ý đi ăn, đi chơi, anh đều từ chối hoặc tìm lý do bận rộn.
Năm ngoái, khi con lớn hơn và đi học, tôi quyết định chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Người yêu cũ vẫn lông bông chơi bời, tôi khó mà tính chuyện xa xôi hơn với người ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc để quá khứ ngủ yên còn mình cần tập trung vào hiện tại, nghiêm túc nhìn lại cuộc hôn nhân bên chồng. Tôi nghĩ, chỉ cần mình dừng lại đúng lúc thì mọi thứ vẫn có thể cứu vãn. Nhưng khi thực sự cắt đứt với người cũ, quay về muốn toàn tâm cho gia đình, tôi mới nhận ra người cần giữ lại thì đã dần buông tay tôi từ lúc nào.
Tôi cảm nhận rõ chồng mình đã thay đổi. Anh lạnh lùng hơn, ít nói hơn, dường như không còn đặt cảm xúc vào tôi, vào cuộc hôn nhân này nữa. Điều khiến tôi day dứt là: Tôi biết anh vẫn còn xem tôi là người thân theo một cách nào đó. Những lúc tôi đi làm về muộn, anh vẫn để phần cơm. Những khi con ốm, anh vẫn cùng tôi lo lắng. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghĩa vụ, không còn là tình cảm như trước.
Chúng tôi chưa có thêm con chung. Chồng cũng rất ít gần gũi tôi. Mọi thứ cứ nhạt dần, lặng lẽ như vậy nhiều tháng qua. Cảm giác đó còn đau hơn cả việc bị trách mắng, thù hận. Vì ít nhất, khi còn giận dữ, nghĩa là người ta vẫn còn quan tâm tôi. Còn bây giờ chồng hoàn toàn dửng dưng với tôi.
Giờ đây, tôi thực sự rối bời. Tôi không biết nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn bù đắp, muốn hàn gắn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu khi chồng đã dần khép lòng. Tôi nghi ngờ chồng có người khác, nhưng không thể chất vấn anh vì tôi không còn tư cách.
Tôi cũng tự hỏi, liệu chồng tôi còn yêu tôi không, hay chỉ đang ở lại vì trách nhiệm với con? Tôi biết mình là người sai ngay từ đầu. Nếu có thể quay lại, tôi đã không lựa chọn như vậy. Tôi hối hận vì đã đánh đổi một người đàn ông từng bao dung, từng hết lòng vì mình, chỉ vì những cảm xúc sai lầm và ích kỷ.
Hiện tại, tôi chỉ mong được sửa sai và giữ lại gia đình này. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên. Tôi có còn cơ hội nào không? Tôi thực sự đang rất bế tắc…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.