Nhiều người thắc mắc vì sao thịt nướng thơm bên ngoài nhưng nhạt bên trong dù tẩm ướp cầu kỳ. Theo chuyên gia ẩm thực Vũ Nhất Thông, nguyên nhân không nằm ở lượng gia vị, mà do thứ tự tẩm ướp.
Ông Thông cho biết, các loại gia vị tạo hương như tiêu đen, hương thảo (rosemary), cỏ xạ hương (thyme) chứa hợp chất chỉ tan trong dầu. Nếu thiếu dầu làm chất dẫn, gia vị chỉ bám trên bề mặt thịt, dễ cháy khi gặp nhiệt độ cao và bay hương nhanh.
Ngược lại, muối và đường hòa tan tốt trong môi trường nước. Chúng thấm vào thớ thịt thông qua lượng nước tự nhiên có sẵn trong thực phẩm.
Khi xoa dầu ăn lên thịt trước, dầu sẽ len lỏi vào khe hở giữa các sợi cơ. Các gia vị tạo hương được thêm vào sau sẽ hòa tan trong dầu và dẫn sâu vào lõi thịt. Lớp dầu đóng vai trò màng bảo vệ, trì hoãn sự bốc hơi của hợp chất tạo mùi khi lên vỉ nướng.
Việc xoa dầu không cản trở muối thấm vào thịt. Muối tiếp xúc với độ ẩm tự nhiên trên bề mặt thịt, hòa tan và đi vào bên trong mà không bị màng dầu ngăn chặn.
Người nấu cần tuân thủ thứ tự để tối ưu hóa việc tẩm ướp:
Đối với ướp nhanh (20-30 phút): Thứ tự là dầu ăn, gia vị hương, sau đó đến muối và đường.
Đối với ướp chuẩn nhà hàng: Rắc muối khan, để tủ lạnh 1-4 tiếng. Sau đó thấm khô bề mặt, xoa dầu ăn, rắc gia vị hương và đem nướng.
Đầu bếp Thông lưu ý, nên sử dụng 10-15 ml dầu ăn cho mỗi 300 gram nguyên liệu để tạo một lớp màng mỏng. Việc rắc muối sớm sẽ kéo nước trong thịt ra ngoài. Nếu nướng khi bề mặt còn ướt, phản ứng tạo màu nâu vàng sẽ không xảy ra, khiến thịt có màu sắc kém hấp dẫn.
“Hiểu rõ khoa học tẩm ướp thay vì làm theo thói quen sẽ giúp người nấu thay đổi chất lượng món ăn”, ông Thông nói.
Say xe luôn là "nỗi ám ảnh" của nhiều người. Say xe thực chất xuất phát từ sự "xung đột giác quan". Khi ngồi trên xe, mắt thường thấy cảnh vật bên trong dường như đứng yên, trong khi tai trong – bộ phận giữ thăng bằng – lại cảm nhận được sự chuyển động. Chính sự mâu thuẫn này khiến não bộ lúng túng, từ đó gây ra cảm giác chóng mặt, buồn nôn, thậm chí là đau đầu và mệt lả.
Theo khảo sát của Science Focus, khoảng 1/3 dân số dễ bị say tàu xe. Khảo sát này cũng cho thấy 46% hành khách xe hơi từng gặp triệu chứng trong 5 năm gần đây, và 59% trong suốt đời. Say xe động ảnh hưởng lớn đến trải nghiệm du lịch, khiến nhiều người ngại di chuyển xa.
Say xe uống gì là thắc mắc phổ biến khi nhiều người gặp buồn nôn, chóng mặt lúc di chuyển. Chọn đúng đồ uống giúp giảm khó chịu, ổn định cơ thể và chủ động kiểm soát tình trạng say xe trong suốt hành trình.
Dưới đây là một số cách chống say xe:
- Uống nước gừng ấm: Gừng là nguyên liệu tự nhiên thường được sử dụng để làm dịu cảm giác buồn nôn. Một số nghiên cứu cho thấy, gừng có thể hỗ trợ giảm co thắt dạ dày và cải thiện hoạt động tiêu hóa. Uống một cốc nước gừng ấm trước khi lên xe khoảng 10-15 phút giúp làm ấm cơ thể, giảm cảm giác đầy bụng. Ngoài ra, hương thơm nhẹ của gừng cũng giúp thư giãn tinh thần và giảm lo lắng khi di chuyển.
- Uống nước chanh pha loãng: Chanh giàu vitamin C rất tốt cho sức khỏe. Nước chanh loãng có vị chua nhẹ, dễ uống và tạo cảm giác tươi mát. Hàm lượng vitamin C tự nhiên trong chanh giúp làm sạch khoang miệng và mang lại cảm giác tỉnh táo. Với người dễ buồn nôn, vị chua dịu có thể giúp giảm cảm giác khó chịu do dạ dày bị kích thích. Tuy nhiên, người có dạ dày nhạy cảm nên pha loãng và uống từng ngụm nhỏ để tránh gây xót.
Một phụ nữ nhận cuộc gọi từ bác sĩ gia đình của mẹ. Đầu dây, bác sĩ nói: "Tôi rất tiếc phải thông báo mẹ cô đã qua đời". Cô phản ứng: "Không, bà gọi nhầm người rồi".
Đây là một trong những câu chuyện nằm trong nghiên cứu của Đại học Alberta (Canada), thực hiện từ tháng 10/2024 đến tháng 1/2025. Nghiên cứu tập trung vào trải nghiệm của các gia đình có người thân sử dụng dịch vụ Trợ giúp y tế chấm dứt sự sống (trợ tử, MAID). Vấn đề lớn nhất được chỉ ra là sự thiếu vắng thông tin của người nhà trong quá trình xét duyệt, khiến cái chết của người bệnh trở thành sự kiện bất ngờ với gia đình.
Tháng 12/2025, Kiano Vafaeian, 26 tuổi, một bệnh nhân suy giảm thị lực do tiểu đường và mắc hội chứng trầm cảm, đã qua đời bằng phương pháp trợ tử tại Vancouver. Trước đó, yêu cầu của anh bị từ chối nhiều lần ở Ontario. Khi nhận tin, bà Margaret Marsilla, mẹ của Kiano, tưởng đây là một trò đùa.
Năm 2021, ông Alan Nichols, 61 tuổi, người có tiền sử trầm cảm, được trợ tử ngay sau khi nhập viện vì khủng hoảng tâm thần, dù gia đình và y tá điều trị phản đối. Tình trạng duy nhất được ghi lại trong hồ sơ y tế của ông là mất thính lực.
Kể từ khi hợp pháp hóa vào năm 2016 đến cuối 2024, Canada ghi nhận hơn 76.000 ca trợ tử. Nghiên cứu của Đại học Alberta cho thấy bệnh nhân chọn MAID chủ yếu do những cơn đau thể xác hoặc mất kiểm soát cơ thể. Ngoài ra, việc sợ phải phụ thuộc vào người khác trong sinh hoạt cá nhân hoặc phải chuyển vào viện dưỡng lão cũng là tác nhân ảnh hưởng.
Tuy nhiên, nghiên cứu chỉ ra một số quyết định trợ tử xuất phát từ sự thiếu hụt của hệ thống y tế. Việc chăm sóc tại nhà không đảm bảo, cộng với thời gian chờ đợi bác sĩ chuyên khoa kéo dài nhiều tháng khiến bệnh nhân từ bỏ hy vọng. "Mẹ tôi kết thúc cuộc đời vì tuyệt vọng", một người tham gia phỏng vấn kể.
Luật pháp Canada quy định bệnh nhân đủ điều kiện MAID phải được xác nhận bởi hai chuyên gia y tế độc lập. Phía các gia đình cho biết quy trình này nhiều lúc chỉ mang tính thủ tục. Một số cuộc đánh giá được thực hiện qua ứng dụng gọi video, không có bước thảo luận chuyên sâu về các phương án điều trị thay thế. Người nhà của một bệnh nhân kể họ từng cung cấp tài liệu dài hai trang về tiền sử trầm cảm và dấu hiệu tự sát của cha mình, nhưng thông tin không được đưa vào đánh giá.
Không ít gia đình cho biết quá trình thực hiện MAID diễn ra theo hướng hành chính. Một người tham gia nghiên cứu nói: "Đặt lịch MAID giống như đặt bàn ăn tối". Một gia đình khác cho biết họ không thoải mái khi nhân viên y tế tỏ thái độ vui vẻ trong ngày thực hiện thủ thuật.
Bác sĩ Ramona Coelho, thành viên ủy ban rà soát các ca MAID tại Ontario, cho biết chính sách trợ tử hiện nay thường bị nhìn nhận đơn giản như một vấn đề quyền tự chủ cá nhân. "Y tế chưa bao giờ coi quyền tự chủ là tuyệt đối", bà nói.
Bà Coelho cho biết phần lớn các gia đình không yêu cầu quyền phủ quyết. Họ muốn được cung cấp thông tin và tham gia vào quá trình đánh giá để đảm bảo người thân được bảo vệ. "Họ muốn biết mọi lựa chọn chăm sóc và điều trị đều đã được cân nhắc nghiêm túc", bà nói.
Canada đang tìm cách cân bằng giữa quyền tự quyết của bệnh nhân và vai trò của gia đình. Với kế hoạch mở rộng đạo luật MAID cho nhóm bệnh nhân mắc bệnh tâm thần vào tháng 3/2027, giới chuyên gia khuyến nghị chính phủ cần đưa thân nhân vào quá trình xét duyệt để tăng tính minh bạch.
Một tình huống dở khóc dở cười vừa xảy ra tại làng Fukbao, huyện Fuxing, tỉnh Changhua, Đài Loan (Trung Quốc) khi một người dân đi xe máy ngang qua nhà trưởng làng đã bất ngờ hoảng hốt la hét vì tưởng gặp "điềm lạ" trong sân.
Điều đáng nói nhìn từ xa vào, cả khoảng sân rộng treo chi chít những vật thể lấp lánh phản chiếu ánh đèn, trông giống như hàng trăm "con mắt cú" đang nhìn chằm chằm, khiến người chứng kiến giật mình và vội vàng cầu cứu.
Tuy nhiên, sự thật sau đó lại khiến ai nấy bật cười. Trưởng làng Huang Yaohui nhanh chóng giải thích, đó không phải là cú hay sinh vật kỳ lạ nào, mà là… cá bống một nắng đang được treo phơi khô.
Theo ông Huang Yaohui, đây là hoạt động nằm trong chương trình tự quản cộng đồng phòng chống thiên tai, đồng thời giúp người dân bảo quản sản phẩm thủy sản trong mùa lạnh. Khi ánh đèn xe hoặc ánh sáng chiếu vào ban đêm, mắt cá phản quang tạo hiệu ứng giống như hàng trăm con cú đang "dõi theo", dễ gây hiểu lầm cho người đi ngang.
Fukbao vốn là khu vực phát triển chăn nuôi bò sữa và nuôi trồng thủy sản. Vào mùa lạnh, cá dễ bị thiệt hại do nhiệt độ thấp, vì vậy người dân được hướng dẫn chế biến cá thành cá một nắng để vừa bảo quản được thực phẩm, vừa giảm tổn thất.
Quy trình chế biến khá công phu, từ làm sạch, ướp muối, xử lý lạnh đến phơi và sấy gió tự nhiên. Dù vất vả, nhưng thành phẩm lại được đánh giá cao về chất lượng.
Sau khi hiểu rõ sự thật, người dân địa phương vừa thở phào vừa bật cười trước "hiểu lầm ma quái" này. Câu chuyện nhanh chóng trở thành đề tài bàn tán vui vẻ trong làng, như một minh chứng rằng đôi khi những điều đáng sợ nhất lại chỉ là một… trò đùa của ánh sáng và góc nhìn.
Điều đáng chú ý sau tất cả, khi sự thật được làm rõ, điều còn đọng lại không phải là cảm giác "rùng rợn" ban đầu mà là sự tò mò khó dứt bởi đôi khi chỉ một khoảnh khắc nhìn lướt qua cũng đủ biến điều bình thường thành câu chuyện khiến người ta muốn quay lại xem cho rõ thực hư.