“Tôi không đồng ý với quan điểm của tác giả bài viết Nhìn Gen Z GPA cao vẫn khó kiếm việc, tôi thấy 8X may mắn bởi hành trình làm việc hơn 20 năm qua của tôi luôn phải cạnh tranh chứ không nói là ngày xưa dễ, nay khó được.
8X là thế hệ đầu tiên trải nghiệm cái gọi là ‘học tập suốt đời’, liên tục phải cập nhật cái mới và luôn đứng trước nguy cơ bị đào thải vì những tiến bộ công nghệ.
Chúng tôi luôn phải chứng minh mình tạo ra giá trị thì mới được trọng dụng. Thậm chí đến ngày nay tôi vẫn có thể cạnh tranh sòng phẳng với thế hệ 10X (một phần Gen Z) về năng lực làm việc và kiến thức chuyên sâu.
Những GenZ khó tìm chỗ đứng trong thị trường việc làm là bởi vì có lẽ họ chưa được dạy cách ‘marketing bản thân’. Họ chưa được dạy rằng ‘người ta chỉ trả công cho giá trị bạn tạo ra chứ không cho bằng cấp’.
Vậy nên GenZ thay vì ‘đi xin việc’ hãy nghiên cứu kỹ doanh nghiệp và trả lời cho doanh nghiệp ‘bạn làm được gì cho chúng tôi’. Như thế mới không lãng phí giá trị học tập mà bản thân các bạn và gia đình đã đầu tư”.
Độc giả nickname datnpv nêu quan điểm như trên, cho rằng thị trường lao động thời nào cũng cạnh tranh. Điều quyết định không phải thế hệ hay bằng cấp, mà là năng lực tạo ra giá trị và biết chứng minh giá trị đó với doanh nghiệp.
Bình luận này được viết để phản hồi tác giả An Truong Hoang – người cho rằng “Thế hệ 8X may mắn hơn Gen Z vì bước vào thị trường lao động đúng thời điểm nhiều cơ hội mới xuất hiện, nhiều ngành nghề mới hình thành”.
*Quan điểm của bạn thế nào?
Tin Gốc: Vnexpress

Từ ngày 15/5, Thông tư 19/2026/TT-BGDĐT chính thức có hiệu lực, siết chặt quản lý để chống ép buộc dạy thêm. Câu chuyện này lại trở thành chủ đề nóng trong các nhóm phụ huynh và giáo viên. Nhân đây, tôi cũng muốn kể lại hồi ức về việc học thêm của mình - một cựu học sinh đã ngót nghét 40 tuổi.
Ngày tôi học cấp 1, cấp 2, học thêm chưa bao giờ là một "phong trào" rầm rộ. Khi đó, việc học thêm do chính nhà trường tổ chức. Thầy cô dành thời gian này để ôn lại kiến thức cho các bạn yếu và mở rộng một số dạng bài nâng cao cho những bạn khá hơn. Thực chất, kiến thức buổi học thêm không khác biệt quá nhiều so với trên lớp, chỉ là chúng tôi được củng cố lại "kỹ" hơn.
Nếu tiết Toán trên lớp chỉ đủ thời gian làm hai bài tập ví dụ, thì buổi học thêm thầy cô cho làm năm bài để học sinh hiểu sâu, nhớ lâu. Học Văn cũng vậy, chúng tôi được thực hành viết ngay tại lớp học thêm để cô sửa trực tiếp, không có chuyện "đóng sách lại là quên" như những tiết học vội vã. Tuyệt nhiên, không bao giờ có chuyện bạn nào đi học thêm mới làm được bài kiểm tra.
>> Dạy chính khóa 'thiếu chất' nên phải có học thêm cho 'đủ chất'
Ngày ấy, thầy dạy thêm của tôi chính là thầy đứng lớp hàng ngày. Phòng học là lớp học cũ tận dụng lúc trống tiết. Chi phí vì thế rất nhẹ nhàng, không khiến cha mẹ phải chắt bóp tính toán. Thậm chí, những bạn có hoàn cảnh khó khăn còn được thầy cô miễn phí hoàn toàn. Cách quản lý khi ấy đơn giản mà đúng quy chuẩn, không ai phải coi học thêm là vấn đề nan giải, không trẻ con nào phải áp lực giờ giấc ngược xuôi.
Nhìn lại ngày nay, tôi thấy xót xa khi chứng kiến các con mình nháo nhác "chạy show" học thêm. Lũ trẻ phải căn từng phút để kịp di chuyển giữa lớp học chính và trung tâm phụ đạo. Vì nhà trường không được tổ chức, chi phí thuê mặt bằng, vận hành trung tâm đều đổ dồn lên vai phụ huynh. Đáng buồn hơn, có những nơi kiến thức trọng tâm chỉ được dạy tại lớp học thêm, khiến đứa trẻ nào không theo thì khó lòng đạt điểm tốt.
Nhìn các con học từ sáng đến chiều, tối lại lao vào guồng quay bổ trợ, những bậc làm cha làm mẹ như tôi thực sự bất lực. Hy vọng rằng việc học chính hay học thêm đều ngày một "tiến" theo đúng nghĩa của nó: học để lấy kiến thức, chứ không phải học vì nỗi lo sợ bị bỏ lại phía sau.
Tin Gốc: Vnexpress

Trước đây cả nhà tôi bán đồ ăn sáng, cụ thể là hủ tiếu. Từ 3h sáng hai vợ chồng đã dậy nhóm than, sau này có nồi điện thì đỡ cực hơn. Quán không có ngày nghỉ vì cuối tuần khách còn đông hơn ngày thường.
Quá mệt mỏi với công việc nên sau khi đứa con út ra trường và có việc, vợ chồng tôi giao quán lại cho đứa em đứng bán ngay, chẳng hề tiếc nuối chút nào. Cũng nhờ tiền lời mỗi ngày vài triệu đồng, thấp nhất chưa bao giờ thủng mốc một triệu, mà tôi nuôi được hai con ăn học.
Nghe nói đến tiền thì ham thế nhưng công việc một vòng quay lặp đi lặp lại suốt nhiều năm làm cả nhà tôi chán ngán.
Khi mới mở quán, ai cũng nghĩ chỉ cần đông khách là thành công. Nhưng đến lúc quán đông thật, họ lại phát hiện mình gần như bị trói vào công việc. Muốn nghỉ một ngày cũng khó. Muốn đi du lịch vài hôm càng khó hơn. Nhiều lúc treo biển nghỉ tạm một hôm để đi đám tiệc của người thân cũng thật khó.
Những năm gần đây, giá thịt, xương, rau, hành, dầu ăn, gia vị... gần như đều tăng. Tiền điện, tiền gas, tiền thuê mặt bằng, lương nhân viên cũng không đứng yên. Trong khi đó, một tô hủ tiếu tăng thêm 5.000 đồng cũng khiến không ít khách hàng lập tức đặt câu hỏi: "Sao tăng giá?".
Đó là cái khó mà chỉ người bán mới hiểu. Không tăng giá thì lợi nhuận bị bào mòn, thậm chí bán càng nhiều càng mệt. Nhưng tăng giá lại có nguy cơ mất khách, nhất là trong bối cảnh người tiêu dùng cũng đang phải thắt chặt chi tiêu.
Chủ quán vì thế luôn đứng giữa hai lựa chọn đều không dễ dàng giữ giá thì lỗ dần, còn tăng giá thì sợ khách quay lưng, muốn giảm giá nhưng nguyên vật liệu không giảm thì biết làm sao?
Những chuỗi, nhà hàng lớn có khó xử về vấn đề này hay không thì tôi chẳng biết, nhưng với những quán ăn bình dân, mỗi lần điều chỉnh giá không phải là cơ hội để kiếm thêm như nhiều người nghĩ đâu.
Mà thường chỉ là cách để giữ cho quán đủ sức tồn tại mà thôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Suốt 18 năm làm mẹ, điều khiến tôi bị phản đối nhiều nhất là quy định gần như "cấm tiệt" điện thoại, game và mạng xã hội trong suốt ba tháng nghỉ hè. Nhiều người từng nói tôi quá khắt khe. Có người bảo "thời đại này mà hạn chế con dùng điện thoại chẳng khác nào bắt chúng sống tách biệt với thế giới". Chính tôi cũng từng tự hỏi liệu mình có cực đoan hay không khi thấy con người ta nghỉ hè được cầm điện thoại thoải mái, còn con mình thì gần như không được động vào thiết bị điện tử ngoài lúc học tập hoặc liên lạc cần thiết.
Nhưng ai làm mẹ rồi mới hiểu, có những điều nếu không đủ cứng rắn hôm nay, ngày mai có thể sẽ không còn cơ hội sửa sai. Con trai lớn của tôi năm nay gần 18 tuổi, con gái út 12 tuổi. Hai đứa trẻ với tính cách khác nhau nhưng cùng lớn lên trong một nguyên tắc: nghỉ hè không phải là ba tháng để chìm vào game hay mạng xã hội, mà là khoảng thời gian để cơ thể nghỉ ngơi, trí não phát triển theo một cách khác và học những kỹ năng mà trường lớp không dạy.
Từ khi các con còn nhỏ, mỗi dịp hè đến, tôi luôn cất bớt iPad, giới hạn điện thoại và gần như không cho con chơi game. Thay vào đó, các con tôi phải ôn lại kiến thức cũ, học trước một phần chương trình mới, đọc sách, tập thể dục và làm việc nhà cùng ba mẹ.
Những ngày đầu luôn là "cuộc chiến". Con trai tôi từng phụng phịu vì thấy bạn bè ai cũng được chơi game còn mình thì không. Có lần con nói: "Mẹ là người mẹ nghiêm khắc nhất lớp". Nhưng tôi vẫn kiên định giữ nguyên lập trường cứng rắn với con, bởi tôi biết những thứ đó đang giành mất tuổi thơ của con với cha mẹ. Chỉ cần buông tay vài tháng, thói quen sống của một đứa trẻ có thể thay đổi hoàn toàn.
>> Ông bà kiệt sức vì trông cháu suốt mấy tháng nghỉ hè
Một người bạn của tôi từng kể chuyện con cái thức đến 2-3 giờ sáng để chơi game trong hè, ssau đó mất kiểm soát hoàn toàn. Đến khi vào năm học mới, đứa trẻ không thể tập trung học quá 15 phút, thường xuyên cáu gắt, mất ngủ và lười giao tiếp với gia đình. Người mẹ ấy từng khóc và nói với tôi: "Giá như chị nghiêm khắc sớm hơn". Tôi không muốn đợi đến lúc hối hận muộn màng rồi mới bắt đầu sửa sai.
Nhiều người nghĩ rằng cấm điện thoại là lấy đi niềm vui của con. Nhưng thật ra, điều tôi muốn lấy đi là sự lệ thuộc. Tôi không chống lại công nghệ. Các con tôi vẫn học online khi cần, vẫn biết sử dụng máy tính, tìm kiếm thông tin và không hề tụt hậu. Điều tôi lo là trẻ bị nuốt chửng bởi màn hình quá sớm, đến mức đánh mất khả năng sống chậm, đọc sâu và kết nối với cuộc sống thật.
Mỗi mùa hè trong nhà tôi thường có một thời gian biểu khá rõ ràng. Buổi sáng các con dậy sớm, tập thể dục, ăn sáng rồi học vài tiếng để ôn kiến thức cũ và chuẩn bị cho năm học mới. Buổi chiều phụ giúp việc nhà, đọc sách hoặc tham gia hoạt động ngoài trời. Buổi tối cả nhà ăn cơm, trò chuyện cùng nhau. Nghe có vẻ nhàm chán với nhiều người, nhưng chính những điều giản dị ấy lại tạo nên những ký ức đẹp nhất.
Tôi còn nhớ có năm mất điện cả buổi tối. Nếu là một đứa trẻ quen với điện thoại, có lẽ đó sẽ là "thảm họa". Nhưng hôm ấy, hai con tôi ngồi chơi cờ cùng ba, rồi cả nhà kể chuyện cười trong ánh nến. Khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra trẻ con không thực sự cần quá nhiều thiết bị hiện đại để hạnh phúc.
Điều làm tôi vui nhất là các con dần hình thành tính tự giác và khả năng kiểm soát bản thân. Con trai lớn giờ đã biết tự cân bằng thời gian sử dụng điện thoại. Có hôm con chủ động đặt điện thoại sang một bên để đọc sách hoặc tập đàn. Theo tôi, đó mới là điều quan trọng cha mẹ cần dạy con trong thời đại số: làm chủ công nghệ thay vì để công nghệ điều khiển mình.
Nhiều phụ huynh than phiền rằng con cái giờ không thích nói chuyện với bố mẹ, chỉ ôm điện thoại cả ngày. Nhưng thật khó trách trẻ nếu ngay từ nhỏ người lớn đã dùng màn hình như một cách để giữ con ngoan. Một chiếc điện thoại có thể khiến đứa trẻ im lặng hàng giờ, nhưng cũng âm thầm lấy đi khả năng quan sát cuộc sống xung quanh. Khi mọi niềm vui đều đến quá nhanh chỉ bằng một cú chạm, trẻ sẽ khó còn đủ kiên nhẫn với sách vở, học tập hay những giá trị cần thời gian vun đắp.
Suốt 18 năm làm mẹ, tôi chưa bao giờ nghĩ mình hoàn hảo. Có lúc tôi cũng mệt mỏi vì phải nghiêm khắc nhắc nhở các con từng chút một. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn giữ nguyên tắc ấy trong mỗi mùa hè. Rồi một ngày nào đó, các con tôi sẽ trưởng thành, bước vào đời với vô vàn cám dỗ và lựa chọn. Tôi không thể đi theo để bảo vệ con mãi. Nhưng tôi hy vọng những mùa hè hạn chế điện thoại năm nào sẽ trở thành nền móng để các con đủ bản lĩnh làm chủ cuộc đời mình.
Tin Gốc: Vnexpress

