Tôi nghỉ hưu khi vừa bước qua tuổi 50 – thời điểm mà nhiều người nói tôi đang ở “đỉnh cao” của tiền bạc, vị trí và các mối quan hệ. Trước khi dừng lại, tôi là Trưởng phòng tại một công ty thương mại, thu nhập trung bình mỗi tháng khoảng 70 triệu đồng, chưa kể thưởng. Quyết định ấy khiến không ít người thân, bạn bè của tôi tiếc nuối. Có người bạn thân còn mắng tôi: “Ông có điên không khi buông bỏ tất cả lúc này?”.
Thật ra, tôi không điên. Tôi chỉ mệt. Nhiều năm trước đó, cuộc sống của tôi gắn liền với những buổi tiếp khách kéo dài, những cuộc nhậu triền miên, những mối quan hệ xã giao mà đôi khi chính tôi cũng không còn phân biệt được đâu là thật lòng, đâu là nghĩa vụ? Lịch làm việc kín mít, điện thoại không lúc nào ngừng đổ chuông. Nhiều người nghĩ đó là thành đạt, nhưng cơ thể tôi thì không nghĩ vậy.
Sức khỏe của tôi bắt đầu lên tiếng. Tôi mất ngủ triền miên, viêm loét dạ dày, huyết áp cao… Đó là lúc tôi nhận ra mình không còn đủ sức để “đánh đu” với chính guồng quay công việc mà mình đã tạo ra nữa. Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu cứ tiếp tục như vậy, mình sẽ giữ được gì và đánh mất những gì?
Tôi muốn dừng lại, để xem mình là ai nếu không còn danh xưng, chức vụ? Tôi muốn sống chậm hơn, cảm nhận rõ hơn những điều giản dị mà trước đây mình đã bỏ lỡ.
>> Tôi ‘sợ’ nghỉ hưu sớm dù có nhà, đất và 2,7 tỷ đồng tiết kiệm
Những ngày đầu nghỉ hưu quả thực không hề dễ chịu. Tôi có nhiều thời gian hơn, nhưng cũng có những khoảng trống khó lấp. Thỉnh thoảng, nghe bạn bè kể về những chuyến du lịch sang trọng, những bữa tiệc xa hoa, những món đồ hiệu đắt tiền, tôi cũng chạnh lòng. Nhưng rồi, tôi chợt nhận ra: chẳng phải chính vì những điều đó mà mình đã chọn rời đi hay sao?
Tôi không nghỉ hưu để tiếp tục chạy theo những cuộc vui khác. Tôi nghỉ để thoát khỏi vòng xoáy mà mình từng thấy mệt mỏi. Vậy thì có gì phải tiếc nuối khi người khác vẫn đang sống trong điều mà mình đã chủ động buông bỏ?
Dần dần, tôi học cách tận hưởng cuộc sống theo cách rất khác. Một buổi sáng dậy sớm đi bộ, một tách trà uống chậm, một buổi chiều ngồi đọc sách mà không bị làm phiền… Sức khỏe cải thiện, tinh thần nhẹ nhõm hơn, và quan trọng nhất, tôi cảm thấy mình “trở lại” với chính mình.
Ở tuổi này, tôi hiểu rằng con người ta cuối đời không hối tiếc vì đã từ bỏ một chức danh hay một khoản thu nhập. Điều khiến ta day dứt thường là những điều ta từng muốn làm nhưng không dám làm. Tôi đã chọn làm điều mà mình tin là đúng, dù nó đi ngược lại kỳ vọng của nhiều người. Và đến bây giờ, tôi không hối hận.
Khi bạn cảm thấy cần dừng lại, hãy lắng nghe chính mình. Cuộc đời này không dài như ta tưởng. Có những trải nghiệm, nếu không làm ngay, có thể sẽ không còn cơ hội. Vì vậy, nếu đã nghĩ đến, thì hãy dám làm để sau này, khi nhìn lại, ta không phải tiếc nuối vì mình đã không thử.
Do Minh HaiĐắn đo bỏ việc lương 40 triệu để nghỉ hưu sớm ở tuổi 47
Cuộc sống của tôi sau khi nghỉ hưu sớm tuổi 45
45 tuổi nghỉ hưu sớm, sống nhờ lãi tiết kiệm tháng 25 triệu đồng
Vỡ mộng nghỉ hưu sớm dù tháng kiếm 40 triệu từ dãy trọ cho thuê
Tôi đã tìm ra cách nghỉ hưu sớm tuổi 40 cho mình
Hai năm đáng giá nhất cuộc đời khi tôi nghỉ hưu sớm ở tuổi 50
"Tại sao nước Mỹ có Steve Jobs, Elon Musk, Mark Zuckerberg... ?". Mỗi lần nghe câu hỏi ấy, tôi lại nhớ đến một ông bố nhà hàng xóm khi thấy cậu con trai suốt ngày tháo tung đồ chơi. Ông nổi giận, cất hết tua vít, bắt học thuộc lòng và dặn: "Đừng nghịch nữa, lo học cho giống người ta đi". 20 năm sau, khi đọc tin về những người chế tạo tên lửa, xe điện hay trí tuệ nhân tạo, ông lại thở dài: "Không hiểu sao nước mình chẳng có ai như thế?".
Đó là bi kịch quen thuộc: muốn có kết quả nhưng ghét những nguyên nhân tạo ra kết quả. Chúng ta muốn có Steve Jobs nhưng không thích những đứa trẻ cứng đầu; muốn có Elon Musk nhưng khó chịu với những kẻ mơ mộng; muốn có Mark Zuckerberg nhưng lo lắng khi thấy một đứa trẻ suốt ngày bên máy tính. Chúng ta muốn trái ngọt nhưng lại dị ứng với cái cây.
Steve Jobs không phải phép màu. Elon Musk không phải thiên sứ. Mark Zuckerberg không phải quà tặng từ vũ trụ. Họ là sản phẩm của một nền văn hóa cho phép con người được khác biệt, được thử nghiệm và được thất bại. Còn chúng ta thì sao?
Chúng ta đang có môi trường giáo dục nơi mà mọi đứa trẻ phải giống nhau như những chiếc dép tổ ong được đúc ra từ cùng một khuôn. Rồi lại thắc mắc vì sao không có thiên tài? Hãy nhìn một đứa trẻ lên năm tuổi nói: "Con muốn làm nhà khoa học". Ngay lập tức, cha mẹ chúng bảo: "Kiếm nghề thực tế hơn đi". Một đứa trẻ nói: "Con muốn chế tạo robot". Người lớn cũng đáp lại: "Lo học thuộc bài trước đã". Đứa bé khác nói: "Con muốn lên sao Hỏa" và bị phụ huynh xem như một kẻ mộng tưởng.
20 năm sau, đứa bé ấy giờ ngồi trong văn phòng, sáng chấm công, chiều tan ca, cuối tháng nhận lương. Và chính những người từng "bẻ gãy đôi cánh ấy" lại hỏi: "Tại sao Việt Nam chưa có Elon Musk?". Chúng ta đổ bê tông lên cánh đồng rồi nghiên cứu nguyên nhân lúa không mọc hay sao?
Muốn có thiên tài phải học cách chấp nhận sự khó chịu, bởi thiên tài luôn gây khó chịu. Người bình thường thích sự giống nhau, thiên tài là sự khác biệt. Người bình thường thích câu trả lời, thiên tài bị ám ảnh bởi câu hỏi.
>> Tôi nên người nhờ bố gia trưởng, chưa một ngày nuông chiều con
Bên cạnh đó, chúng ta thường bị ám ảnh bởi hai chữ "người ta". Người ta nghĩ gì? Người ta nói gì? Người ta đánh giá sao? Để rồi đứa trẻ tò mò trở thành người chỉ biết nghe lời. Đứa bé thích sáng tạo trở thành người chỉ biết làm theo quy trình. Đứa trẻ có cá tính riêng trở thành bản sao của đám đông.
Steve Jobs từng bị xem là nổi loạn. Elon Musk từng bị coi là lập dị. Mark Zuckerberg từng bị gọi là mọt sách. Nếu sinh ra trong nhiều gia đình Việt Nam điển hình, có lẽ họ sẽ lớn lên cùng những câu quen thuộc: "Đừng nghĩ nhiều", "đừng khác người", "đừng mạo hiểm", "đừng thất bại"... Và rồi họ sẽ nghe lời.
Họ không còn làm bố mẹ lo nữa, nhưng cũng không còn làm thế giới ngạc nhiên nữa. Họ trở thành những người ngoan ngoãn, những bánh răng hoàn hảo, những cuộc đời an toàn đến mức không để lại dấu vết.
Nhiều trường học đang giống nhà máy hơn là khu vườn. Nhà máy thích sản phẩm đồng nhất, khu vườn cần sự đa dạng. Nhưng chúng ta lại yêu nhà máy.
Một học sinh đặt câu hỏi khác thường, giáo viên khó chịu. Một học sinh phản biện, giáo viên khó chịu hơn. Một sinh viên tranh luận, lập tức bị xem là hỗn.
Điều trớ trêu là chúng ta ca ngợi Einstein trong sách giáo khoa, nhưng nếu Einstein xuất hiện trong lớp học hôm nay, rất có thể ông sẽ bị phê bình vì "không chịu nghe lời". Chúng ta yêu thiên tài trong lịch sử nhưng lại sợ thiên tài ngoài đời thật.
Chúng ta không thiếu trí tuệ. Cái thiếu là lòng can đảm. Điều dư thừa là sự hèn nhát được ngụy trang dưới cái tên "thận trọng". Nhiều người thông minh nhưng không vượt qua chính nỗi sợ của mình.
Steve Jobs không được tạo ra bởi điểm số. Elon Musk không được tạo ra bởi giáo trình. Mark Zuckerberg không được tạo ra bởi các bài kiểm tra. Họ được tạo ra bởi sự tò mò, tự do, quyền được thất bại và quyền được "điên". Mọi thiên tài đều lập dị, khác người, thậm chí là điên. Nhưng xã hội hiện đại lại thích chữa khỏi sự điên ấy. Nó biến những đứa trẻ hoang dã thành nhân viên ngoan ngoãn, biến những tâm hồn nổi loạn thành những người biết vâng lời. Rồi sau đó ngạc nhiên khi không ai thay đổi thế giới.
Nếu một đứa trẻ tháo tung chiếc đồng hồ để xem bên trong có gì, đừng vội mắng. Có thể nó đang tìm hiểu khoa học. Nếu một đứa trẻ liên tục đặt câu hỏi khó chịu, đừng bắt nó im lặng. Có thể nó đang học tư duy. Nếu một đứa trẻ có những giấc mơ điên rồ, đừng vội chữa trị. Có thể tương lai đang được thai nghén trong chính sự điên rồ ấy.
Bởi thiên tài không phải thứ cần đi tìm. Thiên tài vốn đã có mặt trong mỗi đứa trẻ. Điều quan trọng chỉ là: chúng ta có đủ minh triết để không phá hủy nó hay không.
"Ba năm trước, tôi từng phân vân rất nhiều khi đứng trước một quyết định không hề dễ dàng: tiếp tục ở căn chung cư cao cấp gần trung tâm Hà Nội hay chuyển ra một căn nhà liền kề rộng rãi hơn ở vùng ven?
Sau nhiều cân nhắc, tôi quyết định bán căn chung cư rộng 120 m2 ở quận trung tâm với giá khoảng 6 tỷ đồng để mua một căn liền kề trong khu đô thị mới ở Hoài Đức, cách khu Cầu Giấy (nơi tôi làm việc và các con đi học) khoảng 15 km. Nơi ở mới không quá xa trung tâm, nằm gần đại lộ nên việc di chuyển khá thuận tiện, ít gặp cảnh ùn tắc. Trong tương lai, ga Metro cũng chỉ cách nhà tôi khoảng 400 m.
Căn nhà mới có diện tích đất 110 m2, xây bốn tầng với tổng diện tích sử dụng gần 400 m2. So với căn hộ trước đây, không gian sống của gia đình tôi rộng rãi hơn rất nhiều. Quan trọng nhất là các con tôi không phải chuyển trường, mọi sinh hoạt vẫn diễn ra ổn định như trước.
Nhìn lại sau ba năm, tôi thấy quyết định chuyển nhà ra vùng ven của mình là hoàn toàn đúng đắn. Đúng là thời gian đi lại mỗi ngày của gia đình tôi có tăng lên đôi chút, nhưng đổi lại, cả nhà có được môi trường sống yên tĩnh, thoáng đãng hơn, nhiều cây xanh hơn và cảm giác gần gũi với thiên nhiên hơn hẳn.
>> 'Mắc kẹt' trong mảnh đất mua 375 triệu giờ lên giá 10 tỷ đồng
Điều khiến tôi hài lòng nhất là sự thay đổi tích cực ở các con. Lũ trẻ rất yêu thích nơi ở mới vì có không gian để đạp xe, chạy nhảy và vui chơi ngoài trời. Những điều đó rất khó có được nếu chúng tôi vẫn sống trong một căn hộ giữa khu vực trung tâm thành phố đông đúc, chật chội.
Về mặt giá trị tài sản, kết quả cũng vượt ngoài dự tính của tôi. Sau ba năm, căn chung cư cũ của tôi đã tăng giá lên khoảng 12-13 tỷ đồng, tức gần gấp đôi so với thời điểm tôi bán. Tuy nhiên, căn liền kề hiện tại của tôi cũng được định giá khoảng 26-27 tỷ đồng, tương đương mức tăng gần gấp ba lần.
Từ trải nghiệm của bản thân, tôi cho rằng không có lựa chọn nào là đúng tuyệt đối. Ở chung cư gần trung tâm hay chuyển ra nhà đất vùng ven đều có những ưu điểm riêng. Điều quan trọng là mỗi người phải xác định mình ưu tiên điều gì trong cuộc sống để có lựa chọn phù hợp nhất?
Nếu thích sự thuận tiện, muốn mọi tiện ích nằm trong bán kính vài phút di chuyển và chấp nhận không gian sống hạn chế hơn, chung cư trung tâm là lựa chọn hợp lý. Ngược lại, nếu đề cao không gian sống, môi trường trong lành và sự thoải mái cho gia đình, nhà đất ở những khu vực vùng ven có kết nối giao thông tốt cũng rất đáng cân nhắc.
Riêng về góc độ đầu tư dài hạn, tôi vẫn cho rằng nhà đất ở những khu vực thuận tiện kết nối với trung tâm có tiềm năng tăng giá tốt hơn. Chung cư, dù có nhiều ưu điểm về tiện ích và vị trí, vẫn là loại tài sản chịu sự khấu hao theo thời gian. Xét về quyền sở hữu đất, mỗi căn hộ chỉ tương ứng với một phần rất nhỏ diện tích đất chung. Vì vậy, để trở thành tài sản truyền lại cho các thế hệ sau, nhà đất thường có nhiều lợi thế hơn".
Đó là chia sẻ của độc giả Danglanchi xung quanh câu hỏi: "Có nên đổi chung cư gần trung tâm lấy nhà liền kề rộng gấp đôi nhưng ở xa?". Đây cũng là bài toán khó của rất nhiều gia đình tại các đô thị lớn. Giá nhà ở khu vực nội đô Hà Nội, TP HCM liên tục leo thang trong khi quỹ đất ngày càng hạn hẹp khiến không ít người phải cân nhắc dịch chuyển ra các khu vực vùng ven.
Những năm gần đây, cùng với sự phát triển của các tuyến vành đai, đại lộ hướng tâm, Metro và hệ thống giao thông công cộng, khoảng cách địa lý không còn là rào cản quá lớn như trước. Nhiều khu đô thị ở vùng ven được đầu tư bài bản với trường học, bệnh viện, trung tâm thương mại, công viên và các tiện ích khép kín, giúp cư dân có chất lượng sống tốt hơn mà không nhất thiết phải ở giữa trung tâm thành phố.
Trong khi đó, giá chung cư tại Hà Nội và TP HCM đã tăng rất mạnh, đặc biệt ở các dự án có vị trí đẹp. Tuy nhiên, mặt bằng giá cao cũng khiến dư địa tăng trưởng trong tương lai trở thành câu hỏi mà nhiều người mua để ở lẫn nhà đầu tư phải cân nhắc. Ngược lại, nhà đất tại những khu vực có hạ tầng giao thông đang hoàn thiện vẫn thu hút sự quan tâm nhờ kỳ vọng tăng giá khi dân cư dịch chuyển và đô thị mở rộng.
Đọc bài viết "Nghịch lý 8X: Cày cuốc để cha mẹ già ở nhà, gửi con đến trường", tôi hiểu cảm giác mệt mỏi của những người đang ở độ tuổi ngoài 40.
Đúng là chúng tôi đang đứng giữa một khoảng giao thời rất đặc biệt: phía sau là cha mẹ đã già đi, phía trước là những đứa con đang lớn lên từng ngày. Có những lúc áp lực đến từ mọi phía khiến người ta cảm thấy mình như một chiếc bánh mì kẹp giữa hai thế hệ.
Nhưng nếu lùi lại một bước để nhìn rộng hơn, tôi không xem đó là một nghịch lý đáng buồn. Ngược lại, tôi nghĩ 8X chúng tôi là một trong những thế hệ may mắn nhất.
Bởi chúng tôi là thế hệ được sống trọn vẹn trong dư âm bình yên của thế kỷ trước, rồi cũng chính mình lại bước vào thế giới hiện đại đang thay đổi từng ngày của thế kỷ này.
Chúng tôi không chỉ chứng kiến sự thay đổi của xã hội. Chúng tôi đã thực sự sống trong cả hai thế giới ấy. Những ký ức tuổi thơ mà tiền cũng không mua lại được
Lứa 8X lớn lên trong một thời kỳ mà sự thiếu thốn vẫn còn hiện hữu, nhưng chính điều đó lại tạo nên những ký ức vô giá.
Đó là những buổi chiều chạy chơi ngoài đường đến khi trời tối mịt mới chịu về. Là tiếng gọi nhau í ới của đám trẻ hàng xóm. Là những trận đá bóng bằng trái banh nhựa ngoài sân đất, là những lần té trầy đầu gối rồi tự đứng dậy phủi bụi.
Đó là thời chưa có điện thoại thông minh để giữ trẻ con ngồi yên một chỗ. Không có YouTube, không có game online, không có những thế giới ảo kéo dài hàng giờ. Muốn chơi, chúng tôi phải bước ra ngoài, phải kết bạn, phải tự nghĩ ra trò chơi.
Chúng tôi từng biết cảm giác mất điện trong đêm, ngồi dưới ánh đèn dầu, nghe tiếng quạt nan phe phẩy trong cái nóng mùa hè. Từng thấy ông bà, cha mẹ chắt chiu từng đồng, từng hiểu rằng có những thứ không phải lúc nào muốn là có.
Những điều đó ngày xưa có thể được xem là bình thường, nhưng bây giờ lại trở thành một loại "đặc sản tuổi thơ" mà tiền cũng khó mua lại.
Có lần tôi đưa các con đi du lịch ra một vùng đảo còn ít ánh sáng đô thị. Khi màn đêm buông xuống, các con tôi nhìn lên bầu trời đầy sao mà tròn mắt kinh ngạc. Chúng thích thú như vừa khám phá một điều kỳ diệu.
Tôi vừa vui vừa chạnh lòng. Bởi với chúng tôi ngày xưa, một bầu trời đầy sao, tiếng côn trùng trong đêm, hình ảnh con trâu ngoài đồng hay đàn heo trong chuồng là những điều quá quen thuộc. Nhưng với những đứa trẻ sinh ra trong thành phố hiện đại, đó lại có thể là một trải nghiệm mới lạ.
Đó chính là sự may mắn của 8X: Chúng tôi có trong ký ức cả mùi đất sau cơn mưa, tiếng ve mùa hè, và cả những tiện nghi mà thế giới hiện đại mang lại.
Nhiều người nghĩ rằng khi bước qua tuổi 40, chúng tôi sẽ khó thích nghi với công nghệ. Nhưng thực tế, 8X lại có một lợi thế đặc biệt: Chúng tôi đã lớn lên cùng sự thay đổi của công nghệ.
Chúng tôi biết máy tính từ thời màn hình đen của DOS, khi muốn làm một việc phải gõ từng dòng lệnh. Biết cảm giác chờ một chiếc máy tính khởi động chậm chạp. Biết tiếng modem quay số "tít tít" mỗi lần kết nối Internet.
Chúng tôi từng lưu tài liệu bằng những chiếc đĩa mềm chỉ 1,44 MB. Một dung lượng mà ngày nay một bức ảnh chụp bằng điện thoại cũng có thể vượt qua. Muốn cài một trò chơi, đôi khi phải thay từng chiếc đĩa một.
Thế hệ sau nhìn biểu tượng "Save" trong Word, Excel có thể thấy nó rất quen thuộc nhưng ít ai biết đó chính là hình ảnh chiếc đĩa mềm của một thời đã qua.
Và có lẽ không gì gợi nhớ thanh xuân 8X hơn Yahoo! Messenger. Là những lần ngồi chờ một nick chat sáng đèn. Là cảm giác hồi hộp khi thấy ai đó online. Là tiếng "Buzz!" làm rung cả cửa sổ chat. Là những cuộc trò chuyện không quá nhanh, không quá ồn ào, nhưng lại có một sự chờ đợi và trân trọng rất riêng.
Chúng tôi là thế hệ đứng giữa hai thời đại: Đủ trẻ để học cái mới, nhưng đủ trải nghiệm để hiểu rằng công nghệ chỉ là công cụ.
Chúng tôi dùng mạng xã hội, nhưng không hoàn toàn sống vì mạng xã hội. Chúng tôi biết kết nối online, nhưng vẫn hiểu giá trị của một cuộc trò chuyện trực tiếp.
Tôi rất chia sẻ với những áp lực mà thế hệ trẻ ngày nay đang đối mặt. Xã hội phát triển nhanh hơn, nhưng cũng cạnh tranh hơn. Một tấm bằng đẹp, điểm số cao hay năng lực tốt chưa chắc đã đảm bảo một con đường sự nghiệp dễ dàng.
Nhìn những bạn trẻ có GPA (điểm trung bình học hành, thi cử) rất cao, tốt nghiệp loại giỏi nhưng vẫn loay hoay tìm hướng đi, tôi càng thấy 8X có một lợi thế mà đôi khi chúng tôi không nhận ra.
Ngày ấy, con đường có phần rõ ràng hơn: Học hành chăm chỉ, có bằng cấp, cố gắng tìm một công việc ổn định. Không phải mọi thứ đều dễ dàng, nhưng ít nhất cảm giác "có một con đường để đi" rõ ràng hơn.
Chúng tôi bước vào thị trường lao động đúng thời điểm nền kinh tế đang mở rộng mạnh mẽ. Nhiều cơ hội mới xuất hiện, nhiều ngành nghề mới hình thành.
Không thể phủ nhận rằng thời điểm cũng là một yếu tố quan trọng trong cuộc đời.
Lứa 8X đi làm trong giai đoạn mà khoảng cách giữa thu nhập và chi phí sở hữu những tài sản lớn như nhà cửa, xe cộ vẫn còn dễ chịu hơn hiện nay.
Tất nhiên, mua nhà thời đó cũng không hề đơn giản. Nhiều gia đình vẫn phải tích cóp từng năm, vay mượn, hy sinh nhiều thứ. Nhưng với một người có công việc ổn định, giấc mơ tạo dựng nền tảng tài chính vẫn là điều có thể nhìn thấy.
Trong khi đó, thế hệ sau đang phải đối mặt với một bài toán khó hơn: thu nhập tăng nhưng chi phí nhà ở, giáo dục, cuộc sống cũng tăng rất nhanh.
Vì vậy, 8X không chỉ may mắn vì chúng tôi cố gắng. Chúng tôi còn may mắn vì được sống đúng vào một giai đoạn có nhiều cơ hội chuyển mình.
Đúng, 8X đang ở giai đoạn bận rộn nhất của đời người. Chúng tôi chăm sóc cha mẹ già. Chúng tôi nuôi dạy con cái. Chúng tôi cố gắng giữ gìn gia đình và sự nghiệp.
Nhưng nhìn ở một góc khác, đó cũng là đặc quyền. Bởi chúng tôi còn có cha mẹ để yêu thương, còn có con cái để hy sinh, còn có ký ức để nhớ về và còn đủ sức khỏe để tiếp tục cố gắng.Chúng tôi là thế hệ bản lề, một chân đứng trong thế giới cũ với những giá trị giản dị, một chân bước vào thế giới mới đầy biến động.
Có thể chúng tôi không phải thế hệ giàu có nhất. Không phải thế hệ được sinh ra trong điều kiện thuận lợi nhất. Nhưng chúng tôi có một món quà rất đặc biệt: được hiểu quá khứ, thích nghi với hiện tại và làm chỗ dựa cho tương lai.
Vì vậy, tôi không gọi hành trình của 8X là một nghịch lý. Tôi gọi đó là may mắn.