Mỗi sáng, tôi thường thức dậy sớm, đi bộ qua những lối đi đông đúc, ngập tràn mùi hương của rau thơm, thịt tươi và rau củ vẫn còn ướt đẫm sau khi được phun tưới. Giống như nhiều gia đình Việt Nam khác, chúng tôi tin tưởng thực phẩm ở chợ truyền thống.
Nhưng tới một ngày, tôi mua thịt lợn từ một người bán quen, rau xanh từ một quầy hàng khác. Mọi thứ trông rất tươi ngon, tràn đầy sức sống. Tôi mang thức ăn về nhà, rửa sạch sẽ và nấu bữa tối cho gia đình. Vài giờ sau, mọi người trong gia đình tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu: đầu tiên là đau bụng, sau đó là nôn mửa, rồi tiêu chảy.
Con trai tôi bị nặng nhất. Con bị mất nước nghiêm trọng đến nỗi hầu như không thể đứng vững. Có lúc, con cố gắng đi lại nhưng ngã quỵ xuống sàn. Mặt con tái nhợt, cơ thể nó trở nên yếu ớt. Là một bậc cha mẹ, không có gì đáng sợ hơn việc nhìn con mình trong tình trạng đó. Đêm đó đã thay đổi cách tôi nhìn nhận về thực phẩm mãi mãi.
Sự thật là ở Việt Nam, ngộ độc do thực phẩm thường được coi như một tai nạn đáng tiếc, thay vì là một cảnh báo sức khỏe cộng đồng. Theo Bộ Y tế Việt Nam, trong 11 tháng đầu năm 2024, cả nước ghi nhận 131 vụ ngộ độc thực phẩm, ảnh hưởng đến gần 4.800 người và gây ra 21 ca tử vong. Nhiều trường hợp liên quan đến vi sinh vật, vi khuẩn và nguyên liệu bị ô nhiễm. Tuy nhiên, hầu hết các gia đình Việt Nam vẫn mua thực phẩm theo cách giống như gia đình tôi: từ các chợ truyền thống.
Chợ truyền thống không chỉ là nơi mua sắm. Chúng là một phần của thói quen, bản sắc và cuộc sống gia đình người Việt. Người dân tin tưởng vì thực phẩm ở đó có vẻ tự nhiên hơn, giá cả phải chăng hơn và có vẻ “sạch” hơn so với các sản phẩm siêu thị được đóng gói trong bao bì nhựa.
Nhưng chợ truyền thống cũng có thể là môi trường có nguy cơ cao. Thịt sống được bày bán hàng giờ dưới cái nóng nhiệt đới. Rau củ có thể mang dư lượng thuốc trừ sâu hoặc được rửa bằng nước bị ô nhiễm. Sự lây nhiễm chéo dễ dàng xảy ra khi thịt sống, hải sản và rau củ được xử lý trong không gian đông đúc với các biện pháp kiểm soát vệ sinh hạn chế.
>> Tôi sợ ổ bánh mì vỉa hè để chung thịt nguội với đồ chua
Theo Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên hợp quốc (FAO), “An toàn thực phẩm phải được quản lý từ nguồn gốc đến bàn ăn”. Các mối nguy hại về thực phẩm có thể xuất hiện ở bất kỳ khâu nào trong chuỗi cung ứng thực phẩm – trong quá trình sản xuất, vận chuyển, xử lý hoặc chế biến. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cũng cảnh báo rằng thực phẩm không an toàn chứa vi khuẩn, vi rút, ký sinh trùng hoặc hóa chất có hại có thể gây ra hơn 200 bệnh, từ tiêu chảy đến các bệnh đe dọa tính mạng. Trẻ em đặc biệt dễ bị tổn thương, chiếm 40% gánh nặng toàn cầu về các bệnh do thực phẩm gây ra.
Sự thực phẩm không đảm bảo chất lượng không phải lúc nào cũng nhìn thấy được. Vi khuẩn Salmonella trong thịt không thể được phát hiện bằng mắt thường. Dư lượng thuốc trừ sâu trên rau củ không biến mất sau khi rửa bằng nước. Đôi khi, thực phẩm trông tươi ngon nhất lại là thứ chúng ta phải xử lý cẩn thận nhất ở nhà: rửa đi rửa lại nhiều lần, ngâm rau củ, nấu chín kỹ thịt để đề phòng.
Việt Nam đã bắt đầu siết chặt các quy định về an toàn thực phẩm trong những năm gần đây. Các cơ quan chính phủ đã tăng cường kiểm tra trong suốt năm 2025 và bắt đầu củng cố việc xử phạt các vi phạm an toàn thực phẩm. Dự thảo sửa đổi Luật An toàn Thực phẩm của Việt Nam cũng đề xuất hệ thống truy xuất nguồn gốc mạnh mẽ hơn và cách tiếp cận dựa trên rủi ro hơn đối với quản lý thực phẩm vào năm 2026. Đây là một bước đi đúng hướng. Nhưng chỉ có quy định thôi là chưa đủ nếu việc thực thi còn yếu kém hoặc nhận thức của người dân còn thấp.
Những người nội trợ cũng cần tự đặt câu hỏi: Thịt này đến từ đâu? Rau quả này có được trồng và vận chuyển an toàn không? Người bán hàng này có thực sự đảm bảo việc xử lý an toàn không? Đồng thời, các nhà hoạch định chính sách phải tiếp tục cải thiện công tác kiểm tra, thực thi truy xuất nguồn gốc và đầu tư vào cơ sở hạ tầng chợ truyền thống an toàn hơn thay vì đến khi một vụ ngộ độc gây xôn xao trên mạng mới giật mình nhìn lại.
Tôi được tặng ba buổi tập miễn phí với huấn luyện viên cá nhân (PT) tại một phòng gym.
Buổi đầu tiên diễn ra suôn sẻ. Buổi thứ hai, sau khi tập xong thì PT đến hỏi tôi thấy cơ sở vật chất, không khí tập luyện tại trung tâm thế nào và có dự định gắn bó lâu dài với trung tâm hay không. Tôi chưa trả lời ngay nên bảo để về nhà suy nghĩ.
Sau đó, PT kết bạn qua ứng dụng nhắn tin và tư vấn các gói dịch vụ, trong đó có gói 29 triệu đồng thời hạn dùng một năm. Khi tôi bảo chưa xoay đủ tiền thì PT bảo rằng có thể dùng thẻ tín dụng, bên trung tâm sẽ hỗ trợ chuyển đổi trả góp. Tôi khá phân vân chuyện này nên chưa quyết định.
Tôi xin hỏi các bạn kinh nghiệm rằng nên tập gym trả góp như vậy hay không? Nếu đăng ký và dùng thẻ tín dụng trả góp, tôi cần phải lưu ý điều gì để đảm bảo quyền lợi? Xin cảm ơn.
"Tôi không phải là người xem phim nhiều, nhưng cũng hay theo dõi lịch chiếu của các phim chiếu rạp. Đợt này, tôi thấy lịch chiếu phim kinh dị Việt quá nhiều, mà toàn một mô típ cũ rích theo kiểu tâm linh, ma quỷ, gọi hồn".
Đó là chia sẻ của độc giả Thitrinhxuan về thực trạng phim chiếu rạp trong nước hiện nay. Mới đây, Cục Điện ảnh cũng ra công văn cảnh báo tình trạng phim kinh dị gia tăng ở rạp Việt, nhiều phim tập trung quá mức vào các yếu tố bạo lực, máu me hoặc mê tín, giật gân. Nhiều phim chưa đầu tư tương xứng cho chất lượng nghệ thuật, ngôn ngữ điện ảnh, chưa thể hiện được các giá trị nhân văn, thông điệp xã hội. Ngoài các phim Việt, nhiều phim nhập khẩu thuộc thể loại kinh dị cũng phải chỉnh sửa nội dung để phù hợp với quy định.
Theo đại diện Box Office Vietnam - đơn vị quan sát phòng vé độc lập, hiện top ba phim ăn khách nhất trong tuần đều thuộc đề tài tâm linh hoặc zombie. Tuy nhiên, đa số phim mắc lỗ hổng về kịch bản, lạm dụng chiêu trò hù dọa theo lối jumpscare hoặc cách xử lý cao trào còn rập khuôn, nhiều tình tiết thiếu hợp lý.
Đồng quan điểm, bạn đọc Chi Chi cũng bày tỏ sự thất vọng với số lượng phim kinh dị ở các rạp: "Tôi không hiểu sao năm nay các nhà sản xuất đua nhau ra biết bao nhiêu phim kinh dị. Nhiều lúc ra rạp, tôi thấy dòng phim này chiếm gần đến 80% suất chiếu".
>> 'Chẳng ai xem nếu phim Trấn Thành không ồn ào'
Nói về thực trạng bội thực phim đề tài kinh dị thời gian gần đây, độc giả Go Vap resident nhận định: "Đây là tình trạng làm phim kiểu 'thấy người ta ăn khoai, cũng vác mai đi đào'. Trước đây, nhiều nhà sản xuất thấy phim hài ăn khách nên cũng đổ xô làm phim hài. Giờ đến phim kinh dị lên ngôi. Đó là tình trạng chộp giật trong điện ảnh thời kinh tế thị trường".
Bày tỏ quan ngại trước số lượng phim kinh dị chiếu rạp, bạn đọc Bùi Duy Thái cho rằng cần sớm có biện pháp quản lý, kiểm soát: "Tôi đồng ý với định hướng phát triển của cục Điện ảnh. Theo góc độ làm phim, tôi thấy các dòng phim tâm lý tình cảm, hài lãng mạn khó sản xuất hơn các dòng kinh dị hoặc hành động, tội phạm rất nhiều. Dễ hiểu khi thấy các nhà làm phim chuộng sản xuất các dòng 'mì ăn liền' hơn. Cục có thể tạm thời nâng hạn chế độ tuổi cho các dòng phim này, hoặc giới hạn lượng phim được duyệt chiếu hàng tháng cũng có thể giảm bớt tình trạng trên".
"Theo tôi, Cục Điện ảnh hãy ra quy định rõ ràng về số lượng phim được sản xuất trong năm, cũng như tiêu chí nội dung. Giống như Trung Quốc từng siết chặt quản lý thể loại phim lịch sử thần thánh hóa, phi logic. Phải cân nhắc giữa yếu tố giải trí và trách nhiệm xã hội", độc giả Dnchartering bổ sung thêm.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến khi họ xây khách sạn. Khi đi vào hoạt động, phía sau nhà họ cũng chính là phần quay vào nhà tôi họ lắp liền một dãy 5 cục nóng máy lạnh.
Vấn đề là toàn bộ số cục nóng này đều chĩa thẳng vào phía nhà tôi. Tầng một nhà tôi có 3 cửa sổ, là nơi sinh hoạt chính của gia đình. Khi xây dựng, tôi chủ động chừa hành lang xung quanh cho thoáng, không ngờ giờ lại thành điểm hứng toàn bộ hơi nóng và tiếng ồn từ 5 cục nóng máy lạnh.
Ban ngày thì đã đành, ban đêm mới thật sự là ác mộng. Tiếng máy chạy ù ù liên tục, hơi nóng phả sang khiến không gian lúc nào cũng ngột ngạt. Dù tôi đã đóng cửa nhưng vẫn không cải thiện được nhiều. Gia đình tôi gần như không thể mở cửa sổ như trước.
Tôi băn khoăn: Việc họ lắp cục nóng máy lạnh hướng thẳng sang nhà tôi như vậy có vi phạm gì không? Tôi có quyền yêu cầu họ chuyển toàn bộ cục nóng lên sân thượng hoặc vị trí khác không?