Chiều 20/3, khu rừng thông cách trung tâm Đà Lạt 10 km trở thành lễ đường của Thảo Vy, 26 tuổi, quê Phú Yên và Hữu Nhân, 30 tuổi, ở TP HCM.
Không chọn váy cưới trắng truyền thống, Vy xuất hiện trong chiếc váy màu nâu trầm, đầu đội vương miện hoa dại, bước qua hàng ghế của những vị khách đang diện trang phục sắc trắng. “Tôi từng mơ về một đám cưới trong không gian như cổ tích, cùng bạn đời thề nguyện dưới sự chứng kiến của thiên nhiên”, Vy nói.
Để hiện thực hóa giấc mơ, cặp đôi làm nghề nhiếp ảnh và quay phim đám cưới mất một năm thiết kế trang phục và không gian cho chính mình. Trong phần lễ chính, Vy diện váy nâu cam cùng voan dài. Khi bước vào phần khiêu vũ, cô thay bộ váy ngắn lấy cảm hứng từ nàng tiên Tinker Bell. Chú rể Hữu Nhân mặc blazer thêu tay hình hoa hướng dương – loài hoa vợ yêu thích.
Lý giải việc chọn tông nâu vốn bị nhiều người cho là quá trầm trong ngày vui, Vy gọi đó là sự thấu hiểu bản thân. “Tôi sinh vào mùa thu. Với tôi, màu nâu là sắc của nắng cuối ngày, của lá khô và sự bình yên bên người mình thương”, cô nói. Trang phục của các phù dâu cũng do cô tự chọn vải và may.
Vy và Nhân còn muốn ngày vui của mình trở nên khác biệt, mang đậm dấu ấn cá nhân. Lễ đường được biến thành một không gian nghệ thuật nhỏ. Họ sử dụng vải lanh (Hemp) của vùng cao Tây Bắc để trang trí, bảng chào mừng làm từ vải nhung tăm và sổ thề nguyện được khâu tay.
“Sau đám cưới, những tấm vải này sẽ trở thành rèm cửa hay khăn trải bàn trong tổ ấm của chúng tôi”, chú rể Hữu Nhân cho hay.
Tại tiệc cưới, 40 vị khách không chỉ dự tiệc mà còn tham gia vào một “phiên chợ thu nhỏ”, cùng thắt vòng tay kỷ niệm, vẽ Henna và thưởng thức nhạc funky (nhạc sôi động phong cách Mỹ, pha trộn giữa R&B, Jazz và Soul). Bữa tiệc kéo dài hơn 6 tiếng. Trước khi kết thúc vào lúc 21h, cô dâu, chú rể cùng khách mời đã nhảy múa tự do giữa rừng già.
Cô dâu Thảo Vy cho biết dù đã mất một năm để chuẩn bị cho đám cưới “cổ tích” này nhưng vẫn gặp khó khăn khi thuyết phục gia đình, từ việc không chọn “ngày lành tháng tốt” hay việc cô dâu không mặc váy trắng.
Bà Kim Chi, 46 tuổi, mẹ cô dâu, cho biết ban đầu gia đình có chút e ngại vì lần đầu dự đám cưới trong rừng, cô dâu lại không mặc váy trắng. Nhưng thấy các con hạnh phúc, khách mời cũng thoải mái hòa mình vào không khí của những người trẻ, bà mới yên lòng.
Với Vy, khoảnh khắc nhảy múa dưới tán thông chính là lúc cổ tích trở thành hiện thực. “Cổ tích không nằm ở đồ trang trí, mà nằm ở sự đồng điệu của những tâm hồn tự do”, cô nói.
Ngày 24/4, chị Fan ở thành phố Cám Châu, tỉnh Giang Tây chia sẻ về người chủ nhà cũ tên Chen với truyền thông địa phương.
Năm 1992, cha chị hỏng hai mắt, một mình lên Giang Tây thuê nhà mưu sinh. Nhiều chủ trọ từ chối do ngại rắc rối. Thời điểm đó, ông Chen quyết định giao chìa khóa căn phòng 40 m2 cho cha chị Fan với giá 50 tệ, thấp hơn mức 200-300 tệ của thị trường. "Tôi chỉ thu tiền để khách yên tâm ở", ông Chen nói.
Mức giá 50 tệ được duy trì suốt 20 năm gia đình chị Fan sinh sống tại đây dù giá thuê xung quanh tăng lên mức 600 tệ mỗi tháng. Những lần cha chị Fan chậm tiền, người chủ nhà không hối thúc.
Ông Chen cũng tự tay sửa điện nước, đưa chị Fan đi viện và cung cấp thêm gạo, rau mỗi khi gia đình khách trọ gặp khó khăn.
Năm 2012, chị Fan trưởng thành, gia đình chuyển đi nơi khác. Dù vậy, ông Chen vẫn thường xuyên đi xe buýt đến thăm bạn già. Bất chấp việc mắc bệnh phong thấp, ông mang theo sữa, đồ bổ và từ chối nhận quà báo đáp. Thỉnh thoảng, ông để lại tiền hỗ trợ khách cũ phòng khi có việc gấp.
Hiện tại, cha chị Fan 77 tuổi, còn ông Chen bước sang tuổi 80. Khoảng cách giữa hai gia đình thu hẹp lại khi họ chuyển đến sống cách nhau 1,5 km. Ông Chen chuyển sang đi bộ để duy trì thói quen thăm bạn già vài lần mỗi năm.
Chị Fan cho biết gia đình trân trọng sự giúp đỡ của ông Chen và coi đây là động lực lớn giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn.
Một đám cưới diễn ra tại vùng nông thôn Trịnh Châu, Hà Nam, Trung Quốc đang thu hút sự quan tâm lớn trên mạng xã hội, không phải vì sự xa hoa, mà bởi sự giản dị gần như trái ngược hoàn toàn với những lễ cưới truyền thống.
Đi ngược lại hoàn toàn với những đám cưới truyền thống, cặp đôi "Gen Z" đã chọn cách tổ chức ngày trọng đại theo phong cách tối giản đến bất ngờ, không sính lễ, không phong bì mừng cưới, không khách sạn sang trọng hay nghi thức cầu kỳ. Thay vào đó, họ chỉ tổ chức một buổi tiệc lẩu ngoài trời với chi phí hơn 5.000 Nhân Dân Tệ (khoảng 17–18 triệu đồng) cho khoảng 20 bàn tiệc.
Không gian buổi lễ được dựng ngay trên một khoảng đất trống trong làng, thay vì thuê sảnh cưới hay dựng rạp lớn như thường thấy. Những bàn tiệc lẩu được bày biện đơn giản nhưng ấm cúng, tạo nên không khí gần gũi, quây quần giữa cô dâu chú rể và khách mời.
Theo chia sẻ, chú rể quê Hà Nam, cô dâu đến từ Tứ Xuyên, Trung Quốc cả hai đều có chung sở thích với món lẩu. Họ cho rằng những thủ tục cưới hỏi rườm rà đôi khi khiến ngày vui trở nên áp lực hơn là một kỷ niệm hạnh phúc, vì vậy đã chọn cách tổ chức đơn giản, đúng với sở thích và tinh thần của mình.
Điểm gây chú ý nhất của đám cưới này chính là việc cặp đôi quyết định không nhận tiền mừng và cũng không đặt nặng sính lễ. Trong bối cảnh nhiều nơi vẫn coi đây là một phần quan trọng, thậm chí tốn kém trong cưới hỏi, lựa chọn của họ được xem như một sự "đi ngược dòng" đáng chú ý.
Dù tổng chi phí chỉ ở mức rất thấp so với mặt bằng chung, buổi tiệc vẫn diễn ra trọn vẹn với sự tham gia của người thân, bạn bè và hàng xóm. Nhiều người lớn tuổi trong làng cho biết họ chưa từng dự một đám cưới nào đơn giản như vậy, nhưng đa số đều đánh giá tích cực vì sự ấm cúng và mới lạ.
Câu chuyện nhanh chóng lan truyền và tạo ra nhiều tranh luận, bởi nó phản ánh sự thay đổi trong quan niệm về hôn nhân của giới trẻ. Thay vì xem đám cưới là dịp phô trương hay "giữ thể diện", nhiều người trẻ ngày nay ưu tiên trải nghiệm, cảm xúc và sự thoải mái của chính mình.
Điều đáng nói trong bối cảnh chi phí cưới hỏi tại nhiều nơi ngày càng tăng cao, thậm chí trở thành gánh nặng tài chính cho các gia đình, lựa chọn tối giản của cặp đôi này đặt ra một câu hỏi đáng suy ngẫm: hôn lễ rốt cuộc là để phục vụ hạnh phúc của cô dâu chú rể, hay để đáp ứng kỳ vọng của xã hội?
Dù là tiệc cưới lẩu, cưới đơn giản hay thậm chí chỉ là một buổi đăng ký kết hôn và bữa cơm thân mật, điều quan trọng nhất vẫn là sự đồng thuận và hạnh phúc của hai người trong cuộc.
Và chính sự mộc mạc ấy lại khiến câu chuyện đám cưới này trở nên đặc biệt và đáng nhớ hơn cả.
Giữa tháng 3, Sadlu, 21 tuổi, công nhân ở thành phố Surat, bang Gujarat bị giảm giờ làm khi nhà máy dệt may thu hẹp sản xuất do thiếu nhiên liệu. Nguồn cung từ Vùng Vịnh gián đoạn khiến giá gas leo thang. Những công nhân nhập cư như Sadlu buộc phải mua gas trên thị trường chợ đen với giá tăng từ 1.000 rupee lên tới 4.000 - 5.000 rupee một bình. Không kham nổi chi phí sinh hoạt, Sadlu cùng anh trai quyết định trở về quê nhà ở huyện Prayagraj, bang Uttar Pradesh, cách 1.400 km, chấp nhận bỏ mức thu nhập 500 rupee (7 USD) một ngày.
Câu chuyện của Sadlu là bức tranh chung tại nhiều trung tâm công nghiệp của Ấn Độ hiện nay. Tại các nhà ga, hàng dài công nhân mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc xếp hàng chờ lên tàu rời đô thị.
Tắc nghẽn tại eo biển Hormuz, cửa ngõ lưu thông 1/5 lượng dầu khí toàn cầu, tạo hiệu ứng dây chuyền, tác động tiêu cực đến kinh tế Ấn Độ. Tại Surat - nơi thu hút lượng lớn lao động nhập cư, gas phục vụ sản xuất không được trợ giá khiến chi phí đội lên gấp nhiều lần. Ông Ashok Jirawala, Chủ tịch Hiệp hội Phúc lợi Thợ dệt Gujarat, tính toán các doanh nghiệp có thể lỗ tới 10 triệu rupee mỗi ngày. Hệ quả là các xưởng phải giảm ngày làm việc từ 7 xuống còn 5 ngày mỗi tuần. Khoảng 150.000 công nhân (chiếm 30% lao động nhập cư ở Surat) đã trả phòng trọ, rời thành phố vì thu nhập giảm sút.
Người dân tại nhiều đô thị cũng bị ảnh hưởng. Tại Bengaluru, hàng dài xe ba gác đỗ chờ tại các trạm nạp gas hóa lỏng. Người dân mất nhiều giờ xếp hàng mua bình gas sinh hoạt, nhu cầu mua bếp điện tăng vọt, trong khi nhiều hộ dân nghèo phải quay lại đun bếp củi.
Dù trở về quê, người lao động vẫn mang theo nỗi lo cơm áo. Các bang nông thôn như Uttar Pradesh, Odisha hay Bihar vốn ít cơ hội việc làm, khó có thể gánh đỡ lượng người di cư đổ về.
Trở về quê, Sadlu tạm thời cảm thấy an toàn nhưng vẫn lo bất ổn tài chính. Anh có đủ tiền cho chi phí ăn uống trước mắt nhưng không đủ cho các khoản khác, trong khi cơ hội việc làm tại quê nhà rất hạn chế. "Tôi sẽ phải quay lại thành phố nhưng chưa xác định được thời điểm", anh nói.
Tại xưởng may ở Surat, giám đốc Naseem Khan cho biết một nửa công nhân của ông đã rời đi. Nếu xưởng đóng cửa hoàn toàn, bản thân ông cũng không trụ lại được đô thị.
"Tôi có vợ và 5 đứa con, ở lại làm sao nuôi nổi? Có lẽ tôi sẽ về quê làm nông", ông nói.