Tôi 34 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi bị bệnh, phải cắt bỏ buồng trứng và tử cung nên không có khả năng sinh con nữa. Tôi có mối tình gắn bó 10 năm nhưng đã chia tay với rất nhiều lý do, trong đó có việc tôi không sinh được. Cứ ngỡ tôi chỉ sống như vậy đến hết đời nhưng số phận đã cho tôi gặp bạn trai hiện tại. Anh rất tốt, chúng tôi có nhiều điểm chung. Biết tình trạng sức khỏe của tôi, anh chấp nhận điều đó. Yêu đương là chuyện hai đứa nhưng chung sống lâu dài thì còn liên quan đến ba mẹ hai bên nữa.
Tôi biết mọi người sẽ khuyên nên buông tay, cố chấp ở bên nhau sẽ đau khổ và mệt mỏi, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, người cũ đã vậy rồi. Thật sự tôi không muốn chia tay tí nào các bạn ạ. Vô sinh là điều không ai muốn cả, nó cũng đâu phải bệnh truyền nhiễm gì mà tôi phải tự ti, chấp nhận buông bỏ hạnh phúc của mình? Đâu là hạnh phúc cho những người phụ nữ mà khả năng mang thai của họ không có? Không lẽ họ chấp nhận điều đó và sống cô đơn đến hết đời, hay phải chọn người đàn ông ly dị vợ và có con vì bản thân không sinh được? Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cám ơn các bạn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi có ngoại hình ưa nhìn, 27 tuổi, làm văn phòng, trải qua hai mối tình nhưng không thành, đang yêu một người đàn ông hơn 3 tuổi. Người thứ nhất quen được 5 năm rồi chia tay, người thứ hai quen được một năm rồi phát hiện anh không thành thật nên tôi cũng dựng lại. Với người hiện tại, tôi quen nửa năm rồi, thấy phù hợp và cả hai tính đến chuyện cưới xin. Anh làm xây dựng nhưng bảo một năm trước đã không đi làm vì gia đình chỉ có hai mẹ con, giờ mẹ bán hàng tạp hóa bận quá nên anh ở nhà phụ bán cùng.
Tôi không thích đàn ông suốt ngày quanh quẩn trong nhà, làm những việc vặt vãnh, vì thế chúng tôi thường xuyên cãi nhau về chuyện việc làm của anh. Mỗi lần nhắc đến anh lại ậm ừ rồi lảng sang chuyện khác. Lúc đầu anh nói tìm việc gần nhà cho tiện đi lại với phụ giúp mẹ nhưng chưa tìm được. Tôi lên mạng tìm giúp, có việc anh cũng đi làm nhưng chỉ được vài bữa lại nghỉ. Anh nói ở công ty đó nhiều người toxic, không phải môi trường làm việc tốt nên không muốn tiếp tục.
Anh cứ ở nhà suốt mà chẳng sốt ruột về chuyện việc làm, không hề chủ động tìm việc. Tôi không biết đến bao giờ anh mới tìm được công việc ưng ý. Có lần bực bội quá tôi bảo nếu anh không tìm được việc ổn định thì sẽ không có chuyện cưới xin gì cả. Anh dỗi, bảo tại sao tôi dám mang chuyện cưới xin ra để dọa anh. Tôi cảm thấy bất mãn vì chồng tương lai, anh không hề có chí cầu tiến. Chẳng nhẽ anh muốn cả đời chỉ ở nhà bán tạp hóa?
Tôi phải làm sao để anh hiểu và thay đổi? Chẳng nhẽ tôi lại tan vỡ mối tình thứ ba chỉ vì bạn trai chỉ muốn ở nhà bán hàng tạp hóa? Cuộc sống gia đình về sau tôi nghĩ còn nhiều vấn đề hơn thế nữa, nếu không tìm được tiếng nói chung chắc chúng tôi sẽ chẳng thể giữ được hạnh phúc nhỏ. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, 23 tuổi, sinh viên năm cuối. Tính tôi trầm, khá khép kín, thích làm mọi thứ một mình hơn là làm cùng người khác. Tôi chỉ trò chuyện khi liên quan đến quyền lợi của bản thân, đến giờ vẫn chưa có một người bạn thân. Khi giao tiếp với người lạ, bạn học hay đồng nghiệp, tôi luôn giữ khoảng cách, không chia sẻ quá nhiều thông tin thật, thậm chí đôi khi còn nói dối một chút cho qua chuyện.
Có những lúc tiêu cực hơn, tôi còn lén ghi âm, ghi hình các cuộc trò chuyện nếu cảm thấy đối phương không tốt hoặc từng chơi xấu mình. Trước đây tôi đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm mức độ vừa. Từ trước đến giờ, tôi thường xuyên bị chê như vậy, từ trong gia đình đến ngoài xã hội. Tháng vừa rồi, tôi đi thử việc ở một nơi mới, chị quản lý có sửa giúp một lỗi vì bản thân chưa quen việc. Chuyện sẽ rất bình thường nếu chị ấy không nói thêm: "Đi làm đừng hiền quá". Hôm qua tôi cũng cãi nhau qua điện thoại với chị họ về vài chuyện riêng, chị nói: "Em thông minh đấy, nhưng thông minh chưa đúng chỗ" và "Em phải động não lên chứ". Trong khi trước đây chị từng khen tôi thông minh, có chí tiến thủ.
Ngay từ khi mới vào đại học, tôi phụ mẹ một số việc nhưng lỡ làm sai thì bị mẹ mắng: "Không có não hả" rồi "Mày phải sống lanh lợi, khôn ngoan chứ". Dù chuyện đã qua lâu nhưng những câu nói đó vẫn ám ảnh tôi đến giờ. Tôi thật sự muốn thay đổi. Có cách nào để trở nên khôn khéo, lanh lợi, trưởng thành hơn, được mọi người công nhận không? Tôi đã cố gắng học hỏi, rèn luyện nhưng vẫn không thấy thay đổi nhiều. Thỉnh thoảng, tôi cũng được một vài người khen là nói chuyện dễ thương, chăm chỉ, có tinh thần cầu tiến. Thế nhưng vì lời chê nhiều hơn lời khen nên tôi vẫn stress, suy nghĩ tiêu cực, thậm chí còn nghi ngờ cả những lời khen đó là giả tạo.
Có anh chị nào từng bị chê về cách suy nghĩ, cách nói chuyện giống tôi, dù đã cố gắng thay đổi nhưng chưa cải thiện nhiều, mà cuộc sống vẫn ổn không?
Tin Gốc: Vnexpress

Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước. Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng. Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,... Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Chị gái lấy chồng cách tôi 40 cây số nhưng cả năm hoặc may lắm thì năm tôi lên chị chơi được một hai ngày. Chị rất muốn xuống tôi chơi nhưng tôi luôn lấy lý do về nội vì biết chị xuống thì tôi vui nhưng chồng tôi không thích, chị về là anh nói tôi, dùng những từ rất tệ, xúc phạm để chửi. Ngay cả việc về quê cũng rất khó khăn, phải gia đình có việc cưới hỏi mới được về. 10 năm tôi mới về được hai lần. Ba mẹ con về từ Nam ra Bắc, anh chỉ đưa 2 triệu. Anh nhiều lần xúc phạm gia đình tôi, cả sau lưng và trước mặt. Nhưng bố mẹ và chị gái tôi đều bảo "kệ nó, nói gì kệ nó, nhịn cho con, ly hôn khổ con". Hai lần tôi bỏ về ngoại, anh không gọi điện thoại, không nói gì. Bố mẹ không chịu nên tôi lại phải tự vào.
Vì vậy tôi cứ sống, kiếm tiền mặc kệ bản thân vì sống với nhau nhưng luôn trong trạng thái sợ bị chửi, bị so sánh, khinh thường. Nhiều người bảo tôi sao không ly hôn, giờ người ta ly hôn đầy nhưng tôi không dám vì ly hôn, tôi không có gì để giành quyền nuôi con. Không có tiền để làm lại không có ai chống lưng. Vậy nên 10 năm tôi nghĩ mình còn cố được thì cố.
Hôm nay có biến cố. Anh bảo bố mẹ mua cho mảnh đất gần nhà bố mẹ, hai vợ chồng bán đi về ở gần để lo cho mẹ vì bố mới mất. Anh là con trai một, không thể bỏ mẹ được. Tôi bảo đón mẹ qua thì không ai chịu. Tôi nói luôn tôi với gia đình chồng không hợp, mẹ chồng 65 tuổi rất khó tính và nghe lời con gái (nhà có 3 cô con gái lấy chồng gần). Mấy ngày gần đây, chúng tôi cãi nhau liên tục vì tôi không chịu. Nếu đi như vậy, tôi phải làm lại từ đầu, ở nơi mới đó không phù hợp với những sản phẩm tôi đang buôn bán ở đây. Nếu tôi không kiếm được tiền, sẽ không thể ở được với anh vì anh sẽ chửi rất ác dù tôi không ăn chơi, không tụ tập, không ăn hàng, không mua sắm gì lung tung. Nếu mua, tôi tự kiếm tiền mua được nhưng phải giấu vì nếu anh biết lại chửi.
Nhiều khi muốn bỏ đi làm công ty nhưng không được vì mới ba mấy tuổi mà tôi đã thoái hóa gai đốt sống lưng, làm nhiều, ngồi nhiều là tôi đau lắm. Giờ tôi chẳng biết mình tồn tại vì cái gì. 10 năm lấy chồng, tôi không có gì ngoài hai đứa con. Nếu ly hôn, tôi cũng không còn được ở bên con nữa. Khi viết những dòng này, tôi rất buồn vì không có ai để bám víu, chia sẻ. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

