Quy định có hiệu lực từ đầu tuần, nêu rõ lệnh cấm sử dụng nhà ở dân cư với mục đích chuyên biệt làm nơi lưu giữ tro cốt.
“Căn hộ tro cốt” là các căn nằm trong những khu chung cư có tỷ lệ lấp đầy thấp, được một số gia đình sử dụng làm nơi lưu giữ hài cốt người thân sau hỏa táng. Những căn hộ này thường có thể nhận biết qua các dấu hiệu như bị bịt kín cửa sổ, hoặc luôn đóng kín rèm.
Theo truyền thông Trung Quốc, chi phí mua những căn hộ này đôi khi còn rẻ hơn mua đất trong nghĩa trang công. Gia đình cũng có thể chủ động thờ cúng, chăm nom hơn. Tuy nhiên, điều này làm ảnh hưởng đến các cư dân cùng tòa. Một số người lo ngại việc sống cạnh nơi cất giữ tro cốt, cũng như khả năng bán được nhà sau này.
Một cư dân kể rằng ông từng đi qua, nhìn vào một “căn hộ tro cốt” trong khu nhà mình, và thấy hai chân nến đặt cạnh một chiếc hộp đen, cùng bức di ảnh đen trắng.
Lệnh cấm được ban hành vài ngày trước tiết Thanh minh, dịp các gia đình Trung Quốc đi tảo mộ. Đối với hành vi vi phạm, gây ảnh hưởng xấu, chính quyền địa phương sẽ ra lệnh khắc phục, tiến hành giáo dục, chấn chỉnh.
Xinyi Wu, nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành nhân học tại Đại học California, người nhiều năm nghiên cứu về hiện tượng này, cho biết quy định mới còn nhằm ngăn chặn các chủ đầu tư và bên môi giới bán các căn hộ và ngầm cho phép khách hàng dùng chúng để đặt tro cốt.
Theo luật pháp Trung Quốc, hài cốt người đã khuất chỉ được phép an táng tại những khu vực được chỉ định như nghĩa trang công cộng, nhưng nhu cầu đang tăng lên khi dân số nước này già hóa.
Quyền sử dụng mộ phần tại nước này cũng chỉ kéo dài 20 năm, trong khi nhà ở có thời hạn sử dụng đất được nhà nước đảm bảo lên tới 70 năm.
Theo khảo sát năm 2020 của công ty bảo hiểm Anh SunLife, chi phí tổ chức tang lễ tại Trung Quốc tương đương gần một nửa mức lương trung bình năm của người dân nước này.
Trong khi đó, giá bất động sản ở Trung Quốc đã giảm 40% trong giai đoạn 2021-2025, do chiến dịch của Chủ tịch Tập Cận Bình với thông điệp “nhà cửa là để ở, không phải để đầu cơ”, nhằm kiềm chế tình trạng đầu cơ quá mức trên thị trường.
Chính phủ Trung Quốc ngày 31/3 cũng công bố các quy định mới nhằm xử lý tình trạng thiếu minh bạch trong định giá dịch vụ tang lễ, nhằm giảm gánh nặng chi phí tang lễ cho người dân.
Các đội cứu hộ Lào và Thái Lan ngày 29.5 đăng tải trên mạng xã hội hình ảnh người vừa được cứu ra ngoài tên Mued, thân thể lấm lem bùn đất, đội đèn pin trên trán, đi loạng choạng với sự trợ giúp của 2 thợ lặn.
"Tôi ổn. Tôi vẫn còn khỏe mạnh", ông Mued nói sau khi ra khỏi hang động. Người này sau đó được bàn giao cho nhóm y tế bên ngoài hang, theo Hãng tin AP.
Để thực hiện chiến dịch giải cứu, các đội cứu hộ đã liên tục bơm nước khỏi những lối đi bị ngập trong hang. Tuy nhiên, một cơn mưa rào sáng sớm 29.5 đã khiến công việc thêm khó khăn. Bên trong hang, các thợ lặn phải làm việc trong bóng tối, vượt qua những lối đi hẹp, ngoằn ngoèo, ngập nước và có nhiều vách đá gồ ghề.
Ông Chakkit Taengtang thuộc Hiệp hội Sai Than, một trong các nhóm cứu hộ Thái Lan có mặt tại hiện trường, cho biết việc sơ tán 4 người còn lại đã phải tạm hoãn đến ngày 30.5. Những người mắc kẹt được cung cấp nước, thức ăn mềm và chăn giữ ấm trong lúc chờ phương án đưa ra ngoài.
Chiến dịch có sự tham gia của lực lượng cứu hộ Lào, Thái Lan, cùng sự hỗ trợ từ Nhật Bản và Malaysia. Các chuyên gia từ Indonesia và Pháp cũng được cho là sẽ đến hiện trường tại khu vực hiểm trở thuộc tỉnh Xaisomboun, miền trung Lào, cách thủ đô Viêng Chăn khoảng 120 km về phía bắc. Một số thợ lặn tham gia chiến dịch ở Lào từng góp mặt trong cuộc giải cứu đội bóng thiếu niên Thái Lan mắc kẹt trong hang Tham Luang năm 2018.
Theo các báo cáo, nhóm dân làng vào hang từ hôm 19.5 để tìm kiếm khoáng sản quý trước khi lũ quét bất ngờ tràn vào, chặn lối ra. Ngày 27.5, các thợ lặn đã tìm thấy 5 trong số 7 người dân làng mất tích đang mắc kẹt trên một gờ đá giữa hang ngập nước.
Năm người được tìm thấy được xác định bằng tên gọi là Khamla, Mued, Ee, Ing và Laen. Họ được cho là còn sức khỏe ổn định nhưng kiệt sức vì mất nước và thiếu thức ăn.
Tuy nhiên, việc phát hiện họ chỉ là bước đầu trong chiến dịch cứu hộ phức tạp khi lực lượng chức năng vừa phải đưa những người sống sót ra ngoài an toàn, vừa tiếp tục tìm kiếm 2 người còn mất tích.
Ông Gary Mitchell, thuộc Đội Cứu hộ hang động nam và trung Wales, cho biết một kế hoạch cứu hộ tốt phụ thuộc vào độ dài mỗi lần lặn, mức độ chật hẹp của lối đi, cũng như khả năng hỗ trợ y tế và tiếp tế tại hiện trường. Theo ông, lực lượng cứu hộ phải cân nhắc giữa 2 rủi ro gồm đưa những người không có kỹ năng lặn đi qua vùng nước gần như không thể nhìn thấy gì, hoặc chờ nước rút thêm trong khi sức khỏe của họ có thể xấu đi.
Bốn người vẫn còn mắc kẹt đã bắt đầu xuất hiện các vấn đề về sức khỏe, bao gồm các vấn đề về da, dạ dày và đường ruột, theo CNN.
Ông Charlie Roberson, một chuyên gia lặn hang động, cho hay việc dạy những người dân làng bị mắc kẹt cách tự mình lặn ra khỏi hang là một thách thức lớn - một nhiệm vụ khó khăn ngay cả đối với những thợ lặn giàu kinh nghiệm. Ông nói thêm rằng nguy cơ hoảng loạn là rủi ro lớn nhất mà đội cứu hộ phải đối mặt khi tiếp tục nhiệm vụ của mình.
Ngoại trưởng Indonesia Sugiono ngày 23.4 khẳng định nước này sẽ không thu phí tàu thuyền đi qua eo biển Malacca vì điều này trái với luật pháp quốc tế, sau khi bộ trưởng tài chính nước này nêu khả năng áp phí.
Trả lời câu hỏi của các phóng viên tại Jakarta, ông Sugiono cho biết chính sách như vậy sẽ không phù hợp với Công ước Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS), theo tờ The Straits Times. Công ước này công nhận Indonesia là một quốc đảo và đảm bảo quyền đi lại không bị cản trở qua các tuyến đường biển của nước này.
Ông Sugiono nhấn mạnh rằng Jakarta vẫn cam kết duy trì tự do hàng hải và đảm bảo rằng giao thông hàng hải qua một trong những tuyến đường thủy nhộn nhịp nhất thế giới vẫn thông suốt.
"Chúng tôi cũng hy vọng duy trì sự lưu thông tự do, và tôi tin rằng đây là cam kết chung của nhiều quốc gia nhằm tạo ra một tuyến đường vận chuyển mở, trung lập và hỗ trợ lẫn nhau", ông phát biểu.
"Vì vậy, Indonesia không ở vị thế để làm điều đó", ông nói thêm, đề cập đến ý tưởng thu phí tàu thuyền khi đi qua eo biển Malacca.
Trước đó hôm 22.4, Đài CNA dẫn lời Bộ trưởng Tài chính Indonesia Purbaya Yudhi Sadewa đưa ra ý tưởng thu phí tàu thuyền đi qua eo biển Malacca, tương tự như việc Iran muốn thu phí tàu thuyền qua eo biển Hormuz.
Eo biển Malacca có hơn 200 tàu thuyền đi qua hằng ngày, trong đó có các tàu container, tàu chở dầu và tàu hàng. Tổng cộng hơn 90.000 tàu đi qua eo biển này hằng năm, tương đương khoảng 1/4 lượng hàng hóa giao dịch toàn cầu. Con số này gần gấp đôi số lượng tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Eo biển Malacca hẹp hơn nhiều so với eo biển Hormuz, chỉ rộng khoảng 2,7 km tại điểm hẹp nhất gần Singapore, với độ sâu trung bình khoảng 25 m.
Trong cuộc đua lên mặt trăng, Liên Xô liên tục phá vỡ giới hạn của nhân loại: đưa vật thể đầu tiên chạm mặt trăng, chụp bức ảnh đầu tiên về vùng tối của mặt trăng, là nước đầu tiên hạ cánh mềm xuống mặt trăng và đưa xe tự hành đầu tiên lên mặt trăng. Nhưng chỉ một khoảnh khắc của phi hành gia Mỹ Neil Armstrong đã xóa mờ tất cả.
Ngày 13.9.1959, tàu Luna 2 đâm vào bề mặt mặt trăng với vận tốc 3,3 km/giây, đánh dấu cột mốc vật thể nhân tạo đầu tiên trong lịch sử chạm tới một thiên thể khác. Chỉ 3 tuần sau, tàu Luna 3 gửi về những bức ảnh đầu tiên chụp mặt tối của mặt trăng, tiết lộ rằng vùng khuất này gần như chỉ là cao nguyên đầy các hố va chạm. Đây là điều hoàn toàn khác biệt với mặt sáng mà nhân loại luôn nhìn thấy.
Tháng 2.1966, Luna 9 trở thành tàu đầu tiên hạ cánh mềm thành công sau 11 lần thất bại được giấu kín, gửi về những tấm ảnh đầu tiên chụp từ bề mặt một thiên thể khác, đồng thời chứng minh bề mặt mặt trăng đủ cứng để chịu tải. Điều này khẳng định bề mặt mặt trăng không có lớp bụi dày đến mức có thể nuốt chửng tàu vũ trụ như nhiều nhà khoa học lo ngại trước đó.
Kịch tính hơn, khi đó đài thiên văn Jodrell Bank của Anh đang theo dõi hoạt động của Luna 9 đã giải mã tín hiệu và công bố ảnh trước cả Moscow. Các nhà khoa học tại Jodrell Bank thu được tín hiệu, họ mượn máy fax của tờ Daily Express để in ra ảnh từ tín hiệu thu được. Ảnh được in ở Anh trước khi Liên Xô chính thức phát hành rộng rãi.
Một số nhà sử học tin rằng các kỹ sư Liên Xô cố tình dùng chuẩn máy fax vô tuyến quốc tế để phương Tây có thể xác minh độc lập sự kiện chấn động này, cho thấy một hành động khoa học vượt lên trên chính trị.
Bốn năm sau, chiếc xe tự hành Lunokhod 1 lăn bánh trên mặt trăng, là robot đầu tiên di chuyển trên một thiên thể ngoài trái đất. Nó được thiết kế để hoạt động trong 3 tháng nhưng sau đó đã chạy được đến 322 ngày, đi hơn 10 km. "Người kế nhiệm" của nó là Lunokhod 2 đã lập kỷ lục quãng đường khoảng 39 - 42 km. Kỷ lục này đứng vững suốt 40 năm, mãi đến năm 2014 mới bị xe Opportunity trên sao Hỏa của NASA phá vỡ.
Ba bi kịch liên tiếp đã làm sụp đổ giấc mộng mặt trăng của Liên Xô. Trước hết, kỹ sư Sergei Korolev, người được ví như bộ não kết nối toàn bộ chương trình, qua đời trên bàn mổ vào tháng 1.1966, gần 3 tuần trước khi Luna 9 hạ cánh thành công.
Tiếp theo đó, mâu thuẫn cá nhân giữa các nhà khoa học và hạn chế kỹ thuật buộc tên lửa N1 phải dùng 30 động cơ nhỏ thay vì 5 động cơ lớn. Quyết định này đã khiến cho tất cả 4 lần phóng N1 đều nổ tung, trong đó vụ nổ ngày 3.7.1969 xảy ra đúng 13 ngày trước khi Apollo 11 rời bệ phóng, phá hủy toàn bộ tổ hợp phóng và bị Liên Xô giấu kín suốt 20 năm.
Những gương phản xạ laser mà Lunokhod để lại trên mặt trăng vẫn đang hoạt động đến ngày nay, giúp đo khoảng cách giữa Trái Đất và mặt trăng với sai số chỉ vài mm. Các xe tự hành hiện đại, từ Perseverance trên sao Hỏa đến Hằng Nga của Trung Quốc, đều ít nhiều chịu ảnh hưởng về triết lý và kiến trúc kỹ thuật mà Luna khai sinh.
Trong khi đó, nhiều người khẳng định bước chân lịch sử của Neil Armstrong hay người đồng hành Buzz Aldrin trên mặt trăng chỉ là màn kịch vụng về tại Hollywood.
Những người theo thuyết âm mưu này bám vào hình ảnh lá cờ tung bay trên mặt trăng để khẳng định gió không thể thổi trong môi trường chân không. Tuy nhiên, theo kho lưu trữ dữ liệu từ NASA, lá cờ thực chất được thiết kế với một thanh ngang để luôn xòe rộng. Chính động tác xoay lắc khi cắm cờ của phi hành gia, cộng với quán tính trong môi trường không có lực cản không khí, đã khiến mảnh vải nylon tiếp tục đung đưa một khoảng thời gian dài.
Bên cạnh yếu tố này còn có hoài nghi về bầu trời không sao. Theo lý giải từ NASA, tuy bầu trời màu đen, thực tế đó là ban ngày trên mặt trăng và ánh sáng mặt trời cực kỳ chói lóa. Giống việc chụp ảnh trên trái đất, khi chụp ảnh ngoài trời vào buổi trưa nắng gắt, bạn phải chụp với tốc độ cực nhanh và khép khẩu độ máy ảnh. Ánh sao yếu ớt không có đủ thời gian in lên nhũ tương phim và bầu trời mặt trăng trong các bức ảnh NASA không có ngôi sao nào là vì lý do đó.
Mặt khác, các chuyên gia cũng khẳng định rằng việc làm giả thước phim quay chậm mượt mà để phát sóng trực tiếp là điều hoàn toàn bất khả thi với công nghệ truyền hình thuở ấy.