Chị Mai Hương cho biết hơn 10 năm trước, những ngày đầu đặt chân lên TP.Hà Nội, mang theo nhiều kỳ vọng về cuộc sống mới. Tuy nhiên, áp lực mưu sinh cùng thể trạng yếu khiến chị nhanh chóng rơi vào trạng thái mệt mỏi kéo dài. Với chiều cao 1,7 m nhưng chỉ nặng khoảng 45 kg, chị thường xuyên ốm vặt, cơ thể thiếu năng lượng và luôn tự ti về ngoại hình.
“Có thời điểm mình ngại giao tiếp vì quá gầy. Nhiều người còn nói đùa rằng nhìn mình như không có đường cong của phụ nữ”, chị kể lại.
Không tìm được sự cải thiện từ việc ăn uống thông thường, chị Mai Hương quyết định bước vào phòng gym. Theo chị Mai Hương, thời điểm đó, phụ nữ tập tạ vẫn còn khá hiếm. Những buổi đầu làm quen với squat (bài tập tăng cơ mông, đùi với tạ đòn hoặc tạ đơn), deadlift (bài nâng tạ đòn từ mặt đất lên để phát triển mông, chân và lưng) hay các bài tập cơ bản khiến chị liên tục đau nhức cơ thể.
“Có hôm tập xong mình không thể bước cầu thang bình thường. Việc cầm nắm đồ vật cũng đau, từng nghĩ mình sẽ bỏ cuộc”, chị nhớ lại.
Dù vậy, thay vì dừng lại, chị Mai Hương bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về phương pháp tập luyện khoa học. Chị học cách chia nhóm cơ, kiểm soát cường độ vận động và thay đổi chế độ dinh dưỡng. Chị tập thói quen ăn đủ bữa, bổ sung protein và duy trì lịch sinh hoạt điều độ.
Trong nhiều năm, chị cho biết gần như duy trì việc tập luyện hằng ngày. Những bài tập sức mạnh như squat, hip thrust (bài tập nâng hông giúp phát triển cơ mông), hay deadlift được đưa vào giáo án cố định. Hiện tại, nữ huấn luyện viên có thể nâng mức tạ gần 90 – 100 kg trong các bài tập thân dưới.
Theo chị Mai Hương, phụ nữ muốn tăng cân khỏe mạnh cần ưu tiên phát triển cơ thay vì tích mỡ. Vì vậy, ngoài tập tạ, chế độ ăn đóng vai trò đặc biệt quan trọng.
“Mình từng nghĩ ăn nhiều là sẽ tăng cân. Nhưng khi tập gym mới hiểu phải ăn đúng và đủ chất thì cơ thể mới thay đổi tích cực”, chị chia sẻ.
Sau nhiều năm kiên trì, chị Mai Hương cho biết cân nặng tăng hơn 15 kg. Cơ thể trở nên săn chắc, khỏe khoắn hơn trước. Sự thay đổi này cũng giúp chị cải thiện sức khỏe, ít ốm vặt và tự tin hơn trong cuộc sống.
Không dừng lại ở việc thay đổi ngoại hình cá nhân, chị Mai Hương cho biết còn theo đuổi công việc huấn luyện viên thể hình, xây dựng cộng đồng chia sẻ kiến thức tập luyện với hơn 270.000 người theo dõi trên mạng xã hội.
Trên các nền tảng cá nhân, chị thường xuyên tạo ra những thử thách tập luyện nhằm truyền động lực cho giới trẻ. Một trong những nội dung nhận được nhiều hưởng ứng là “Thử thách 21 ngày kỷ luật cùng Hương Bùi” với các mục tiêu như chạy bộ 5 km mỗi sáng lúc 5 giờ 30 phút, ăn theo thực đơn 1.500 kcal, ngủ trước 21 giờ và duy trì 4 buổi tập kháng lực mỗi tuần.
“Mình muốn mọi người hiểu rằng thay đổi cơ thể không phải chuyện ngày một, ngày hai. Điều quan trọng nhất là duy trì được tính kỷ luật”, chị nói.
Theo chi Mai Hương, nhiều phụ nữ e ngại tập tạ vì sợ cơ thể thô cứng. Tuy nhiên, nếu tập đúng kỹ thuật và có chế độ dinh dưỡng phù hợp, gym sẽ giúp vóc dáng săn chắc, cân đối hơn mà vẫn giữ được nét nữ tính.
“Phụ nữ không cần phải giống bất kỳ ai. Chỉ cần khỏe hơn, tự tin hơn phiên bản cũ của mình đã là một thành công”, chị chia sẻ.
Hiện tại, dù bận rộn với công việc huấn luyện và kinh doanh trong lĩnh vực thể hình, chị Mai Hương vẫn duy trì thói quen tập luyện như một phần không thể thiếu của cuộc sống. Với chị, hành trình thay đổi hình thể không còn là mục tiêu ngắn hạn mà trở thành cách để giữ cân bằng cả thể chất lẫn tinh thần.
Đồng nghiệp của chị, anh Nguyễn Quốc Trung, huấn luyện viên tại phòng tập Midas Private Training, TP.Hà Nội, nhận xét chị Mai Hương là một trong những trường hợp điển hình cho việc biến đổi hình thể bằng kỷ luật thay vì cảm hứng nhất thời.
Theo anh, điểm nổi bật của chị không chỉ nằm ở khả năng nâng tạ tốt mà còn ở sự kiên trì duy trì thói quen tập luyện và dinh dưỡng trong thời gian dài, điều vốn không dễ với nhiều người. “Mai Hương có kỷ luật rất rõ ràng, tập đúng kỹ thuật và biết lắng nghe cơ thể. Đây là yếu tố quan trọng nhất để đạt được hình thể bền vững”, anh Trung nói.
Năm 2001, khi vừa chân ướt chân ráo bước vào khoa Cơ khí, Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, chàng tân sinh viên Nguyễn Duy Bảo quyết định đăng ký tham gia chương trình Tiếp sức mùa thi. Hành trình bắt đầu từ mong muốn đơn giản là học hỏi kỹ năng giao tiếp và trải nghiệm hoạt động cộng đồng, nhưng lại trở thành cơ duyên gắn bó với anh suốt gần một thập kỷ.
Địa điểm trực đầu tiên của anh Bảo là bến xe Chợ Lớn (P.Chợ Lớn; trước đây là Q.5). Thời điểm ấy, chương trình vẫn còn khá mới mẻ, cơ sở vật chất hỗ trợ sinh viên tình nguyện chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn, một cây dù và vài chiếc ghế đặt ngay trước cổng bến. Không khí bến xe tấp nập, lộn xộn với tiếng còi xe, tiếng chèo kéo của cánh xe ôm khiến chàng sinh viên năm nhất không khỏi choáng ngợp.
"Thời đó chưa có điện thoại di động thông minh, thí sinh từ quê lên phố bỡ ngỡ vô cùng. Chúng tôi tự đặt ra tiêu chí là phải rèn được "con mắt nhìn người". Thường các thí sinh vừa xuống xe sẽ không di chuyển ngay mà đứng ngơ ngác nhìn quanh. Bắt được khoảnh khắc đó, chúng tôi tiến lại gần hỏi thăm: 'Chào bạn, bạn có phải là thí sinh lên thi đại học không?'. Nhiều bạn ban đầu còn e dè lắc đầu vì sợ người lạ, nhưng khi nghe giải thích về đội sinh viên tình nguyện hỗ trợ nhà trọ, chỉ đường miễn phí, các bạn mới mở lòng", anh Bảo nhớ lại.
Sau năm đầu bỡ ngỡ, đến năm thứ hai anh Bảo được giao nhiều nhiệm vụ hơn, công việc không chỉ dừng lại ở việc đón thí sinh mà còn là những chuỗi ngày đạp xe miệt mài từ Gò Vấp ra bến xe Chợ Lớn, rồi lại rong ruổi đi khảo sát hàng chục khu nhà trọ mỗi ngày để tìm chỗ ở an toàn, giá cả hợp lý cho các bạn trẻ.
Anh Bảo kể, kỷ niệm đáng nhớ nhất là những buổi chiều muộn khi ca trực sắp kết thúc. Có lần, một thí sinh xuống bến lúc gần 18 giờ nhưng không liên lạc được với người thân, trên tay chỉ cầm một mẩu giấy ghi địa chỉ. Không chần chừ, anh đã bắt xe buýt dẫn thí sinh đi từ Q.5 sang tận Q.8, vòng vèo tìm kiếm qua những con hẻm lạ mãi đến gần 20 giờ tối mới đưa được bạn đến nơi an toàn.
Thời sinh viên tình nguyện ngày ấy còn là những bữa ăn vội vàng bằng ổ bánh mì không, là những đêm về lại Trung tâm hỗ trợ học sinh, sinh viên TP.HCM cùng nhau lục tìm, chia nhau những gói mì tôm còn tồn trong kho để lót dạ. "Khó khăn là thế, nhưng sáng hôm sau, ai nấy trong đội hình áo xanh vẫn có mặt từ sớm tinh mơ, tràn đầy năng lượng", anh Bảo bật cười.
Trực ở bến xe, những sinh viên tình nguyện phải đối mặt với vô vàn áp lực. Việc nhiệt tình đón thí sinh đôi khi khiến những tài xế xe ôm bên ngoài bến hiểu lầm là giành khách, dẫn đến những lời mắng chửi, khó chịu.
"Để trụ lại, chúng tôi phải rèn cho mình một tinh thần thép. Khi bị mắng, anh em tự nhủ với nhau rằng mình đang làm việc tốt, giúp đỡ người khác nên cứ bỏ qua.
Anh thường gọi vui nhóm của mình ngày ấy là "biệt đội trâu bò Chợ Lớn", một thế hệ sinh viên sẵn sàng làm tình nguyện quần quật, bất chấp thời tiết.
Anh Bảo bồi hồi: "Có những lúc trời mưa tầm tã, các anh em cùng chui rúc dưới một cây dù. Chúng tôi phải hạ dù xuống thấp nhất có thể để không ướt bàn thông tin, chân thì ngâm trong dòng nước chảy xối xả. Nhưng hễ thấy xe buýt tới là anh em bất chấp mưa gió, cầm dù chạy ào ra che cho thí sinh".
Tình yêu với màu áo xanh mãnh liệt đến mức, ngay cả khi đã ra trường đi làm vào năm 2004, anh Bảo vẫn tiếp tục bám trụ với Tiếp sức mùa thi đến tận năm 2008 tại bến xe Ngã tư Ga.
"Những ngày làm ca đêm, tôi tranh thủ ban ngày ra bến trực cùng các em sinh viên khóa sau, cùng nhau ăn bữa cơm chỉ có giá 3.000 đồng, hái rau dại quanh bến xe để nấu canh rộn rã tiếng cười, ấy vậy mà lại vui", anh Bảo kể lại.
Gửi gắm đến thế hệ tình nguyện viên hôm nay, anh Bảo nhắn nhủ: "Hãy chuẩn bị cho mình một tinh thần cống hiến hoàn toàn. Khi bước ra khỏi cánh cửa giảng đường để làm tình nguyện, các bạn sẽ đối diện với nhiều thành phần trong xã hội. Đó là cơ hội tuyệt vời để học cách giao tiếp, cách nhìn người và cách thấu cảm. Những bài học dầm mưa dãi nắng ấy chính là tài sản vô giá làm hành trang cho các bạn bước vào đời".
Nhìn lại hành trình 25 năm của Tiếp sức mùa thi, anh Bảo không giấu được niềm tự hào. Theo anh Bảo chương trình đã phát triển mạnh mẽ hơn, được truyền thông xã hội biết đến rộng rãi, nhận được nhiều nguồn lực hỗ trợ. Công nghệ cũng giúp việc kết nối, tư vấn, hỗ trợ thí sinh thuận tiện hơn rất nhiều. Anh mong chương trình sẽ ngày càng phát triển và giúp đỡ được cho nhiều thí sinh hơn nữa.
Giữa những biến cố liên tiếp ập đến, Hùng chọn bỏ phố về quê làm điểm tựa cho gia đình, chấp nhận tạm dừng việc lập nghiệp .
Hùng cho biết tháng 3.2024, khi mới 23 tuổi, anh quyết định vào TP.HCM để bắt đầu hành trình lập nghiệp với ngành thiết kế và in ấn - lĩnh vực anh đã theo đuổi từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Những ngày đầu nơi đất khách không hề dễ dàng. Để tiết kiệm chi phí, anh từng ngủ nhờ tại công ty trong căn phòng chỉ khoảng 5 m2 suốt hơn 1 tháng. Sau khi tích góp được một khoản tiền, Hùng thuê trọ riêng, đặt cọc tiền nhà 1 năm và mua sắm đầy đủ vật dụng sinh hoạt để ổn định cuộc sống lâu dài.
"Mình vào TP.HCM với suy nghĩ phải cố gắng hết sức để sau này mở được xưởng in riêng", Hùng bộc bạch.
Ngoài thời gian làm cộng tác viên cho 2 công ty, anh còn nhận thêm nhiều công việc bên ngoài để tích lũy kinh nghiệm và mở rộng mối quan hệ. Hùng dành thời gian tìm hiểu phong cách sống, văn hóa và thị hiếu của người trẻ tại TP.HCM nhằm phục vụ cho kế hoạch phát triển công việc sau này.
Sau khoảng 3 tháng, công việc của anh dần ổn định với thu nhập khoảng 30 triệu đồng/tháng. Khi mọi thứ đang đi đúng hướng, Hùng trở về quê thăm gia đình, thì biến cố bất ngờ xảy ra. "Lúc đó mẹ bị đột quỵ nên mình quyết định ở lại chăm sóc. Tất cả công việc trong TP.HCM cũng tạm hoãn lại", anh kể.
Một thời gian sau, Hùng quay lại TP.HCM chỉ để thu dọn đồ đạc rồi trở về quê hẳn. Không lâu sau đó, bố anh tiếp tục phát hiện mắc ung thư trực tràng, còn ông nội lớn tuổi thường xuyên đau yếu cần người túc trực.
Hiện tại, cuộc sống mỗi ngày của Hùng gần như xoay quanh việc chăm sóc người thân. Anh dành phần lớn thời gian để hỗ trợ mẹ tập vận động, chăm sóc bố trong quá trình điều trị bệnh và phụ giúp ông nội sinh hoạt hằng ngày.
Có thời điểm áp lực dồn dập khiến anh rơi vào trạng thái hoang mang khi mọi kế hoạch tương lai buộc phải dừng lại. "Mình buồn vì phải dừng tất cả công việc đã ấp ủ rất lâu, nhất là lúc công việc đang phát triển. Có lúc cũng lo cho tương lai sau này sẽ đi về đâu khi phải ở nhà toàn thời gian", Hùng tâm sự.
Hùng cho biết luôn tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho gia đình. Tâm lý phải thật vững vàng, không được phép gục ngã dù chỉ một giây.
Theo Hùng, gia đình luôn là điều quan trọng nhất trong cuộc đời. Thành công trong công việc sẽ không còn ý nghĩa nếu một ngày quay lại mà những người thân yêu không còn ở bên cạnh.
Hiện Hùng bắt đầu học và làm thêm mảng TikTok, nhận quay video, booking sản phẩm và bán hàng online để có thêm thu nhập trong lúc vẫn ở nhà chăm sóc gia đình.
Không chỉ gánh trách nhiệm chăm sóc cha mẹ và ông nội, Hùng còn là chỗ dựa của vợ và con gái nhỏ. Thời điểm biến cố xảy ra, con gái anh mới 3 tháng tuổi, còn vợ anh vừa chăm con nhỏ vừa đồng hành cùng chồng vượt qua giai đoạn khó khăn nhất.
Do gia đình Hùng nhiều người bệnh cần chăm sóc, nên vợ và con gái anh hiện tại ở bên nhà ngoại cách khoảng 60 km để có thêm sự hỗ trợ từ bà ngoại. Vì vậy, mỗi ngày Hùng thường xuyên di chuyển giữa nhà nội, nhà ngoại và bệnh viện để chu toàn mọi việc.
"Có lúc chạy đi chạy lại liên tục giữa bệnh viện với nhà ngoại cũng rất mệt, nhưng chỉ cần thấy vợ con và gia đình vẫn ổn là mình có thêm động lực", anh chia sẻ.
Điều khiến Hùng cảm thấy hạnh phúc nhất lúc này không phải công việc hay tiền bạc, mà là việc mỗi ngày vẫn còn được ở cạnh những người thân yêu. "Mình vẫn còn may mắn vì còn người thân để chăm sóc. Thấy mọi người còn cười là mình vui rồi", anh bộc bạch.
Không còn là chàng trai ôm nhiều hoài bão nơi thành phố lớn, Nguyễn Văn Hùng của hiện tại chọn trở về quê nhà để làm chỗ dựa cho những người thân yêu nhất. Câu chuyện của anh khiến nhiều người xúc động bởi giữa bộn bề áp lực cuộc sống, vẫn có những người trẻ sẵn sàng gác lại ước mơ cá nhân để giữ lấy mái ấm gia đình.
Trao đổi với chúng tôi qua điện thoại, anh Tố xác nhận anh là bác tài xế trong clip. Tuy nhiên, khi chia sẻ lại camera hành trình, anh chỉ đơn giản là sợ… bị phạt và muốn xin lời khuyên từ các đồng nghiệp.
"Tình huống này nếu vi phạm giao thông, em có được miễn phạt không ạ, vì chỗ này có camera. Nhờ mấy anh em hiểu luật hỗ trợ giúp em ạ!", anh Tố chia sẻ trên trang Bạn hữu đường xa (nhóm giao lưu học hỏi quen thuộc với các bác tài xế).
Cụ thể, chuyện xảy ra vào khoảng 15 giờ 35 ngày 4.4 trên quốc lộ 1, đoạn qua xã Phú Lộc. Đang chạy xe, nam tài xế phát hiện em bé lẫm chẫm bước đi, đứng giữa làn xe chạy ở chiều ngược lại.
Anh liên tục bấm còi để cảnh báo các phương tiện phía sau rồi quan sát dừng xe, băng qua dải phân cách chạy đến bế cháu bé khi nhiều phương tiện đang lao tới. Sau khi đưa bé vào vị trí an toàn, anh tiếp tục hành trình.
"Tôi nghĩ ai gặp tình huống đó cũng sẽ làm như vậy thôi. Nói thật, tôi không quan tâm lắm. Tôi nghĩ giúp được ai cứ giúp. Gia đình tôi cũng nói vậy. Bé con nhỏ xíu, tầm hơn 1 tuổi, bước đi còn lẫm chẫm", bác tài nói.
Hôm nay, anh vẫn chạy xe như mọi ngày. Công việc bận rộn nên anh cũng chưa kịp theo dõi thông tin trên mạng xã hội. "Một số anh em chạy xe có gọi hỏi thăm, họ bảo tôi nổi tiếng trên mạng. Tôi nghĩ nếu họ gặp trường hợp vậy, họ cũng sẽ giúp thôi. Tôi chỉ nghĩ phải bế bé chạy nhanh ra, đảm bảo an toàn", nam tài xế trải lòng.
Anh Lý Văn Tố cho biết anh là tài xế của Công ty Kiến Vàng, chuyên chạy tuyến Đà Nẵng - Hà Tĩnh. Vợ anh là thông dịch viên. Con của anh chị năm nay 3 tuổi.
"Tối hôm đó tôi có về kể chuyện cho vợ nghe và nói về khả năng bị phạt. Vợ tôi bảo: kệ, cứ làm việc tốt thôi", anh Tố kể về bạn đời.
Chúc anh vạn dặm bình an!
Clip nam tài xế lao qua dải phân cách cứu em bé liên tục được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội thu hút hàng triệu lượt theo dõi và bình luận. Người xem gửi lời cảm ơn về hành động mưu trí, dũng cảm của anh và chúc bác tài vạn dặm bình an.
"Lái xe bằng đôi tay, cái đầu và cái tâm. Bác tài phản xạ nhanh gọn, thao tác rất chuyên nghiệp. Chúc bác tài vạn dặm bình an", tài khoản Facebook Cảnh Đức Nguyễn bình luận.
Nhiều bạn trẻ bày tỏ cảm giác lo lắng, tim đập chân run khi xem clip. "Bác tài bình tĩnh và chuyên nghiệp quá. Em bé và gia đình quá may mắn khi gặp được bác tài có tâm. Chúc bác tài vạn dặm bình an, phước dày thêm dày", Thanh An (sinh viên Trường ĐH Sư phạm I Hà Nội), chia sẻ.
Đặc biệt sự tỉnh táo, phản xạ nhanh trong tình huống khẩn cấp của nam tài xế Đà Nẵng nhận được nhiều lời khen ngợi.
Giữa những ồn ào và tháng 4 nắng như đổ lửa, câu chuyện về tài xế mưu trí, dũng cảm lao qua dải phân cách cứu em bé như dòng nước mát lành xoa dịu cái nóng và truyền cảm hứng về sự tử tế, lòng nhân ái của con người.