Mới đây, các bác sĩ khoa Ngoại Đầu – cổ, Bệnh viện K vừa tiếp nhận và phẫu thuật thành công cho một trường hợp người bệnh bị ung thư lưỡi bằng phương pháp vi phẫu.
Hiện nay, đây là kỹ thuật hiện đại nhất trong phẫu thuật tạo hình và điều trị các bệnh liên quan đến ung thư vùng hàm mặt được Bệnh viện K đưa vào triển khai hiệu quả với rất nhiều trường hợp bệnh nhân, tối ưu không chỉ về mặt triệt căn bệnh mà cả về mặt thẩm mỹ.
Bệnh nhân N.V.V. 33 tuổi, trú tại Lào Cai nhập viện trong tình trạng đau, loét lưỡi kéo dài khoảng 4 tháng, anh V. uống, bôi thuốc đều không đỡ. Đến khám tại Bệnh viện K ngay khi tiếp nhận người bệnh, các bác sĩ phát hiện trong khoang miệng của người bệnh có khối u sùi loét.
Qua kiểm tra, các bác sĩ phát hiện ở bờ phải lưỡi của bệnh nhân xuất hiện khối sùi loét bất thường. Kết quả chụp cộng hưởng từ cùng xét nghiệm giải phẫu bệnh xác định bệnh nhân bị ung thư biểu mô vảy sừng hóa xâm nhập độ II – một dạng ung thư xuất phát từ lớp tế bào bề mặt của lưỡi.
Theo TS.BS Ngô Xuân Quý, Trưởng khoa Ngoại Đầu – cổ, khối u có kích thước khoảng 2 x 2,5 cm. May mắn, bệnh chưa di căn hạch hay xâm lấn sang các cơ quan lân cận nên tiên lượng điều trị vẫn tích cực. Nếu tuân thủ đúng phác đồ, khả năng khỏi bệnh có thể đạt 70-80%.
Ngày 20/5, các bác sĩ tiến hành hội chẩn và quyết định phẫu thuật cắt bán phần lưỡi phải kết hợp vét hạch cổ phải, đồng thời tạo hình lại lưỡi cho bệnh nhân.
Bác sĩ Quý cho biết ung thư lưỡi là một trong những bệnh lý ác tính phổ biến ở khoang miệng nhưng ở giai đoạn đầu rất dễ bị nhầm với nhiệt miệng hoặc các vết loét do răng cọ xát. Chính vì vậy, nhiều người chủ quan, chỉ đến bệnh viện khi tổn thương đã lan rộng hoặc di căn hạch.
“Không ít bệnh nhân nghĩ chỉ là loét miệng thông thường nên tự điều trị tại nhà, đến khi nhập viện thì bệnh đã ở giai đoạn muộn”, bác sĩ chia sẻ.
Với ung thư lưỡi giai đoạn khu trú, phẫu thuật vẫn là phương pháp điều trị quan trọng nhất bởi tế bào ung thư ở khu vực này thường đáp ứng kém với xạ trị và hóa chất.
Tuy nhiên, đây là ca mổ có độ khó cao do lưỡi chứa hệ thống mạch máu và dây thần kinh phức tạp, liên quan trực tiếp đến khả năng nói, nuốt và cảm nhận vị giác. Các bác sĩ phải vừa loại bỏ triệt để khối u, vừa cố gắng bảo tồn tối đa mô lành để duy trì chức năng cho người bệnh.
Sau khi cắt bỏ gần một nửa lưỡi phải, bệnh nhân đứng trước nguy cơ bị khuyết hổng lớn trong khoang miệng. Nếu chỉ khâu đóng thông thường, lưỡi có thể co kéo và biến dạng nghiêm trọng, ảnh hưởng lâu dài đến việc phát âm và ăn uống.
Để khắc phục, ê-kíp phẫu thuật đã áp dụng kỹ thuật tạo hình vi phẫu bằng vạt da lấy từ chính cẳng tay của bệnh nhân. Dưới kính hiển vi phẫu thuật, các bác sĩ nối những mạch máu và dây thần kinh siêu nhỏ của vạt mô với hệ mạch vùng cổ nhằm nuôi sống phần lưỡi tái tạo.
Phần vạt da được thiết kế phù hợp để hỗ trợ chức năng nói, nuốt, đồng thời đảm bảo đường thở ổn định, giúp bệnh nhân không phải mở khí quản sau mổ.
Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi. Chỉ sau 5 ngày, bệnh nhân đã có thể ăn uống bằng đường miệng và giao tiếp tương đối tốt.
Một khoảnh khắc lãng mạn được kỳ vọng sẽ trở thành kỷ niệm đáng nhớ trong ngày cưới đã bất ngờ suýt biến thành thảm kịch khi cô dâu gặp nguy hiểm dưới hồ bơi ngay trước sự chứng kiến của hàng chục khách mời.
Sự việc xảy ra tại thành phố Chattanooga, bang Tennessee, Mỹ, khi cô dâu Shelby Crawford, 30 tuổi, cùng chú rể Corey Crawford, 35 tuổi, quyết định kết thúc tiệc cưới bằng màn nhảy xuống hồ bơi trong nguyên bộ trang phục cưới. Ý tưởng táo bạo này nhằm tạo nên một dấu ấn đặc biệt cho ngày trọng đại của họ.
Tuy nhiên, chỉ vài giây sau khi tiếp nước, tình huống bất ngờ xảy ra. Chiếc váy cưới rộng và nhiều lớp vải của Shelby nhanh chóng nổi phồng lên, phủ kín đầu và khuôn mặt cô. Dù vẫn nổi trên mặt nước, lớp vải dày bám chặt khiến cô gặp khó khăn trong việc hít thở.
Cô dâu Shelby cho biết trước khi nhảy xuống hồ, cô đã dự định giữ phần chân váy sang một bên để tránh tình huống này. Thế nhưng, trong sự phấn khích của khoảnh khắc đặc biệt, cô đã quên mất kế hoạch đó.
Điều đáng nói là những người xung quanh không nhận ra cô đang gặp nguy hiểm. Nhiều khách mời vẫn tiếp tục quay video và cổ vũ, nghĩ rằng đây chỉ là một phần vui nhộn trong màn trình diễn của cặp đôi mới cưới. Bản thân Shelby cũng không thể kêu cứu hay thể hiện rõ dấu hiệu hoảng loạn.
May mắn thay, chú rể Corey đang ở rất gần. Nhận thấy điều bất thường, anh nhanh chóng kéo lớp váy ra khỏi mặt vợ, giúp cô lấy lại hơi thở kịp thời. Sự cố kết thúc mà không gây thương tích nào, nhưng khiến tất cả những người có mặt không khỏi bàng hoàng khi biết cô dâu thực sự đã ở trong tình huống nguy hiểm.
Sau đám cưới, cặp đôi đăng tải đoạn video ghi lại khoảnh khắc này lên TikTok với thái độ hài hước và tự trêu đùa bản thân. Không ngờ, đoạn clip nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ, thu hút hơn 2,2 triệu lượt xem cùng hàng nghìn bình luận từ cộng đồng mạng, theo Khaosod.
Nhiều người cho rằng đây là lời nhắc nhở về những rủi ro tiềm ẩn khi thực hiện các ý tưởng độc đáo trong đám cưới, đặc biệt là khi liên quan đến nước và những bộ trang phục cồng kềnh. Với Shelby và Corey, đây chắc chắn sẽ là câu chuyện vừa hồi hộp vừa đáng nhớ mà họ sẽ còn kể lại trong nhiều năm tới.
Giữa trưa ngày cuối tháng 4, ông Quân gặp một thanh niên dắt xe máy trên đoạn đường vắng qua khu công nghiệp thuộc huyện Đức Hòa, Long An. Ông lái xe tải tấp vào lề, hỏi thăm. Chàng trai cho biết xe máy cán phải đinh, xịt lốp. Khu vực này không có tiệm sửa nên anh phải đi bộ hơn hai km.
Người đàn ông 56 tuổi mở thùng xe tải lấy túi đồ nghề dụng cụ tháo bánh. Xác định vết thủng quá lớn không thể vá, ông thay săm mới và bàn giao xe sau 15 phút. Người thanh niên ngỏ ý gửi tiền nhưng ông Quân từ chối.
Hơn một năm qua hàng trăm trường hợp tương tự đã được ông Nguyễn Đức Quân giúp đỡ trên nhiều tuyến đường của TP HCM.
Việc làm thiện nguyện xuất phát từ một vụ tai nạn của chính ông. Quê Phú Thọ, ông nhập ngũ năm 1988, sau đó chuyển vào phường Dĩ An, TP HCM lập nghiệp bằng nghề vận tải. Đầu năm 2025, xe tải của ông cán phải đinh tại ngã tư Bình Phước (TP Thủ Đức), mất lái và tông vào dải phân cách.
"Sau lần suýt mất mạng, tôi nghĩ cần làm gì đó để không ai gặp nạn giống mình nữa", ông nói.
Ông Quân mua nam châm gắn vào hai thanh sắt dài 1,8 m dưới gầm xe để tự động hút các vật sắc nhọn trên mặt đường mỗi khi xe di chuyển. Tận dụng kinh nghiệm sửa xe máy, ông mua thêm vỏ và ruột xe để thay, vá miễn phí cho người đi đường. Giá ruột xe 40.000-45.000 đồng mỗi cái với xe máy và 30.000 đồng với xe đạp. Ông cũng mang theo một can xăng để hỗ trợ người hết xăng, mỗi tháng dành hai triệu cho các chi phí này.
Tháng 4/2025, chiếc xe tải 4,5 tấn của gia đình được dán dòng chữ "Hút đinh từ thiện, vá vỏ thay ruột Honda miễn phí". Mỗi tuần năm ngày, ông chở hàng đến các khu công nghiệp ở TP HCM, Bình Dương, Vũng Tàu, Long An và Đồng Nai, kết hợp việc hút đinh dọc đường. Mỗi tháng, ông thu gom khoảng 30 kg sắt vụn, đinh và hỗ trợ hàng chục trường hợp hư xe.
Thời gian đầu, bạn bè gọi ông là "Quân khùng" vì làm việc không công. Bà Phạm Thị Vân, vợ ông, cho biết ban đầu gia đình lo lắng khi ông đi sớm về khuya. Nhưng sau vài chuyến đi cùng, bà thay đổi suy nghĩ.
Bà kể, trong một lần hai vợ chồng dừng giúp một nam thợ hồ bị thủng lốp trên đường Lê Thị Riêng, quận 12 lúc 22h trong khi điện thoại hết pin, túi không có tiền. Khi được sửa xong, anh tặng lại vợ chồng ông Quân chai nước ngọt đang cầm trên tay. "Khoảnh khắc đó khiến chúng tôi rất hạnh phúc", bà nói.
Bà Xuân Thu, 70 tuổi, hàng xóm ông Quân thường xuyên thấy vợ chồng ông mang túi đồ nghề lên xe từ sáng sớm. Chiều về, họ lại mang bao tay đứng bên bãi đất trống gỡ đinh, mảnh sắt bám vào nam châm dưới gầm xe. Bà cũng chứng kiến ông Quân nhiều lần giúp học sinh trường THCS gần đó vá hoặc thay ruột xe đạp miễn phí để các em kịp giờ học.
Ông Trần Vụ, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường Dĩ An, cho biết việc làm của ông Quân diễn ra đều đặn, tự nguyện và tạo ảnh hưởng tích cực trong khu vực, nên hội đã ghi nhận và động viên. Thời điểm dịch Covid-19, ông cùng gia đình tham gia chở lương thực, nhu yếu phẩm vào các điểm phong tỏa.
Giữa năm ngoái, trong một chuyến chở hàng lúc 20h, ông Quân gặp một thợ hàn dắt xe máy trên đường vắng. Ông dừng xe và ngỏ ý thay săm mới, nhưng người thợ chỉ xin vá tạm để kịp về nhà và từ chối nhận săm mới, muốn nhường phần đó cho người khác cần hơn.
"Tôi học được nhiều điều từ những người tốt xung quanh và trân trọng cách họ biết nghĩ cho người khác", ông Quân nói.
Làng Mawsynram, bang Meghalaya có hơn 4.000 dân, nằm ở vùng đông bắc Ấn Độ được mệnh danh là "nơi ẩm ướt nhất hành tinh". Kỷ lục Guinness ghi nhận vùng đất này hứng 11.873 mm mưa mỗi năm.
Các nhà khí tượng học giải thích do nằm trên cao nguyên Shillong, cao 1.400 m so với mực nước biển, Mawsynram vô tình dựng thành bức tường tự nhiên chắn gió mùa từ vịnh Bengal. Gió mùa Tây Nam từ tháng 6 đến tháng 9 trút lượng mưa khổng lồ xuống khu vực này.
Mawsynram trong tiếng Khasi có nghĩa là "nơi của những hòn đá lạnh". Tháng 6/2022, ngôi làng hứng 1.004 mm mưa chỉ trong một ngày, vượt xa tổng lượng mưa cả năm ở nhiều quốc gia châu Âu. Một ngày tháng 6/2025, lượng mưa chạm mốc 1.003 mm, gấp đôi lượng mưa hàng năm của London (Anh).
"Ngày bé, mưa biến cuộc sống của tôi thành địa ngục, nay mọi thứ đã dễ dàng hơn do dần thích nghi", bà Bini Kynter, hơn 100 tuổi, kể.
Nhịp sống dưới những đám mây
Cuộc sống ở Mawsynram xoay quanh những cơn mưa không dứt. Hơn 40 năm trước, thiếu đường nhựa, nước máy, điện, mùa mưa kéo dài nửa năm ròng rã trở thành nỗi ám ảnh. Hạ tầng ngày nay cải thiện tốt hơn nhưng sạt lở đất vẫn thường xuyên chia cắt đường vào làng, kèm theo tình trạng mất điện triền miên.
Trưởng làng Moonstar Marbaniang cho biết cư dân phải nói to hơn bình thường mới nghe thấy nhau trong mùa mưa. Để đối phó tiếng dội ầm ĩ, người dân lợp mái nhà bằng cỏ cách âm. Khi dứt mưa, họ bắt tay ngay vào "mùa sửa chữa" và phơi phóng quần áo.
Mưa kéo dài buộc trường học đóng cửa. "Trẻ em nghỉ học, người lớn ngưng ra đường khi mưa lớn trút xuống", anh Jyotiprasad Oza, một người dân địa phương, nói. Nước lũ dâng cao, ô nhiễm nguồn nước sạch, độ ẩm bủa vây khiến nhiều người muốn rời sang vùng khô ráo hơn.
Ẩm thực vùng này cũng biến đổi linh hoạt theo thời tiết. Tungtap - tương làm từ ớt, cà chua, cá lên men - trở thành món ăn chủ lực giúp người dân bám trụ qua những tháng khắc nghiệt nhất.
Thích nghi để sinh tồn
Hàng năm, người dân dành trọn mùa đông chuẩn bị ứng phó thời tiết xấu. Họ gia cố mái nhà, tích trữ củi sưởi ấm, thắp sáng, gom lương thực. "Chẳng ai muốn ra ngoài mua sắm từ tháng 5 đến tháng 7", một cư dân nói.
Trong thời gian này, phụ nữ trong làng miệt mài đan "knup" - loại ô bằng tre, cỏ khô hình mai rùa, che chắn cơ thể từ đầu đến đầu gối. Knup vươn xa khỏi giá trị sử dụng hằng ngày, hóa thành biểu tượng sinh tồn trước thiên nhiên.
Tại làng, Mawsynram, cỏ khô đan thành chổi trở thành mặt hàng kinh tế chính. Bà Prelian Pdah, 70 tuổi, tận dụng ngày mưa đan sọt tre, làm chổi bán cho thương lái. "Ở trong nhà cả ngày trốn mưa thật tẻ nhạt", bà nói.
Bất chấp điều kiện khắc nghiệt, cư dân luôn duy trì tinh thần lạc quan. Người dân tự đan những "cây cầu sống" từ rễ cây để băng qua sông suối. Rễ bám chặt, sinh trưởng theo thời gian, tạo nên kết cấu vững chắc trước nước lũ.
Làng đón khoảng 10.000 khách du lịch mỗi năm, chủ yếu từ Mỹ, Anh. Họ đổ về đây từ tháng 6 đến tháng 9 ngắm mưa, chiêm ngưỡng thác nước Nohkalikai cao thứ tư thế giới.
Gắn bó máu thịt với quê hương, trưởng làng Moonstar Marbaniang cho biết: "Tôi không bao giờ rời đi, chúng tôi đã quen chờ đợi những cơn mưa dứt hạt".