Ngày 23-4, Grab cho biết sẽ triển khai chương trình thưởng từ ngày 24-4 đến 4-5 trên toàn quốc. Tài xế xe hai bánh có thể nhận thêm tối đa 300.000 đồng/ngày tùy địa phương, trong khi tài xế ô tô được thưởng theo tỉ lệ doanh thu, tối đa khoảng 12% mỗi ngày.
Một số khu vực trung chuyển như sân bay, nhà ga, bến xe tại Hà Nội, TP.HCM được áp dụng thêm cơ chế thưởng riêng nhằm khuyến khích tài xế hoạt động tại điểm có nhu cầu cao.
Grab tiếp tục duy trì chương trình hỗ trợ tài xế sử dụng xe máy điện tại Hà Nội và TP.HCM. Theo công bố, tài xế tại Hà Nội có thể được hỗ trợ tới 2,5 triệu đồng khi chuyển đổi sang xe máy điện, còn tại TP.HCM là tới 1 triệu đồng.
Ngoài đợt cao điểm lễ, app này cho biết vẫn duy trì các chương trình thưởng theo ngày và theo tuần để cải thiện thu nhập cho tài xế.
Đối thủ của Grab là ứng dụng Be cũng tung ra chương trình thu hút khách hàng và tài xế trong giai đoạn này. Chẳng hạn, ở mảng di chuyển, app Be giảm giá vé xe khách liên tỉnh, vé máy bay và các chuyến nội đô với mức giảm phổ biến từ vài chục nghìn đến vài trăm nghìn đồng. Dịch vụ gọi xe hai bánh và bốn bánh áp dụng mã giảm giá khoảng 20% trong những ngày cận lễ.
Giao đồ ăn, giao hàng và giúp việc cũng được áp dụng khuyến mãi, với mức giảm từ 25% – 50% tùy chương trình.
Doanh nghiệp cho biết việc giảm giá nhằm kích cầu tiêu dùng trong dịp cao điểm nghỉ lễ.
Nhiều tài xế cũng chia sẻ các chương trình thưởng giúp cải thiện thu nhập trong ngắn hạn, nhưng hiệu quả còn phụ thuộc vào lượng cuốc xe thực tế và mức độ cạnh tranh trên đường.
Anh Tâm – tài xế xe công nghệ tại TP.HCM – cho hay dịp lễ thường đông khách hơn ngày thường nhưng thời gian chờ đợi và tình trạng kẹt xe cũng gia tăng, khiến số chuyến không phải lúc nào cũng tăng tương ứng.
“Tôi có thể chạy nhiều giờ hơn để đạt mức thưởng, nhưng chi phí xăng xe, ăn uống và thời gian di chuyển cũng cao hơn. Nếu kẹt xe nhiều thì thu nhập chưa chắc cải thiện rõ” – anh Tâm nói.
Tương tự, một tài xế xe công nghệ khác cho biết các chính sách thưởng theo khung giờ hoặc khu vực giúp định hướng hoạt động nhưng cũng khiến nhiều tài xế tập trung vào cùng một điểm, làm tăng cạnh tranh. Có lúc đến bến xe hoặc sân bay, tài xế đứng chờ khá đông, phải mất thời gian mới có khách.
Do đó, để đạt được mức thưởng, tài xế phải chạy liên tục với cường độ cao. Một số tài xế cho rằng điều kiện nhận thưởng khá “khó nhằn”, phải cố gắng rất nhiều mới đạt được, nhưng vẫn chấp nhận vì “có thêm thu nhập còn hơn không”.
Theo đó, Bộ Công Thương chính thức bãi bỏ cụm từ "dầu hỏa" tại khoản 2, Điều 1 của Thông tư số 18/2025 sửa đổi, bổ sung, bãi bỏ một số quy định tại các thông tư quy định về kinh doanh xăng dầu.
Nội dung của quy định liên quan tới các mặt hàng xăng dầu nhà nước công bố giá cơ sở. Bao gồm những mặt hàng xăng, dầu được tiêu dùng phổ biến trên thị trường như xăng sinh học, xăng khoáng, dầu diesel, dầu hỏa, dầu mazut. Như vậy với việc chính thức bãi bỏ quy định này, mặt hàng dầu hỏa không còn nằm trong danh mục công bố giá cơ sở.
Theo quy định về kinh doanh xăng dầu, giá cơ sở xăng dầu là căn cứ để cơ quan quản lý nhà nước điều hành giá bán lẻ xăng dầu trong nước. Mức giá này được tính dựa trên các yếu tố gồm: Giá xăng dầu thành phẩm thế giới, các khoản chi phí và lợi nhuận định mức, mức trích lập, chi sử dụng quỹ bình ổn giá xăng dầu, các khoản thuế.
Trong đó giá xăng dầu thế giới trong công thức giá cơ sở xăng dầu được xác định là giá thành phẩm xăng dầu được giao dịch trên thị trường Singapore (của Hãng tin Platts). Chi phí này chiếm tỉ trọng chủ yếu, nên có vai trò quyết định tới giá nếu giá xăng dầu thế giới tăng.
Chi phí định mức sẽ gồm: chi phí đưa xăng dầu từ nước ngoài về Việt Nam, Premium, lợi nhuận (có nghĩa là phần thưởng, ưu đãi, tiền lãi, chi phí trả thêm, chi phí thưởng, phí bảo hiểm, tiền đóng bảo hiểm) cùng lợi nhuận định mức. Quỹ bình ổn giá xăng dầu hiện được điều chỉnh linh hoạt, phù hợp với thực tế.
Bộ Công Thương cho hay mặt hàng dầu hỏa chỉ chiếm 0,1% tổng lượng tiêu thụ xăng dầu. Trong khi đó, các mặt hàng khác như xăng, dầu diesel chiếm tỉ trọng lớn, ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống người dân, nên vẫn thuộc danh mục các mặt hàng do bộ điều hành giá cơ sở.
Trong vài năm trở lại đây, làm việc từ xa đã trở thành một "đặc quyền" mà nhiều người lao động khao khát. Hình ảnh một nhân viên vừa họp qua Zoom vừa tranh thủ giặt giũ hay chăm sóc cây cảnh đã trở thành biểu tượng của sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Thậm chí, theo các báo cáo kinh tế, nhiều người sẵn sàng từ bỏ từ 4-10% thu nhập chỉ để đổi lấy sự linh hoạt này.
Tuy nhiên, một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Science lại chỉ ra một thực tế trái ngược. Làm việc tại nhà có thể giúp năng suất tăng cao, nhưng nó lại đang đẩy người lao động vào một "vòng xoáy cô lập" mà ít người lường trước được.
Vòng xoáy cô lập sau màn hình máy tính
Nghiên cứu của Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York, dựa trên dữ liệu khảo sát từ năm 2011 đến 2024, cho thấy những người làm việc tại nhà dành trung bình thêm 1,2 giờ mỗi ngày để ở một mình so với những người làm việc tại văn phòng. Nếu tính tổng thể, thời gian ở một mình của nhóm làm việc từ xa đã tăng vọt tới 58% sau đại dịch.
Điều này không chỉ đơn thuần là việc thiếu đi những buổi họp trực tiếp. Nó là sự biến mất của những tương tác xã hội nhỏ nhặt nhưng quan trọng trong đời sống hằng ngày như lời chào với đồng nghiệp nơi hành lang hay những câu chuyện phiếm bên máy lọc nước. Khi những chi tiết này mất đi, người lao động rơi vào trạng thái cô đơn ở mức độ sâu hơn.
Tình trạng này đặc biệt nghiêm trọng đối với những người trẻ hoặc những người đang sống một mình. Đối với nhóm này, khả năng họ trải qua cả một ngày dài mà không có bất kỳ tương tác xã hội trực tiếp nào tăng thêm 7%. Nghiên cứu chỉ ra rằng mức độ căng thẳng tâm lý của họ tăng gần gấp đôi so với những người sống cùng gia đình. Sự tự do mà họ từng khao khát giờ đây đang trở thành một bức tường ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.
Cái giá đắt cho sức khỏe tâm thần
Nhiều người lao động tin rằng làm việc từ xa là tối ưu cho sức khỏe tinh thần. Thực tế, khoảng 24% người được hỏi vẫn khẳng định làm việc từ xa hoàn toàn là lựa chọn tốt nhất. Tuy nhiên, dữ liệu y tế cho thấy nhóm làm việc từ xa ghi nhận tỷ lệ trầm cảm cao hơn và có xu hướng sử dụng các dịch vụ chăm sóc sức khỏe tâm thần nhiều hơn đáng kể.
Các nhà nghiên cứu khẳng định việc tăng tần suất sử dụng thuốc chống trầm cảm ở nhóm này không phải vì họ có nhiều thời gian rảnh để đi khám bệnh. Thay vào đó, nó phản ánh một sự suy giảm thực sự về chất lượng tâm lý. Những "chi phí ẩn" này không xuất hiện ngay lập tức mà tích lũy dần theo thời gian, khiến người lao động kiệt sức tinh thần ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Sự khác biệt giữa các ngành nghề cũng rất rõ rệt. Những công việc có thể làm từ xa như kỹ sư phần mềm hay marketing đang chứng kiến mức độ căng thẳng tâm lý tăng mạnh sau đại dịch. Trong khi đó, ở những ngành nghề bắt buộc phải làm việc trực tiếp như điều dưỡng hay kỹ thuật cơ khí, mức độ này chỉ tăng nhẹ theo xu hướng chung của xã hội.
Điều này củng cố giả thuyết rằng chính môi trường làm việc đơn độc là tác nhân chính gây ra sự bất ổn về tâm lý.
Ép quay lại văn phòng có phải là lời giải?
Trước những phát hiện này, nhiều lãnh đạo doanh nghiệp đang muốn siết chặt chính sách quay lại văn phòng (RTO) để củng cố văn hóa công ty và cải thiện năng suất nhóm. Tuy nhiên, các chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng việc ép buộc nhân viên quay lại văn phòng 5 ngày mỗi tuần cũng không phải là liều thuốc vạn năng.
Giáo sư Nick Bloom từ Đại học Stanford, một chuyên gia hàng đầu về mô hình làm việc linh hoạt, cho rằng việc hiểu sai nghiên cứu có thể dẫn đến những phản ứng cực đoan từ phía quản lý. Ông nhấn mạnh rằng người lao động vẫn cực kỳ coi trọng sự linh hoạt. Việc tước bỏ hoàn toàn quyền làm việc từ xa có thể dẫn đến làn sóng nghỉ việc hoặc làm giảm sự hài lòng của nhân viên.
Bài toán đặt ra cho các doanh nghiệp hiện nay là tìm kiếm một điểm cân bằng. Một mô hình làm việc kết hợp (hybrid) hợp lý, nơi các nhóm thống nhất những ngày cụ thể để cùng có mặt tại văn phòng, có thể giúp phá vỡ vòng lặp cô lập mà vẫn duy trì được sự tự do cá nhân.
Sự cô lập trong làm việc từ xa thường là hệ quả của một cấu trúc xã hội lỏng lẻo trong doanh nghiệp. Khi thiếu đi các hoạt động kết nối chủ động và các tương tác nhóm được thiết kế bài bản, làm việc từ xa sẽ trở thành một trải nghiệm đơn độc.
Đối với người lao động, việc nhận diện những "chi phí ẩn" này là bước đầu tiên để bảo vệ bản thân. Thay vì chỉ tập trung vào việc tiết kiệm 10% lương hay cắt giảm thời gian di chuyển, mỗi cá nhân cần chủ động tạo ra các tương tác xã hội ngoài giờ làm việc để bù đắp cho khoảng trống tại văn phòng.
Chiều 9-7, lãnh đạo UBND thành phố Cần Thơ có buổi làm việc với Hội Mỹ nghệ và Chế biến gỗ TP.HCM (HAWA) về đề xuất hợp tác phát triển vùng nguyên liệu gỗ và chuỗi giá trị chế biến gỗ bền vững tại thành phố Cần Thơ.
Tại buổi làm việc, HAWA đề xuất triển khai chương trình phát triển vùng nguyên liệu bền vững ở Cần Thơ nhằm tối ưu hóa nguồn nguyên liệu trong nước đạt tiêu chuẩn quốc tế theo nguyên tắc "nghiên cứu đúng loài cây - đúng vùng sinh thái - đúng đầu ra thị trường".
Chương trình gồm 5 trọng tâm: phát triển gáo trắng và bạch đàn tại khu vực đầu nguồn Cần Thơ; phát triển keo và gáo tại vùng nước lợ, phèn và trũng phèn; mở rộng mô hình thủ công mỹ nghệ từ cỏ năn tượng gắn liền với sinh kế bền vững; xây dựng trung tâm giống và cấy mô hiện đại để kiểm soát chất lượng vùng trồng ngay từ gốc; kêu gọi đầu tư nhà máy chế biến sâu và hình thành mô hình chuỗi giá trị khép kín để tạo giá trị gia tăng sản phẩm.
Doanh nghiệp thuộc HAWA cam kết khảo sát nhu cầu thị trường, bao tiêu sản phẩm và chế biến thành đồ nội - ngoại thất mỹ nghệ xuất khẩu.
Đơn vị này cũng kiến nghị thành phố đồng hành hỗ trợ nông dân tiếp cận chính sách về đất đai, tín dụng ưu đãi cho nông dân, cũng như tạo điều kiện về thủ tục để các doanh nghiệp đầu tư công nghệ chế biến sâu đáp ứng nhu cầu thị trường…
Ông Trần Lam Sơn, Ủy viên thường vụ Hội Mỹ nghệ và Chế biến gỗ TP.HCM (phụ trách dự án), cũng thông tin vùng nguyên liệu của HAWA nhắm đến các vùng hoang hóa, không tới các vùng đang sản xuất lúa, cây ăn trái. HAWA mong sự đồng hành của chính quyền địa phương từ khâu khảo sát, nhân giống, cấy mô, trồng thí nghiệm, mở rộng vùng trồng. Theo ông Sơn, cái khó nhất là thị trường thì đã có.
Phó chủ tịch UBND thành phố Cần Thơ Nguyễn Văn Khởi cho rằng kinh tế lâm nghiệp là mơ ước từ lâu ở Đồng bằng sông Cửu Long, nhưng qua nhiều lần thực hiện không thành công.
Ông Khởi nói về hai vấn đề quan tâm: một là đầu ra, hai là người sản xuất có sống được với nghề không thì hai vấn đề này được HAWA báo cáo cho thấy rất khả quan.
"Chỉ đạo của thành phố thì xem đây là mong ước, làm sao người dân sống được với nhiều ngành nghề như lúa, thủy sản, lâm nghiệp. Nghề này không mới, nếu phối hợp tốt, người dân sống được thì thành phố Cần Thơ rất hoan nghênh và ủng hộ", ông Khởi nói.