Ngày 9/7, tại buổi họp báo quý II của tỉnh Cà Mau, ông Hồ Trung Việt, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Cà Mau, đã thông tin xung quanh việc chọn logo mới của tỉnh.
Tại đây, báo chí đã đặt vấn đề về việc có thông tin trái chiều sau khi tỉnh trao giải nhất cho một tác phẩm logo nhưng sau đó tác phẩm này lại không được chọn làm logo chính thức của tỉnh.
Ông Hồ Trung Việt cho biết, logo được chọn làm logo mới của tỉnh không phải tác phẩm nào đã được trao giải. Việc có thông tin cho rằng logo này đạt giải khuyến khích, theo ông Việt là không đúng.
Ông Việt thông tin, logo mới của tỉnh được lấy ý tưởng từ nhiều logo đã tham gia cuộc thi, đặc biệt là các logo đạt giải để Ban Thường vụ và Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh sáng tạo ra một logo mới hoàn toàn.
Ông Việt giải thích thêm, giả sử trong các tác phẩm dự thi có tác phẩm thật sự hoàn hảo đại diện làm logo của tỉnh thì có thể chọn nguyên mẫu một tác phẩm. Tuy nhiên, tất cả các tác phẩm đoạt giải lần này xét về mặt nghệ thuật thì đạt, nhưng xét về ý tưởng, ý định để thể hiện hình ảnh của tỉnh thì chưa đạt.
“Cho nên Ban Thường vụ, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh nhiều lần ngồi lại để tiếp tục khai thác ý tưởng trên các tác phẩm dự giải, hình thành một sản phẩm logo mới của tỉnh”, ông Việt thông tin và nhấn mạnh, “logo mới của tỉnh là sản phẩm trí tuệ tập thể”.
Ông Ngô Vũ Thăng, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau, cũng cho biết trong quy chế thi logo của tỉnh không quy định giải nhất được chọn làm logo mới của tỉnh.
Như Dân trí đã đưa tin, trước đó Cà Mau phát động cuộc thi thiết kế logo mới của tỉnh (sau khi hợp nhất 2 tỉnh Cà Mau và Bạc Liêu).
Ngày 26/6, tỉnh đã tổng kết và trao giải nhất cho một tác phẩm của nữ tác giả đến từ xã Hòa Bình, cùng 10 giải khuyến khích.
Sau khi trao giải cuộc thi, Cà Mau tiếp tục lựa chọn từ một số logo có chất lượng để hoàn thiện logo mới chính thức của tỉnh.
Đến ngày 30/6, trong chương trình kỷ niệm một năm thành lập tỉnh, Cà Mau đã chính thức ra mắt logo mới, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong việc định hình hình ảnh và thông điệp phát triển của địa phương.
Tin Gốc: Dân Trí
Thời Sự
Tin tức sáng 18-6: Lượng quan tâm bất động sản Hà Nội giảm, còn TP.HCM lại tăng

Theo chương trình, sáng nay (18-6) diễn ra phiên khai mạc chính thức Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ XIV, với sự tham dự của 789 đại biểu chính thức đại diện cho các tầng lớp phụ nữ cả nước.
Đại hội với chủ đề "Phụ nữ Việt Nam phát huy truyền thống, bản lĩnh, trí tuệ, trách nhiệm; xây dựng tổ chức Hội vững mạnh; thúc đẩy bình đẳng giới, thực hiện đại đoàn kết toàn dân tộc, chung sức xây dựng đất nước dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc".
Tại phiên trọng thể, ngoài các nội dung quan trọng như phát biểu khai mạc, tham luận, phát biểu chỉ đạo của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, sẽ ra mắt Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam khóa XIV (nhiệm kỳ 2026 - 2031).
Trước đó tại phiên họp chiều 17-6, 100% đại biểu có mặt đã nhất trí bầu 111 Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam khóa XIV, 16 vị trí còn lại sẽ tiếp tục được kiện toàn, bổ sung sau.
Trong số này có 5 nữ Ủy viên Trung ương Đảng, nhiều nữ lãnh đạo, doanh nhân, chuyên gia, nhà khoa học, ca sĩ, luật gia… tiêu biểu đang có nhiều đóng góp trong các lĩnh vực quan trọng của đời sống kinh tế - xã hội.
Mức độ quan tâm đến bất động sản ở hai thị trường lớn nhất cả nước có sự thay đổi trong 5 tháng đầu năm 2026.
Theo dữ liệu do kênh batdongsan.com vừa công bố, TP.HCM mới chiếm gần 50% tỉ trọng quan tâm bất động sản toàn quốc, tăng 8,5 điểm phần trăm so với cùng kỳ và đang dẫn đầu nhu cầu tìm kiếm trên cả nước.
Ngược lại, Hà Nội giảm còn 27,6%, tương ứng mức giảm 5,9 điểm phần trăm. Diễn biến này cho thấy dòng tiền và sự quan tâm của người mua, nhà đầu tư đang có xu hướng quay lại thị trường phía Nam sau giai đoạn dài thị trường phía Bắc tăng giá.
Xét trên quy mô toàn quốc, lượng tìm kiếm bất động sản trong tháng 5 có sự sụt giảm khoảng 5% so với tháng 4. Tuy nhiên, nếu xét riêng theo loại hình, chung cư vẫn là phân khúc dẫn dắt thị trường về lượng quan tâm, trong khi các loại hình bất động sản khác như đất nền hay biệt thự đang chịu áp lực giảm lớn hơn.
Công ty CP Tư vấn xây dựng điện 3 - PECC3 (TV3) vừa công bố quyết định bổ nhiệm hàng loạt nhân sự.
Theo đó, TV3 bổ nhiệm ông Trần Lê Minh - Phó tổng giám đốc công ty - đảm nhận chức vụ quyền Tổng giám đốc.
Ông Phạm Văn Tuấn - Giám đốc Trung tâm Thủy điện - làm Phó tổng giám đốc thay ông Minh.
Còn ông Nguyễn Ngọc Khanh - Trưởng phòng kế toán tài chính chi nhánh Xí nghiệp Khảo sát và xây dựng điện - được chỉ định là người phụ trách kế toán công ty.
Ngoài ra TV3 giao cho ông Trần Quốc Điền - Thành viên HĐQT - tạm thời phụ trách HĐQT cho đến khi có quyết định khác thay thế.
Việc điều động nhân sự nêu trên diễn ra sau khi loạt lãnh đạo doanh nghiệp bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an tiến hành bắt tạm giam. TV3 cho biết hiện tại hoạt động của công ty vẫn đang được tổ chức và triển khai theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Tiếng hát ở viện dưỡng lão và lời dặn rưng rưng: ‘Nhớ ghé thăm các cụ nha!’

Sáng chủ nhật, mỗi tháng một lần, Cơ sở chăm sóc người cao tuổi Vị Hoàng (hay còn còn là Viện dưỡng lão Vị Hoàng hoặc Nhà dưỡng lão Vị Hoàng - theo đại diện cơ sở cho hay) tại phường Thới An, TP.HCM lại đông hơn thường lệ. Khoảng sân sinh hoạt của viện dần rộn ràng lên bởi tiếng chào hỏi, tiếng cười nói và những bài hát quen thuộc.
Không khí thân tình bắt đầu từ những cái nắm tay, lời hỏi thăm và nụ cười dành cho nhau. Vừa dùng bữa sáng xong, bà Đặng Dung (74 tuổi) nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của nhóm tình nguyện viên liền cười tươi, dỉ dỏm nói: “Xin chào các người đẹp!”.
Các bạn trẻ trong chương trình "Thanh âm viện dưỡng lão", thuộc dự án "Một bức tranh - Nhiều hy vọng" cùng nhau tổ chức ca hát, trò chơi, mang đến cho các cụ một buổi sáng nhiều niềm vui.
Bà Dung vào viện dưỡng lão hơn 3 năm nay. Hồi mới vào, bà buồn và thấy cô đơn lắm. Sống lâu rồi quen dần, bà có thêm bạn bè để trò chuyện, tâm sự.
“Dần dần tôi cũng cảm thấy đỡ cô đơn. Mỗi lần tham gia chương trình xong thấy tinh thần phấn khởi hơn nên cứ trông tụi nhỏ tới hoài”, bà Dung bày tỏ.
Cách đó không xa, bà Nguyễn Thị Gương (77 tuổi) ngồi trò chuyện cùng các tình nguyện viên. Khác với sự dí dỏm của bà Dung, bà Gương kể chuyện đời mình bằng giọng chậm rãi. Bà mồ côi cha mẹ, chồng con mất sớm nên khoảng 1 năm rưỡi trước, bà vào viện dưỡng lão.
"Tôi không biết hát đâu nhưng khoái chơi trò chơi lắm. Mỗi lần tụi nhỏ tới, tôi thấy vui hơn, người cũng khỏe khoắn, như trẻ ra chút vậy đó", bà Gương nói.
Trong phần chơi nhìn hình đoán chữ, ông Nguyễn Thành Lộc (76 tuổi) bất ngờ khi được gọi đến lượt trả lời. Ông cười khoái chí, thoáng bối rối rồi quay sang bàn bạc với các tình nguyện viên để tìm đáp án.
Ông Lộc trải lòng, ông không còn người thân nên vào viện dưỡng lão đã 2 năm nay. Mỗi ngày, ông trò chuyện cùng các cụ trong viện nên cuộc sống cũng vui vẻ hơn. Đặc biệt, những buổi có nhóm bạn trẻ đến hát ca, tổ chức trò chơi, niềm vui như được nhân lên.
"Tôi thích mấy trò chơi này lắm. Dù đoán chưa ra nhưng chơi xong thấy vui, mắc cười lắm", ông hài hước nói.
Còn ông Nguyễn Chánh Lâm (63 tuổi) mới vào viện dưỡng lão khoảng 1 tuần. Đây là lần đầu tiên ông tham gia chương trình. Nghe có nhóm sinh viên đến giao lưu, sau bữa sáng, ông nán lại để xem thử.
“Lần đầu tham gia mà tôi thấy hào hứng lắm. Nếu chương trình tiếp tục tổ chức thì tôi lại tham gia nữa”, ông Lâm nói.
Dự án “Một bức tranh - Nhiều hy vọng” do thầy Hồ Dương Đông (giảng viên Trường đại học Bách khoa - Đại học Đà Nẵng) thành lập năm 2014.
Từ những bức tranh, bức ảnh được treo trong bệnh viện, dự án mong muốn góp thêm một khoảng không gian nhẹ nhàng, tích cực cho người bệnh trong những ngày điều trị. Đến nay, dự án đã lan tỏa đến nhiều nơi như Đà Nẵng, Huế, Hà Tĩnh, TP.HCM…
Chương trình “Thanh âm viện dưỡng lão” là một trong các hoạt động thuộc dự án “Một bức tranh - Nhiều hy vọng”.
Anh Lưu Thế Trịnh Phúc (quản lý dự án “Một bức tranh - Nhiều hy vọng” tại TP.HCM) cho biết, dự án khởi nguồn ở Đà Nẵng. Sau đó, nhóm mở rộng thêm chương trình "Thanh âm viện dưỡng lão" dành cho các cụ.
“Một số cụ tuổi cao, trí nhớ không còn tốt nên chúng tôi bàn bạc với đại diện viện dưỡng lão để chọn những trò chơi phù hợp. Các trò chơi vừa giúp các cụ vận động nhẹ, gợi nhớ, vừa tạo không khí vui vẻ”, anh Phúc nói.
Mỗi đợt tổ chức, chương trình có khoảng 12 tình nguyện viên, độ tuổi từ 18 - 23 tham gia. Họ là những bạn trẻ tự tập hợp lại, người hát, người dẫn trò chơi, người ngồi bên cạnh trò chuyện, lắng nghe các cụ.
Lần đầu tham gia chương trình, bạn Nguyễn Hiếu Nhi (20 tuổi, ở TP.HCM) cho hay, các cụ ông, cụ bà ở viện rất dễ thương: “Mình thấy thương và muốn được sẻ chia nhiều hơn với các cụ. Nếu có dịp, mình nhất định sẽ tiếp tục tham gia”.
Còn bạn Đỗ Hoàng Thảo Nguyên (21 tuổi, ở TP.HCM) đã tham gia làm tình nguyện viên của chương trình khoảng 1 năm. Nguyên đảm nhận vai trò dẫn chương trình, điều phối chương trình…
Theo Nguyên, điều các bạn trẻ mang đến không chỉ là tiếng hát hay trò chơi, mà còn là sự có mặt, sự lắng nghe và nguồn năng lượng tươi mới dành cho các cụ.
Anh Phúc cho biết thêm, bên cạnh hoạt động tại viện dưỡng lão, dự án 'Một bức tranh - Nhiều hy vọng' còn tổ chức các chương trình văn nghệ dành cho người bệnh ung thư đang điều trị tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM (cơ sở 2) và các nhà lưu trú 0 đồng.
Khi buổi sinh hoạt khép lại, khoảng sân viện dưỡng lão bỗng chậm lại trong những cái ôm thật chặt, những bàn tay nắm lấy nhau như chưa muốn rời.
Có cụ âu yếm hôn nhẹ lên tay tình nguyện viên, vừa cười tươi, vừa rơm rớm nước mắt dặn: “Các con nhớ ghé thăm các cụ nha!”.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thời Sự
Con muốn sống: Bé gái 8 tuổi sống nhờ truyền thuốc, khẩn cầu 'cha ơi cứu con'

Trong hành trình tìm ra căn bệnh hiếm, có lần, khi chịu cơn đau từ thủ thuật lấy tủy, bé Lâm Mỹ Ngọc hoảng sợ bật khóc: "Ba ơi cứu con". Câu nói ấy khiến anh Lâm Văn Thành (43 tuổi, ở xã Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh) ám ảnh đến tận bây giờ.
Mỗi lần nhắc đến con gái, anh Thành lại quay mặt đi, đưa tay quệt vội nước mắt trên gương mặt khắc khoải. Với người cha ấy, nỗi sợ lớn nhất không phải những tháng ngày chạy chữa nhọc nhằn, mà là một ngày nào đó không còn giữ được con ở bên mình nữa.
Trong phòng bệnh ở Bệnh viện Nhi đồng 1, bé Ngọc nằm ngoan trên giường, chờ đến lượt truyền thuốc rồi thiếp đi lúc nào không hay. Thân hình nhỏ thó của em chỉ nặng vỏn vẹn 21 kg, còn cánh tay gầy guộc thì đã sớm quen với những mũi kim tiêm. Mỗi lần truyền thuốc, em không khóc, chỉ lặng lẽ nằm im.
Cuối năm 2018, khi bé Ngọc mới hơn 1 tuổi, vợ chồng anh Thành thấy bụng con to bất thường. Nghĩ con chỉ bị đầy bụng nhưng gần một tháng không bớt, người cha sốt ruột đưa con đi khám ở một phòng khám trong tỉnh.
Sau khi thăm khám, bác sĩ nói gan và lách của bé đều to bất thường, dặn gia đình phải đưa con lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) càng sớm càng tốt. Nghe tin ấy, hai vợ chồng ôm con lên xe máy, rời nhà từ lúc 2 giờ sáng. Gần 100 km đường tối hun hút phía trước, người cha vừa cầm lái, vừa nặng trĩu lòng vì trong túi chỉ còn vỏn vẹn hơn 1 triệu đồng.
Đến bệnh viện, vợ chồng anh Thành nhận tin dữ: bé Ngọc mắc Thalassemia (bệnh tan máu bẩm sinh). Theo bác sĩ, bé có thể phải truyền máu định kỳ, đối mặt nguy cơ thiếu máu nặng và các biến chứng tim, gan nếu không được điều trị và theo dõi chặt chẽ.
“Lúc đầu, vợ chồng tôi không biết Thalassemia là bệnh gì. Đến khi được bác sĩ giải thích, hai vợ chồng đi xuống dưới trệt, ôm nhau mà khóc. Khi đó chỉ biết ráng lo cho con chứ thật lòng cũng không biết phải xoay xở ra sao”, anh Thành nghẹn ngào.
Vào phòng bệnh, anh lại nghe một phụ huynh khác đang chăm con mắc cùng bệnh nói: “Bệnh này là bệnh nhà giàu, có trúng hai tờ vé số độc đắc cũng không nuôi nổi”. Nghe câu đó, người cha nghèo chỉ biết lặng đi.
Từ ngày con đổ bệnh, tháng nào anh Thành cũng đèo con vượt gần 100 km lên TP.HCM chữa trị. Ở quê, anh làm trong lực lượng bảo vệ an ninh trật tự cơ sở xã Dương Minh Châu (tỉnh Tây Ninh), thu nhập hơn 2 triệu đồng mỗi tháng. Để có thêm thu nhập, anh xin đi làm bảo vệ ở núi Bà Đen. Anh còn đi rải diêm mì, gánh phân bò, bưng bê đám cưới để có tiền chữa bệnh cho con.
Vợ anh thì đi nhổ cỏ, lặt lá, thu hoạch, búng bông, lặt trái mãng cầu… mỗi ngày được 70.000 đồng. Từ ngày con bệnh nặng, chị nghỉ ở nhà chăm con, rồi mua thêm cái thùng mút, ướp ít nước giải khát đem bán trước nhà.
May mắn, suốt mấy năm sau đó, tình trạng của bé Ngọc tương đối ổn định nên chưa phải truyền máu. Vợ chồng anh cứ ngỡ con tạm ổn, có thể bớt đi phần nào nỗi lo nhưng một biến cố khác lại ập đến.
Năm 2025, các bác sĩ thấy bé có biểu hiện không hoàn toàn giống bệnh Thalassemia nên chỉ định làm thêm các xét nghiệm chuyên sâu để tìm nguyên nhân, mẫu bệnh phẩm của bé được gửi ra nước ngoài.
Lần xét nghiệm gien đầu tiên tốn 8,5 triệu đồng nhưng vẫn chưa tìm ra bệnh. Bé phải làm tiếp xét nghiệm gien chuyên sâu hơn, chi phí lên tới 14 triệu đồng. Phòng Công tác xã hội của bệnh viện hỗ trợ 9 triệu đồng, gia đình tạm ứng thêm 1 triệu nhưng vẫn còn thiếu 4 triệu đồng.
“Lúc đó tôi quay sang hỏi vợ, vợ tôi bật khóc vì móc túi ra chẳng còn bao nhiêu. Thấy cảnh ấy, bác sĩ nói cứ để bệnh viện lo”, anh kể.
Kết quả cuối cùng trả về: bé mắc bệnh Gaucher (một loại bệnh hiếm). Theo các bác sĩ, bệnh gây gan lách to, thiếu máu, xuất huyết, tổn thương xương và ở một số thể bệnh có thể kèm tổn thương thần kinh nghiêm trọng. Nếu không được điều trị, bệnh có thể gây tàn phế, đe dọa tính mạng.
“Vợ chồng tôi sụp đổ khi con mắc căn bệnh phải truyền thuốc suốt đời…”, anh Thành nói.
Từ đó, cứ cách nửa tháng, cha con anh lại từ quê lặn lội lên TP.HCM để truyền thuốc định kỳ. Nguồn thuốc được các bác sĩ làm đơn xin tài trợ từ nước ngoài.
Từ ngày con út lâm bệnh, cuộc sống của gia đình anh Thành chỉ còn quẩn quanh giữa nhà và bệnh viện. Mỗi chuyến đưa con vào viện lại kéo theo đủ khoản phải lo. Hiện công ty nơi anh làm bảo vệ ở núi Bà Đen có hỗ trợ tiền xe đi lại nhưng mỗi lần đưa con vào viện, anh vẫn phải chắt chiu, tính toán từng đồng.
Ngồi bên giường bệnh của con, người cha cúi mặt rất lâu rồi mới nghẹn giọng: “Vợ chồng tôi ráng bao nhiêu cũng được, chúng tôi chỉ sợ mất con…”.
Hai vợ chồng anh luôn tự nhắc nhau một điều: không được khóc trước mặt con. Họ sợ con nhìn thấy rồi thêm buồn, thêm lo. Đêm về, vợ chồng anh lại thủ thỉ với nhau, tự nhủ phải ráng làm để có tiền đưa con đi viện.
Anh Thành bảo bé Ngọc ít khi than đau. Chỉ một lần duy nhất, khi bé làm thủ thuật lấy tủy, cơn đau ập tới khiến con hoảng sợ bật kêu: “Ba ơi cứu con”. Đó là âm thanh ám ảnh nhất mà đến nay anh vẫn không thể quên.
Ở cuối giường bệnh, chiếc balo cũ đựng vài bộ quần áo và ít bánh trái mang theo từ nhà nằm lặng lẽ một góc. Đó là tất cả những gì hai cha con mang lên cho một lần vào viện truyền thuốc. Mỗi chuyến đi như vậy là một lần anh phải tính toán từng khoản chi.
Nằm trên giường bệnh, có lần bé Ngọc quay sang nhìn ba rồi hỏi nhỏ: “Ba ơi, mai con có đi học được không?”. Câu hỏi khiến anh Thành nghẹn lại. Anh nhẹ nhàng xoa đầu con: “Ráng khỏe rồi ba cho đi học”. Bé im lặng gật đầu, quay mặt đi một lúc rồi nói rất khẽ: “Con không sợ kim tiêm đâu. Con chỉ sợ ba mẹ buồn, sợ không được đi học thôi…”.
Giờ đây, mong mỏi lớn nhất của người cha là con đáp ứng thuốc tốt hơn: “Tôi chỉ mong bệnh của bé nhẹ lại thôi. Chứ mong hết thì chắc không dám mong. Chỉ mong con sống lâu với mình thêm chút nào hay chút đó…”.

