Tôi vô tình thấy một fanpage giả mạo mang tên “SJC Hồ Chí Minh” sử dụng hình ảnh, thương hiệu của SJC để đăng bài kêu gọi đăng ký mua vàng miếng, vàng nhẫn…
Điều đáng nói là fanpage giả mạo này có tick xanh, không chỉ sao chép nội dung từ kênh chính thống mà còn chạy quảng cáo rầm rộ, tạo lượng tương tác.
Nhưng vấn đề khiến tôi khó hiểu là dù nhận ra dấu hiệu lừa đảo, việc report các fanpage này lại không hề dễ dàng. Không ít trường hợp báo cáo nhiều lần nhưng trang vẫn tồn tại, thậm chí tiếp tục chạy quảng cáo.
Phải chăng cơ chế kiểm duyệt của Facebook còn nhiều kẽ hở? Hay việc một trang có “tích xanh” khiến hệ thống ưu tiên giữ lại, bất chấp phản ánh từ người dùng? Vì sao fanpage giả mạo này lại có tick xanh? Rất nhiều câu hỏi.
Thêm vào đó, vấn đề không chỉ dừng lại ở một vài fanpage giả mạo, mà còn đặt ra câu hỏi lớn về mức độ an toàn của người dùng trên mạng xã hội.
Khi đồ giả ngày càng giống thật, thậm chí được bảo chứng bằng những dấu hiệu vốn được xem là uy tín, người dùng sẽ phải tự bảo vệ mình đến đâu?
Tin Gốc: Vnexpress

Cách đây vài năm, nếu ai đó nói với tôi rằng sẽ chủ động nghỉ một công việc lương cao để chuyển sang nơi lương thấp, chắc tôi sẽ nghĩ họ không bình thường. Bởi giống như nhiều người khác, tôi từng tin rằng lương càng cao thì chất lượng cuộc sống càng tốt. Thế nên, từ khi bắt đầu đi làm, tôi lao vào công việc với mục tiêu kiếm thật nhiều tiền, chấp nhận tăng ca, làm cuối tuần, điện thoại công việc reo bất kể sáng sớm hay tối muộn.
Nhưng rồi tôi nhận ra mình đang đánh đổi quá nhiều. Ngày đó, tôi thường rời nhà từ sáng sớm và về khi trời đã tối. Có những tuần tôi làm việc cả thứ bảy và chủ nhật. Con còn nhỏ nhưng nhiều khi cả ngày tôi chỉ gặp được một, hai tiếng ngắn ngủi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc sống của mình. Thu nhập cao thật, nhưng tôi luôn trong trạng thái căng thẳng. Đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến công việc. Ngày nghỉ hiếm hoi cũng không thực sự được nghỉ vì còn phải xử lý tin nhắn, email hoặc chuẩn bị cho tuần mới.
Tôi có tiền nhưng không có thời gian. Tôi có thu nhập tốt (hơn 30 triệu một tháng) nhưng sức khỏe tinh thần ngày càng đi xuống. Sau nhiều đắn đo, tôi quyết định chuyển sang một công việc khác với mức lương chỉ còn một nửa (15 triệu đồng mỗi tháng). Bù lại, tôi chỉ phải làm việc từ 8h đến 17h, được nghỉ hoàn toàn hai ngày thứ bảy và chủ nhật.
Khi biết quyết định của tôi, nhiều người ngỡ ngàng. Ban đầu, vợ tôi còn nổi khùng, kịch liệt phản đối, nói tôi thiếu trách nhiệm vì lo thu nhập giảm làm ảnh hưởng đến sinh hoạt của gia đình. Thú thật, ban đầu tôi cũng lo lắng. Tôi phải tính toán lại các khoản chi tiêu, cắt bớt những khoản không thực sự cần thiết. Gia đình không còn quá thoải mái trong việc chi tiêu như trước.
>> Vợ than khổ vì lương tôi 12 triệu
Nhưng chỉ sau một thời gian, tôi nhận ra mình đang nhận lại những thứ mà tiền khó mua được. Tôi có thời gian đưa đón con đi học. Tôi có thể cùng con ăn tối, trò chuyện và lắng nghe những câu chuyện nhỏ nhặt ở trường lớp. Cuối tuần, cả nhà có thể cùng nhau đi công viên, về thăm ông bà hoặc đơn giản là ở nhà nghỉ ngơi. Tôi cũng có thời gian cho chính mình. Tôi tập thể dục đều đặn hơn, đọc sách nhiều hơn và ngủ đủ giấc hơn. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy trước đây lại là điều xa xỉ.
Quan trọng nhất là tâm trạng của tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi không còn cảm giác kiệt sức kéo dài. Mỗi sáng thức dậy, tôi không thấy nặng nề khi nghĩ đến công việc. Tôi làm việc với tinh thần thoải mái hơn, hiệu quả hơn. Tâm hồn lúc nào cũng thư thái, yêu đời và tràn đầy năng lượng. Khi áp lực được xóa bỏ, tôi dần tìm một số việc làm thêm bên ngoài, không quá bận rộn, thời gian linh hoạt, thu nhập 5-10 triệu một tháng, tùy thời điểm.
Nhiều người vẫn hỏi tôi có tiếc mức lương cũ không? Câu trả lời là không. Dĩ nhiên, ai cũng muốn có thu nhập cao. Tiền rất quan trọng và không thể phủ nhận giá trị của nó trong cuộc sống. Nhưng sau nhiều năm đi làm, tôi nhận ra có một ngưỡng nào đó mà sau khi vượt qua, thêm vài triệu hay vài chục triệu đồng chưa chắc đã khiến mình hạnh phúc hơn nếu phải đánh đổi bằng sức khỏe, thời gian và sự bình yên.
Mỗi người có hoàn cảnh riêng, áp lực tài chính riêng và những ưu tiên khác nhau. Tôi chỉ nghĩ rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với thu nhập. Có thể tôi kiếm ít tiền hơn trước. Nhưng tôi có nhiều thời gian hơn, nhiều tiếng cười hơn và nhiều bình yên hơn. Tôi hiểu rằng "biết đủ" không phải là từ bỏ khát vọng, mà là biết mình thực sự cần gì để sống hạnh phúc?
Tin Gốc: Vnexpress

Thanh toán hóa đơn tiền điện tháng 6, với số tiền hơn một triệu đồng mà tôi không khỏi bất ngờ vì kết quả chẳng có gì thay đổi so với tháng trước.
Chẳng qua là có người quen mách tôi cách dùng máy lạnh tiết kiệm điện. Đó là mở nhiệt độ 26 - 27 độ C và dùng kèm quạt để mát mẻ. Họ giải thích nào là làm như vậy để máy không chạy công suất lớn khi mở ở nhiệt độ thấp hơn...
Tôi "chất vấn" vì không có gì thay đổi thì họ bảo chiêu này chỉ áp dụng cho máy lạnh đời mới, còn máy của nhà tôi dùng đã 12 năm rồi, đời cũ nên vẫn tốn điện. Máy nhà tôi cũ nhưng vẫn còn xài tốt, lạnh rất sâu nên tôi thấy chưa có lý do gì để thay mới. Vậy nguyên nhân ngốn điện có phải do máy lạnh đời cũ?
Tin Gốc: Vnexpress

"Thu nhập trên 100 triệu một tháng mà không mua nhà theo tôi là rất phí. Đến lúc già bệnh tật, sinh tử thì lúc đó mới khổ con cái vì có nhiều trường hợp chủ nhà cho thuê bất ngờ lấy lại tài sản. Tôi từng có một người bạn cũng mang suy nghĩ ở thuê thay vì mua nhà. Bạn cho rằng để tiền phục vụ nhu cầu bản thân sẽ thoải mái hơn. Bạn thích mua sắm, du lịch nước ngoài, tận hưởng cuộc sống và rất sợ vay nợ ngân hàng.
Năm 2015, tôi từng khuyên bạn mua đất và xây một căn nhà cấp bốn ở TP HCM. Thời điểm đó, chỉ cần bỏ ra khoảng 1,2 tỷ đồng là đã có một nơi ở ổn định. Nhưng bạn tôi sợ nợ nần, sợ không trả nổi lãi ngân hàng, nên quyết định tiếp tục ở thuê. Tiền dư ra bạn lại tiêu dần vào những nhu cầu trước mắt.
Đến đầu năm 2026, bạn để dành được khoảng một tỷ đồng rồi mới bắt đầu đi tìm mua nhà. Nhưng lúc đó, với số tiền ấy để tìm được một căn nhà có sổ gần như là điều rất khó. Tôi nói thẳng với bạn: 'Giờ mới nghĩ đến chuyện mua nhà là quá muộn, nhất là khi đã ngoài 40 tuổi'. Nhưng tôi vẫn khuyên bạn nên mạnh dạn vay thêm để cố gắng có một chỗ ở ổn định, sau này còn có cái để lại cho con. Nhưng rồi sau khi cân đo đong đếm bạn lại từ bỏ ý định vì 'sợ vay không trả nổi', tiếp tục ở thuê.
Trong khi đó, năm 2015, lương của tôi chưa tới 10 triệu đồng mỗi tháng. Trong tay chỉ có 120 triệu nhưng tôi vẫn liều vay ngân hàng 370 triệu để mua đất Sài Gòn vì khi đó thị trường bất động sản đang 'đóng băng', nhiều người dự đoán sang năm 2016 giá nhà đất sẽ tăng. Mua xong, vợ chồng tôi để đó và vẫn tiếp tục ở trọ.
>> Mua nhà vì thuê 20 năm cũng mất 4 tỷ đồng
Tôi còn nhớ rất rõ những ngày sống trong phòng trọ chật chội cùng con gái mới hơn một tuổi. Có đêm nước ngập lên tận phòng, cả nhà tôi phải bật dậy kê đồ đạc. Có lúc đường ống thoát nước bị trào ngược, mùi hôi bốc lên nồng nặc. Nhìn cảnh con nhỏ ngủ trong điều kiện như vậy, tôi thấy rất thương, nên bàn với vợ chuyện vay thêm tiền để xây nhà trên mảnh đất đã mua. 'Nếu không trả nổi ngân hàng thì cùng lắm mình lại trắng tay như trước thôi', tôi nói với vợ.
Thế là tôi vay tiền xây nhà. Tổng nợ cũ và mới lúc đó khoảng một tỷ đồng. Mỗi tháng tiền gốc lẫn lãi khoảng 11 triệu đồng, còn cao hơn thu nhập của tôi thời điểm ấy, trong khi cả gia đình chỉ có một mình tôi đi làm vì trước đó tôi lỡ hứa với vợ: 'Anh lo cho em suốt đời'.
Những ngày đầu vay nợ thật sự rất áp lực. Chỉ cần nghĩ tới tiền lãi là đầu óc nặng trĩu. Có thời gian tôi còn mơ thấy ngân hàng đến siết nhà. Nhưng rồi vẫn phải cố gắng làm việc, cày cuốc, xoay xở đủ cách để trả nợ. Đâu rồi cũng vào đấy. Trả xong nợ xây nhà, tôi lại vay mua ôtô rồi cũng trả xong.
Năm 2021, tôi lại vay thêm tiền mua mảnh đất gần nhà ba tôi. Khi đó ông bị ung thư, bác sĩ nói chỉ còn vài tháng nữa. Tôi quyết định xây căn nhà bốn tầng để ông vui lòng trước khi nhắm mắt. Tổng nợ lúc ấy lên gần 7 tỷ đồng. Áp lực rất lớn, nhưng rồi tôi vẫn tiếp tục làm việc và đến nay cũng đã trả xong, thậm chí mua được xe mới.
Đến giờ nhìn lại, cuộc đời tôi gần như luôn gắn với hai chữ 'nợ'. Tôi không cổ súy chuyện vay nợ mua nhà bằng mọi giá. Nhưng tôi nghĩ, nếu chỉ vì sợ nợ mà mãi ở thuê, để tiền dư trong túi rồi tiêu dần cho những nhu cầu trước mắt thì nhiều khi đến lúc tuổi lớn, sức khỏe giảm sút mới thấy áp lực thật sự. Có một căn nhà, ít nhất vẫn là sự ổn định cho bản thân và con cái sau này".
Đó là chia sẻ của độc giả Tancuong xung quanh câu chuyện "ở thuê hay gánh nợ mua nhà sớm?". Ngày càng nhiều gia đình trẻ từ bỏ kế hoạch mua nhà để chọn ở thuê dài hạn. Nghiên cứu của Hội Môi giới bất động sản Việt Nam (Vars) cho thấy, hơn 60% người trẻ dưới 35 tuổi tại các đô thị lớn (Hà Nội, TP HCM, Đà Nẵng) ưu tiên thuê nhà, coi đây là giải pháp tối ưu để giảm gánh nặng tài chính và tận hưởng sự tự do trong bối cảnh giá bất động sản leo thang.
Theo dữ liệu từ Numbeo - nền tảng thống kê chi phí sinh hoạt lớn trên thế giới, Việt Nam nằm trong top 10 thế giới về mức độ khó tiếp cận nhà ở. Các chuyên gia cho biết giai đoạn 2023-2024 người dân cần khoảng 23 năm thu nhập để mua nhà, con số này tăng lên 26 năm vào 2025 và hiện đã vượt 30 năm do giá bất động sản tăng nhanh hơn tốc độ tăng thu nhập. Mức này cao gấp đôi mặt bằng bình quân toàn cầu.
Tin Gốc: Vnexpress

