Đệm cao su (gioăng) ở cửa tủ lạnh có vai trò duy trì độ kín và giữ khí lạnh bên trong. Tuy nhiên, bộ phận này thường bị người dùng bỏ qua. Vào mùa hè, nhiệt độ môi trường tăng cao khiến thiết bị phải vận hành nhiều hơn. Nếu viền cao su bị hỏng hoặc mòn, không khí lạnh thoát ra ngoài và khí nóng lọt vào trong.
Tình trạng này buộc máy nén hoạt động liên tục để duy trì mức nhiệt an toàn, làm giảm tuổi thọ máy. Các phân tích từ ngành điện máy và Cơ quan Bảo vệ Môi trường Mỹ (EPA) cho thấy, một đệm cửa bị hở có thể làm thất thoát lượng nhiệt chiếm tới 21% tổng năng lượng tiêu thụ, khiến hóa đơn điện tăng thêm 15% – 25%.
Ông Guy Chapman, chuyên gia kỹ thuật của doanh nghiệp sản xuất vật liệu United Silicones (Anh), hướng dẫn phương pháp kiểm tra viền cao su trong một phút bằng một tờ tiền giấy. Đối với tiền polymer dễ trơn trượt, người dùng có thể sử dụng một tờ giấy in A4 để thay thế.
Cách làm: kẹp một tờ tiền vào khe cửa tủ lạnh, đóng lại sao cho một phần tờ tiền lộ ra ngoài, sau đó kéo nhẹ. Nếu tờ tiền trượt ra dễ dàng và không gặp lực cản, viền cao su tại vị trí đó có thể đã bị hở. Người dùng nên thử ở nhiều điểm khác nhau quanh viền cửa do mức độ mòn của cao su không đồng đều.
Ngoài phương pháp thử bằng tiền giấy, đệm cửa tủ lạnh bị lỗi còn có các dấu hiệu sau:
Cửa tủ không thể đóng chặt.
Hơi nước ngưng tụ quanh viền cửa.
Máy nén chạy liên tục không ngắt.
Thực phẩm bảo quản nhanh hỏng.
Phần cao su có dấu hiệu nứt, cứng, hoặc biến dạng.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Khoảnh khắc đẹp ở World Cup: Thủ môn 40 tuổi khóc khi thấy mẹ trên khán đài

Hành trình của người gác đền 40 tuổi càng trở nên đặc biệt khi người mẹ tảo tần cuối cùng cũng có mặt trên khán đài để chứng kiến khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của con trai.
Sáng 22/6, khi tiếng quốc ca Cape Verde vang lên trên sân Hard Rock ở Miami (Mỹ) trước cuộc đối đầu với Uruguay tại World Cup 2026, thủ môn Vozinha đứng lặng vài giây rồi cất cao tiếng hát.
Trên khán đài, mẹ anh - bà Ana Candida Evora - cũng không giấu được sự xúc động khi lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến con trai thi đấu tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Đó là một trong những khoảnh khắc giàu cảm xúc kể từ đầu World Cup 2026. Với riêng Vozinha, sự hiện diện của mẹ trên khán đài còn ý nghĩa hơn bất kỳ danh hiệu cá nhân nào. Chỉ ít ngày trước đó, anh từng bật khóc khi nhắc đến việc bà không thể sang Mỹ để theo dõi trận đấu lịch sử của mình.
Sau cuộc chạm trán với Tây Ban Nha ở lượt trận mở màn, hình ảnh người thủ môn kỳ cựu rơi nước mắt trong cuộc phỏng vấn sau trận đã lan truyền mạnh mẽ trên truyền thông quốc tế.
Khi đó, Vozinha không nói nhiều về thành tích chuyên môn mà chỉ nhắc đến mẹ - người đã dành cả cuộc đời lao động vất vả để nuôi dưỡng và ủng hộ anh theo đuổi đam mê bóng đá.
“Bà là người luôn tin tưởng tôi, ngay cả khi tôi không còn tin vào chính mình”, thủ môn của Cape Verde chia sẻ.
Giấc mơ được chứng kiến con trai thi đấu tại World Cup tưởng chừng khó thành hiện thực khi bà Ana Candida Evora gặp trở ngại trong quá trình xin thị thực nhập cảnh vào Mỹ. Tuy nhiên, sau nhiều nỗ lực phối hợp từ FIFA, Liên đoàn Bóng đá Cape Verde và các cơ quan liên quan, thủ tục cuối cùng cũng được hoàn tất.
Ngày 19/6, bà Evora đặt chân đến Miami sau hành trình dài từ đảo São Vicente. Trước đó 2 ngày, bà đã di chuyển tới thủ đô Praia để hoàn tất những giấy tờ cuối cùng. Thông tin người mẹ được cấp thị thực nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý của người hâm mộ trên toàn thế giới.
Davidson Evora, con trai của bà Ana Candida Evora và là em trai của Vozinha, cho biết gia đình đã rất lo lắng trong suốt thời gian chờ đợi. “Mọi giấy tờ gần như đã hoàn tất. Chúng tôi chỉ hy vọng mọi việc diễn ra suôn sẻ và cuối cùng điều đó đã thành hiện thực”, anh chia sẻ trước ngày mẹ lên đường.
Sự xuất hiện của bà Evora mang đến nguồn động viên tinh thần to lớn cho người gác đền 40 tuổi. Trong trận đấu với Uruguay, mỗi lần máy quay hướng lên khán đài và bắt gặp hình ảnh người mẹ chăm chú theo dõi trận đấu, các cổ động viên đều dành những tràng pháo tay nồng nhiệt.
Vozinha đang là một trong những câu chuyện truyền cảm hứng nhất tại World Cup 2026. Trước khi giải đấu khởi tranh, anh hầu như không được nhắc đến trên các phương tiện truyền thông quốc tế. Thế nhưng chỉ sau một trận đấu, tên tuổi của thủ môn kỳ cựu đã xuất hiện trên khắp các mặt báo.
Ngày 15/6, Cape Verde lần đầu tiên trong lịch sử góp mặt tại World Cup và chạm trán Tây Ban Nha ở trận ra quân. Trước đối thủ được đánh giá vượt trội, đại diện châu Phi tạo nên cú sốc lớn khi cầm hòa 0-0.
Người hùng của trận đấu không ai khác ngoài Vozinha. Anh liên tiếp thực hiện những pha cứu thua xuất sắc, giúp Cape Verde giành điểm số đầu tiên trong lịch sử tham dự World Cup. Màn trình diễn ấn tượng đã mang về cho thủ thành kỳ cựu danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận.
Tuy nhiên, điều khiến hàng triệu người hâm mộ xúc động lại diễn ra sau tiếng còi mãn cuộc. Trong cuộc phỏng vấn ngay trên sân, Vozinha bật khóc khi nhắc tới người mẹ chưa thể có mặt để chia sẻ niềm vui cùng mình.
Những giọt nước mắt chân thành của người đàn ông 40 tuổi đã chạm đến trái tim của người hâm mộ khắp thế giới. Nhiều người bày tỏ mong muốn bà Ana Candida Evora sớm hoàn tất thủ tục để sang Mỹ cổ vũ con trai. Cuối cùng, điều đó đã trở thành hiện thực.
Không chỉ câu chuyện gia đình, cuộc đời của Vozinha cũng là hành trình vượt khó đầy cảm hứng. Thủ môn sinh năm 1986 có tên đầy đủ là Josimar José Évora Dias.
Cha anh là một quân nhân và là người hâm mộ cuồng nhiệt của hậu vệ phải Josimar thuộc đội tuyển Brazil. Vì vậy, ông quyết định đặt tên con trai theo thần tượng của mình. Bốn thập kỷ sau, cái tên Josimar lại xuất hiện tại World Cup theo cách đặc biệt nhất.
Tuổi thơ của Vozinha gắn liền với nhiều thiếu thốn. Cha thường xuyên vắng nhà vì nhiệm vụ quân sự, còn mẹ phải đi làm xa để mưu sinh. Anh lớn lên chủ yếu dưới sự chăm sóc của ông bà tại thành phố Mindelo trên đảo São Vicente.
Chính ông bà là những người đặt cho anh biệt danh “Vozinha”. Trong tiếng Bồ Đào Nha, đây là cách gọi thân mật gắn với hình ảnh người bà trong gia đình.
Khi trưởng thành và thi đấu chuyên nghiệp tại Angola, anh quyết định sử dụng biệt danh này trên áo đấu như một cách tri ân những người đã nuôi dưỡng mình.
“Ông bà có ý nghĩa rất lớn trong cuộc đời tôi. Tôi luôn mang họ theo trong trái tim mỗi khi bước ra sân”, anh từng chia sẻ.
Sau trận hòa 2-2 đầy quả cảm trước Uruguay ở lượt trận thứ hai bảng H, sáng 22/6, Cape Verde tiếp tục viết nên câu chuyện cổ tích tại World Cup 2026. Và trung tâm của hành trình là một thủ môn đã bước sang tuổi 40, người từng nghĩ đến việc giải nghệ nhưng vẫn kiên trì theo đuổi giấc mơ.
“Tôi đã làm việc cả cuộc đời để có ngày hôm nay. Có thời điểm tôi nghĩ mình sẽ giải nghệ trước khi World Cup diễn ra nhưng tôi vẫn tiếp tục cố gắng vì giấc mơ này”, Vozinha nói.
Giấc mơ của Vozinha không chỉ thuộc về riêng anh. Trên khán đài World Cup, người mẹ tảo tần đã có mặt để chứng kiến thành quả của cả một đời hy sinh. Và đó có lẽ là chiến thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của người hùng Cape Verde.
Tin Gốc: Dân Trí
Gia Đình
'Các con' trở về kỷ niệm 5 năm ra đời ngôi trường đặc biệt của trẻ mồ côi vì COVID-19

Trong lễ kỷ niệm 5 năm thành lập ngôi trường đặc biệt này tại Đà Nẵng chiều 13-6, nhiều học sinh khóa đầu trở về. Có người đã là sinh viên, người chuẩn bị bước vào giảng đường đại học.
Chiếc xe vừa dừng trước cổng trường, Mỹ Hạnh chưa kịp kéo hết hành lý xuống thì tiếng reo vang đã dội khắp sân: "Aaaa! Chị Mỹ Hạnh về này!".
Chỉ trong vài giây, cô sinh viên năm nhất Học viện Hàng không bị bao quanh bởi những vòng tay nhỏ xíu. Đứa ôm lấy chị từ phía sau, đứa kéo tay, đứa tranh phần xách vali.
Năm năm trước, Hạnh là một trong những học sinh đầu tiên bước vào nơi đây sau biến cố mất mát vì đại dịch. Hôm nay, cô trở về với tư cách một người chị lớn ôm lấy các em.
Không chỉ Hạnh, Gia Thành là cựu học sinh đang theo học ngành bếp vừa đặt vali xuống phòng đã tất bật xuống khu nhà ăn phụ chuẩn bị bữa trưa cho toàn trường. Giữa cái nóng hầm hập của gian bếp, cậu thanh niên mồ hôi nhễ nhại bên những chảo dầu sôi, cẩn thận chuẩn bị từng phần ăn cho các em nhỏ.
Các bạn trở về không phải vì trách nhiệm, mà vì nơi này là nhà.
Trong chương trình "Màu Hy Vọng" kỷ niệm 5 năm thành lập, những học sinh của trường trở thành nhân vật chính. Có người từng khép mình sau biến cố, nay tự tin biểu diễn trước hàng trăm khán giả. Có người từng gần như không thể hòa nhập, nay đã mạnh dạn nói về ước mơ của mình trước đám đông.
Những đứa trẻ đến từ nhiều vùng miền khác nhau, mang theo những mất mát khác nhau, cuối cùng đã học được cách sẻ chia và trở thành một gia đình.
Có lẽ đó cũng là lý do khiến nhiều người xúc động khi nghe Chủ tịch FPT Trương Gia Bình chia sẻ: "Đôi khi tôi nghĩ rằng bây giờ mình đến với trường có thể không giúp được các con điều gì nhiều nữa. Nhưng ngược lại, cảm giác là các con đã cho tôi quá nhiều".
Gửi lời tới những học sinh chuẩn bị rời trường, ông Bình nhắn nhủ rằng dù mai này đi đâu, các bạn vẫn luôn có một nơi để trở về, đó là mái nhà Hy Vọng.
Năm năm trước, Trường Hy Vọng mở cửa đón những học sinh mất cha hoặc mẹ vì đại dịch COVID-19.
Đến nay ngôi trường đã tiếp nhận 363 học sinh đến từ 29 tỉnh, thành phố, thuộc 13 dân tộc. Nhiều bạn đã bước vào đại học, cao đẳng; nhiều người đạt thành tích nổi bật trong học tập, khoa học kỹ thuật, robotics hay nghệ thuật.
Nhưng thành công lớn nhất không nằm ở những giải thưởng mà ở việc những đứa trẻ từng chịu tổn thương sâu sắc đã tìm lại được tiếng cười và dám ước mơ về tương lai.
Bà Lê Thị Bích Thuận, Giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Đà Nẵng, cho biết điều ngành giáo dục ghi nhận sâu sắc trong 5 năm qua là tình yêu thương, sự chân thành và những nỗ lực bền bỉ của Tập đoàn FPT, Trường Hy Vọng cùng đội ngũ thầy cô, những người đã chăm lo cho các em từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành.
"Nếu không có hy vọng, các con sẽ khó đứng vững và bước tiếp trên hành trình cuộc đời. Chính nghị lực và ý chí vươn lên của học sinh Trường Hy Vọng cũng trở thành những bài học quý để chúng tôi lan tỏa tới nhiều thế hệ học sinh khác", bà Thuận nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Mới đi làm chưa được giao việc, 'há miệng chờ sung' hay chủ động tìm việc?

Những ngày đầu đi làm là khoảng thời gian vàng để quan sát, học hỏi và hiểu cách công việc hay một công ty vận hành ra sao để quen hơn.
Kiều Oanh (23 tuổi, TP.HCM) kể trước đây khi làm ở một công ty về sự kiện, Oanh thường hỏi anh chị về quy trình triển khai, những khó khăn từng gặp ở các năm trước, cũng như cách xử lý khủng hoảng trong thực tế. Nhờ vậy, đến khi được giao việc chính thức, bạn không còn quá bỡ ngỡ mà đã có hình dung và chuẩn bị từ trước.
Ngoài ra, Kiều Oanh còn chủ động chia sẻ với nhóm về những kỹ năng hoặc điểm mạnh của mình. Trong các buổi họp hoặc thảo luận nội bộ, việc đưa ra ý kiến phù hợp không chỉ giúp cô học nhanh hơn mà còn tạo ấn tượng với mọi người. Có khi các anh chị sẽ nhớ đến khả năng của mình và trao thêm nhiều cơ hội hơn trong công việc.
“Thay vì cảm thấy chán hay thụ động chờ việc, đây lại là khoảng thời gian rất tốt để quan sát và học hỏi môi trường làm việc thực tế.
Mình có thể chủ động tìm hiểu thêm về các hoạt động trước đây của công ty, các dự án mà phòng ban từng triển khai, cũng như cách team vận hành công việc”, Oanh nói.
Trong thời gian nghỉ hoặc lúc các anh chị rảnh, Kiều Oanh thường tranh thủ trò chuyện để hiểu thêm về background (nền tảng cá nhân) và trải nghiệm làm việc của các anh chị trước khi vào công ty và trong quá trình công tác tại đây.
Kim Dung (26 tuổi, nhân viên văn phòng TP.HCM) nói ngày đầu nên đi làm đúng giờ và cầm theo giấy bút, laptop hoặc bất kỳ thứ gì có thể ghi chú.
“Thêm một mẹo nữa là nên ghi nhớ tất cả tên người cùng bộ phận, không nhớ kịp thì ghi ra và học thuộc. Khi giao tiếp, gọi đúng tên thay vì “anh ơi, chị ơi” sẽ tạo thêm thiện cảm”, Dung nói.
Dung nói mới đi thực tập hoặc mới đi làm, thời gian đầu chưa được giao nhiều việc là chuyện khá bình thường. Thay vì ngồi chờ hoặc lướt điện thoại cho đỡ chán, hãy chủ động tìm hiểu quy trình làm việc của công ty, đọc các tài liệu nội bộ được phép tiếp cận, quan sát cách đồng nghiệp làm việc và ghi lại những điều chưa hiểu để hỏi sau.
Cô Phan Lê Thảo Nghi (giáo viên kỹ năng sống tại TP.HCM) cho hay thời gian đầu thực tập hoặc làm việc, việc chủ động làm quen và xây dựng mối quan hệ với đồng nghiệp rất quan trọng.
“Việc giao tiếp, tham gia các hoạt động chung giúp hiểu văn hóa doanh nghiệp, học hỏi kinh nghiệm, nhận được sự hỗ trợ cần thiết và tạo dựng hình ảnh chuyên nghiệp. Những mối quan hệ này cũng là nguồn lực hữu ích cho sự phát triển nghề nghiệp sau này”, cô Nghi nói.
Cô Thảo Nghi còn khuyên người mới nên dành thời gian tìm hiểu cơ cấu tổ chức của công ty, chức năng nhiệm vụ của từng phòng ban cũng như mối liên hệ giữa các bộ phận trong quá trình vận hành công việc.
Điều này giúp có cái nhìn tổng thể về tổ chức, hiểu được vai trò của vị trí mình đang đảm nhận và cách công việc của mình đóng góp vào mục tiêu chung của doanh nghiệp.
Quan sát là một phương thức học tập hiệu quả đối với người mới. Việc theo dõi cách đồng nghiệp xử lý công việc, trao đổi với khách hàng, làm việc nhóm, quản lý thời gian hay giải quyết các tình huống phát sinh sẽ giúp tích lũy nhiều kinh nghiệm thực tế. Bên cạnh kiến thức chuyên môn, đây còn là cơ hội để học hỏi các kỹ năng mềm và tác phong làm việc chuyên nghiệp.
“Khi chưa rõ nhiệm vụ hoặc quy trình làm việc, người mới nên chủ động hỏi người hướng dẫn, đồng thời ghi chép những thông tin và kinh nghiệm quan trọng để tránh sai sót và thuận tiện cho công việc sau này”, cô Nghi nói.
Thay vì chờ đợi được giao việc, cô Thảo Nghi khuyên người mới chủ động đề nghị hỗ trợ các công việc phù hợp với khả năng của mình như nhập liệu, sắp xếp hồ sơ, tổng hợp tài liệu, chuẩn bị cuộc họp hoặc hỗ trợ các dự án đang triển khai đều là cơ hội.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

