Giới chức y tế tại Cộng hòa Dân chủ Congo (DRC) và Uganda đang nỗ lực kiểm soát một đợt bùng phát dịch Ebola, với quy mô đến nay đã lên tới 246 ca nghi nhiễm và 88 trường hợp tử vong, theo The Guardian ngày 17/5. Dịch bệnh bắt đầu tại tỉnh Ituri, phía đông DRC, nhưng các ca bệnh hiện đã được phát hiện ở những khu vực khác trong nước và tại quốc gia láng giềng Uganda.
Tổ chức Y tế thế giới (WHO) hôm qua tuyên bố đợt bùng phát này là “tình trạng khẩn cấp y tế công cộng gây quan ngại quốc tế” (PHEIC), đồng thời kêu gọi các nỗ lực mạnh mẽ nhằm hạn chế sự lây lan của dịch bệnh.
Lý do đầu tiên khiến dịch bệnh lan rộng là sự chậm trễ “chết người” trong hệ thống cảnh báo y tế. Theo ghi nhận của The Guardian vào giữa tháng 5, đợt bùng phát thực chất đã bắt đầu từ cuối tháng 4. Ca nghi nhiễm đầu tiên là một người đàn ông 59 tuổi, khởi phát triệu chứng vào ngày 24/4 và tử vong ba ngày sau đó. Tuy nhiên, giới chức y tế không hề hay biết cho đến khi nhận được tin báo qua mạng xã hội vào ngày 5/5, thời điểm đã có tới 50 người chết.
Tiến sĩ Anne Cori, giáo sư mô hình hóa bệnh truyền nhiễm tại Đại học Hoàng gia London, nhận định số lượng lớn ca nhiễm được xác định ngay khi công bố cho thấy virus đã âm thầm lây lan suốt nhiều tuần. Sự chậm trễ này khiến các biện pháp dập dịch tiêu chuẩn như truy vết người tiếp xúc hoàn toàn bị vô hiệu hóa.
Yếu tố thứ hai đẩy đợt bùng phát này vào tình trạng khẩn cấp là sự xuất hiện của chủng virus Bundibugyo hiếm gặp. Trong số 4 chủng Ebola gây bệnh ở người, Bundibugyo mới chỉ xuất hiện hai lần vào năm 2007 và 2012.
Tiến sĩ Simon Williams từ Đại học Swansea phân tích mức độ nguy hiểm của đợt dịch nằm ở việc vaccine Ervebo hiện hành hoàn toàn vô hiệu hóa trước chủng Bundibugyo, đồng thời y học hiện chưa có liệu pháp điều trị đặc hiệu.
Với đặc tính gây sốt xuất huyết nội ngoại vi và tỷ lệ tử vong lên đến 50%, mầm bệnh này có thể tước đi sinh mạng của bất kỳ ai, không giới hạn ở người già hay nhóm suy giảm miễn dịch.
Nguyên nhân thứ ba, đồng thời là rào cản lớn nhất trong việc dập dịch, đến từ bối cảnh bạo lực tại địa phương. Tại DRC, nơi đang hứng chịu đợt bùng phát Ebola thứ 17 kể từ năm 1976, các cuộc xung đột vũ trang khiến nỗ lực y tế lâm vào bế tắc.
Giáo sư Paul Hunter từ Đại học East Anglia cho hay khi chưa có vaccine, biện pháp kiểm soát duy nhất là cách ly người bệnh tại các trung tâm điều trị. Tuy nhiên, các cơ sở y tế tại đây thường xuyên trở thành mục tiêu tấn công của lực lượng dân quân. Nỗi sợ hãi bạo lực khiến nhiều cá nhân nhiễm bệnh từ chối tiếp cận dịch vụ chăm sóc y tế, chọn trốn tránh trong cộng đồng và vô tình biến thành nguồn lây nhiễm liên tục cho gia đình.
Hậu quả cộng gộp của chuỗi nguyên nhân này là quy mô ổ dịch thực tế đang lớn hơn rất nhiều so với số liệu báo cáo. Bắt nguồn từ tỉnh Ituri ở phía đông DRC, dịch đã tràn sang quốc gia láng giềng Uganda. Hai ca bệnh di chuyển từ DRC sang đã được xác nhận, trong đó một người tử vong ngay tại thủ đô Kampala.
Việc tỷ lệ xét nghiệm dương tính ở mức cao, cộng với sự xâm nhập của virus vào các khu đô thị đông dân, là dấu hiệu cảnh báo toàn khu vực đang đối mặt với một rủi ro y tế thảm khốc nếu không có sự can thiệp kịp thời từ cộng đồng quốc tế, các chuyên gia nhận định.
PHEIC là mức cảnh báo cao nhất do WHO ban bố theo Điều lệ Y tế Quốc tế 2005. Mục đích của quyết định này không phải để gieo rắc sự hoảng loạn mà nhằm kích hoạt một hệ thống phản ứng nhanh trên toàn cầu.
Khi một dịch bệnh được gắn nhãn PHEIC, các quốc gia thành viên buộc phải chia sẻ dữ liệu minh bạch và tuân thủ các hướng dẫn kiểm soát dịch bệnh khắt khe. Lệnh cảnh báo này cũng đóng vai trò như một chiếc chìa khóa pháp lý để giải phóng các nguồn quỹ tài trợ khẩn cấp từ cộng đồng quốc tế.
Thế giới từng chứng kiến quyết định tương tự lần đầu tiên vào năm 2009 với đại dịch cúm A/H1N1. Kể từ đó, mức cảnh báo tối đa tiếp tục được kích hoạt cho dịch Ebola tại Tây Phi năm 2014, bệnh bại liệt, virus Zika năm 2016 và thảm họa Covid-19 năm 2020.
Gần đây nhất, bệnh đậu mùa khỉ (Mpox) cũng bị đưa vào danh sách này khi lây lan bất thường ngoài lục địa châu Phi. Điểm chung của những lần ban bố này là các mầm bệnh đều sở hữu tốc độ lây lan xuyên biên giới khó lường và mang nguy cơ đánh sập hệ thống y tế của nhiều quốc gia cùng lúc.
Hôm qua, Bộ Y tế Việt Nam cũng ra khuyến cáo người dân không hoang mang về dịch Ebola, song người đi về từ khu vực đang có dịch cần tự theo dõi sức khỏe trong 21 ngày.
Ban đầu bệnh nhân chỉ thấy mắt cộm nhẹ như có dị vật. Các triệu chứng nhanh chóng nặng dần với cảm giác xốn, đau nhức, chảy nước mắt liên tục, thị lực giảm và vùng mắt sưng phù.
Khi nhập Bệnh viện Mắt VISI, thị lực mắt trái của bệnh nhân chỉ còn 3/10, trong khi mắt phải vẫn 10/10. Khám cho thấy đồng tử mắt trái giãn 7 mm, mống mắt teo, mất sắc tố và có dấu hiệu viêm sau giác mạc. Kết quả chẩn đoán xác định ngòi ong dài khoảng 2 mm đã xuyên giác mạc và cắm sâu vào tiền phòng mắt.
BS.CK2 Trần Bá Kiền, Chủ tịch Hội đồng chuyên môn cấp cao Tập đoàn Y khoa VISI, cho biết đây là trường hợp hiếm và nguy hiểm do dị vật nằm ở vị trí nhạy cảm, dễ gây biến chứng nặng. Bệnh nhân được phẫu thuật khẩn để lấy toàn bộ ngòi ong, đồng thời bảo tồn thể thủy tinh và các cấu trúc quan trọng trong mắt.
Theo bác sĩ, côn trùng bay vào mắt không chỉ gây tổn thương xuyên thấu mà còn tiềm ẩn nguy cơ từ độc tố. Nọc ong có thể gây viêm nội nhãn, tổn thương giác mạc và mống mắt, thậm chí dẫn đến suy giảm thị lực vĩnh viễn nếu không xử trí kịp thời.
Chuyên gia khuyến cáo khi bị ong hoặc côn trùng bay vào mắt, không nên dụi mắt, nặn ép hay tự lấy dị vật tại nhà vì có thể khiến ngòi đâm sâu hơn hoặc làm vỡ túi nọc. Nếu xuất hiện các dấu hiệu như đau nhức kéo dài, nhìn mờ, chảy nước mắt nhiều hoặc sưng đỏ, cần đến cơ sở chuyên khoa mắt để được thăm khám sớm.
Khai thác bệnh sử anh B. cho biết mấy ngày trước anh vẫn sinh hoạt bình thường, không thấy đau bụng hay mệt gì. Chỉ có điều đi ngoài thấy phân đen hơn bình thường. Ban đầu cũng nghĩ do ăn uống, anh không định đi khám nhưng người nhà thấy lạ nên thúc đi kiểm tra cho chắc.
Tại Bệnh viện đa khoa Việt Mỹ (TP.HCM), sau khi được tiếp nhận và thăm khám ban đầu, anh được chỉ định thực hiện nội soi tiêu hóa. Kết quả nội soi ghi nhận anh đang có một ổ loét mặt trước hành tá tràng đang chảy máu rỉ rả và còn thêm một ổ loét khác tại hang vị. Đồng thời, xét nghiệm còn cho thấy anh bị nhiễm vi khuẩn HP (Helicobacter pylori) - một trong những nguyên nhân phổ biến gây viêm loét dạ dày - tá tràng.
Ngay trong quá trình nội soi, các bác sĩ đã tiến hành can thiệp cầm máu tại vị trí tổn thương. Kết quả xét nghiệm công thức máu cho thấy anh đã có tình trạng mất máu đáng kể, dù hầu như không có biểu hiện triệu chứng rõ ràng. Sau đó, anh được chỉ định nhập viện điều trị và theo dõi sát. Việc xử trí kịp thời đã giúp tình trạng sức khỏe của anh được kiểm soát.
Ngày 9.5, bác sĩ chuyên khoa 2 Trần Vũ Minh Phát, Khoa Nội tổng hợp, Bệnh viện đa khoa Việt Mỹ, cho biết điều đáng lo ngại là có những trường hợp xuất huyết tiêu hóa có thể diễn tiến âm thầm, từ từ. Người bệnh không để ý triệu chứng rõ ràng cho đến khi lượng máu mất đi đã nhiều. Nếu không được phát hiện và xử trí kịp thời, nguy cơ biến chứng nặng hơn là hoàn toàn có thể xảy ra.
"Điều đáng lo ngại là có những trường hợp xuất huyết tiêu hóa có thể diễn tiến âm thầm, từ từ. Người bệnh không để ý triệu chứng rõ ràng cho đến khi lượng máu mất đi đã nhiều. Nếu không được phát hiện và xử trí kịp thời, nguy cơ biến chứng nặng hơn là hoàn toàn có thể xảy ra", bác sĩ Phát chia sẻ.
TS Lê Thị Hương Giang, Trưởng Khoa Tiết chế Dinh dưỡng, Bệnh viện 19-8 (Bộ Công an), cho biết sầu riêng chứa nhiều vitamin như vitamin C, axit folic, thiamin, riboflavin, niacin, vitamin B6 và vitamin A. Sầu riêng còn giàu kali, có lợi cho huyết áp ở người khỏe mạnh, cùng các chất chống oxy hóa và tryptophan giúp cơ thể thư giãn nhẹ.
Tuy nhiên, sầu riêng không phải "hoa quả ăn nhẹ", mà giống một món tráng miệng giàu năng lượng. Dù không thuộc nhóm quá ngọt, nhưng cứ 100g sầu riêng cung cấp khoảng 147 kcal, cao gấp 2–3 lần nhiều loại trái cây phổ biến.
Một múi sầu riêng (~80–100g) cung cấp khoảng 20–25g carbohydrate, gần tương đương một bát cơm nhỏ. Một quả sầu riêng có thể cung cấp trên 1.000-1.500kcal. Nếu bạn ăn một múi, cơ thể còn có thể kiểm soát. Nhưng khi bạn ăn 2-3 múi, đặc biệt là sau bữa cơm, lượng đường sẽ bị 'cộng dồn', dễ gây tăng đường huyết rõ rệt.
"Điều này khiến sầu riêng trở thành loại quả 2 trong 1, vừa nhiều đường, vừa có chất béo nên năng lượng rất cao", tiến sĩ nói. Khi ăn vào, lượng đường đi vào máu nhanh và nhiều.
Theo tiến sĩ, ăn đúng cách, sầu riêng có thể mang lại lợi ích ngược lại, nếu lạm dụng, có thể trở thành gánh nặng cho sức khỏe. 4 nhóm người cần đặc biệt thận trọng với loại quả này, gồm người mắc đái tháo đường, người thừa cân, béo phì, người bị gan nhiễm mỡ, mỡ máu cao, người mắc bệnh thận (sầu riêng giàu kali).
Người khỏe mạnh chỉ nên ăn sầu riêng khoảng 1-2 múi mỗi lần (100-150g), tối đa 2-3 lần mỗi tuần. Không nên ăn loại quả này khi đói, vào buổi tối muộn và tránh dùng cùng rượu bia hoặc các thực phẩm nhiều đường khác.