Tại Việt Nam, trước khi vắc-xin viêm não Nhật Bản được triển khai rộng rãi, mỗi năm ghi nhận từ 2.000 đến 3.000 ca mắc viêm não Nhật Bản. Năm 1985, số ca bệnh từng lên tới gần 5.000 trường hợp. Đến năm 1995, viêm não Nhật Bản chiếm tới 61% các ca viêm não do virus.
Nhờ chương trình tiêm chủng mở rộng, số ca mắc đã giảm mạnh xuống còn khoảng 100-200 trường hợp mỗi năm. Tuy nhiên, ngành y tế vẫn ghi nhận các ca bệnh ở những người không tiêm chủng, tiêm không đủ liều hoặc bỏ quên mũi tiêm nhắc.
Phân tích dịch tễ cho thấy một số trường hợp mắc bệnh xảy ra ở những người từng được tiêm chủng nhưng miễn dịch suy giảm theo thời gian hoặc chưa hoàn thành lịch tiêm nhắc theo khuyến cáo.
Theo chương trình tiêm chủng mở rộng, trẻ cần tiêm 3 mũi cơ bản gồm mũi đầu tiên lúc 1 tuổi, mũi thứ hai sau 1-2 tuần và mũi thứ ba sau mũi thứ hai một năm. Sau đó, cần tiêm nhắc lại mỗi 3-5 năm cho đến khi đủ 15 tuổi để duy trì miễn dịch bảo vệ.
Các chuyên gia nhấn mạnh, không ít phụ huynh thường nhớ lịch tiêm cơ bản nhưng lại quên các mũi nhắc. Đây là khoảng trống miễn dịch khiến trẻ vẫn có nguy cơ mắc bệnh dù đã từng được tiêm chủng.
Nói thêm về vắc-xin viêm não Nhật Bản, theo BS.Nguyễn Tuấn Hải – Hệ thống tiêm chủng Safpo/Potec, vắc-xin là biện pháp hiệu quả nhất để phòng ngừa viêm não Nhật Bản. Việc tiêm chủng đầy đủ giúp cơ thể tạo miễn dịch chống lại virus, từ đó ngăn ngừa nguy cơ mắc bệnh hoặc giảm đáng kể khả năng diễn tiến nặng và tử vong.
Nhiều phụ huynh cho rằng, trẻ đã được bảo vệ suốt đời sau khi hoàn thành 3 mũi vắc-xin trong chương trình tiêm chủng mở rộng. Tuy nhiên, các nghiên cứu cho thấy lượng kháng thể phòng bệnh có thể suy giảm theo thời gian, khiến trẻ lớn và cả người trưởng thành vẫn có nguy cơ mắc viêm não Nhật Bản.
Để duy trì khả năng bảo vệ bền vững, WHO và Hội Y học Dự phòng Việt Nam khuyến cáo người dân nên tiêm nhắc bằng vắc-xin thế hệ mới sau khi hoàn thành phác đồ 3 mũi cơ bản trong chương trình tiêm chủng mở rộng.
Mũi tiêm nhắc này được xem như “chìa khóa” kích hoạt lại hệ miễn dịch, giúp cơ thể tạo ra lượng kháng thể cao và bền vững hơn trước sự tấn công của virus. Đối tượng được khuyến cáo tiêm nhắc bao gồm trẻ lớn và người trưởng thành chưa được củng cố miễn dịch đầy đủ.
Trong bối cảnh viêm não Nhật Bản vẫn chưa có thuốc điều trị đặc hiệu và có thể để lại di chứng thần kinh suốt đời, việc tiêm chủng đầy đủ và tiêm nhắc đúng lịch không chỉ bảo vệ mỗi cá nhân mà còn góp phần xây dựng lá chắn miễn dịch cho cộng đồng.
Bên cạnh tiêm chủng, người dân cần chủ động phòng chống muỗi đốt bằng cách ngủ màn, vệ sinh môi trường, loại bỏ nơi sinh sản của muỗi và bảo vệ trẻ em trong mùa cao điểm từ tháng 5 đến tháng 9 hằng năm.
Điều khiến viêm não Nhật Bản trở thành nỗi lo của ngành y tế là bệnh thường khởi phát với các dấu hiệu khá giống cảm cúm hoặc sốt virus thông thường như sốt cao, đau đầu, buồn nôn, nôn, mệt mỏi.
Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, virus có thể tấn công trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương, gây viêm não, phù não, co giật, rối loạn ý thức, hôn mê và suy đa cơ quan.
Các chuyên gia cho biết tỉ lệ tử vong do viêm não Nhật Bản có thể lên tới 20-30%. Ngay cả trong số những người may mắn sống sót, khoảng 30-50% phải gánh chịu các di chứng thần kinh và tâm thần kéo dài như liệt vận động, co cứng cơ, động kinh, giảm trí nhớ, rối loạn ngôn ngữ, chậm phát triển trí tuệ hoặc suy giảm khả năng học tập và lao động.
Nhiều trường hợp phải sống chung với di chứng suốt đời, ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống của người bệnh và gia đình.
Đáng lo ngại hơn, đến nay viêm não Nhật Bản vẫn chưa có thuốc điều trị đặc hiệu. Các biện pháp điều trị hiện nay chủ yếu là hồi sức tích cực, kiểm soát triệu chứng và hỗ trợ chức năng sống.
Chính vì vậy, phát hiện sớm chỉ giúp tăng cơ hội cứu sống người bệnh, còn biện pháp hiệu quả nhất để phòng bệnh vẫn là tiêm chủng.
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ước tính có khoảng 3 tỷ người đang sinh sống trong vùng nguy cơ tại 24 quốc gia châu Á, trong đó khoảng 700 triệu là trẻ em dưới 15 tuổi.
Đáng lo ngại hơn, khoảng một nửa số bệnh nhân sống sót phải mang các di chứng thần kinh kéo dài như động kinh, rối loạn vận động, suy giảm trí nhớ, giảm khả năng học tập, rối loạn hành vi hoặc mất khả năng lao động.
Theo Tân Dân Vãn Báo, Xiaobai bắt đầu nhặt ve chai ở Quảng Châu cách đây khoảng 7 năm. Anh Zhang, chủ nhân của Xiaobai, cho biết trong một lần chú chó ngậm chiếc chai nhựa rỗng trên phố, một người vô gia cư đã dùng miếng thịt kho để đổi lấy chiếc chai. Từ đó, Xiaobai nghĩ nhặt chai có thể đổi lấy thức ăn nên ngày nào cũng ra đường kiếm ăn.
Mỗi ngày, Xiaobai ra đường tìm vỏ chai ba lần vào sáng, trưa và tối. Mỗi chuyến đi kéo dài 20-30 phút. Hễ phát hiện vỏ chai, con vật lập tức chạy đến gặm. Với chai đọng nước, chú chó dùng hai chân trước giữ thân, dùng răng vặn nắp đổ sạch nước, cắn bẹp rồi mang về.
Anh Zhang từng cấm Xiaobai đi nhặt chai, nhưng con vật bỏ ăn. "Gia đình làm kinh doanh, không thiếu thốn hay để nó đói khát, nhưng nhặt chai là sở thích của Xiaobai nên tôi để nó làm", anh Zhang nói.
Thời gian đầu, số vỏ chai nhặt được mang lại khoảng 20 tệ (gần 3 USD) mỗi ngày. Sau 5 năm, Xiaobai tích lũy được 10.000 tệ (khoảng 1.400 USD). Hai năm nay, nhiều người dân địa phương bắt đầu gom sẵn vỏ chai chờ Xiaobai ghé qua. Thu nhập từ bán phế liệu hiện đạt hơn 1.000 tệ (khoảng 138 USD) mỗi tháng. Riêng 5 ngày nghỉ lễ đầu tháng 5, chú chó kiếm được 216 tệ (khoảng 30 USD).
Tuy nhiên, nguồn thu lớn nhất đến từ mạng xã hội. Kênh "Gou Xiaobai" thu hút hơn 270.000 người theo dõi và 6,27 triệu lượt thích. Theo thống kê của anh Zhang, chú chó đã mang về gần 100.000 tệ (khoảng 14.000 USD) doanh thu.
Anh Zhang lập một tài khoản riêng cho Xiaobai. Trong đó, anh trích 30% lo chi phí sinh hoạt cho con vật, 30% làm quỹ dự phòng, 40% quyên góp cho các tổ chức cứu hộ động vật cũng như mua thức ăn cho mèo hoang quanh khu vực sinh sống.
Một bé trai 3 tuổi ở Indonesia được chẩn đoán mắc bệnh giun đũa sau khi nôn ra giun trong thời gian nằm viện tại Jember, Indonesia.
Theo bài viết được công bố trên Journal of Medical Case Reports, cậu bé bị tiêu chảy và sốt một tuần trước khi nhập viện tại Bệnh viện Đa khoa Soebandi.
Tại cơ sở chăm sóc sức khỏe ban đầu, cậu bé được chẩn đoán mắc bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu nhưng bắt đầu cảm thấy khó chịu ở bụng và đầy hơi một ngày sau đó, khiến cha mẹ phải đưa đến khoa cấp cứu của bệnh viện.
Ngày đầu tiên nhập viện, cậu bé bắt đầu nôn ra giun, khiến các bác sĩ nghĩ đến chẩn đoán bệnh giun đũa, một bệnh nhiễm trùng ký sinh trùng do giun đũa Ascaris lumbricoides gây ra.
Kết quả chụp X-quang bụng cho thấy có tình trạng tích tụ khí dư thừa trong đường tiêu hóa, có thể là do tắc nghẽn ở ruột.
Sau khi phẫu thuật vùng bụng, các bác sĩ phát hiện có 3 vị trí tắc ruột từ giữa đến cuối ruột non. Sau đó, họ quyết định lôi phần cuối cùng của ruột non ra và dùng tay đẩy những con giun ra khỏi đó, lấy ra ba bát ký sinh trùng.
Phân tích ký sinh trùng đã xác nhận rằng loài giun này là Ascaris lumbricoides.
Cậu bé được điều trị bằng dịch truyền tĩnh mạch, thuốc kháng sinh và thuốc diệt ký sinh trùng trước khi xuất viện 7 ngày sau ca phẫu thuật.
Theo nghiên cứu, việc nhiễm giun xảy ra khi con người vô tình ăn phải trứng giun Ascaris lumbricoides thông qua tiếp xúc với đất có lẫn chất thải người hoặc của động vật hoặc do ăn phải thức ăn và đồ uống bị ô nhiễm. Người ta tin rằng trường hợp của cậu bé cũng không phải ngoại lệ.
Theo tìm hiểu, cậu bé trước đây sống ở Bali, nơi cậu chơi đùa với bạn bè dưới sông gần như mỗi ngày mà không đi giày dép. Sau khi chuyển đến Jember, cậu bé theo ông bà đi nhặt rác. Ngoài ra, mẹ cậu bé thường tự tay đút thức ăn cho cậu và cậu bé thường xuyên uống nước không đun sôi. Có thể điều này đã dẫn tới sự việc đáng tiếc như trên.
Giữa những con phố sầm uất của Thượng Hải (Trung Quốc), hình ảnh một người đàn ông 70 tuổi lặng lẽ lục tìm từng thùng rác để nhặt ve chai khiến nhiều người không khỏi xót xa. Ít ai ngờ rằng, phía sau dáng vẻ khắc khổ ấy lại là một quá khứ từng vàng son rực rỡ.
Ông Chen nhân vật trong câu chuyện được biết đến là cháu trai của Chen Qubing, một nhà thơ hiện đại nổi tiếng của Trung Quốc. Gia đình ông từng có truyền thống đáng nể, thậm chí trong giai đoạn lịch sử trước đây còn sẵn sàng bán cả một con phố ở Tô Châu để ủng hộ sự nghiệp cách mạng.
Thừa hưởng nền tảng gia đình và kỳ vọng lớn lao, ông Chen từ nhỏ đã nuôi nhiều hoài bão. Khi trưởng thành, ông kết hôn, có công việc ổn định và từng bước xây dựng cuộc sống đáng mơ ước.
Bước ngoặt đến vào năm 1990, khi ông trở thành chủ một dự án kinh doanh lớn và chỉ trong 25 ngày đã thu về 400.000 Nhân dân tệ (khoảng 1,5 tỷ đồng). Ở thời điểm đó, đây là khoản tiền khổng lồ, đưa ông bước vào hàng ngũ những người giàu có, đủ khả năng sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Ít ai ngờ rằng, người đàn ông ấy từng có một quá khứ giàu sang và từng được xem là ông chủ thành đạt trong giới kinh doanh. Mọi thứ thay đổi chỉ sau một quyết định bước ngoặt trong cuộc đời.
Sinh ra tại Thượng Hải, ông Chen kết hôn năm 25 tuổi và nhờ sự hỗ trợ của gia đình đã sớm có công việc ổn định. Sau một thập kỷ, cuộc sống của ông được xem là đủ đầy, yên ấm.
Đến năm 1993, ông bắt đầu bước vào con đường kinh doanh riêng và nhanh chóng gặt hái thành công lớn: Chỉ trong 25 ngày, ông đã thu về 400.000 Nhân dân tệ con số rất lớn vào thời điểm đó. Từ đây, ông thành lập công ty xây dựng và liên tiếp sở hữu 2 căn nhà tại Thượng Hải.
Xuất phát từ mong muốn cho con trai có môi trường giáo dục tốt hơn, đầu năm 2002 ông Chen quyết định bán 2 căn nhà ở quê để đưa cả gia đình sang Mỹ định cư.
Ông cho biết gia đình mình có truyền thống lâu đời, thậm chí có liên hệ với một dòng họ trí thức nổi tiếng. Ảnh hưởng từ gia đình khiến ông luôn mang trong mình kỳ vọng lớn về tương lai con cái.
Để thực hiện giấc mơ "đổi đời" cho con, ông chấp nhận từ bỏ toàn bộ giấy tờ tại Trung Quốc đồng nghĩa với việc mất quyền lợi công dân, mang theo toàn bộ tài sản sang Mỹ bắt đầu lại từ đầu.
Tuy nhiên, cuộc sống tại Mỹ không như ông kỳ vọng. Suốt hơn 10 năm, ông không thể hòa nhập, cảm thấy lạc lõng và không tìm được chỗ đứng.
Đến năm 2012, khi 58 tuổi, ông quyết định trở về Trung Quốc một mình mà không thông báo với gia đình. Thế nhưng, do đã hủy toàn bộ giấy tờ khi xuất cảnh, ông rơi vào tình trạng không có hộ khẩu, không được công nhận cư trú hợp pháp.
Không còn tiền bạc, không giấy tờ, ông Chen buộc phải sống lang thang. Ông kiếm sống bằng nghề nhặt rác, bán phế liệu; những ngày may mắn có thể kiếm được khoảng 20 Nhân dân tệ (khoảng 70.000 đồng), còn không chỉ đủ mua vài chiếc bánh bao.
Mùa hè, ông ngủ tạm trong công viên, còn mùa đông thì trú ẩn ở các nhà ga để tránh rét.
Hiện nay, ông Chen đã ngoài 70 tuổi, cơ thể suy kiệt, dáng vẻ tiều tụy. Dù vậy, ông vẫn không tìm kiếm sự giúp đỡ từ gia đình đang sống ở Mỹ.
Ông cho biết ông và vợ đã ly hôn từ lâu. Con trai ông hiện đã lập gia đình, làm việc và sinh sống tại Mỹ nhưng nhiều năm không còn liên lạc. Ông cũng không chủ động tìm lại con.
Điều ông mong muốn nhất lúc này không phải tiền bạc, mà là được khôi phục hộ khẩu để có thể sống hợp pháp tại quê nhà. Tuy nhiên, nhiều nỗ lực của ông đều không thành do vướng các thủ tục pháp lý.
Câu chuyện về ông Chen trở thành một lát cắt buồn về những lựa chọn lớn trong đời, nơi ranh giới giữa thành công và bi kịch đôi khi chỉ cách nhau bởi một quyết định tưởng như đúng đắn.