Hồ sơ vụ án và diễn biến tại phiên tòa cho thấy, người chồng là bác sĩ nha khoa, còn bà Ngọc Anh là kỹ sư máy tính. Hai người tổ chức đám cưới vào tháng 10/2001 sau nhiều năm quen biết, tìm hiểu.
Tháng 3/2015, sau 14 năm chung sống, người chồng nộp đơn xin ly hôn tại TAND quận Bình Thạnh (nay là TAND Khu vực 5) với lý do hôn nhân không hạnh phúc, mục đích hôn nhân không đạt được.
Trong các bản khai sau đó, người chồng cho rằng mâu thuẫn phát sinh từ cuối năm 2014 khi ông có quan hệ với người phụ nữ khác, vợ chồng không thể hàn gắn nên đã ly thân. Trong khi đó, bà Ngọc Anh nói vẫn còn tình cảm và mong muốn đoàn tụ. Trường hợp buộc phải ly hôn, bà đề nghị tòa giải quyết luôn việc phân chia tài sản chung.
Hòa giải không thành, người chồng giữ nguyên yêu cầu ly hôn. Đến năm 2016, bà Ngọc Anh có yêu cầu phản tố, đề nghị chia tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân nhưng cho biết chưa thu thập đủ tài liệu liên quan.
Sau nhiều năm xác minh, thu thập chứng cứ, đến năm 2024, người chồng bất ngờ thay đổi yêu cầu khởi kiện, từ ly hôn sang đề nghị hủy hôn nhân trái pháp luật.
Vị bác sĩ cho rằng giấy chứng nhận kết hôn có nhiều dấu hiệu bất thường như vợ chồng ký nhầm vị trí, ký trước khi hoàn tất thông tin giấy tờ tùy thân và chữ ký trong sổ hộ tịch không phải của ông. Theo trình bày, việc ký giấy diễn ra tại nhà do phía gia đình vợ mang về.
Người chồng cũng cho biết sau khi nghi ngờ quan hệ huyết thống với con gái, ông nhiều lần giám định ADN và kết quả xác định ông không phải cha ruột. Từ đó, ông cho rằng mình đã sống trong “cuộc hôn nhân ngoài mong muốn” suốt nhiều năm.
Phía bà Ngọc Anh không đồng ý với yêu cầu hủy hôn nhân. Bà cho rằng quan hệ vợ chồng được xác lập hợp pháp, hoàn toàn tự nguyện và không có chuyện lừa dối.
Theo bà, hai người quen nhau từ năm 1996 khi còn là sinh viên nghèo tại TPHCM và duy trì tình cảm trong nhiều năm dù gia đình hai bên không ủng hộ vì khác biệt quan điểm, hoàn cảnh. Họ từng nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Bà thừa nhận trong thời gian chia tay từng xảy ra “sự việc ngoài ý muốn”, song khẳng định người chồng biết rõ việc không cùng huyết thống với con gái nhưng vẫn chấp nhận và đồng ý để cháu mang họ mình.
Hai người sau đó tổ chức lễ cưới tại Bảo Lộc (Lâm Đồng) và TPHCM với sự chứng kiến của gia đình, bạn bè hai bên. Theo bà, việc đăng ký kết hôn muộn là để người chồng có thêm thời gian cân nhắc trước khi quyết định gắn bó lâu dài. Bà khẳng định toàn bộ thủ tục đăng ký kết hôn được thực hiện đúng quy định, có cán bộ tư pháp hướng dẫn.
Bà Ngọc Anh cho biết, thời gian đầu hôn nhân khá hạnh phúc, hai người cùng gây dựng hệ thống nha khoa thẩm mỹ. Tuy nhiên, từ khoảng năm 2010, khi điều kiện kinh tế khá giả hơn thì mâu thuẫn bắt đầu phát sinh.
Theo bà, trong nhiều biên bản làm việc tại tòa từ năm 2015 đến 2024, người chồng đều xác nhận hôn nhân là tự nguyện và vẫn sử dụng giấy chứng nhận kết hôn trong các giao dịch dân sự, gồm cả mua bán nhà đất đứng tên hai vợ chồng.
Bà cho rằng chỉ đến khi bà yêu cầu chia toàn bộ tài sản và đề nghị tòa thu thập chứng cứ liên quan đến 4 người con ngoài giá thú của chồng với người phụ nữ khác thì ông mới chuyển sang yêu cầu hủy hôn nhân trái pháp luật.
Tại phiên tòa, người chồng giữ nguyên quan điểm đề nghị hủy hôn nhân và không đồng ý chia tài sản chung vì cho rằng quan hệ hôn nhân không hợp pháp. Tuy nhiên, ông đồng ý chia cho vợ 20% giá trị tài sản và muốn sớm kết thúc vụ việc.
Ngược lại, bà Ngọc Anh yêu cầu được ly hôn và chia khối tài sản trị giá hơn 1.294 tỷ đồng, trong đó phần bà đề nghị được nhận hơn 674 tỷ đồng.
Theo phía bà Ngọc Anh, tài sản tranh chấp gồm nhiều bất động sản tại TPHCM và các tỉnh, hàng chục tỷ đồng tiền gửi ngân hàng cùng tiền lãi phát sinh từ năm 2014 đến nay, giá trị doanh nghiệp sở hữu chuỗi nha khoa thẩm mỹ và nhiều tài sản khác mới được truy vết, bổ sung chứng cứ tại tòa.
Sau phần tranh luận, HĐXX thông báo sẽ tuyên án vào ngày 15/5 sau khi đại diện VKS phát biểu quan điểm giải quyết vụ án.
Tin Gốc: Dân Trí