Ngày 5/5, TAND Tối cao tại Tp.HCM mở phiên toà xét xử phúc thẩm đối với 56 bị cáo liên quan trong vụ án Giả mạo công tác, Đưa hối lộ, xảy ra tại Công ty TNHH Khoa học TSL (Công ty TSL), Công ty cổ phần Khoa học Công nghệ Avatek (Công ty Avatek) và các tổ chức, cá nhân liên quan.
Đây là vụ án thuộc diện Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực theo dõi, chỉ đạo.
Bản án sơ thẩm của TAND Tp.HCM xác định, nhằm nâng cao lợi nhuận, Đoàn Hữu Lượng (SN 1972, cựu Chủ tịch HĐTV, cựu Giám đốc, người đại diện theo pháp luật Công ty TNHH Khoa học TSL) đã bàn bạc, thống nhất với Hồ Thị Thanh Phương (SN 1981, cựu Giám đốc điều hành Công ty TNHH Khoa học TSL, cựu Giám đốc Công ty CP Khoa học Công nghệ Avatek) về chủ trương làm phiếu kết quả thử nghiệm giả cho các khách hàng để làm hồ sơ công bố/tự công bố sản phẩm.
Trong khoảng thời gian từ năm 2020 đến tháng 4/2025, Công ty TSL do Đoàn Hữu Lượng điều hành, đã phát hành 118.046 phiếu kết quả thử nghiệm giả cho 12.995 doanh nghiệp, cá nhân, thu lợi bất chính số tiền hơn 117 tỷ đồng.
Từ tháng 3/2023 đến tháng 4/2025, bị cáo Phương mở Công ty Avatek và tách ra “làm ăn” riêng.
Phương đã chỉ đạo đồng phạm phát hành 102.591 phiếu kết quả thử nghiệm giả cho 11.556 doanh nghiệp, cá nhân, thu lợi bất chính số tiền trên 83,7 tỷ đồng.
Để được cấp phép chỉ định kiểm nghiệm và tạo điều kiện thuận lợi cho hoạt động của 2 công ty, Đoàn Hữu Lượng, Hồ Thị Thanh Phương và Nguyễn Hà Linh (vợ bị cáo Nguyễn Nam Khánh) đã đưa cho ông Nguyễn Nam Khánh (cựu thư ký Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ) 3,38 tỷ đồng nhằm mục đích hối lộ các cá nhân có thẩm quyền.
Nhận số tiền trên, Khánh chỉ dùng 920 triệu đồng để chi bồi dưỡng, quà cáp vào các dịp lễ, Tết cho những người có liên quan; còn 2,46 tỷ đồng còn lại bị cáo bị cáo buộc đã lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi cá nhân.
Từ những phiếu kết quả thử nghiệm do Lượng và Phương chỉ đạo làm giả, các cá nhân, doanh nghiệp đã sử dụng những phiếu này để hoàn thiện công bố sản phẩm hoặc hoàn thiện hồ sơ chứng nhận VIETGAP, hữu cơ và HACCP tại các cơ quan có thẩm quyền.
Đáng chú ý, Công ty Avatek cũng là đơn vị đã kiểm nghiệm sản phẩm sữa Hiup trong vụ án sản xuất hàng giả là thực phẩm tại Công ty Z Holding, từng gây xôn xao dư luận.
Ngoài ra, Công ty Avatek cũng chính là là đơn vị kiểm nghiệm sản phẩm kẹo Kera trong vụ án liên quan đến Hằng Du mục, Quang Linh Vlogs, hoa hậu Thùy Tiên và các cá nhân có liên quan.
Với hành vi nêu trên, bản án sơ thẩm nêu rõ, đủ căn cứ xác định các bị cáo Đoàn Hữu Lượng; Hồ Thị Thanh Phương; Nguyễn Hà Linh phạm tội Giả mạo trong công tác và tội Đưa hối lộ.
Ngoài ra, bị cáo Nguyễn Nam Khánh đã có hành vi Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ quyền hạn để trục lợi. Bên cạnh đó, 96 bị cáo còn lại là đồng phạm của Lượng, Phương cũng có hành vi giả mạo trong công tác.
Hành vi của các bị cáo theo bản án sơ thẩm là nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm nghiêm trọng đến an toàn thực phẩm, trực tiếp đe dọa sức khỏe, tính mạng người tiêu dùng nên cần có mức án nghiêm khắc, đủ tác dụng giáo dục riêng với từng bị cáo, và răn đe, phòng ngừa chung đối với xã hội.
Từ đó, HĐXX quyết định tuyên phạt bị cáo Đoàn Hữu Lượng (Chủ tịch HĐTV Công ty TSL) 18 năm tù về tội Giả mạo trong công tác, 7 năm tù về tội Đưa hối lộ. Tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo Lượng phải chấp hành là 25 năm tù.
Tuyên phạt bị cáo Hồ Thị Thanh Phương (cựu Giám đốc Công ty TSL, Giám đốc Công ty Avatek) mức án 18 năm tù về tội Giả mạo trong công tác, 7 năm tù về tội Đưa hối lộ. Tổng hợp hình phạt chung buộc bị cáo phải chấp hành là 27 năm tù.
Bị cáo Nguyễn Hà Linh ( SN 1988, nguyên phó giám đốc Công ty TSL- chi nhánh Hà Nội, Giám đốc Công ty cổ phần khoa học công nghệ Avatek) 3 năm 6 tháng tù cho 2 tội Giả mạo trong công tác và Đưa hối lộ.
Tuyên phạt các bị cáo Nguyễn Hữu Truyền (SN 1986, nguyên Phó giám đốc phụ trách kỹ thuật) 17 năm tù; Huỳnh Tấn Cường (SN 1992, Nguyên Giám đốc) mức án 13 năm tù cùng về tội Giả mạo trong công tác.
Bị cáo Nguyễn Nam Khánh (SN1983- cựu cán bộ Vụ Nông Nghiệp tại Văn phòng Chính phủ) bị tuyên phạt 3 năm tù về tội Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi.
Các bị cáo còn lại bị tuyên phạt từ 2 năm tù nhưng hưởng án treo, đến16 năm tù về tội Giả mạo trong công tác.
Sau bản án, có 56/100 bị cáo có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, trong đó có Đoàn Hữu Lượng và Nguyễn Hữu Truyền (cựu Phó giám đốc kỹ thuật Công ty TSL, Phó giám đốc điều hành Công ty Avatek). Do đó, phiên tòa phúc thẩm sẽ xem xét kháng cáo của 56 bị cáo này.
Phòng Cảnh sát hình sự (Công an Đà Nẵng) vừa khởi tố, bắt tạm giam Hồng Thiên An (29 tuổi, trú xã Đồng Dương, Đà Nẵng) để điều tra về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Trước đó, công an tiếp nhận trình báo của ông Đ.M.C. (52 tuổi, trú Hà Nội) về việc bị một đối tượng sử dụng tài khoản Facebook giả mạo để làm quen, tạo dựng quan hệ tình cảm rồi lừa đảo chiếm đoạt số tiền hơn 1,5 tỉ đồng.
Lãnh đạo Phòng Cảnh sát hình sự đã chỉ đạo các tổ công tác khẩn trương xác minh, truy xét.
Sau thời gian ngắn vào cuộc, cảnh sát hình sự đã xác định Hồng Thiên An chính là nghi phạm gây án và nhanh chóng bắt giữ, đưa về trụ sở làm việc.
Tại cơ quan công an, người này khai đã lên các hội nhóm mua bán tài khoản Facebook trên mạng xã hội để mua một tài khoản Facebook tên "Linh Đan".
Sau đó, người này sử dụng hình ảnh của một cô gái khác, xây dựng hồ sơ cá nhân giả với thông tin là Phạm Linh Đan (29 tuổi, sinh viên Trường đại học Sư phạm Đà Nẵng) nhằm tìm kiếm người quen biết để thực hiện hành vi lừa đảo.
Khoảng giữa tháng 8-2018, ông C. kết bạn với tài khoản Facebook "Linh Đan".
Trong quá trình trò chuyện, An liên tục đưa ra các thông tin giả mạo, gửi hình ảnh, thư tay và tạo dựng hoàn cảnh cá nhân nhằm tạo lòng tin, khiến ông C. tin rằng mình đang quen biết và có quan hệ tình cảm với một nữ sinh viên.
Từ tháng 8-2018 đến tháng 2-2022, An nhiều lần đưa ra các lý do như cần vốn mở cửa hàng kinh doanh, đầu tư làm ăn và vay mượn tiền của ông C..
Tin tưởng người quen trên mạng, ông C. đã 3 lần chuyển tiền cho "nữ sinh viên" với tổng số tiền hơn 1,5 tỉ đồng. Toàn bộ số tiền chiếm đoạt được, An sử dụng vào mục đích tiêu dùng cá nhân.
Trong một khoảng thời gian ngắn vào tối 12/7/2014, Conrad Roy đã quyết định rằng mình chưa sẵn sàng chết.
Chàng trai 18 tuổi bước ra khỏi chiếc xe bán tải đang dần ngập khí carbon monoxide (CO) và hít thở không khí trong lành của thị trấn ven biển nhỏ Fairhaven, bang Massachusetts.
Tuy nhiên, Roy đã quay trở lại chiếc xe chứa đầy khí độc sau khi cô bạn Michelle Carter, 17 tuổi, nhắn tin bảo "quay lại xe". Khí CO sau đó đã khiến Roy tử vong.
Ban đầu, cảnh sát nhận định cái chết là tự tử, vì Roy để lại thư tuyệt mệnh và từng nhiều lần nói với người thân, bạn bè về những khó khăn tâm lý, sự tuyệt vọng và ý nghĩ kết thúc cuộc đời.
Những tin nhắn lạnh gáy
Khi kiểm tra điện thoại của Roy, cảnh sát phát hiện hàng loạt tin nhắn và cuộc gọi với Carter.
Carter và Roy quen nhau vào năm 2012 trong một kỳ nghỉ tại bang Florida. Cả hai sống cách nhau khoảng 80 km tại bang Massachusetts, duy trì mối quan hệ thân thiết chủ yếu qua điện thoại và tin nhắn.
Theo tài liệu tòa án, cả hai đều gặp vấn đề về sức khỏe tâm thần. Roy phải vật lộn với chứng trầm cảm, từng nhiều lần tự tử không thành. Ban đầu, Carter cố khuyên can Roy và khẩn cầu bạn tìm kiếm sự giúp đỡ tại một bệnh viện tâm thần, nơi cô từng điều trị chứng rối loạn ăn uống.
Khi Roy nhắc đến việc tự tử vào tháng 10/2012, Carter khuyên bạn từ bỏ ý định. "Cậu còn rất nhiều điều đáng để sống", cô nhắn tin.
Tuy nhiên, nỗi tuyệt vọng của Roy vẫn dai dẳng, và giọng điệu của Carter cũng dần thay đổi. Đến hè 2014, hai người thường xuyên trao đổi về kế hoạch tự tử bằng khí CO. Khi Roy bày tỏ lo ngại rằng việc này sẽ khiến gia đình đau buồn, Carter phản bác: "Có một thời điểm mà không còn bất kỳ ai có thể cứu được cậu, ngay cả chính cậu. Và cậu đã đến thời điểm đó". Cô thúc giục Roy đừng trì hoãn nữa.
Khoảng giờ ăn tối ngày 12/7/2014, Roy lái xe bán tải đến một bãi đậu xe vắng vẻ và bật máy phát điện chạy bằng xăng, khiến khí CO rò rỉ vào cabin. Carter gửi cho Roy những tin nhắn như "Cậu chỉ cần bật máy lên là sẽ được tự do và hạnh phúc".
Tối hôm đó, Roy và Carter có hai cuộc điện thoại dài.
Theo tin nhắn gửi cho một người bạn vào tháng 9/2014, Carter kể khi đang gọi điện, nạn nhân bước ra khỏi xe vì khí CO bắt đầu phát huy tác dụng và thấy sợ. "Mình đã bảo cậu ấy quay trở lại xe", Carter viết, giải thích rằng nếu lần này không làm thì hôm sau cậu ấy cũng sẽ thử lại.
Năm 2015, Carter bị bắt và bị truy tố về tội vô ý giết người. Đây là cáo buộc gây tranh cãi bởi Carter không trực tiếp có mặt tại hiện trường, không cung cấp phương tiện gây chết người và không có tác động trực tiếp nào dẫn đến cái chết của Roy. Toàn bộ cáo buộc dựa trên các cuộc trò chuyện điện thoại và hành động của cô trước thời điểm Roy qua đời.
Tranh cãi dữ dội về bản án giết người
Trong phiên xét xử tại Tòa án Vị thành niên hạt Bristol, luật sư bào chữa của Carter lập luận rằng Roy đã quyết tâm tự kết liễu cuộc đời và cái chết này là một vụ tự tử, không phải giết người.
Theo lời khai trong phiên tòa, Carter đã nhắn tin cho một bạn cùng lớp hai tháng sau cái chết của Roy: "Mình đáng lẽ có thể ngăn cậu ấy lại". Công tố viên cho rằng những tin nhắn này cho thấy Carter có nhận thức về hậu quả từ hành động của mình.
Trọng tâm của vụ án không nằm ở việc ai đã trực tiếp gây ra cái chết về mặt thể chất, mà là liệu hành động và lời nói của Carter có đủ để tạo thành trách nhiệm hình sự hay không.
Ngày 16/6/2017, thẩm phán kết luận Carter phạm tội vô ý giết người và tập trung vào lời chỉ dẫn của cô với Roy: "Quay trở lại xe".
Thẩm phán cho rằng dù Carter không có mặt tại hiện trường, "sự hiện diện ảo" của cô qua điện thoại đã lấn át ý chí của Roy. Theo ông, nếu không có những lời thúc ép, gây áp lực và chỉ dẫn từ bị cáo, Roy sẽ không quay trở lại chiếc xe để rồi tử vong vì khí độc.
Sau khi bị kết tội, Carter bị tuyên án 2 năm 6 tháng tù. Trong đó, 15 tháng phải chấp hành trong trại giam, phần còn lại được đình chỉ kèm thời gian quản chế.
Bản án đã làm dấy lên cuộc tranh luận gay gắt trong giới pháp lý về quyền tự do ngôn luận theo Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Mỹ, khi hàng nghìn tin nhắn giữa hai thiếu niên được công bố rộng rãi.
Liên đoàn Tự do Dân sự Mỹ (ACLU) tại bang Massachusetts phản đối phán quyết, cho rằng quyết định của tòa án đã vi phạm quyền tự do ngôn luận và có thể tạo ra tác động làm hạn chế những cuộc thảo luận về cái chết, chăm sóc cuối đời hoặc di nguyện của một người.
Laurie Levenson, cựu công tố viên liên bang kiêm giáo sư Trường Luật Đại học Loyola Marymount, cho rằng điều đáng lo ngại nhất của vụ án là việc pháp luật phải xem xét cả lời nói, bao gồm ý định của người nói và khả năng họ lường trước hậu quả. "Tôi lo ngại về những điều mà những người chưa trưởng thành về nhận thức nói với nhau, bởi họ thường không nghĩ xa đến hậu quả", bà phân tích.
Một điểm then chốt khác trong phán quyết của thẩm phán là việc Carter không tìm cách cứu Roy trong những phút cuối cùng. Ông nhận định bị cáo đã không gọi cảnh sát hoặc gia đình Roy để can thiệp.
Tuy nhiên, giáo sư Levenson cho rằng về nguyên tắc pháp lý, Mỹ không đặt ra nghĩa vụ chung buộc một người phải can thiệp cứu giúp người khác trong mọi tình huống.
Michael G. Wetter, chuyên gia về tâm lý học vị thành niên, cho rằng vào thời điểm Roy vẫn còn giằng co với quyết định của mình, Carter lại không thể hiện bất kỳ sự do dự nào trong lời nói. "Cô ấy không nói 'Mình không biết cậu nên làm gì. Có lẽ cậu nên về nhà, có lẽ chúng ta còn có cách khác'. Không có điều đó. Chỉ có 'Quay lại xe đi'", Wetter nói.
Carter được trả tự do vào ngày 23/1/2020 sau khi chấp hành án tù. Tuy nhiên, cuộc tranh luận về ranh giới giữa quyền tự do ngôn luận và trách nhiệm pháp lý vẫn tiếp diễn, đồng thời thúc đẩy các đề xuất lập pháp nhằm xử lý hành vi xúi giục hoặc cưỡng ép người khác tự tử.
Ngày 16/7, TAND TP HCM mở phiên sơ thẩm lần hai xét xử lại phần trách nhiệm dân sự trong vụ Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy xảy ra tại chung cư Carina 8 năm trước, khiến 13 người chết và 72 người bị thương.
Chủ đầu tư đề nghị SEJCO chịu 70% trách nhiệm
Tại tòa, một số bị hại tiếp tục yêu cầu chủ đầu tư - Công ty TNHH Xây dựng Thương mại Dịch vụ Sản xuất Hùng Thanh - và các bên liên quan bồi thường thêm thiệt hại về tài sản, sức khỏe ngoài khoản tiền đã hỗ trợ trước đó. Tuy nhiên, nhiều người không xuất trình được hóa đơn, chứng cứ chứng minh thiệt hại.
Đại diện một số doanh nghiệp bảo hiểm cũng đề nghị HĐXX buộc các bên có lỗi trong vụ cháy hoàn trả khoản tiền họ đã chi trả trước đó cho gia đình các nạn nhân.
Đại diện Công ty Hùng Thanh, luật sư Nguyễn Thành Công cho biết sau vụ cháy doanh nghiệp đã bồi thường, hỗ trợ các bị hại tổng cộng 108 tỷ đồng, nhưng chỉ đề nghị HĐXX ghi nhận hơn 72 tỷ đồng là chi phí khắc phục hậu quả; hơn 30 tỷ đồng còn lại là khoản hỗ trợ tự nguyện.
Luật sư đề nghị xác định Công ty cổ phần Địa ốc Sài Gòn (SEJCO) - đơn vị quản lý, vận hành chung cư - phải chịu 70% trách nhiệm, Công ty Hùng Thanh chịu 30%; đồng thời buộc SEJCO hoàn trả hơn 50,5 tỷ đồng, tương ứng 70% khoản chi phí hơn 72 tỷ đồng mà Hùng Thanh đã bỏ ra để khắc phục hậu quả.
Đối với các yêu cầu bồi thường của cư dân và các bên liên quan, phía chủ đầu tư đề nghị chỉ chấp nhận những yêu cầu có đủ tài liệu, chứng cứ; nếu được chấp nhận thì nghĩa vụ bồi thường cũng cần phân chia theo tỷ lệ SEJCO chịu 70%, Hùng Thanh chịu 30%.
Vì sao phần bồi thường phải xét xử lại?
Cuối năm 2023, TAND TP HCM xử sơ thẩm lần đầu, tuyên phạt Nguyễn Quốc Tuấn (cựu Trưởng ban quản lý chung cư Carina) 8 năm tù và Nguyễn Văn Tùng (cựu Giám đốc Công ty Hùng Thanh) 6 năm 6 tháng tù về tội Vi phạm quy định về phòng cháy, chữa cháy.
Về trách nhiệm dân sự, HĐXX khi đó tách yêu cầu bồi thường của một số bị hại và người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan thành vụ án dân sự khác khi các bên có yêu cầu.
Sau bản án, ông Tùng kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt; một bị hại kháng cáo đề nghị hủy phần bản án dân sự. Công ty Hùng Thanh cũng kháng cáo, đề nghị xác định rõ tỷ lệ lỗi và trách nhiệm bồi thường giữa Công ty Hùng Thanh, SEJCO và đơn vị cung cấp dịch vụ bảo vệ.
Tháng 7/2025, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM chấp nhận một phần kháng cáo của ông Tùng, giảm án còn 5 năm tù.
Đối với phần dân sự, HĐXX phúc thẩm chấp nhận kháng cáo của bị hại, tuyên hủy án để xét xử lại.
Theo HĐXX, sau vụ cháy Công ty Hùng Thanh đã bồi thường cho các bị hại, song cấp sơ thẩm chưa xem xét yêu cầu buộc SEJCO liên đới bồi thường mà tách thành vụ án dân sự khác. Cấp sơ thẩm cũng chưa làm rõ mức độ lỗi và trách nhiệm bồi thường của từng bên, nên cần xét xử lại để giải quyết toàn diện vụ án.
Vụ cháy khiến 13 người chết xảy ra thế nào
Theo hồ sơ vụ án, khoảng 1h15 ngày 23/3/2018, tia lửa phát ra từ một xe Attila trong tầng hầm chung cư Carina làm bùng phát hỏa hoạn. Do hệ thống báo cháy, chữa cháy tự động không hoạt động, khói, khí nóng và khí độc nhanh chóng lan theo buồng thang thoát hiểm lên các tầng.
Vụ cháy khiến 13 người tử vong, 72 người bị thương; gần 500 xe máy và 81 ôtô bị thiêu rụi.
Quá trình điều tra xác định Nguyễn Văn Tùng và Nguyễn Quốc Tuấn biết hệ thống phòng cháy chữa cháy của chung cư không hoạt động nhưng không kịp thời khắc phục. Ông Tùng còn cho đơn vị quản lý một tòa nhà khác mượn máy bơm bù áp, khiến khi xảy ra cháy, Carina không có thiết bị để hỗ trợ khống chế đám cháy.
HĐXX sơ thẩm xác định ông Tuấn, với vai trò Trưởng ban quản lý chung cư, là người chịu trách nhiệm chính do biết rõ hệ thống phòng cháy chữa cháy không hoạt động nhưng không kiên quyết yêu cầu chủ đầu tư sửa chữa, thay thế để bảo đảm an toàn.