Ngày 15/4, Tuấn, 33 tuổi, bị Công an tỉnh An Giang tạm giữ hình sự để điều tra hành vi Hiếp dâm người dưới 16 tuổi.
Theo công an, chiều 13/4, bé gái 12 tuổi ở xã Chợ Mới, đến nhà người thân chơi, trên đường về thì gặp Tuấn xin đi nhờ. Do có quen biết nhau từ trước, bé gái đồng ý, giao xe cho Tuấn lái.
Anh ta rủ bé đi uống nước rồi chở đến quán cà phê chòi. Tại đây, Tuấn khống chế, xâm hại nạn nhân rồi bỏ trốn.
Người nhà bé trình báo công an. Hôm sau, Tuấn bị bắt.
Tin Gốc: Vnexpress
Pháp Luật
Đòi nợ kiểu "khủng bố, hàng chục nhân viên Công ty Luật Power Law lãnh án

Sau một ngày xét xử, chiều 6/5, TAND Tp.HCM đã tuyên án đối với Phạm Lê Duy (SN 1997, ngụ tỉnh Vĩnh Long); Bùi Thị Thu Huyền (SN 1997, quê tỉnh Gia Lai) và 14 đồng phạm về tội Cưỡng đoạt tài sản.
Đây là nhóm bị cáo từng là nhân viên Công ty Luật TNHH Power Law - chi nhánh Sài Gòn ((gọi tắt là Công ty Power Law), đã thực hiện việc thu hồi nợ cho 18 công ty tài chính, ngân hàng và các ứng dụng (app) vay tiền trên mạng trái quy định pháp luật.
Theo bản án vừa tuyên, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Luật Power Law - Chi nhánh Sài Gòn (gọi tắt là Công ty Power Law) do ông Hoàng Quốc Việt là đại diện pháp luật. Công ty Power Law thực hiện việc thu hồi nợ cho 18 Công ty tài chính, ngân hàng và các ứng dụng (App) vay tiền trên mạng Internet.
Để vận hành hệ thống, nhóm này tải lên hệ thống quản lý dữ liệu tập trung (hệ thống CRM) các thông tin đăng ký vay của khách hàng (họ tên, ngày sinh, số chứng minh nhân dân, địa chỉ, nơi làm việc, số điện thoại, thông tin khoản vay, số tiền vay,…).
Sau khi dữ liệu được tải lên, các Trưởng phòng nghiệp vụ sẽ phân bố khách hàng cần thu hồi nợ xuống từng nhân viên thông qua tài khoản sử dụng (user) của từng nhân viên thu hồi nợ. Nhân viên thu hồi nợ sẽ truy cập vào hệ thống CRM qua tài khoản (user) của từng người để thu hồi nợ.
Các nhân viên thu hồi nợ mua các đường link để truy cập PC Covid, TST (dữ liệu bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội thất nghiệp); CIC (Trung tâm thông tin tín dụng) để lấy số điện thoại của người vay và thân nhân người vay.
Mỗi nhân viên sẽ được cấp một tài khoản riêng, sử dụng phần mềm có kết nối mạng máy tính nội bộ của công ty (có sẵn thông tin khách hàng) để thực hiện việc gọi điện thoại, nhắn tin đòi nợ theo đúng quy định pháp luật.
Tuy nhiên, do áp lực về doanh số, các nhân viên thu hồi nợ gồm: Phạm Lê Duy, Bùi Thị Thu Huyền, Lê Thế Bình, Đinh Thanh Long và các đồng phạm đã tự ý thực hiện hành vi cắt, ghép hình ảnh, thông tin không đúng sự thật của người vay hoặc bạn bè hoặc người thân của người vay.
Tiếp đến, nhóm này đăng tải trên mạng xã hội (Zalo, Facebook) của người vay và người thân, bạn bè, đồng nghiệp của người vay làm cho người vay sợ bị liên lụy đến gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và danh dự, nhân phẩm của cá nhân, nhằm tạo áp lực, buộc phải trả nợ. Từ đó, các nhân viên thu hồi nợ nâng cao doanh số thu hồi nợ cho Công ty để được hưởng lợi.
Cụ thể, bị cáo Phạm Lê Duy là Trưởng phòng thu hồi nợ của Công ty Power Law, có nhiệm vụ nhận các hồ sơ vay của Công ty Power Law để giao cho các nhân viên thu hồi nợ và trực tiếp thu hồi nợ. Duy đã thực hiện hành vi cắt, ghép, đăng thông tin không đúng sự thật lên mạng xã hội nhằm mục đích đòi nợ chị Bùi Thị Mai H. và 3 cá nhân khác.
Tương tự, bị cáo Bùi Thị Thu Huyền và 14 đồng phạm khác khi đòi nợ đã gọi điện, nhắn tin yêu cầu khách hàng trả nợ. Khi khách hàng không thực hiện, Huyền và nhóm bị cáo tải về hình ảnh khách hàng và người thân của họ, rồi cắt ghép hình ảnh, đăng tải lên mạng xã hội Facebook, Zalo, kèm theo nội dung thông tin không có thật như khiêu dâm, đám tang, tố cáo lừa đảo, nhằm uy hiếp tinh thần, tạo áp lực để các khách hàng vay tiền phải trả nợ.
Cơ quan tố tụng xác định, chỉ trong một thời gian ngắn, các bị cáo đã có hành vi cưỡng đoạt hàng trăm triệu đồng của nhiều người.
Theo HĐXX, hành vi của các bị cáo là nguy hiểm cho xã hội, đã xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản của người khác được pháp luật bảo vệ, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội, do đó cần xử lý nghiêm để giáo dục, răn đe, phòng ngừa chung.
Từ các nhận định trên, HĐXX quyết định tuyên phạt Bùi Thị Thu Huyền mức án 3 năm 6 tháng tù về tội Cưỡng đoạt tài sản.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Ngày 20/4, San, 36 tuổi, trú xã Mỏ Vàng, đang bị Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Lào Cai tạm giữ hình sự để xác minh hành vi cố ý gây thương tích dẫn đến chết người.
Tại cơ quan điều tra, San thú nhận nửa đêm 9/4 đã dùng dây điện đánh vào lưng và chân con trai 12 tuổi, bắt đứng giữa nhà đến 3h30 phút ngày 10/4 mới cho đi ngủ.
Khoảng 5h sáng cùng ngày, San ngủ dậy rồi đi phát cỏ trên đồi như bình thường. Đến trưa, anh ta về nhà thấy con trai nằm bất động trên ghế, đã tử vong. San tiếp tục đi làm đến khoảng 17h.
Đến 19h, San lấy xe máy chở thi thể từ nhà đi chôn tại đồi quế của gia đình ở khu vực khe Tùng Chiêu, thuộc thôn Thác Tiên, xã Mỏ Vàng, cách chừng 3 km.
Hôm 13/4, Trường Phổ thông dân tộc bán trú THCS xã Mỏ Vàng trình báo công an khi bé trai lớp 6 không đến trường nhiều ngày.
Công an xã Mỏ Vàng đã làm việc với San và bà nội của cháu bé. Tuy nhiên gia đình đều nói rằng bé trai đi từ ngày 9/4 chưa thấy về, đã tổ chức tìm kiếm song bặt vô âm tín.
Cùng lúc, nhà chức trách phát hiện San có nhiều biểu hiện bất an về tư tưởng, thường xuyên lên đồi nên triệu tập ghi lời khai. Sự việc từ đó được phanh phui.
Tin Gốc: Vnexpress

Có một câu nói quen thuộc, của những người nuôi chó, là "Nó hiền lắm, không bao giờ cắn ai". Câu nói ấy, nghe qua tưởng là lời bảo vệ, nhưng thực chất lại là một dạng ngụy biện nguy hiểm, nhất là khi con chó cắn người.
Suy cho cùng, con chó dù được nuôi trong tình thương vẫn là một loài vật có bản năng. Dĩ nhiên, thứ gọi là bản năng thì không cần xin phép vẫn tự phát tác.
Những ngày qua, dư luận chứng kiến một câu chuyện trớ trêu ở một khu chung cư, chỉ vì nhắc nhở đeo rọ mõm cho chó, một thành viên ban quản trị đã bị hành hung.
Vụ việc này, oái ăm ở chỗ không phải con chó tấn công người, mà là chủ chó tấn công người để bảo vệ cái "quyền" được tin rằng con chó mình nuôi vô hại, không cần phải nhắc nhở.
Ở đây, vấn đề không nằm ở con chó. Nó nằm ở chủ nuôi. Người luôn tin tưởng nó hiền lành, vô hại. Nó không phải "vấn đề".
Tôi thấy, người nuôi chó vì yêu thương con vật, thường có một niềm tin rất mạnh: con chó của họ "hiền". Nhưng sự "hiền" ấy chỉ tồn tại trong một phạm vi rất hẹp, đó là người chủ nuôi mình.
Ra khỏi vòng tròn quen thuộc, con chó phản ứng theo bản năng của một con vật cảnh giác, phòng vệ, thậm chí tấn công. Một đứa trẻ, một người lạ, một tiếng động bất ngờ… tất cả đều có thể trở thành tác nhân kích hoạt bản năng trong nó.
Chính bản năng khó lường "hiền đó hung đó", nên pháp luật không quy định "rọ mõm cho chó dữ", mà quy định "rọ mõm chó khi ra nơi công cộng". Nhưng ở nhiều nơi, quy định ấy bị xem nhẹ, thậm chí bị thách thức.
Không khó để bắt gặp hình ảnh chó thả rông ở công viên, chung cư, khu dân cư. Điều ấy vừa gây sợ hãi, vừa tiềm ẩn nguy cơ cắn người. Và dĩ nhiên, những người nuôi chó thường không nhìn thấy nguy cơ đó. Họ chỉ nhìn thấy đây là thú cưng, thân thiện, và "không bao giờ cắn ai".
Cho đến khi nó cắn, thì nó sử dụng tất cả bản năng của mình, hạ gục người khác bằng thú tính của tạo hóa.
Không thiếu những vụ việc mà nạn nhân chính là người thân của chủ nuôi. Mới đây tại Quảng Ngãi, một em bé 5 tuổi bị chó nuôi của gia đình cắn, vết rách dài ở đầu, lộ cả hộp sọ.
Cha mẹ cháu bé giờ đau khổ, họ không ngờ con chó hiền lành mình nuôi, lại cắn con mình dã man.
Những vụ việc như thế, khiến câu "nó hiền lắm" trở thành một lời giải thích muộn màng, hoặc đau khổ.
Cái nguy hiểm nhất của lòng yêu chó, không phải là yêu quá mức, mà là yêu trong sự phủ nhận thực tế. Khi người ta nhân danh tình cảm để phủ nhận rủi ro, họ đang đặt người khác vào nguy hiểm mà không ý thức được.
Và khi bị nhắc nhở, phản ứng không phải là hợp tác, mà là chống đối, thậm chí bạo lực. Vụ việc ở chung cư vừa rồi cho thấy một nghịch lý: quy định tồn tại, nguy cơ hiển hiện, nhưng người thực thi lại trở thành nạn nhân.
Đó là dấu hiệu của một xã hội mà kỷ luật bị xem nhẹ, còn cái tôi cá nhân được đặt cao hơn an toàn cộng đồng.
Pháp luật đã có quy định xử phạt hành vi thả rông chó, không rọ mõm, để chó gây thương tích... Nhưng thực tế cho thấy, mức xử phạt còn nhẹ, việc thực thi còn lỏng lẻo. Hệ quả là những vi phạm lặp lại, từ công viên đến chung cư, từ nông thôn đến đô thị.
Đã đến lúc phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc hơn.
Thứ nhất, cần tăng mức xử phạt đối với hành vi vi phạm quy định nuôi chó nơi công cộng, đặc biệt là khi gây hậu quả về sức khỏe. Không thể để một vết cắn có thể dẫn đến bệnh dại, thậm chí tử vong chỉ được xử lý như một lỗi hành chính nhẹ.
Thứ hai, cần quy trách nhiệm rõ ràng cho chủ nuôi. Con chó không có ý thức pháp luật, nhưng chủ của nó thì có. Mọi hành vi gây hại của vật nuôi phải được xem là trách nhiệm trực tiếp của người nuôi.
Thứ ba, cần thay đổi nhận thức xã hội. Yêu chó không đồng nghĩa với việc miễn trừ nghĩa vụ. Một người nuôi chó văn minh không phải là người khẳng định "chó tôi hiền", mà là người "có biện pháp chắc chắn" đảm bảo nó không thể gây nguy hiểm cho người khác.
Bởi vì, trong một xã hội đông đúc, quyền nuôi thú cưng không thể đứng trên quyền được an toàn của cộng đồng.
Con chó có thể chỉ hiền với chủ. Nhưng xã hội thì không thể vận hành dựa trên niềm tin chủ quan ấy của một vài người.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

