Brittney Lindstrom, tiến sĩ tâm lý tại ĐH Regent, Mỹ, chỉ ra 8 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu đúng người và có thể gắn bó suốt đời với họ.
Bạn bè của họ cũng là bạn của bạn
Một phần quan trọng của một cặp đôi là dành thời gian cho các mối quan hệ xung quanh nhau. Dấu hiệu tốt là khi bạn được bạn bè của đối phương chào đón và hòa nhập tự nhiên vào nhóm của họ. Ngược lại, người yêu cũng cảm thấy hào hứng và luôn tìm cách để bạn thoải mái nhất khi gặp gỡ bạn anh (cô) ấy.
Việc giới thiệu bạn với vòng bạn bè thân thiết cho thấy họ đang thực sự nghiêm túc với mối quan hệ này.
Làm cho nhau cười
Tiếng cười có thể là thước đo của sự tương hợp. Không dễ tìm được người có cùng “tần số” hài hước. Khi cả hai có thể khiến nhau cười, đó là minh chứng cho việc bạn và đối phương thấu hiểu nhau ở một cấp độ sâu sắc.
Tranh luận mang tính xây dựng
Mọi cặp đôi đều có lúc bất đồng, nhưng khác biệt nằm ở cách họ đối diện với nó. Trong một mối quan hệ bền vững, các cuộc tranh luận diễn ra hiệu quả, không có lời lẽ xúc phạm, thao túng hay sỉ nhục.
Sau mỗi lần cãi vã, cả hai đều rút ra bài học để tránh lặp lại sai lầm trong tương lai. Các bạn không tranh luận để thắng thua, mà để hiểu nhau hơn.
Thấy bình yên ở bên nhau dù không làm gì cả
Bạn không nhất thiết phải ra ngoài hay tổ chức những buổi hẹn hò tốn kém mới thấy vui. Một tình yêu trưởng thành là khi cả hai chỉ cần ngồi cạnh nhau ở nhà, tận hưởng sự hiện diện của đối phương trong tĩnh lặng vẫn thấy hạnh phúc.
Sự thân mật này cho thấy hai bạn đã đạt đến mức độ kết nối tâm hồn cao, không cần sự náo nhiệt bên ngoài để lấp đầy khoảng trống.
Đối phương giúp bạn trở nên tốt đẹp hơn
Trong những mối quan hệ độc hại, đối tác thường vô tình hoặc cố ý đào sâu vào khuyết điểm của nhau. Ngược lại, một người bạn đời lý tưởng giúp bạn phát huy những phẩm chất tốt nhất.
Họ không khơi gợi mặt xấu hay nhắc lại sai lầm, mà khích lệ bạn trưởng thành và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày.
Luôn biết ơn và thể hiện điều đó
Nhiều cặp đôi sau thời gian dài gắn bó thường xem sự hiện diện của người kia là hiển nhiên. Tuy nhiên, nếu ở trong một mối quan hệ bền chặt, bạn sẽ thấy cả hai luôn trân trọng nhau.
Sự biết ơn không chỉ dừng lại ở lời nói mà còn thể hiện qua những hành động tử tế nhỏ nhặt, bất ngờ và đầy sự quan tâm hàng ngày.
Sự gắn kết thân mật
Hai bạn vẫn duy trì những cử chỉ âu yếm như hôn, ôm hoặc nắm tay dù đã bên nhau nhiều năm. Sự thân mật này không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn nằm ở cảm xúc.
Bạn cảm thấy an toàn khi chia sẻ những tổn thương, những câu chuyện thầm kín nhất và luôn nhận được sự lắng nghe, thấu cảm từ đối phương.
Thường xuyên thảo luận về tương lai
Dấu hiệu rõ ràng nhất của một tình yêu có thể đi đến cuối con đường là khi “tương lai” luôn xuất hiện trong các cuộc trò chuyện.
Đối phương không ngần ngại lên kế hoạch dài hạn và luôn đặt bạn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời họ. Khi cả hai cùng nhìn về một hướng, đó chính là nền tảng vững chắc nhất cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Lối đi dành cho nhân viên phía sau siêu thị RT-Mart ở quận Dương Phổ, Thượng Hải, trở thành nơi ông tá túc hàng đêm. Dù giống người vô gia cư, ông không ăn xin hay gây rối.
Đêm đến, ông mang theo tiền mặt, máy tính xách tay, tai nghe Bluetooth và máy ảnh cầm tay. Đến 4h30, ông thức dậy dọn dẹp sạch sẽ để không ảnh hưởng hoạt động của siêu thị. Ban ngày, ông ăn uống, sinh hoạt quanh đây, thời gian rảnh thì lướt web hoặc xem phim truyền hình.
Ông có căn hộ rộng khoảng 20 m2 tại khu phố Kongjiang số 5 do mẹ đẻ để lại. Sau khi ly hôn năm 2000, vợ và con trai cắt đứt liên lạc, ông ngày càng ám ảnh với cảm giác cô độc. "Tôi sợ mình sẽ giống những người già báo chí thường nhắc tới, chết một mình mà không ai phát hiện", ông nói. Sự náo nhiệt ở siêu thị giúp ông an tâm và vui vẻ hơn.
Cuộc sống bất tiện khiến ông luôn trong tình trạng luộm thuộm, tóc bết và râu dài. Mọi thứ chỉ thay đổi vào tháng 5/2021, khi cô Huang Lanxia, lao động nhập cư từ Sơn Đông, xuất hiện.
Cô Huang làm nghề giúp việc, thường đẩy một cụ già ngồi xe lăn đến siêu thị dạo chơi. Thấy ông Qiang Ming sống khắc khổ, cô chủ động bắt chuyện, giúp ông gội đầu, giặt quần áo. Suốt hơn ba năm, cô đều đặn mang cơm nước đến chăm sóc ông.
Ông Qiang Ming đề nghị giao tài sản cùng thẻ hưu trí cho cô Huang, nhờ chăm sóc và lo hậu sự với tư cách con gái nuôi. Cuối năm 2024, ông chuyển đến sống cùng cô tại một căn hộ thuê. Tuy nhiên, khi hai người đến văn phòng công chứng để chuyển giao tài sản mới phát hiện trong thỏa thuận ly hôn căn hộ ở khu phố Kongjiang số 5 được xác định thuộc về vợ cũ của ông.
Ông Qiang Ming cho rằng đó chỉ là "ly hôn giả", song vì vợ cũ đã qua đời nên nội dung không thể thay đổi. Sau đó, tòa án phán quyết căn nhà thuộc quyền sở hữu của con trai ông.
Người con cho biết cha mẹ ly hôn do mâu thuẫn kéo dài. Anh từng đề nghị sửa sang nhà để bố quay về sống nhưng ông từ chối. Anh cũng lo ngại cha bị lợi dụng, đồng thời cam kết ông vẫn có quyền ở căn nhà này đến cuối đời. Dù vậy, ông Qiang Ming vẫn không quay về.
Câu chuyện của ông là một lát cắt về thực trạng già hóa dân số và sự cô đơn của người cao tuổi tại Trung Quốc.
Hồi tháng 1, Thượng Hải bắt đầu nghiên cứu cơ chế giám sát, chỉ định giám hộ cho người già sống đơn độc. Trong đó các tổ chức chuyên nghiệp (trung tâm bảo trợ, viện dưỡng lão) được kỳ vọng sẽ tạo cầu nối hài hòa hơn giữa tình cảm, lợi ích của người cao tuổi.
Trong rất nhiều việc phải xoay xở hậu ly hôn ở tuổi 62, bà Margot Hollander lo lắng nhất là chỗ ở. Lúc đó, bà khó tiếp cận nhà ở xã hội do thời gian chờ đợi lâu. Từng là giáo viên khiêu vũ không có thu nhập ổn định, bà không thể vay thế chấp và khó thuê nhà tư nhân. Cầm 145.000 euro (170.000 USD) từ việc chia tài sản với chồng cũ, Hollander biết việc mua nhà tại thành phố là bất khả thi.
Tháng 1/2024, bà biết đến mô hình nhà siêu nhỏ và dùng 143.000 euro tiền mặt mua một căn xây sẵn tại dự án Minitopia. "Có nhiều người trả giá, nhưng tôi là người may mắn", người phụ nữ hiện 65 tuổi nói.
Tổ chức Minitopia Foundation hiện hợp tác với chính quyền địa phương cải tạo các khu đất hoang thành 5 cộng đồng nhà siêu nhỏ ở miền nam Hà Lan. Ông Rolf van Boxmeer, đồng sáng lập tổ chức, cho biết trong số gần 2.000 người xếp hàng chờ mua nhà, phụ nữ độc thân, lớn tuổi và đã ly hôn chiếm khoảng 30%.
Cơ sở Eindhoven, nơi bà Hollander sống, có sức chứa 100 căn nhà. Tại đây, cư dân có thể mua lại nhà cũ hoặc thuê đất tự xây mới với chi phí 5.000-75.000 euro. Hàng tháng, họ đóng thêm vài trăm euro tiền thuê đất.
Sidra Gifford, 54 tuổi, sống tại cơ sở Valkenswaard của Minitopia, nói việc chuyển đến đây thường xuất phát từ nhu cầu cấp thiết khi khó tìm nhà thuê sau chia tay.
Theo môi giới bất động sản Mariska van de Velde, phụ nữ mới ly hôn thường có tiền mặt từ bán nhà chung nhưng thu nhập hàng tháng thấp. Tại Hà Lan, nhà siêu nhỏ không đủ điều kiện vay thế chấp do người mua không sở hữu đất. Vì vậy, kích thước nhỏ, giá rẻ và giao dịch bằng tiền mặt khiến loại hình này trở thành lựa chọn khả thi nhất cho họ.
Làn sóng này không chỉ diễn ra ở Hà Lan. Tại Mỹ, các cộng đồng tương tự xuất hiện ở bang Oregon và Texas, hướng đến phụ nữ độc thân lớn tuổi. Đại diện cộng đồng Escape Tampa Bay Village ở Florida cho biết khoảng 1/3 cư dân của họ thuộc nhóm này vì muốn tìm lối sống đơn giản, ít gánh nặng quản lý.
Alice Elizabeth Wilson, giảng viên Đại học Đô thị Manchester (Anh), nói nhóm phụ nữ ly hôn chiếm tỷ lệ lớn trong không gian nhà siêu nhỏ tại các nước phương Tây. Việc dành phần lớn thời gian cho công việc nội trợ, nuôi con khiến họ thiếu tiền tiết kiệm, tài sản và lương hưu. "Nhà siêu nhỏ là một trong những giải pháp khả thi nhất mà họ có thể chi trả", bà cho biết.
Clara H. Mulder, giảng viên nhân khẩu học từ Đại học Groningen, cho biết áp lực tìm chỗ ở và sụt giảm thu nhập sau ly hôn khiến nhà siêu nhỏ trở thành lựa chọn thực tế trong những năm tháng xế chiều.
Đối với bà Hollander, đây không chỉ là giải pháp tài chính. Sau hai năm, bà gắn bó với cộng đồng tại đây. "Tôi hy vọng đây là ngôi nhà cuối cùng của mình", bà nói.
Ngày 16/12/2012, cha mẹ ông Shanichara Bote bị Dhurbe, một con voi đực hoang dã ở Vườn quốc gia Chitwan, quật tử vong tại khu chợ Baruwa ở Madi. Sau sự việc, ông Shanichara bán hết tài sản, đưa gia đình vượt sông Reu và Rapti đến Jagatpur, cách nơi ở cũ gần 370 km để tránh thú dữ.
Chiều 5/7/2026, ông tiếp tục đến đồn cảnh sát quận Chitwan báo án việc voi Dhurbe phá nhà và tấn công gia đình ông.
Gia đình 9 người của ông Shanichara sống trong một căn nhà tường bùn, mái tôn. Nửa đêm 4/7, ông tỉnh giấc bởi tiếng va đập khi voi rừng lao vào nhà. Người con dâu Ashika Bote (25 tuổi) bế con trai Bharat (4 tuổi) chạy ra ngoài, bị con vật chặn đường và quật tử vong.
Bên trong, bà Mangali (vợ ông Shanichara) châm lửa đốt hiên nhà để xua đuổi con vật. Căn nhà cháy rụi, 7 thành viên còn lại thoát nạn.
"Chúng tôi đã bỏ đi thật xa để lánh nạn, nhưng chừng ấy năm trôi qua, con voi vẫn xuất hiện và cướp đi con dâu cùng cháu nội tôi", ông Shanichara kể.
Hồ sơ Vườn quốc gia Chitwan cho biết voi Dhurbe từng bị xua đuổi khỏi đàn trong quá trình trưởng thành. Lối sống đơn độc khiến nó thường xuyên vào khu dân cư kiếm ăn. Từ năm 2010 đến nay, con vật đã giết 25 người, bao gồm hai quân nhân bảo vệ vườn quốc gia.
Theo lý giải của một chuyên gia động vật hoang dã đăng trên tờ The Kathmandu Post, dù gia đình ông Shanichara đã vượt sông để chuyển đến vùng Jagatpur nhằm lánh nạn, nhưng khu vực này thực chất vẫn nằm dọc theo vùng đệm ven Vườn quốc gia Chitwan. Những con voi đực bị bầy xua đuổi (rogue elephant) như Dhurbe có tập tính mở rộng phạm vi hoạt động lên đến hàng trăm km để tìm kiếm thức ăn. Việc gia đình ông định cư tại đây vô tình vào đúng "tuyến đường tuần tra" mới của Dhurbe trong mùa thu hoạch nông sản.
Ông Abinash Thapa Magar, cán bộ bảo tồn Vườn quốc gia Chitwan, xác nhận tọa độ từ vòng cổ vệ tinh của Dhurbe khớp với vị trí nhà ông Shanichara vào đêm 4/7.
Cuối năm 2012, sau khi cha mẹ ông Shanichara tử vong, lực lượng chức năng đã xả đạn gây thương tích cho con voi, tiêu tốn ngân sách hơn 1,6 triệu rupee (gần 17.000 USD). Dhurbe lẩn trốn vào rừng và được cho là đã chết, cho đến khi xuất hiện lại vào mùa đông năm 2016.
Đến năm 2023, cơ quan chức năng gắn vòng cổ vệ tinh lần thứ ba cho Dhurbe để truyền dữ liệu vị trí mỗi giờ một lần. Đội kiểm lâm và quân đội Nepal có nhiệm vụ đẩy con voi lùi sâu vào rừng nếu nó hướng về khu dân cư.
Tuy nhiên, đại diện cộng đồng, ông Lal Bahadur Dawadi, cho hay hệ thống giám sát có lỗ hổng. Con voi này đã lảng vảng quanh rìa rừng suốt 10 ngày trước khi tấn công.
Ông Keshav Lamichhane, 72 tuổi, một cư dân địa phương, cho biết voi thường xuất hiện vào dịp thu hoạch lúa và ngô. Vài năm trước, con vật từng vào nhà dân lấy lúa mới gặt, nhưng đây là lần đầu tiên nó tấn công người của khu dân cư này.
Sau vụ việc, cư dân địa phương đã chặn cầu Rapti phản đối ban quản lý vườn quốc gia. Giới chức cam kết giam giữ Dhurbe vĩnh viễn trong khu vực rừng sâu Sukhibhar và nâng cấp hệ thống theo dõi vệ tinh nhằm ngăn chặn các sự cố tương tự.
Lý giải việc thú dữ tìm đúng mục tiêu sau 14 năm, các chuyên gia bảo tồn cho biết sự việc là một chuỗi trùng hợp bi kịch kết hợp với khả năng ghi nhớ siêu việt của loài voi.
Loài động vật này sở hữu bộ não có khả năng ghi nhớ khứu giác hơn một thập kỷ, cộng với sang chấn tâm lý từng bị quân đội xả đạn bắn trọng thương ngay sau vụ việc năm 2012, con voi rất có thể đã nhận ra hơi hướng quen thuộc và bị kích động hành vi tấn công tàn bạo.