Anh nghĩ rằng mình có rất nhiều điều muốn nói với em nhưng lúc này đây lại không biết nói gì. Em vẫn luôn ở trong tâm trí anh. Anh nghĩ đến em gần như bất cứ khi nào rảnh, vậy mà lại không có gì để nói với em, có lẽ là anh sợ. Thế nhưng anh sợ điều gì, chính anh cũng không biết được rõ ràng. Anh chỉ có thể chắc chắn một điều, anh sợ mất em, sợ một ngày em sẽ lặng lẽ rời đi hoặc chính anh sẽ là người làm thế nếu bước qua cái rào cản này. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, ai cũng trở nên rụt rè, nhút nhát, ngại ngùng dù ở bất cứ độ tuổi nào, rất muốn đến gần nhưng khi sắp đến lại muốn chạy ra xa. Nghĩ cũng buồn cười, chuyện tình yêu thật khiến người ta dại khờ, người thông minh hay kẻ ngu dốt, người từng trải hay kẻ non nớt cũng đều biểu hiện như nhau.
Cho đến giờ anh từng trải qua không ít sóng gió và trải nghiệm trong đời, quá khứ của anh có lẽ nên bắt đầu bằng hình ảnh một cậu bé luyến tiếc cầm quyển truyện cho vào giá sách, nhưng sau đó kiên định rút lại rồi bảo: “Ông bà ngủ trưa đi, cháu trông hàng cho ạ”. Đó là quán sách nhỏ gần nhà anh, nơi có đủ thể loại sách truyện, anh đọc tất cả những gì có thể đọc và biết rõ vị trí của chúng trên từng giá sách. Lúc đó thế giới trong mắt anh thật kỳ ảo, anh tin những câu chuyện cổ tích, tin có những phép màu, những câu chuyện tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Rồi anh mong muốn được làm hiệp khách lưu lạc giang hồ, gặp được hồng nhan tri kỷ, cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa vang danh thiên hạ, sau đó quy ẩn nơi thâm sơn cùng cốc trở thành truyền kỳ trong chốn võ lâm.
Hình ảnh tiếp theo anh ngồi trong căn phòng gác xép nhỏ, ở dưới nhà tiếng niệm phật đều đặn vang lên từ cái đài cassette, mẹ anh thẫn thờ cứ ngồi đấy, bố anh mất đã hơn một tuần rồi. Anh muốn xuống ngồi cạnh mẹ nhưng chắc chắn bà sẽ nói: “Bố mày lại đi tây rồi, lần này rất lâu mới trở về”. Đó là cách mẹ anh vượt qua nỗi đau khi bố anh mất nhưng anh thì không thể xóa bỏ cảm giác hối hận, ân hận vì đã làm khổ bố mẹ quá nhiều. Phải chăng vì quá lo lắng cho thằng con hư hỏng mà căn bệnh của bố ngày càng nặng và mang bố đi xa mãi mãi. Những lời ông nói lúc gần đất xa trời vẫn văng vẳng bên tai anh: “Bố không còn nhiều thời gian nữa rồi, con phải cố gắng lên, đừng chơi với đám bạn xấu nữa”.
Hình ảnh tiếp nữa, cũng trong căn gác xép nhỏ đấy nhưng giờ đã trở thành phòng tân hôn. Ngày mai là ngày đón dâu sao không có chút vui mừng háo hức nào, mà nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, giờ 30 tuổi cần lấy vợ đẻ con rồi, với lại có bầu với mình rồi, trước không nỡ bảo đi bỏ thì phải lấy thôi. Dù sao thì lấy được vợ trẻ đẹp, giỏi giang, khôn khéo hơn vợ mấy thằng bạn mình. Chốt lại là chuẩn rồi, không lấy được người mình yêu thì lấy người mình thấy ổn.
Hình ảnh cách đây không lâu, anh ngồi trên ghế sofa trong căn nhà từng một nửa là của anh, nhìn ra ngoài ban công, một loạt cây cảnh đã rụng gần hết cả lá. Cuối cùng vẫn thiếu cây hạnh phúc mà vợ mấy lần muốn mua nhưng mình luôn chê xấu và mất diện tích. Thật ra là không nỡ nói với cô ấy rằng suốt bao năm mình chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên nhau. Mặc dù suốt ngày cãi nhau nhưng vẫn phải công nhận cô ấy là một người vợ tốt và là một người mẹ tốt, tiếc rằng lại lấy phải mình. Mình đâu có muốn, có cần trở nên tốt theo tiêu chuẩn của xã hội. Cuộc sống gia đình tẻ nhạt và luôn xung đột làm mình mệt mỏi và khiến tâm hồn chết dần từng ngày. Giờ vẫn chưa quá muộn để cả hai có cơ hội tìm được hạnh phúc đích thực. Duyên nợ vợ chồng trong kiếp này đến đây thôi. Dù sao trước khi rời đi mình đã làm điều tốt nhất có thể cho vợ con.
Đấy là quá khứ của anh, có lẽ anh chưa bao giờ là người tốt và cũng không có ý định làm người tốt, bởi vì anh sẽ luôn ích kỷ, chỉ muốn làm điều mình thích, không thể bị ép buộc quá lâu. Giờ phút này anh nhìn tương lai vô định, dù đã cố gắng động viên bản thân nhưng trước thực tế này anh không tự tin có thể đem lại hạnh phúc cho bất cứ người phụ nữ nào. Những lời này anh sẽ không bao giờ nói ra vì tự tôn của bản thân, vì thế anh mới gửi lên đây. Trong vùng không gian mờ mịt xung quanh, thứ anh thấy là nơi em đứng, anh sẽ bước về phía em, nếu kiếp này không đến được thì kiếp sau, kiếp sau nữa.
Với anh, em rất đặc biệt, giống như em mang một nửa linh hồn anh. Nếu kiếp này có điều anh hối tiếc nhất thì đó là đã không gặp được em sớm hơn, để anh có đủ tự tin đến trước mặt em và nói: “Anh yêu em, đời này chỉ yêu duy nhất một người, đó là em”.
Tôi 29 tuổi, ngoại hình ổn, tốt nghiệp đại học, quê tỉnh lẻ, sống và làm việc tại Hà Nội với mức thu nhập khiêm tốn. Cách đây hơn nửa năm, tôi quen và tìm hiểu một người đàn ông 48 tuổi, đã ly hôn. Tôi cảm nhận anh là người chín chắn, lời nói và hành vi nhẹ nhàng, dễ mến, tình cảm dành cho tôi rất chân thành. Anh có chỗ ở đơn giản tại một quận ngoại thành và thu nhập chỉ ở mức trung bình. Tôi nói vậy để không ai hiểu lầm rằng tôi đến với anh vì vật chất. Ở tuổi của anh, có lẽ mọi thứ đã ổn định, không còn nhiều cơ hội để thay đổi lớn, nhưng đó không phải điều khiến tôi bận tâm.
Điều tôi bận tâm lúc này là gần đây, tôi phát hiện ra anh có ba con riêng chứ không phải chỉ một bạn đã ra trường đi làm như anh nói. Bạn thứ hai đang học cấp ba và ở với bà nội ở quê. Còn bạn thứ ba học cấp hai và sống cùng mẹ. Khi tôi chất vấn, anh giải thích rằng anh sợ tôi rời đi như những người trước nếu biết sự thật. Anh dự định sẽ nói khi hai người gắn bó và hiểu nhau hơn. Dù có thể hiểu lý do của anh nhưng tôi vẫn thấy không ổn. Tôi nghĩ mình có quyền biết sớm để cân nhắc và chuẩn bị tâm lý, nhất là khi mục tiêu của chúng tôi là hôn nhân.
Khi biết anh từng đổ vỡ hôn nhân và có con riêng (con riêng ở với mẹ), mẹ tôi đã phản đối dù không quá gay gắt. Tôi chấp nhận hoàn cảnh của anh và yêu nghiêm túc, cố gắng thuyết phục gia đình, dự định cưới vào năm sau. Nhưng tới giờ lại phát hiện sự thật này. Tôi rất tổn thương khi bị che giấu và đau lòng vì đã yêu anh quá nhiều, cũng xác định tiến tới với nhau.
Một vấn đề nữa khiến tôi băn khoăn là thói quen sinh hoạt của anh. Anh ăn cơm khá lâu, vừa ăn vừa xem tivi hoặc điện thoại nên một bữa cơm bình thường có thể kéo dài 1–2 tiếng. Bên cạnh đó, anh khá bừa bộn, nhà cửa không gọn gàng: đồ đạc để không đúng chỗ, quần áo thay ra thường vứt tạm, bát đũa đôi khi để lâu mới dọn, không gian sống nhìn chung thiếu ngăn nắp, đồ đạc bụi bặm.... Tôi ưa sạch sẽ nên nhìn vào thấy khá khó chịu.
Mấy hôm nay anh xin lỗi tôi, tha thiết xin tôi cho anh cơ hội chuộc lỗi, nói rất yêu tôi và sợ mất tôi nên cứ lần lữa không dám nói ra sự thật. Giờ anh sẵn sàng làm mọi việc tôi yêu cầu miễn đừng rời xa anh. Tôi không phân biệt nổi là anh yêu tôi thật lòng hay chỉ muốn lấy một người vợ về quán xuyến gia đình, chăm sóc lúc già yếu như bạn bè tôi cảnh báo. Tôi buồn và hoang mang quá, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Tôi 30 tuổi, bạn gái 28 tuổi, quen nhau gần một năm. Chúng tôi yêu thương nhau nhiều, hai gia đình đã gặp gỡ tính chuyện cưới xin. Em xinh xắn, nhiều người theo đuổi vì ai tiếp cận cũng bị cuốn hút bởi nụ cười duyên và giọng nói dễ nghe. Chúng tôi hợp nhau nhiều thứ nhưng có một chuyện luôn trái ý, đó là việc rửa bát. Mỗi khi qua nhà em chơi, bố mẹ hoặc em làm gì tôi đều phụ giúp.
Nhiều lần ăn cơm xong, tôi phụ em dọn dẹp, em lại bắt tôi phải rửa bát cùng. Tôi thấy hơi kỳ cục nhưng chiều em, sợ bị giận, lâu dần thành quen luôn. Một hôm chúng tôi về quê tôi có cỗ. Ăn xong hai chị tôi dọn dẹp, em cũng dọn cùng nhưng đến khi rửa bát thì em nhất định bảo tôi rửa cùng thì em mới rửa. Ở nhà tôi chưa từng rửa bát nên rất ngại việc này, cũng sợ các chị nghĩ tôi sợ em nên phải nghe theo lời em. Sau một hồi hai đứa tranh cãi riêng, tôi đành nhịn, rửa bát cùng em và hai chị.
Sau khi ra Hà Nội, tôi nói rõ quan điểm, mai sau là vợ chồng, mọi việc trong nhà tôi sẽ làm cùng em, kể cả rửa chén. Thế nhưng khi đến nhà nội ngoại, tôi chỉ phụ em việc, đừng bắt tôi phải rửa bát cùng. Em không đồng ý, giận tôi, hủy kết bạn trên mạng xã hội, nhắn tin không trả lời. Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà tình yêu của tôi tan vỡ? Tôi không biết quan điểm của mình như vậy đúng hay sai, mong nhận được sự chia sẻ. Tôi có gia trưởng và cổ hủ không khi có quan điểm như thế?
Tôi từng là nạn nhân của tổ chức bán hàng đa cấp cách đây 14 năm về trước. Ngày đó, tôi mới bắt đầu cuộc sống sinh viên. Vốn dĩ gia đình tôi không khá giả gì, bố mẹ làm nông, vì thế tôi luôn có khát khao đổi đời, kiếm tiền phụ giúp gia đình. Dựa vào hoàn cảnh đó, tôi được một người bạn học cùng dẫn dắt vào tổ chức này với mục đích "học kỹ năng mềm" và học cách kiếm tiền từ sản phẩm.
Ngày đầu tham gia, tôi rất tích cực vì tuổi trẻ, hoài bão và khát khao muốn khẳng định mình. Do bố mẹ làm nông, từ nhỏ đến lớn chưa va chạm nhiều nên tôi chưa biết cách tìm hiểu về những gì mình được hướng dẫn làm, hướng dẫn sinh hoạt đội nhóm, chỉ đơn giản nghĩ là công ty cung cấp cho mình sản phẩm, mình đi bán và hưởng hoa hồng. Cậu bạn dẫn tôi vào chỉ được vài ngày là dần xa lánh và cắt đứt liên lạc với tôi. Lúc đó tôi nghĩ sao đàn ông con trai mà hèn và đặt quyết tâm mình sẽ trụ lại.
Rồi cái gì đến cũng đến, cái ngày mà những người anh chị trong hệ thống báo: "Em vào lâu rồi sao không tự xây dựng hệ thống cho mình?" hoặc "Em là người nhiệt huyết vậy mà sao chưa lên trợ lý giám sát?". Lúc đó tôi mơ hồ, trợ lý giám sát là gì? Người gọi là anh chị lúc đó giải thích để đạt được trợ lý giám sát phải mua sản phẩm và giới thiệu người mới, người đó phải ký hợp đồng với công ty. Lúc đó em sẽ được 5% hoa hồng.
Tôi nghe đến hoa hồng là thích mà không biết vì nó mà tôi đã trượt dài trong sự khốn nạn. Để đạt được trợ lý giám sát, bạn phải bỏ 4,5 triệu ra mua sản phẩm và "lùa" một người khác tham gia, ký một bộ hợp đồng trị giá 180 nghìn đồng thời điểm đó. Đối với tôi, đi học đã là khó, giờ lấy đâu ra 4,5 triệu để làm vốn. Chẳng lẽ xin bố mẹ? Bố mẹ làm nông thì lấy tiền đâu ra. Tôi tâm sự với các anh chị trong hệ thống và được hướng dẫn là vay bạn bè, người thân, mỗi người 100-500 nghìn hoặc nhiều nhất có thể. Sau này làm được rồi thì trả dần hoặc vay người này trả người kia để lấy tín, mục đích là vay tiếp sau đó.
Tôi nhận ra có lẽ vì vấn đề này nên cậu bạn tôi mới từ bỏ và tôi từng có suy nghĩ quay đầu không làm nữa. Vậy mà cả hệ thống lúc đó tầm 12 người nhảy vào tâm sự, động viên khiến đầu óc tôi u mê và tôi đã lên kế hoạch nói dối bạn bè, gia đình, thậm chí cả cô giáo chủ nhiệm lớp đại học của tôi bấy giờ. Tôi tự dựng lên chuyện bố mẹ tôi ly dị, mẹ bị ung thư cần tiền chữa trị để kể với cô giáo và bạn bè nhằm mục đích mọi người cho tôi vay tiền.
Trước đó tôi là lớp trưởng lớp đại học năng động, nhiệt huyết, cô giáo và các bạn cực kỳ tin tưởng tôi. Cô coi tôi như con gái lớn trong nhà, còn có ý định nhận tôi làm con nuôi. Vậy mà mọi người có thể tưởng tượng tôi khốn nạn mức nào khi làm những việc đó.
Khi biết chuyện, cô giáo đã lên văn phòng khoa kêu gọi ủng hộ từ các thầy cô trong khoa. Nhưng vì chưa nói dối bao giờ nên lời tôi nói ra có quá nhiều sơ hở. Cô giáo và lớp tôi đã phát hiện ngay sau khi tôi dựng lên câu chuyện đó 3 ngày vì cô giáo gọi điện liên hệ về nhà trao tiền ủng hộ và đã phát hiện ra sự thật. Nhưng vì cô vẫn thương tôi nên cô né tránh không cho bố mẹ tôi biết sự thật cuộc điện thoại đó, mà chỉ hỏi thăm sức khỏe bố mẹ tôi và bảo bố mẹ động viên tôi cố gắng học tập. Sau cuộc điện thoại đó, cô gọi tôi đến nhà và yêu cầu tôi nói sự thật. Tôi đã không dám đến nhà cô và từ đó tôi vẫn đến lớp đi học nhưng tránh mặt cô và tự xa lánh bạn bè. Sau đó tôi từ chức lớp trưởng và được cô giáo chấp thuận.
Về phía bố mẹ, người thân ở quê, tôi nói dối là trộm vào lấy mất máy tính mượn của bạn và quỹ lớp, giờ phải đền 5 triệu. Bố mẹ tôi chết lặng. Cậu ruột tôi tức tốc phi xe đến xóm trọ và yêu cầu báo công an. Thật sự lúc đó tôi sợ, sợ phát run. Tôi lại phải nói dối lần nữa là đã xử lý xong. Thời gian đó, tôi như phát điên vì việc nói dối và vẫn vậy, các anh chị trong hệ thống lại quan tâm, động viên. Và rồi tôi vay nặng lãi. 4,5 triệu, trừ lãi đi tháng đầu tiên còn lấy về 4,2 triệu. Tôi đã thành công mua được sản phẩm và tự hứa cố gắng bán hàng để trả lãi. Lúc đó tôi được cả hệ thống chúc mừng, rồi tán dương. Nói thật, tôi vô cùng sung sướng.
Nhưng đời không như mơ. 4,2 triệu trở thành 10 triệu và bên tín dụng yêu cầu trả hết, nếu không sẽ đưa lên trường. Tôi hoang mang, lo lắng, sụt cân, không dám nói với ai. Cuối cùng họ đã tìm về tận nhà tôi, nói chuyện với bố mẹ tôi và mọi người biết kết quả rồi đó. Thêm một lần chết lặng vì đứa con gái trước đó là đứa học giỏi, ngoan ngoãn, hiền lành, giờ thì đốn mạt, khốn nạn. Bố tôi không nói gì, đi vay hàng xóm và lấy tiền của nhà ra được 10,2 triệu, trả giúp tôi. Số tiền đó là cả gia tài đối với bố mẹ tôi. Lúc đó tôi đã quỳ xuống xin lỗi bố mẹ nhưng bố mẹ bất lực đến mức không nói gì với tôi. Chính cái im lặng ấy đã đẩy tôi đến suy nghĩ tự kết thúc cuộc đời. Tôi uống thuốc ngủ nhưng được phát hiện ra. Nằm trong viện nhìn dây truyền nước, tôi đã quyết tâm từ bỏ công việc đó.
Giờ tôi đã 38 tuổi, tốt nghiệp đại học loại khá, lấy chồng và có hai con, đã có công việc ổn định. Khi viết lại những dòng này, tôi thật sự ghê tởm con người mình về quãng thời gian mê muội đó. Tôi viết ra để cho các bạn trẻ bây giờ đọc được, để có thể tránh được những cạm bẫy ngoài kia.