Tôi lấy chồng sau thời gian tìm hiểu khá ngắn. Chồng hơn tôi 17 tuổi, có công việc ổn định và điều kiện kinh tế tốt. Sau khi kết hôn, tôi nghỉ việc ở nhà chăm sóc gia đình. Những ngày đầu làm dâu, tôi từng rất buồn vì cảm thấy lạc lõng và không nhận được nhiều sự quan tâm từ chồng. Theo thời gian, tôi dần chấp nhận cuộc sống mới. Tuy nhiên, có những chuyện khiến tôi tổn thương sâu sắc. Khi thất bại trong công việc, tôi buồn và nghĩ nhiều, chồng lại có những lời nói vô tâm khiến tôi hụt hẫng và thất vọng.
Tôi đang mang thai tháng thứ năm. Gần đây, tôi phát hiện trong máy tính chồng vẫn lưu rất nhiều hình ảnh người yêu cũ, trong khi ảnh của hai vợ chồng gần như không có. Tôi còn biết trước khi cưới, anh từng rất yêu một người phụ nữ, muốn cưới cô ấy nhưng không thành. Những điều đó khiến tôi luôn có cảm giác mình chỉ là sự lựa chọn thay thế. Tôi bắt đầu nghi ngờ tình cảm của chồng, thậm chí lo sợ anh có người khác bên ngoài vì công việc của anh thường xuyên tiếp xúc với phụ nữ. Những suy nghĩ ấy ngày càng ám ảnh, khiến tôi mệt mỏi và bất an, nhất là trong thời gian mang thai.
Tôi trao đổi với chồng, vợ chồng cần phải chia sẻ thật lòng, quá khứ cũng cần nói cho nhau nghe, anh cứ úp mở thế tôi hiểu không đúng thì sao. Anh chẳng để tâm đến lời tôi nói. Tôi hối hận vô cùng vì quen anh thời gian ngắn đã chấp nhận cưới, không tìm hiểu kỹ. Tôi không biết chồng có phản bội tôi không. Tính chất công việc của chồng tôi lại tiếp xúc với người khác giới, tôi rất lo lắng. Suy nghĩ chồng ngoại tình luôn trong đầu tôi. Tôi mệt mỏi vì đang có thai. Có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này, khi luôn sống trong nghi ngờ, hay chia tay để sống thoải mái hơn?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 29 tuổi, quen anh qua mạng, không có bạn chung ngoài đời, hai đứa đều ở Hà Nội nên nhắn tin nói chuyện vài bữa thì hẹn gặp luôn, thấy hợp cạ rồi từ đó cứ một tuần gặp một lần vào tối thứ 7, thường đi chơi tới bến, khuya muộn phố hết đèn chưa chịu về, cứ thế được gần hai tháng thì yêu và đã xảy ra quan hệ tình dục một lần. Tôi thấy tiến triển hơi nhanh nhưng lúc đó mê anh quá rồi. Anh 38 tuổi, to cao phong độ, duyên, lịch thiệp, hào phóng, đi 4 bánh, ra dáng người đàn ông có địa vị xã hội.
Mọi chuyện đang tiến triển bình thường thì một hôm anh tâm sự là đang bị liên đới, bạn anh đã bị bắt, anh sợ cũng sắp phải đi. Tôi gặng hỏi thì anh nói là sổ sách giấy tờ thuế. Sau đó anh bị bắt tạm giam 6 ngày mới được thả về, vẫn sang gặp tôi, buồn tiu nghỉu, nói là anh bị cấm xuất cảnh rồi. Tôih hỏi thì anh nói không sao rồi, họ chỉ lấy lời khai. Tuy nhiên mấy hôm sau anh nhắn cho tôi nói bị công an đến công ty thu hết sổ sách, anh chính thức bị bắt sau đó. Tuy nhiên có nhiều vấn đề khiến tôi thấy cấn và nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo với thủ đoạn dàn cảnh tinh vi:
Tôi thấy vết ngón tay đeo nhẫn, anh nói có một đời vợ nhưng vợ mất lâu rồi vì tai nạn giao thông, do thương nhớ nên còn đeo lâu và bị hằn vết. Anh vô tình nói ra những từ không hay, mặc dù lúc ấy đang nói về đồ vật, nhưng có cảm giác là tay chơi đạo đức kém, ví dụ "rau sạch, bóc tem, còn zin’. Tôi nhăn mặt thì anh nói mấy từ trên mạng thôi mà. Anh có vẻ rất giàu nhưng lại hỏi vay tiền, mở đầu là vay 5 nghìn đồng, nói là lấy may của tôi, sau đó lại 365 nghìn đồng, rồi lấy lý do ipad hết pin, vay tiếp 600 nghìn đồng, tổng khoảng 3 triệu đồng. Sau đó anh đã trả hết một thể khi tôi nhắc, còn trêu tôi có sợ anh lấy mất không, tôi không nói gì, chỉ cười mỉm.
Tuy nhiên sau đó anh bắt đầu vay số tiền lớn hơn là 3,2 triệu đồng, lần này tôi cho vay, chưa trả lại, tiếp tục sau đó nói bị tạm giam, bị khóa tài khoản ngân hàng, xin vay thêm hai triệu đồng. Tôi không đồng ý, anh bảo tôi không tin tưởng anh, tôi gạt đi. Anh nói sắp bị chuyển lên trại giam ở Bắc Giang, dỗi hờn nói tôi không tin anh, muốn bỏ anh đúng không, ra vẻ rất khổ tâm. Tôi vẫn gạt đi và không cho vay, kể từ đó mất liên lạc.
Tôi có cảm giác 50% đây là tay lừa đảo siêu cấp, phông bạt hào nhoáng, đi ăn chơi anh ta chi trả hết, ăn uống đắt rẻ không tiếc gì, mua quà tặng tôi như giày dép, son phấn..., như kiểu mồi. Anh vay ít thăm dò tôi, nếu cho vay ít sau đó sẽ vay số tiền lớn với lý do như chạy án, thăm nuôi trong tù. 50% còn lại tôi vẫn nghĩ có thể anh ta bị bắt thật nên tâm trạng bất an, muốn vay để bấu víu, để có cảm giác tôi không bỏ rơi anh, nên thấy thương nhớ.
Theo mọi người, anh ta là kẻ lừa đảo hay kẻ tù tội? Tôi không xác định chờ đợi gì ở anh ta cả, chỉ là thấy tiếc nuối, đôi lúc nhớ đến và khóc, chưa quên được. Tôi nghĩ mình bị lừa cũng cay mà anh ta bị bắt thật thì đắng, thấy chán đường tình duyên của mình. Tôi cần thêm lời khuyên của mọi người để tỉnh táo trở lại, đầu óc bớt mộng mị chuyện nam nữ, tiếp tục vững bước cuộc sống. Cám ơn mọi người đã đọc bài.
Tin Gốc: Vnexpress

Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết "Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý". Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân.... Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Sau nhiều lần bị phản bội, tôi mừng hụt vì tưởng chồng đặt quà tặng mình

Tôi và chồng quen rồi yêu nhau hai năm trước khi kết hôn. Từ tháng 11 năm 2022, khi bắt đầu mối quan hệ, chúng tôi khá hợp nhau về suy nghĩ, cách sống. Anh luôn chiều chuộng, quan tâm và khiến tôi tin tưởng gần như tuyệt đối. Ngay từ đầu, anh đã về ra mắt gia đình tôi để xin phép qua lại, tôi càng tin đây là một mối quan hệ nghiêm túc. Tháng 9 năm 2023, gia đình anh đến dạm ngõ, vậy mà chỉ một tháng sau, tôi phát hiện anh phản bội, qua lại với người khác. Tôi sốc và quyết định chia tay. Anh níu kéo, ngày nào cũng đứng đợi trước phòng trọ, viết thư xin lỗi, cầu xin cơ hội. Vì còn yêu và nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết, tôi đồng ý quay lại. Từ đó, tôi sống trong nghi ngờ. Khi đứng trước quyết định kết hôn, tôi từng rất lưỡng lự, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng. Có lẽ đó là sai lầm kéo dài đến tận bây giờ.
Tháng 8 năm ngoái, ngay trước ngày sinh, tôi phát hiện anh và người kia vẫn nhắn tin tình cảm. Tôi bàng hoàng, đau đớn, khóc lóc và trách móc. Anh giải thích không còn qua lại, chỉ giữ liên lạc vì sợ cô ấy làm điều dại dột. Khi đó, tôi tự trấn an bản thân: anh vẫn đi làm, lo cho gia đình, không tiêu xài cho bản thân, quan tâm và chăm sóc tôi, tặng tôi những món quà. Tôi nhắn cho anh rằng lúc này rất cần anh, cần một tinh thần tích cực để sinh con, yêu cầu anh dứt khoát với những chuyện kia. Anh đồng ý. Sau đó, tôi về quê ở cữ rồi ăn tết cùng nhà ngoại trong không khí ấm áp, tưởng như mọi thứ đã ổn.
Đến tháng 3 vừa rồi, tôi thấy họ vẫn tiếp tục qua lại. Tôi nhớ lại chuyện đêm giao thừa, anh liên tục giục tôi chuyển khoản. Lúc đó tôi bận nên hôm sau mới chuyển. Sau này tôi mới biết, người đầu tiên anh chuyển tiền lì xì lại là cô gái kia, rồi mới đến tôi với số tiền tương tự. Tôi chết lặng. Ngày 7 tháng 3, tôi không gọi được cho anh. Khi anh bắt máy và về nhà, linh cảm khiến tôi kiểm tra điện thoại. Tôi phát hiện một đoạn tin nhắn ẩn, thật sự như có gì đó dẫn dắt nên tôi thử nhập vài con số và mở được. Những tin nhắn tôi thấy chỉ là lời yêu thương từ phía cô gái, còn toàn bộ lịch sử trước đó đã bị xóa. Kiểm tra thêm, tôi biết hai người thường xuyên chuyển tiền qua lại. Khoảnh khắc đó, tôi gần như sụp đổ hoàn toàn, tim đập loạn, tay chân rụng rời, không thở nổi.
Đêm hôm đó, tôi nhắn cho em gái và bạn thân, hẹn gặp để tâm sự. Tôi nghĩ sẽ âm thầm kết thúc với người đàn ông này. Rồi tôi lại còn hy vọng. Tôi gặp anh ở quán cà phê trước buổi hẹn. Anh nói vẫn luôn yêu thương gia đình, tất cả những gì anh làm đều là để bảo vệ gia đình. Tôi bảo sẽ đưa con về quê, tách khỏi anh. Anh khóc, cầu xin tôi ở lại, xin một cơ hội sửa sai. Lúc đó tôi không khóc, thế nhưng những ngày sau tôi như rơi xuống vực, khóc lóc, dằn vặt, đau đớn, yêu cầu anh phải chấm dứt hoàn toàn. Tôi còn vô tình đọc được tin nhắn của cô gái kia, biết anh đã có vợ con nhưng vẫn xin tiếp tục thêm một thời gian. Chồng tôi vẫn luôn khẳng định chỉ yêu vợ con, mọi việc làm đều vì gia đình.
Thời gian trôi qua, tôi dần nguôi ngoai, cuộc sống tạm yên ổn dù trong lòng chưa bao giờ thật sự yên tâm. Cho đến một ngày gần cuối tháng 3, tôi thấy anh đặt mua một món quà. Tôi rất vui, nghĩ rằng quà dành cho mình, hóa ra là quà sinh nhật anh tặng cô gái kia. Trái tim tôi như chết lặng thêm một lần nữa. Anh nói đó là "món quà kết thúc, vì tình người, không có ý gì khác". Trớ trêu thay, nó lại được mua ở chính nơi anh từng mua quà sinh nhật cho tôi. Tôi đau, vợ chồng lại cãi nhau, lần này tôi bất lực. Tôi cảm thấy con đường phía trước thật mịt mờ. Tôi buồn, hận, tất cả là do đã tin tưởng quá nhiều. Gia đình hai bên đối xử với nhau rất tốt, anh cũng nói tất cả những gì anh làm đều vì gia đình. Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Mọi người, đặc biệt là các anh, có thể cho tôi xin một góc nhìn được không?
Quỳnh Hoa

