Tôi từng là một người đàn bà kiêu hãnh, luôn cho rằng mình xứng đáng với những thứ hào nhoáng và to lớn hơn. Còn Minh, chồng cũ của tôi, lại là hiện thân của sự bình lặng đến mức… nhạt nhẽo.
Ngày ấy, trong khi tôi lao ra đường, quay cuồng với những bữa tiệc xã giao, những bản hợp đồng và khát khao khẳng định vị thế, thì Minh lại chỉ thích quẩn quanh trong góc vườn nhỏ, tự tay pha trà, đọc sách và chăm sóc cây cối.
Sự trái ngược ấy ban đầu là điểm bù trừ, nhưng dần dà trở thành ngọn lửa thiêu rụi cuộc hôn nhân của chúng tôi. “Anh rốt cuộc có chí tiến thủ không vậy? Đàn ông con trai không xông pha kiếm tiền, suốt ngày ru rú ở nhà với mấy thứ lặt vặt này thì làm được tích sự gì?”, tôi nói thẳng.
Tôi chán ngấy sự an phận của anh. Tôi ghét cái cách anh mỉm cười xoa dịu mỗi khi tôi cáu gắt, ghét sự bao dung tĩnh lặng mà tôi khi ấy cho là sự hèn nhát của kẻ không dám đương đầu với sóng gió.
Tôi muốn một người chồng mặc vest, lái xe sang, đưa tôi đến những nhà hàng xa hoa bậc nhất, chứ không phải một người đàn ông mặc những chiếc áo cộc mộc mạc, chỉ thích nấu những bữa cơm nhà và lắng nghe những bản nhạc không lời êm dịu.
Đỉnh điểm là khi tôi quyết định đệ đơn ly hôn. Minh không níu kéo bằng những lời lẽ bi lụy. Anh nhìn tôi thật lâu, ánh mắt buồn rười rượi nhưng vẫn đầy sự dịu dàng thường thấy: “Nếu sự rời đi này mang lại cho em hạnh phúc mà anh không thể cho, anh đồng ý”.
Ngày cầm tờ giấy quyết định của tòa án, tôi bước ra khỏi cửa với tư thế của một người chiến thắng, thoát khỏi chiếc lồng chật hẹp để vươn ra biển lớn. Tôi lao vào những cuộc tình chớp nhoáng với những người đàn ông đạt chuẩn của mình, tận hưởng cuộc sống tự do, náo nhiệt. Tôi đã đinh ninh rằng, mình đã vứt bỏ được một gánh nặng.
Hơn 5 năm trôi qua. Những phù hoa của cuộc sống hiện đại dần vắt kiệt sức lực của tôi. Những người đàn ông hào nhoáng đến rồi đi, để lại trong tôi sự trống rỗng và những đêm thức trắng vùi mình trong căn hộ cao cấp lạnh lẽo.
Và rồi một ngày, tôi bước vào một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nơi có những dàn dây leo xanh mướt và phong cách bài trí mộc mạc. Tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách. Tôi chọn một góc khuất, gọi một ly trà và đưa mắt lãng đãng nhìn quanh.
Đột nhiên, tim tôi như ngừng đập. Cổ họng đắng nghét. Cách tôi không xa, bên chiếc bàn gỗ mộc bên ô cửa sổ đầy nắng, là Minh. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, ấm áp và ngập tràn viên mãn mà tôi chưa từng thấy trong suốt 3 năm sống chung.
Bên cạnh anh là một người phụ nữ có nét đẹp thanh tú, dịu dàng. Cô ấy không diện đồ hiệu đắt tiền hay trang điểm đậm. Cô ấy mặc một chiếc váy thô đũi mềm mại, bế một bé gái, có đôi mắt đen láy và nụ cười y hệt Minh.
Họ giống như một bức tranh hoàn hảo bước ra từ một thước phim về lối sống chậm thanh bình. Minh ân cần vén lọn tóc vương trên trán vợ, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má con gái. Người phụ nữ ấy ngước nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh sự tự hào và yêu thương tuyệt đối. Họ trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng Minh lại pha trò khiến cả vợ và con cười phá lên hạnh phúc.
Tôi ngồi như hóa đá trong góc tối, mọi âm thanh của quán trà dường như mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh gia đình 3 người họ sắc nét đến tàn nhẫn.
Tôi có tiền bạc, có vị trí xã hội, có những bộ đồ đắt tiền bao bọc. Nhưng khi nhìn Minh cẩn thận thổi nguội thìa súp đút cho con gái, tôi nhận ra mình là một kẻ nghèo nàn tình cảm đến thảm hại.
Nhìn cách Minh nâng niu vợ, tôi chợt nhớ lại ngày xưa. Đã từng có lúc anh thức trắng đêm để xoa bóp đôi chân sưng vù của tôi vì đi giày cao gót, từng lầm lũi đêm hôm đi mua bát cháo khi tôi sốt cao. Nhưng đáp lại, tôi chỉ lạnh lùng gạt đi: “Ba cái việc này anh mướn người giúp việc cũng được, thời gian đó anh ra ngoài kiếm tiền đi có phải hơn không!”.
Người phụ nữ kia đã trân trọng những điều giản dị mà tôi từng khinh bỉ. Cô ấy nhìn thấy sự vững chãi trong sự bình lặng của anh. Cô ấy yêu cái cách anh vun vén cho gia đình, thứ mà tôi từng mỉa mai là “đàn ông mặc váy”. Và đổi lại, cô ấy có được một người chồng hoàn hảo, một mái ấm không bão giông, một người sẵn sàng đứng ra che chắn mọi muộn phiền để vợ con được sống trong sự yêu thương.
Hiện tại, nghe phong thanh từ vài người bạn cũ, Minh đã trở thành một kiến trúc sư cảnh quan khá có tiếng, chuyên thiết kế những khu vườn mang hơi thở thiên nhiên, chính là đam mê mà tôi từng giễu cợt. Anh có trong tay tất cả, nhưng vẫn giữ nguyên sự tận tụy với gia đình.
Tôi thanh toán tiền rồi bước vội ra khỏi quán, như một kẻ trốn chạy. Khi bước ra ánh sáng hoàng hôn, nước mắt tôi rơi xuống, mặn chát và cay đắng.
Người không biết trân trọng những giá trị chân thành như tôi, cuối cùng sẽ bị bỏ lại phía sau, trơ trọi với những hư vinh lạnh lẽo. Nhìn gia đình hạnh phúc của chồng cũ, tôi biết mình đã thua. Có những sai lầm, cái giá phải trả không phải là tiền bạc, mà là sự hối hận giằng xé đến tận cùng.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nhân dịp Dragon Ball Super vừa hé lộ tạo hình mới của Goku và Vegeta, dù concept Super Saiyan từng là yếu tố làm nên tên tuổi từ thời Dragon Ball Z, không phải dạng biến hình nào cũng đạt đến đỉnh cao kỳ vọng, thậm chí một số còn bị xem là "tệ nhất" trong toàn series.
Khoảnh khắc Goku lần đầu hóa Super Saiyan trong trận chiến với Frieza không chỉ là bước ngoặt của riêng series, mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều tác phẩm manga, anime sau này. Tuy nhiên khi số lượng biến hình ngày càng nhiều, chất lượng giữa các dạng cũng bắt đầu chênh lệch rõ rệt.
Xuất hiện trong arc Majin Buu, Super Saiyan 3 mang đến một diện mạo ấn tượng với mái tóc dài và nguồn năng lượng bùng nổ. Tuy nhiên vai trò của nó lại khá hạn chế khi Goku chủ yếu dùng để "câu giờ".
Nhược điểm lớn nhất nằm ở việc tiêu hao thể lực quá nhanh, khiến dạng này gần như không thể duy trì trong chiến đấu thực tế. Sức mạnh lớn nhưng không bền vững khiến Super Saiyan 3 khó trở thành lựa chọn chiến lược.
Ý tưởng kết hợp Kaio-ken với Super Saiyan Blue từng khiến người hâm mộ kỳ vọng lớn. Trong Dragon Ball Super, Goku sử dụng dạng này để đối đầu với Hit. Tuy nhiên cái giá phải trả là tình trạng rối loạn khí, khiến anh mất kiểm soát năng lượng sau trận đấu. Đây là ví dụ điển hình cho một dạng biến hình "nghe hay hơn dùng", khi lợi ích không tương xứng với rủi ro.
Future Trunks vốn là nhân vật thường xuyên tạo bất ngờ, nhưng Super Saiyan Rage lại khiến nhiều khán giả bối rối. Dạng này xuất hiện đột ngột khi nhân vật đạt đến đỉnh điểm cảm xúc, nhưng lại thiếu giải thích rõ ràng về cơ chế hay nguồn gốc sức mạnh.
Dù đủ mạnh để đối đầu nhiều kẻ địch, nó vẫn bất lực trước Zamasu bất tử, làm giảm đáng kể ý nghĩa của màn biến hình.
Chỉ xuất hiện trong phim Dragon Ball Z: Lord Slug (1991), Pseudo Super Saiyan không được xem là một biến hình hoàn chỉnh. Đây là trạng thái tạm thời khi Saiyan ở ranh giới sống còn.
Dù trận chiến trong phim khá hấp dẫn, bản thân dạng biến hình này lại thiếu điểm nhấn về cả ngoại hình lẫn ý nghĩa, khiến nó gần như bị lãng quên trong dòng chảy dài của thương hiệu.
Đứng đầu danh sách là Super Saiyan Third Grade, dạng biến hình đánh đổi tốc độ để lấy sức mạnh cơ bắp. Future Trunks đạt đến trạng thái này sau khi tập luyện trong phòng thời gian.
Ban đầu, anh có thể áp đảo Cell, nhưng nhược điểm về tốc độ nhanh chóng bị khai thác. Trong chiến đấu thực tế, việc mất đi sự linh hoạt khiến toàn bộ lợi thế sức mạnh trở nên vô nghĩa.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết từ chiều tối qua đến sáng sớm nay 4-4, do ảnh hưởng không khí lạnh, Bắc Bộ (trừ Điện Biên, Lai Châu) mưa rào và dông rải rác. Lượng mưa từ 10-20mm, có nơi mưa to trên 40mm.
Trong mưa dông khả năng có lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh. Mưa lớn cục bộ khả năng gây lũ quét trên các sông, suối nhỏ, sạt lở đất trên sườn dốc và ngập úng tại các vùng trũng, thấp.
Ngày hôm nay, từ Quảng Trị đến Quảng Ngãi nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất 35-37 độ C, có nơi trên 37 độ C, độ ẩm 40-45%.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng. Miền Đông Nam Bộ nắng nóng với nhiệt độ cao nhất 35-36 độ C, có nơi trên 36 độ C, độ ẩm từ 45-50%.
TP Hà Nội có mây, mưa rào và dông rải rác. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 28-30 độ C.
Tây Bắc Bộ có mây, mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 28-32 độ C.
Đông Bắc Bộ có mây, mưa rào và dông rải rác. Nhiệt độ thấp nhất 20-25 độ C, cao nhất 27-30 độ C.
Thanh Hóa đến Huế phía bắc nhiều mây, mưa rào và dông vài nơi, phía nam nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 24-27 độ C, cao nhất 35-37 độ C.
Duyên hải Nam Trung Bộ có mây, ngày nắng, riêng phía bắc nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 34-37 độ C.
Cao nguyên Trung Bộ có mây, ngày nắng. Nhiệt độ thấp nhất 19-22 độ C, cao nhất 31-35 độ C.
Nam Bộ có mây, ngày nắng, riêng miền Đông nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 22-25 độ C, cao nhất 35-36 độ C.
TP.HCM có mây, ngày nắng nóng. Nhiệt độ thấp nhất 24-26 độ C, cao nhất 33-36 độ C.
Chúng tôi có tiền bạc, có thời gian và sự tự do tuyệt đối để tận hưởng tuổi thanh xuân. Nhưng rồi, ranh giới của sự viên mãn ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn. Mọi thứ sụp đổ vào đúng ngày sinh nhật tuổi 40 của chồng tôi bằng một lời thỉnh cầu xót xa.
Tôi năm nay 38 tuổi, hiện đang làm giám đốc truyền thông cho một công ty đa quốc gia. Chồng tôi 40 tuổi, là một kiến trúc sư thành đạt và vô cùng tâm lý. Từ những ngày đầu hẹn hò, cả hai đã tìm thấy sự đồng điệu mãnh liệt trong quan điểm sống. Chúng tôi đã thống nhất từ đầu rằng cả hai sẽ không bao giờ sinh con.
Lý do khi ấy rất rõ ràng vì vợ chồng tôi đều đam mê công việc và yêu thích sự xê dịch. Chúng tôi mang trong mình nỗi sợ hãi mơ hồ về trách nhiệm nuôi dạy trẻ trong xã hội hiện đại. Cả hai tự ký một bản hợp đồng ngầm với nhau từ trước khi chính thức kết hôn. Vợ chồng tôi hứa sẽ dùng cả đời này để tự do tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Suốt 10 năm qua, vợ chồng tôi đã sống một cuộc đời rực rỡ và vô cùng trọn vẹn. Thu nhập kép không phải chia sẻ cho bỉm sữa hay học phí giúp chúng tôi dư dả mua nhà lầu, xe hơi. Mỗi năm, chúng tôi thong thả đi du lịch nước ngoài ít nhất 3 lần để giải tỏa căng thẳng. Chúng tôi từng tự hào check-in dưới tháp Eiffel, trượt tuyết ở Thụy Sĩ hay lặn biển Maldives.
Mỗi dịp lễ, Tết, trong khi bạn bè đồng trang lứa đầu tắt mặt tối với chuyện con mọn và bỉm sữa. Bọn họ bơ phờ vì những cơn sốt mọc răng của con hay áp lực chọn trường học mệt mỏi. Thì tôi và anh thong thả xách vali ra sân bay để đến những chân trời hoàn toàn mới. Cuộc sống thảnh thơi ấy khiến bao người từ ghen tị chuyển sang... chỉ trích lặp đi lặp lại.
Mẹ chồng tôi từng buông lời cay đắng rằng, đến lúc già ốm không ai ngó ngàng thì đừng có hối hận. Khi ấy, chồng tôi chỉ nắm chặt tay tôi, cười đáp lại rằng già sẽ vào viện dưỡng lão năm sao. Tôi đã luôn tin rằng anh là tri kỷ, là người bạn đồng hành vĩnh cửu trong lối sống này. Nhưng tôi đã nhầm vì con người ta có thể thay đổi khi chạm đến một cột mốc tuổi tác nhất định.
Khoảng 2 năm trở lại đây, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi khác lạ ở chồng mình. Tần suất anh rủ tôi đi du lịch giảm dần, thay vào đó anh bắt đầu mua cây cối về chăm sóc. Anh nuôi thêm chú chó nhỏ và dành hàng giờ đồng hồ mỗi ngày để trò chuyện với nó. Đỉnh điểm là trong những buổi họp mặt, ánh mắt anh luôn vô thức hướng về những đứa trẻ.
Có lần, tôi vô tình thấy anh đứng lặng người trước cổng một trường mầm non ngay gần khu nhà tôi ở. Anh nhìn chăm chăm vào cảnh một ông bố cõng cô con gái nhỏ trên lưng cười đùa vang vọng cả sân. Ánh mắt anh lúc đó chứa đựng sự khao khát và cả một nỗi trống rỗng đến nao lòng. Khi tôi gặng hỏi, anh giật mình lảng tránh và nói dối rằng chỉ đang nhìn kiến trúc của tòa nhà.
Tôi đã cố lờ đi những dấu hiệu đó và tự huyễn hoặc bản thân rằng, đó chỉ là phút yếu lòng. Tôi không muốn đối diện với sự thật rằng người bạn đời thân thiết của tôi đang có ý định muốn quay đầu. Sự thật cuối cùng cũng phơi bày vào đêm sinh nhật tuổi 40 của anh cách đây đúng một tháng. Sau khi hơi men đã chếnh choáng, anh ngồi bệt xuống sàn phòng khách và bật khóc nức nở.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh xin lỗi tôi vì không thể tiếp tục tự lừa dối trái tim mình được nữa. Anh khẩn khoản thú nhận rằng mình thực sự muốn có một đứa con để ẵm bồng và yêu thương. Anh bảo rất thèm được nghe tiếng trẻ con gọi mình là bố trong căn nhà rộng lớn nhưng quá đỗi im lặng. Lời nói của anh giáng xuống như một gáo nước lạnh phá nát tương lai của tôi.
Tôi hét lên trong cảm giác bị phản bội, nhắc nhở anh về thỏa thuận 10 năm trước chúng ta từng hứa. Anh đáp lại rằng, lúc đó mới 30 tuổi nên suy nghĩ khác, còn giờ đã ở tuổi 40. Anh thấy bạn bè đưa đón con cái, thấy bố mẹ già yếu đi mà không có cháu bế bồng trên tay. Cuộc sống dẫu đủ đầy vật chất nhưng giờ đây đối với anh lại trở nên vô nghĩa và trống trải vô cùng.
Đã một tháng trôi qua kể từ đêm hôm đó, không khí gia đình tôi nặng nề và u ám như có đám tang. Anh bắt đầu gửi cho tôi những bài báo về phương pháp thụ tinh ống nghiệm cho phụ nữ lớn tuổi. Anh hứa sẽ thuê nhiều người giúp việc, gánh vác mọi chuyện để tôi không bị ảnh hưởng đến sự nghiệp. Nhưng vấn đề thực sự không nằm ở tiền bạc mà nằm ở chính khát vọng của bản thân tôi.
Sự thật là tôi không muốn làm mẹ, không có bản năng chăm sóc trẻ con như bao phụ nữ khác. Ở độ tuổi này, việc mang thai là một rủi ro rất lớn đối với cả sức khỏe lẫn nhan sắc của tôi. Tôi yêu sự tự do, yêu công việc hiện tại và không sẵn sàng đánh đổi vì một sinh linh bé nhỏ. Tôi cảm thấy uất ức vì bị ép buộc thay đổi luật chơi khi trận đấu đã đi qua hơn nửa chặng đường.
Thế nhưng nhìn anh tiều tụy, trầm mặc và liên tục hút thuốc mỗi đêm ngoài ban công, tôi lại thấy vô cùng đau lòng. Mười năm qua anh luôn là một người chồng tuyệt vời, thấu hiểu và chiều chuộng tôi hết mực trong mọi chuyện.
Nếu tôi kiên quyết từ chối, có lẽ chúng tôi sẽ phải ra tòa ly hôn để giải thoát cho khao khát của anh. Trả tự do để anh đi tìm một người phụ nữ khác sẵn sàng cho anh một gia đình đúng nghĩa.
Nhưng ly hôn người đàn ông mình vẫn còn yêu chỉ vì một thỏa thuận cũ liệu có quá tàn nhẫn? Còn nếu tôi nhắm mắt gượng ép mang thai, tôi sợ chính mình sẽ rơi vào trầm cảm. Đứa trẻ sinh ra có lỗi gì khi mẹ nó thực tâm không hề mong muốn sự hiện diện của nó trên đời? Hạnh phúc lứa đôi ngày nào giờ chông chênh trên bờ vực thẳm chỉ vì một khát khao nhỏ bé.
Giờ đây, mỗi tối trở về căn hộ hoa lệ, tiếng thở dài của anh như những nhát dao cứa vào tim tôi. Tình yêu 10 năm bền chặt chẳng lẽ lại dễ dàng gục ngã trước những áp lực của quy luật tự nhiên?
Tôi khao khát giữ lại người đàn ông này, nhưng lại không thể phản bội chính con người thật của mình. Xin độc giả hãy cho tôi một lời khuyên, tôi thực sự đang bế tắc trong chính cuộc hôn nhân tôi từng nghĩ là hoàn hảo này.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.