Sau trận thua Việt Nam 1-3 ở vòng loại Asian Cup 2027, truyền thông Malaysia tiếp tục xoáy sâu vào câu hỏi: Làm thế nào để thu hẹp khoảng cách với đối thủ lớn nhất khu vực? Nhưng, thay vì cổ vũ làn sóng nhập tịch, bài bình luận của tác giả Ajitpal Singh trên New Straits Times (NST) đi theo hướng ngược lại, kêu gọi từ bỏ đường tắt và cải tổ bóng đá từ gốc rễ.
Ajitpal nhắc đến những tranh luận đang lan rộng trên mạng xã hội Malaysia sau trận thua tại sân Thiên Trường (Ninh Bình), nơi đội chủ nhà thắng thuyết phục nhờ cú đúp của tiền đạo nhập tịch Nguyễn Xuân Son. Nhiều người hâm mộ cho rằng Malaysia cần “tìm thêm cầu thủ nhập tịch để đánh bại Việt Nam”. Tuy nhiên, Ajitpal phản bác: “Sau tất cả những gì đã xảy ra, bóng đá Malaysia phải rút ra những bài học từ sai lầm. Có phải chúng ta đã đi chệch hướng hoàn toàn?”.
Ông cho rằng bóng đá Malaysia dường như vẫn tiếp tục tìm kiếm giải pháp “mì ăn liền” thay vì giải quyết các vấn đề nền tảng. Những bê bối gần đây, đặc biệt là vụ 7 cầu thủ nhập tịch làm giả giấy tờ khiến đội tuyển bị xử thua hàng loạt trận, lẽ ra phải là hồi chuông cảnh tỉnh. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang sa đà vào con đường tắt này”, bài báo có đoạn.
Không tính 7 ngoại binh đã bị cấm thi đấu vì gian lận nhập tịch, Malaysia vẫn có 13 cầu thủ sinh trưởng ở nước ngoài được đăng ký trong trận thua Việt Nam. Trong đó, có 10 cầu thủ lai và ba người nhập tịch không có dòng dõi nước này. Bài báo cho rằng việc tiếp tục nhập tịch ồ ạt là điều khó hiểu. “Bóng đá Malaysia nên tránh xa rắc rối đó. Thay vì sửa chữa hệ thống, họ vẫn coi nhập khẩu cầu thủ là giải pháp”, Ajitpal viết. “Malaysia không cần nhập tịch cầu thủ, mà cần nhập tịch chính những người làm bóng đá”.
Quan điểm này trái với một số ý kiến trong khu vực, khi Việt Nam cũng sử dụng cầu thủ nhập tịch như Xuân Son hay Đỗ Hoàng Hên để gia tăng sức mạnh. Chuyên gia Malaysia Zulhelmi Zainal Azam từng thừa nhận đội tuyển Việt Nam mạnh nhất Đông Nam Á nhờ những bổ sung này. Xuân Son và Hoàng Hên không có gốc gác Việt Nam, nhưng vẫn có thể hát quốc ca, đã thi đấu nhiều năm ở V-League. Đây là điểm khác biệt ở Malaysia. Theo thống kê, nhiều cầu thủ Malaysia có 25% hoặc 50% dòng dõi nước này nhưng không thể hát quốc ca hoặc giao tiếp với người bản địa vì chủ yếu sinh trưởng ở nước ngoài.
“Hãy thẳng thắn. Sự ám ảnh với các giải pháp nhanh này bộc lộ sự lười biếng”, Ajitpal viết tiếp. “Bóng đá Malaysia không cần thêm những cầu thủ được đưa vào đội tuyển mà không thể hát quốc ca hay nói một câu tiếng bản địa. Chúng ta cần xây dựng bản sắc, sự kiên nhẫn và niềm tin vào hệ thống đào tạo nội địa”.
Để làm rõ lập luận, bài viết đưa ra ví dụ từ Nhật Bản và Hàn Quốc. Hai nền bóng đá không chọn đường tắt mà phát triển từ trường học, cộng đồng đến hệ thống trẻ bài bản. “Kết quả không đến ngay lập tức, nhưng rồi cũng đến”, tác giả nhận định. “Nhật Bản đã biến hạn chế thể hình thành lợi thế kỹ thuật, tạo ra những cầu thủ vượt trội về chiến thuật, không sợ hãi và hoàn thiện”.
Thành công của Nhật Bản không còn là bất ngờ, với những chiến thắng trước các cường quốc bóng đá như Đức, Brazil hay Anh những năm qua. Trong khi đó, Malaysia vẫn loay hoay tìm bản sắc.
Một phần quan trọng của bài viết dành để phân tích chương trình phát triển bóng đá quốc gia NFDP của Malaysia. Dù được đầu tư hàng triệu USD, câu hỏi lớn vẫn là: “Những cầu thủ đẳng cấp thế giới ở đâu?”.
NFDP là dự án phát triển bóng đá trẻ quy mô quốc gia, ra đời năm 2014 với mục tiêu xây dựng lộ trình đào tạo từ cơ sở đến đỉnh cao. NFDP tập trung vào các nhóm tuổi từ 7 đến 17, kết hợp đào tạo kỹ thuật, thể lực, tâm lý và giáo dục, với trung tâm nòng cốt là Học viện Mokhtar Dahari, nhằm tạo nguồn cầu thủ cho đội tuyển Malaysia trong dài hạn.
Tác giả thừa nhận câu trả lời hiện tại là không có, nhưng đây không phải lý do để hoảng loạn. Ngay cả những học viện hàng đầu như Benfica hay Ajax, cũng chỉ có 25-40% cầu thủ trẻ lên được đội một, và tỷ lệ trở thành ngôi sao hàng đầu chỉ khoảng 0,04%. “Đó là bản chất của phát triển, cần một cuộc chơi dài hạn, không phải đường tắt”, Ajitpal viết tiếp.
Ông đề xuất mọi CLB ở giải VĐQG Malaysia đầu tư nghiêm túc cho đào tạo trẻ như NFDP. Khi đó, nguồn cầu thủ sẽ tăng, cạnh tranh nội bộ sẽ mạnh hơn và chất lượng chung được nâng cao. Nhưng thực tế, giải đấu bị các ngoại binh phủ kín, cộng thêm cầu thủ nhập tịch và con lai, tạo ra “nhiễu loạn chứ không phải tiến bộ”.
H/L VN Malaysia
Dù vậy, tác giả không phủ nhận hoàn toàn vai trò của nhập tịch. “Nhập tịch không xấu”, ông nhấn mạnh. “Nếu dùng đúng cách, nó có thể nâng chuẩn và tạo cạnh tranh lành mạnh. Nhật Bản cũng từng làm điều này, nhưng điểm khác biệt là họ tiến xa hơn và không phụ thuộc vào nó”.
Ngược lại, ông cảnh báo đội tuyển Malaysia đang có nguy cơ lệ thuộc. Trong khi Nhật Bản hiện có thể triệu tập đội hình World Cup toàn cầu thủ chơi tại châu Âu, Malaysia vẫn phải gọi những cầu thủ ít được ra sân ở CLB và kỳ vọng họ tỏa sáng ở cấp độ quốc tế. “Vấn đề không phải ở năng lực cầu thủ, mà là thất bại của hệ thống”, bài viết kết luận.
Giải đấu tiếp theo của Malaysia cũng như Việt Nam là ASEAN Cup 2026, từ 24/7 đến 26/8. Malaysia ở bảng B cùng Thái Lan, Philippines, Myanmar và Lào. Việt Nam ở bảng A với Indonesia, Singapore, Campuchia và Brunei hoặc Timor Leste.
Chiến thắng 1-0 trước U.15 Thể Công Viettel trong trận chung kết ngày 14.4 giúp Hà Nội lần đầu bước lên ngôi ở sân chơi U.15 quốc gia. Nhưng nếu nhìn rộng hơn, đây không phải một đỉnh cao bất ngờ, mà là điểm kết nối cuối cùng của quá trình được chuẩn bị từ nhiều năm.
Trước đó, lứa U.14 Hà Nội cũng đăng quang giải U.14 miền Bắc – sân chơi tổ chức theo thể thức league kéo dài, hiếm thấy ở cấp độ trẻ. Khi đặt hai danh hiệu cạnh nhau, ý nghĩa lập tức khác đi. Hà Nội không chỉ vô địch ở hai giải đấu, mà hoàn thiện một hệ thống đào tạo liền mạch, nơi các lứa tuổi kế thừa và phát triển liên tục.
Từ U.21, U.19, U.17 đến U.15, mọi tầng nấc đều ghi dấu bằng danh hiệu. Vì thế, chức vô địch U.15 không phải là khởi đầu, mà là sự hoàn tất của một bức tranh đào tạo trẻ được xây dựng có chủ đích.
U.15 Hà Nội thi đấu với quyết tâm cực cao, đánh bại U.15 Thể Công Viettel để lần đầu lên ngôi giải U.15 quốc gia
ẢNH: CLB HÀ NỘI
Điểm đáng chú ý nằm ở cách Hà Nội chủ động giải quyết bài toán mà bóng đá trẻ Việt Nam còn bỏ ngỏ: môi trường thi đấu.
Giải U.14 miền Bắc 2025–2026 được tổ chức theo thể thức vòng tròn hai lượt, sân nhà – sân khách, kéo dài hơn 3 tháng với nhịp độ thi đấu ổn định. Đây là lần hiếm hoi cầu thủ trẻ được trải nghiệm một “mùa giải thực thụ”, thay vì các giải ngắn ngày mang tính tập trung.
Giải đấu quy tụ 8 đội gồm Hà Nội, Công an Hà Nội, Thể Công Viettel, PVF, Hải Phòng, Đông Á Thanh Hóa, SLNA và Hoài Đức. Tổng cộng 56 trận đấu, 218 bàn thắng được ghi – những con số cho thấy mật độ thi đấu dày hơn đáng kể so với mặt bằng chung.
Nhưng giá trị cốt lõi không nằm ở thống kê. Điều quan trọng là cầu thủ trẻ được thi đấu thường xuyên, tích lũy kinh nghiệm và phát triển theo đúng quy luật của bóng đá chuyên nghiệp.
Điều đáng suy ngẫm là sáng kiến này không đến từ một chiến lược mang tính hệ thống, mà từ quyết định của CLB và doanh nghiệp. Khi nhu cầu cơ bản như tăng số trận cho cầu thủ trẻ phải được giải quyết bằng nỗ lực riêng lẻ, khoảng trống của hệ thống cũng lộ rõ.
Tuy nhiên, khi U.14 được thi đấu nhiều hơn và ngay sau đó U.15 bước lên ngôi vô địch quốc gia, mối liên hệ trở nên rõ ràng. Thành công không còn là khoảnh khắc bùng nổ, mà là kết quả tất yếu của một quá trình tích lũy.
Chiến công của U.15 Hà Nội được vinh danh tại sân Hàng Đẫy
CLB Hà Nội đã hoàn tất bộ sưu tập danh hiệu ở cấp độ trẻ lẫn CLB
Trong nhiều năm, CLB Hà Nội phát triển theo chiều dọc – từ các tuyến trẻ đến đội một, và điều đó đã được kiểm chứng bằng thành tích. Nhưng bước tiến đáng chú ý hơn nằm ở chiều ngang.
Việc tổ chức giải U.14 miền Bắc không chỉ phục vụ riêng Hà Nội, mà còn mở rộng môi trường thi đấu cho nhiều CLB khác. Đây là cách nâng mặt bằng chung, thay vì tạo lợi thế cục bộ.
Sự khác biệt nằm ở tư duy. Thay vì chờ đợi hệ thống, Hà Nội chủ động bổ sung những gì còn thiếu. Trong khi nhiều CLB vẫn phụ thuộc vào các giải ngắn ngày, thiếu tính liên tục, đội bóng thủ đô vận hành theo nguyên tắc của bóng đá phát triển: thi đấu thường xuyên, tích lũy dài hạn và đồng bộ triết lý.
Chính điều đó đặt ra hàng loạt câu hỏi cho bóng đá Việt Nam. Vì sao mô hình thi đấu dài hạn cho trẻ chưa trở thành chuẩn mực? Vì sao số trận của cầu thủ trẻ vẫn là vấn đề kéo dài nhiều năm? Và vì sao những sáng kiến mang tính nền tảng lại chủ yếu đến từ doanh nghiệp?
Câu trả lời không nằm hoàn toàn ở đúng – sai, mà ở tốc độ thích ứng. Khi hệ thống chưa kịp thay đổi, những người làm bóng đá thực tế buộc phải đi trước.
Trong hơn một thập kỷ, CLB Hà Nội luôn là nguồn cung cầu thủ quan trọng cho các đội tuyển Việt Nam ở nhiều cấp độ. Dấu ấn của cầu thủ Hà Nội hiện diện từ U.19, U.23 đến đội tuyển quốc gia trong hầu hết các chiến dịch lớn.
Đó không phải sự trùng hợp, mà là kết quả của một chiến lược dài hạn, nơi đào tạo trẻ được đặt làm nền tảng.
U.14 và U.15 chỉ là những lát cắt mới nhất. Từ những thành công này, một cách tiếp cận rõ ràng được gợi mở: phát triển bóng đá phải đi cùng hệ thống, tính liên tục và những mô hình tổ chức đủ thực chất.
Khi một CLB có thể vừa tạo ra sân chơi, vừa tạo ra nhà vô địch, đó không chỉ là câu chuyện riêng của họ. Đó là lời gợi mở – thậm chí là thách thức – với toàn bộ cấu trúc bóng đá Việt Nam hiện tại.
Vấn đề không còn là CLB Hà Nội làm tốt đến đâu, mà là bóng đá Việt Nam sẽ học được gì từ mô hình ấy, và có sẵn sàng thay đổi để bắt kịp hay không.
Sau khởi đầu có phần thận trọng bằng trận hòa trước Arjun Erigaisi ở vòng mở màn, Magnus Carlsen đã nhanh chóng khẳng định đẳng cấp tại vòng hai.
Đối đầu với Đại kiện tướng Nils Grandelius, siêu kỳ thủ người Na Uy đã bắt đầu bằng khai cuộc Benoni - một khai cuộc mà Carlsen hầu như chưa từng chơi trong suốt sự nghiệp của mình.
Có lẽ đối thủ của Carlsen cũng bất ngờ với phương án này và chưa có sự chuẩn bị tốt nhất. Vậy nên siêu Đại kiện tướng người Na Uy dễ dàng có được chiến thắng thuyết phục đầu tiên tại giải.
Đáng chú ý, đây là lần đầu tiên Carlsen đánh bại một Đại kiện tướng ở nội dung cờ tiêu chuẩn sau gần 1 năm kể từ ván thắng trước Fabiano Caruana tại siêu giải Na Uy hồi đầu tháng 6-2025.
Tuy nhiên thống kê này không gây quá nhiều bất ngờ bởi TePe Sigeman mới là giải cờ tiêu chuẩn đầu tiên mà Carlsen góp mặt sau gần 12 tháng vắng mặt ở thể loại này. Vua cờ Carlsen giờ đây chủ yếu tập trung vào nội dung cờ nhanh, chớp, siêu chớp và thể loại cờ biến thể 960 (Freestyle chess).
Bước sang vòng thi đấu thứ ba, Carlsen tiếp tục duy trì mạch bất bại sau trận hòa với kỳ thủ hạng 4 thế giới - Nodirbek Abdusattorov. Kết quả này giúp anh cùng 5 kỳ thủ khác cùng đứng ở vị trí trong nhóm dẫn đầu với 2 điểm sau 3 ván đấu.
Điểm nhấn thú vị của giải đấu năm nay còn có sự hiện diện của thần đồng 14 tuổi hiện đang đứng chung nhóm dẫn đầu với Carlsen là kỳ thủ người Thổ Nhĩ Kỳ - Yagiz Kaan Erdogmus. Vừa qua trên bảng xếp hạng của Liên đoàn Cờ vua thế giới FIDE, thần đồng 14 tuổi trở thành kỳ thủ trẻ nhất trong lịch sử cờ vua cán mốc với hệ số elo 2.708 - trở thành siêu Đại kiện tướng với vị trí thứ 32 trên bảng xếp hạng.
Ở vòng đấu mới nhất, Erdogmus đã thể hiện sức mạnh vượt trội khi giành chiến thắng trước nữ Đại kiện tướng duy nhất của giải - Zhu Jiner.
Sự hiện diện của cả Vua cờ Magnus Carlsen lẫn những tài năng trẻ đang lên như Abdusattorov, Arjun Erigaisi hay Erdogmus biến giải TePe Sigeman 2026 trở thành một trong những giải đấu đáng xem nhất trong tháng 5.
Theo tiết lộ từ báo Marca, danh hiệu MVP tại World Cup 2026 được quyết định thông qua cuộc bình chọn của người hâm mộ trên trang web chính thức của FIFA. Đây là hình thức bỏ phiếu mở, không yêu cầu người tham gia phải chứng minh đã theo dõi toàn bộ trận đấu hay giải thích lý do lựa chọn.
Chính vì vậy, những cầu thủ sở hữu lượng người hâm mộ đông đảo như Lionel Messi, Kylian Mbappe, Lamine Yamal hay Erling Haaland thường có lợi thế lớn hơn so với các đồng đội ít tên tuổi, ngay cả khi màn trình diễn trên sân chưa hẳn nổi bật nhất. Ở trận Tây Ban Nha thắng Bỉ 2-1 rạng sáng 11.7, Yamal cũng được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất trận dù anh không có pha ghi bàn hay kiến tạo nào.
Trước đó, tranh cãi xuất hiện ở không ít trận đấu tại World Cup 2026. Trong chiến thắng 3-0 của Tây Ban Nha trước Áo, tiền đạo Mikel Oyarzabal lập cú đúp và đóng vai trò quyết định, nhưng danh hiệu MVP lại thuộc về Lamine Yamal.
Một kịch bản tương tự cũng từng xảy ra với Cristiano Ronaldo ở trận gặp Croatia hay Lionel Messi trong chiến thắng trước Jordan, khi siêu sao Argentina chỉ vào sân từ khoảng 30 phút cuối nhưng vẫn được người hâm mộ bình chọn là cầu thủ xuất sắc nhất trận.
Ngay cả Jude Bellingham cũng từng công khai thừa nhận anh không xứng đáng nhận giải MVP sau trận hòa Ghana. Tiền vệ người Anh cho rằng hai đồng đội nơi hàng phòng ngự mới là những người thi đấu nổi bật nhất.
Dù vậy, FIFA cho biết kết quả không hoàn toàn phụ thuộc vào số phiếu bầu. Trước khi công bố chính thức, luôn có một quan chức của tổ chức này rà soát kết quả nhằm loại bỏ các trường hợp bất thường hoặc những chiến dịch bình chọn có dấu hiệu thao túng.
Tuy nhiên, cơ chế này chỉ ngăn những kết quả phi lý, chứ không thể xóa bỏ yếu tố cảm tính trong đánh giá. Vì thế, những cái tên có sức ảnh hưởng toàn cầu vẫn thường chiếm ưu thế trong cuộc đua giành danh hiệu MVP.
Bên cạnh cuộc tranh luận về cách bình chọn, FIFA còn áp dụng một quy định khá đặc biệt đối với chiếc cúp MVP.
Theo Marca, tại mỗi sân vận động luôn có hai phiên bản giải thưởng. Một phiên bản mang logo của nhà tài trợ bia Michelob ULTRA, trong khi phiên bản còn lại hoàn toàn không có yếu tố quảng cáo.
Phiên bản trung lập được sử dụng cho các cầu thủ chưa đủ tuổi theo quy định của nước chủ nhà hoặc những người không muốn hình ảnh của mình gắn với đồ uống có cồn vì lý do tôn giáo hay quan điểm cá nhân.
Mbappe là một trong những cầu thủ nhận nhiều danh hiệu MVP nhất từ đầu World Cup 2026
ẢNH: REUTERS
Trong số các ngôi sao của World Cup 2026, Mbappe là trường hợp đặc biệt nhất. Tiền đạo tuyển Pháp không thuộc diện cầu thủ chưa đủ tuổi và cũng không viện dẫn lý do tôn giáo. Anh chủ động yêu cầu sử dụng phiên bản không có logo nhà tài trợ vì chính sách lâu năm về quyền hình ảnh.
Mbappe từ lâu đã từ chối xuất hiện trong các chiến dịch quảng bá liên quan đến rượu bia, cá cược hoặc một số sản phẩm thực phẩm. Quan điểm này từng khiến anh mâu thuẫn với một số nhà tài trợ của đội tuyển Pháp vào năm 2022, đồng thời buộc Liên đoàn Bóng đá Pháp phải xem xét lại các thỏa thuận về quyền hình ảnh của tuyển thủ quốc gia.