Tôi 42 tuổi, còn chồng hơn tôi 13 tuổi, có hai con một gái một trai ngoan ngoãn, hiếu thảo. Hai vợ chồng từ quê ra thành phố tự lập, kinh tế tạm ổn. Rất nhiều năm rồi vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung, không có sự kết nối vợ chồng, chia sẻ, gắn bó trong cuộc sống. Tôi lấy chồng khi tuổi còn rất trẻ, nghĩ anh hơn nhiều tuổi sẽ rất điềm đạm và trân trọng cuộc sống gia đình. Nhưng khi về chung mái nhà, tôi mới nhận ra tính anh khô khan, nóng nảy, lại thường xuyên ham vui rượu chè. Đã nhiều lần anh uống say phải ngủ tại nơi làm việc hoặc nhà bạn bè và tham gia đánh bài. Tôi lo lắng cho sức khỏe của anh nên khuyên nhủ nhưng không được.
Chồng tôi luôn chấp vặt, chuyện bé xé ra to, không bao giờ là người nín nhịn hoặc đuối lý. Hồi hai cháu còn nhỏ, anh cũng không quan tâm, kiên trì chơi với con mà chỉ thích ngủ. Dù công việc ở cơ quan của tôi rất bận và mệt nhưng tôi vẫn cố gắng dành thời gian chơi với con, dạy con học, luôn đồng hành cùng con. Vài lần tôi rất muốn cùng chồng đưa các con đi công viên chơi, tham gia những hoạt động ngoại khóa. Vợ chồng tôi hẹn nhau cuối tuần thì trong tuần liên tiếp các cuộc đấu khẩu to nhỏ làm cho tinh thần tôi mệt mỏi, tôi không thiết tha đi với chồng nữa. Cứ thế cuộc sống vợ chồng căng thẳng hàng tuần, hàng tháng, hàng năm, không thể thu xếp đưa con đi chơi cuối tuần và chỉ mình tôi chủ động đưa con đi đây đó vui chơi. Ai hỏi chồng đâu, tôi nói tránh là anh đi công tác.
Cuộc sống gia đình, tôi luôn muốn vun vén và cố gắng chu toàn để nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, cơm nước cho con cái chu đáo. Tôi chỉ mong vợ chồng tình cảm yêu thương nhau, cùng vun đắp hạnh phúc và lo cho con cái ngoan, khỏe mạnh, học giỏi mà thấy lực bất tòng tâm quá. Công việc có lúc rất bận và căng thẳng, tôi muốn tâm sự với anh để cho vơi bớt mệt mỏi nhưng anh không hiểu và không thông cảm, lại nghĩ tôi hay kêu ca này nọ. Tôi mong anh nói với tôi “cố lên vợ ơi” là hạnh phúc lắm nhưng đó là câu xa xỉ.
Có lần sáng ra tôi ốp trứng bảo anh ăn đi cho nóng, chỉ giục đến lần thứ hai anh đã cáu kỉnh và quát lên là: “Nói gì mà nói lắm thế, không thấy người ta đang tay bẩn à”. Mua quần áo mới cho anh mà anh cũng nói tôi như thể tôi mắc lỗi nặng lắm: “Ai bảo mua mà mua, đầu óc không nhớ gì cả thì viết hẳn ra giấy cho nhớ, đừng bao giờ mua quần áo cho chồng nữa”. Mỗi lần cãi nhau, anh lôi những chuyện cũ từ bao giờ ra chì chiết mà tôi còn không nhớ nổi vì nghĩ cho qua mọi chuyện cho dễ sống.
Anh uống rượu và đi ngủ thì thôi, chứ nếu thức mà mấy mẹ con nói gì không vừa ý anh là anh cáu lên quát nạt, nói vô lý. Tôi rất sợ anh mắng vô lý làm ảnh hưởng tâm lý các con, đã lựa để nhắc anh là con có gì sai, anh bảo ban từ từ các con mới hiểu chuyện nhưng anh không nghe, luôn cho mình làm đúng, là mọi người không chịu nghe anh. Có những thời điểm tôi sợ tiếng nói của chồng, tai tôi ù đi không nghe thấy gì cả, nhìn mặt anh nhăn nhó quát nạt mà tôi thấy thật đáng sợ và tình cảm cứ vơi dần đi, giờ không còn cảm xúc yêu thương gì với chồng nữa.
Thời gian chung sống với anh, tôi đã bị tổn thương, chịu đựng nhiều uất ức. Tôi nghĩ chắc kiếp trước mình mắc nợ anh và giờ lấy anh để trả nợ cho anh. Giờ tôi thu mình lặng lẽ hơn, không muốn nói chuyện gì với anh, chỉ trao đổi những việc thật cần thiết. Anh uống ở đâu, ngủ qua đêm ở đâu hay có về ăn tối không, tôi cũng không điện thoại nữa, chỉ để cho các con gọi. Sống với anh, hàng đêm tôi nằm một mình cô quạnh, đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều nên giờ mắt tôi như mờ đi.
Đối với bên ngoại, anh cũng thờ ơ không quan tâm làm ba mẹ tôi không vừa lòng và thương con gái. Các em tôi đến nhà chơi, thấy tôi nói câu nào là anh chặt chém câu đó và bảo lại với tôi: “Anh rể khó tính, ghê gớm quá”. Tôi đối với bên nội là người biết cư xử, chăm chỉ, hiền lành nên không có điều tiếng gì. Tôi suy nghĩ nhiều không biết có phải mình nhu nhược với chồng nên anh được đà quát nạt. Nhưng nếu tôi làm căng, lại ầm nhà ầm cửa, ảnh hưởng đến con. Tôi có lòng tự trọng nên thấy vợ chồng cãi nhau là rất xấu hổ với láng giềng, với anh em trong nhà và thương con nên cũng im lặng, về phòng mình đóng cửa cho qua mọi chuyện.
Chuyện vợ chồng cũng nhạt nhòa, một đến hai tháng anh mới có nhu cầu, cả khi trẻ anh cũng không mặn mà. Đôi lần tôi nói với anh là vợ chồng cần ngủ chung với nhau để gắn kết tình cảm hơn, anh lấy lý do nọ lý do kia. Có lần hai vợ chồng nằm với nhau, tôi nói: “Tỷ năm rồi mới được ôm chồng”, anh lại quát lên với tôi là nói nhiều thế, lằng nhằng. Tôi như câm nín, thất vọng nhìn chồng không còn cảm xúc gì nữa. Giờ đây tôi cũng quen dần và chỉ thích ngủ một mình.
Tôi vẫn được nhận xét là trẻ đẹp, nhân hậu, dịu dàng, biết nấu ăn chứ không phải khô cứng để chồng chán. Anh có ưu điểm là tiền lương về không giữ mà đưa cho tôi quản lý. Anh thích mua gì lại lấy chỗ tôi, đôi khi cũng vào bếp phụ giúp vợ nấu ăn, không có bồ bịch bên ngoài. Tôi nhìn vào ưu điểm của anh để sống và chịu đựng cư xử nóng nảy của anh.
Vợ chồng tôi ly thân đã được 8 tháng. Hàng ngày tôi đi làm, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc bản thân. Tôi trẻ đẹp ra khi chăm sóc bản thân hơn, không quan tâm đến việc anh làm gì, nói gì nữa cho đầu óc thanh thản. Nhiều lần tôi rất muốn ly dị nhưng nghĩ đến câu nói của con lớn: “Con thấy mấy đứa lớp con có bố mẹ chia tay, chúng nó buồn lắm và học sút hẳn đi” làm lòng tôi lại chùng xuống, không muốn thay đổi gì nữa. Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn buồn khi nghĩ quãng đường đời tiếp theo với một nửa của mình như hiện tại thì thật mệt mỏi và đắng lòng. Tôi tự hỏi không biết mình có cầu toàn với cuộc sống hôn nhân không. Xin các anh chị đã trải qua sóng gió trong hôn nhân và hậu ly hôn cho tôi lời khuyên để tôi có quyết định của mình. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tôi là người em trai được anh trai ruột nhắc tới trong bài viết "Em trai tôi có bốn con với ba người phụ nữ" cách đây hơn hai năm. Mấy ngày qua, được người bạn gửi link bài viết và thấy giống trường hợp của tôi. Đọc bài viết xong, tôi có hỏi và anh trai đã xác nhận bài đó là do anh viết. Tính tới thời điểm viết bài này, tôi đã có thêm hai bé nữa, bao gồm cả bé đang trong bụng mẹ được nhắc tới ở thời điểm anh trai tôi viết bài có nói. Theo cách nói của anh tôi thì tôi đang có năm con với bốn người phụ nữ.
Hiện tại, tôi và người vợ đầu tiên và duy nhất từng đăng ký kết hôn đã hoàn tất thủ tục ly hôn được hơn một năm. Tôi là người nuôi cả hai cháu, không yêu cầu mẹ các cháu chu cấp và luôn thoải mái khi mẹ các cháu đón các cháu lên ngoại chơi. Nhìn chung, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp, gặp nhau vẫn cười nói và coi nhau như những người bạn. Ba cháu còn lại với ba người phụ nữ kia, các cháu ở với mẹ, tôi vẫn thường xuyên thu xếp vào thăm các cháu. Gia đình các cháu vẫn quý mến tôi, mỗi lần tôi về thăm, thường được giữ ở lại tối thiểu vài ngày. Tôi cũng thỉnh thoảng đón các cháu ra Hà Nội gặp ông bà nội cùng chú thím, cũng như gặp hai bé lớn nhà tôi. Mỗi lần như vậy, các bé thường ở khoảng vài tháng rồi tôi lại đưa về ngoại trong miền Tây.
Về hoàn cảnh của tôi, hiện tôi đã trả hết nợ nần từ một năm trước, đang kinh doanh một nhà hàng ăn uống và một quán cầm đồ. Về mặt tình cảm cá nhân, tôi đang có mối quan hệ yêu đương với một cô gái kém tôi 18 tuổi ở gần nhà. Hiện bạn ấy giúp tôi khoản thu chi ở nhà hàng. Sau khi đọc rất kỹ các bình luận của quý độc giả trên bài viết của anh trai, lời đầu tiên tôi xin cầu thị lắng nghe tất cả các ý kiến dù là trái chiều. Và tôi xin có vài lời tâm sự như sau:
Thứ nhất, về những comment nói tôi là người vô trách nhiệm, thiếu đạo đức với vợ và hai con đầu: Xã hội này có những tiêu chuẩn riêng, những tiêu chuẩn đó được số đông thừa nhận rộng rãi và coi đó là khuôn mẫu đúng. Bất cứ tiêu chuẩn nào không theo mẫu thì đó là lệch chuẩn hoặc nếu có hơn một tiêu chuẩn mà chúng mâu thuẫn nhau sẽ bị coi là tiêu chuẩn kép. Tôi chưa bao giờ cổ xúy cho bất kỳ ai sống theo cách của mình. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuy tôi có sai về mặt pháp luật khi đã vi phạm hôn nhân một vợ một chồng nhưng về mặt trách nhiệm, tôi chưa từng là người cha, người chồng vô trách nhiệm. Người từng là vợ hợp pháp duy nhất của tôi luôn thừa nhận với tôi điều này.
Xã hội các bạn đang sống là một xã hội rộng lớn với những quy chuẩn được thừa nhận rộng rãi bởi số đông. Các bạn có thể nói rằng chúng tôi lệch chuẩn, nhưng đó là "xã hội" mà chúng tôi lựa chọn. Tôi cũng cho rằng không ai có thể thấu hiểu được ai nếu chưa từng rơi vào hoàn cảnh, bối cảnh mà người đó đang sống.
Thứ hai, với những người nói rằng tôi lừa lọc những người phụ nữ sau này sinh con với tôi: Tôi hoàn toàn không đồng ý với quan điểm này. Bởi lẽ, khi tôi ra ngoài giao lưu, tiếp khách hoặc những mối quan hệ làm ăn mà quen biết người phụ nữ nào đó, tôi luôn nói rõ mình đã có vợ con, thậm chí có nhiều hơn một vợ. Tôi chưa từng nói những lời nói dối kinh điển như: "anh đã có vợ nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc...". Với tôi, nếu không phải cần sự lắt léo trong những mối quan hệ làm ăn, tôi luôn sống thẳng, sống đúng, chưa từng tô vẽ nên một người nào đó mà tôi muốn họ nhìn thấy. Hiện tại, ba người phụ nữ sau này từng có con với tôi vẫn giữ liên lạc với tôi. Dù không phải duy trì nói chuyện hàng ngày nhưng tôi tin rằng chúng tôi vẫn đang trong một mối quan hệ trân quý nhau, dù chuyện tình yêu trai gái hoàn toàn không còn nữa.
Cuối cùng, qua bài viết này của quý báo, tôi xin dành những lời biết ơn tới bố, mẹ - những người sinh ra tôi - đã luôn ủng hộ tôi vô điều kiện suốt những năm qua. Tôi cũng vô cùng biết ơn anh trai và chị dâu, những người luôn bên cạnh, động viên tôi những lúc khó khăn nhất. Tôi cũng xin cảm ơn vợ cũ và những người phụ nữ từng sinh con cho tôi, cảm ơn vì đã thấu hiểu và cảm thông cho tôi. Cuối cùng, xin cảm ơn các độc giả đã comment trên bài viết của anh trai tôi, qua những chia sẻ của độc giả, đã khiến cho nhân sinh quan của tôi ít nhiều có sự thay đổi. Tôi không dám hứa hẹn gì nhưng sẽ cố gắng sống sát nghĩa nhất với tiêu chuẩn của xã hội và sẽ là một công dân tốt, đóng góp phần nào vào sự phát triển của đất nước.
Tôi 28 tuổi. Tôi và bạn trai yêu nhau được hơn bốn năm. Trong bốn năm này, gần như kinh tế của anh khó khăn và có hai năm mắc nợ 110 triệu đồng. Trong hai năm đó, tôi đã cố gắng đi làm 10-12 tiếng một ngày, bán hết vàng dành dụm để trả nợ cho anh. Kết quả sau đó, do làm quá sức nên tôi bị đau dạ dày và đau xương khớp.
Những tưởng sau khoảng thời gian gắn bó đó, chúng tôi sẽ yêu thương nhau hơn, nhưng sự thật làm tôi tỉnh mộng. Sau khoảng thời gian dài, cuối cùng anh đã tìm được việc làm nhưng thay vì trân trọng người bên mình, anh lại nhắn tin tán tỉnh nhiều cô gái chung chỗ làm, hoặc khi có tiền thì chè chén bạn bè, sẵn sàng bỏ cuộc hẹn đã hứa trước với tôi để đi nhậu với đồng nghiệp. Anh nhắn tin hỏi han các cô gái làm chung ăn uống thế nào, bệnh dạ dày ra sao, trong khi đó có những ngày tôi đi làm về trễ, bụng đói chẳng có gì ăn, cũng chẳng có một dòng tin nhắn hỏi han sức khỏe tôi thế nào. Đọc được những dòng tin nhắn anh ta gửi cho những cô đồng nghiệp mà tim tôi nhói đau.
Tôi từng nói thẳng với anh rằng nếu thích người khác, cứ việc nói ra, tôi sẽ vui vẻ chia tay giải thoát, chứ đừng lén lút vụng trộm sau lưng tôi bởi tôi rất ghét hành vi đó. Anh trả lời rằng anh không phải kiểu người ăn cháo đá bát, tình nghĩa gắn bó giúp đỡ anh mang ơn không bao giờ trả đủ. Nhưng sau đó anh ta lại giấu tôi tinh vi hơn, những lần ở cạnh tôi gần như anh ta không sử dụng điện thoại làm việc riêng. Nhưng việc gì đến cũng sẽ đến, trong một lần cầm giúp điện thoại của anh, tôi đã thấy được những tin nhắn đáng lẽ không nên có.
Viết đến đây tôi biết mình phải làm gì. Tôi chỉ có thể từ bỏ con người phản bội ấy. Nhưng tôi cũng trách bản thân quá khờ dại, bán sức khỏe, bỏ tiền bạc và thật lòng tử tế với một kẻ không xứng đáng. Có thể mọi người đọc sẽ mắng tôi khờ, dại, tôi chấp nhận điều này vì đây là một bài học cho tôi. Chỉ thương cha mẹ tôi đã có một đứa con gái ngây thơ vì tình, coi nhẹ bản thân.
Nhà tôi ở gần ông bà ngoại. Ông bà thực sự rất quý các cháu. Tuy nhiên tôi thấy ông bà quá chiều cháu. Tối thứ 7 hoặc chủ nhật tôi đều cho các cháu sang chơi và ăn cơm với ông bà. Ngày thường, tối nào ông bà cũng sang chơi với các cháu. Tuy nhiên, ông bà vẫn muốn các cháu nghỉ hè phải sang nhà ở và ngủ bên đó mấy ngày.
Ông bà rất quý nhưng đôi khi chiều quá, chúng đòi hỏi gì cũng đều được đáp ứng. Cháu sang là cho xem điện thoại từ lúc đến cho tới lúc về, không bảo các cháu xem ít. Thực sự các cháu đã lớn, một cháu lớp 3 và một cháu lớp 5. Nghe ông bà đề nghị cho cháu sang ở mấy ngày, tôi đã từ chối, bảo các cháu ở nhà còn học. Tôi làm vậy có được không. Xin ý kiến mọi người. Tôi có khắt khe quá không?