Bạn gái tôi sở hữu một vẻ đẹp rạng rỡ, thanh thoát và một trái tim vô cùng ấm áp. Trong công việc, cô ấy thể hiện sự bản lĩnh và sáng tạo, luôn là tâm điểm của sự chú ý nhờ cách ứng xử tinh tế và duyên dáng.
Ở bên cạnh cô ấy, tôi luôn cảm nhận được sự chăm sóc ân cần. Cô ấy biết cách lắng nghe, chia sẻ và luôn dành cho tôi những sự quan tâm ngọt ngào nhất trong cuộc sống thường nhật.
Bạn bè và gia đình tôi đều dành cho cô ấy những lời khen ngợi chân thành. Mọi người thường nói tôi là một người đàn ông vô cùng may mắn khi có được người bạn đồng hành vẹn toàn đến vậy. Bản thân tôi cũng luôn nâng niu và trân trọng mối quan hệ này, thầm nghĩ rằng đây chính là mảnh ghép hoàn hảo nhất cho bức tranh gia đình tương lai của mình.
Thế nhưng, khi mùa World Cup đến, cũng mở ra một khía cạnh hoàn toàn mới mẻ ở người phụ nữ tôi yêu. Cô ấy dành một tình yêu vô cùng to lớn cho trái bóng tròn.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một sở thích giải trí thông thường, một cách để thư giãn sau những giờ làm việc căng thẳng. Nhưng sự say mê ấy lớn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Cô ấy thuộc nằm lòng chiến thuật của các đội tuyển, tên của từng cầu thủ, và sẵn sàng thức trắng đêm để theo dõi trọn vẹn những trận cầu đỉnh cao. Cô ấy thường xuyên tụ tập xem bóng đá, tổ chức những buổi ăn uống, bình luận chiến thuật cùng một hội bạn thân… toàn là nam giới.
Đó là những người bạn đã đồng hành cùng cô ấy từ lâu, những người cùng chung một tần số đam mê cuồng nhiệt với bóng đá. Mỗi đêm có trận đấu lớn, phòng khách của người yêu tôi lại rộn ràng tiếng bình luận, tiếng chạm cốc chúc mừng và những tràng vỗ tay không ngớt.
Họ có một sự thấu hiểu sâu sắc về những đường chuyền, những pha ghi bàn. Đó là một thế giới mà tôi, một người không quá am hiểu về thể thao, khó lòng chạm tới.
Chính trong những khoảnh khắc ngồi lặng lẽ quan sát cô ấy tỏa sáng, cười nói vui vẻ và chia sẻ sự đồng điệu tuyệt đối với những người bạn khác giới ấy, một cảm giác chênh vênh bắt đầu len lỏi trong tâm trí tôi.
Tôi suy nghĩ, trăn trở khi nghĩ về hôn nhân. Hôn nhân, theo góc nhìn của tôi, đòi hỏi sự hòa hợp sâu sắc và những nền tảng chung vững vàng để xây dựng tổ ấm.
Một mặt, người yêu tôi xinh đẹp và có nhiều đức tính tốt đẹp. Mặt khác, tôi phải đối diện với một phong cách sống vô cùng phóng khoáng, những đêm thức trắng và sự gắn kết bền chặt với những người bạn khác giới.
Liệu phong cách sống này có thể dung hòa với hình ảnh của một gia đình nhỏ trong tương lai? Khi những đứa trẻ ra đời, khi những trách nhiệm chung cần được sẻ chia, liệu đam mê mãnh liệt và những buổi tụ tập đến sáng này có trở thành một khoảng cách khó lấp đầy giữa hai vợ chồng?
Tôi tôn trọng sở thích cá nhân của cô ấy, nhưng việc tìm kiếm một tiếng nói chung để dung hòa giữa đam mê tự do và sự gắn kết gia đình lại là một thử thách lớn. Nhiều người có thể cho rằng tôi đang suy nghĩ quá xa, hoặc chưa đủ bao dung để hòa mình vào thế giới của người yêu.
Tôi băn khoăn giữa tình yêu sâu sắc dành cho cô ấy và những trăn trở về một tương lai xa hơn. Việc giữ gìn một tình yêu đẹp và đồng thời xây dựng một nền tảng hôn nhân hài hòa đang là một câu hỏi lớn mà tôi cần tìm lời giải đáp.
Bạn nghĩ sao về ranh giới giữa việc tôn trọng đam mê cá nhân của đối phương và việc bảo vệ sự gắn kết cốt lõi để chuẩn bị cho một cuộc hôn nhân lâu dài?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Giám đốc Sở Y tế TP.HCM Tăng Chí Thượng cho hay hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân (7-4), TP sẽ có 58 bệnh viện, trung tâm y tế tổ chức khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí cho người dân tại 64 phường, xã.
Sở Y tế đã chủ động xây dựng kế hoạch và điều phối các đơn vị y tế trên địa bàn tổ chức các hoạt động chăm sóc sức khỏe thiết thực cho người dân ngay tại nơi cư trú.
Theo đó, ngày 5-4, 58 bệnh viện đa khoa, chuyên khoa và trung tâm y tế sẽ khám sàng lọc, tầm soát bệnh lý chuyên khoa miễn phí tại 64 phường, xã trên địa bàn TP, tập trung ưu tiên các khu vực xa trung tâm, tạo điều kiện để người dân được tiếp cận dịch vụ y tế chuyên sâu ngay tại tuyến y tế cơ sở.
Nội dung tầm soát được triển khai đa dạng, bao gồm: tầm soát các bệnh không lây nhiễm như tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh tim mạch; tầm soát ung thư (ung thư vú, ung thư cổ tử cung, ung thư tuyến giáp); tầm soát các bệnh lý chuyên khoa như mắt, tai mũi họng, răng hàm mặt, tâm thần, cơ xương khớp…
Riêng trong lĩnh vực nhi khoa, các Bệnh viện Nhi đồng 1, Nhi đồng 2 và Nhi đồng Thành phố sẽ tầm soát bệnh tim bẩm sinh, béo phì ở trẻ em.
Ông Thượng cho hay thông qua hoạt động này, người dân được khám sàng lọc, phát hiện sớm bệnh lý, được tư vấn, hướng dẫn theo dõi, quản lý sức khỏe và chuyển tuyến điều trị khi cần thiết; đồng thời dữ liệu khám được cập nhật vào hệ thống quản lý sức khỏe, góp phần từng bước xây dựng hồ sơ sức khỏe điện tử, phục vụ công tác quản lý sức khỏe toàn dân.
Việc triển khai đồng loạt hoạt động khám tầm soát bệnh chuyên khoa tại cộng đồng là một trong những nội dung trọng tâm hưởng ứng Ngày Sức khỏe toàn dân trong năm 2026, góp phần cụ thể hóa chủ trương của Đảng, Nhà nước về tăng cường chăm sóc, bảo vệ và nâng cao sức khỏe nhân dân.
Đồng thời khẳng định vai trò của y tế cơ sở trong quản lý sức khỏe người dân theo địa bàn dân cư, kết nối chặt chẽ với hệ thống y tế chuyên sâu của TP.
Bảy năm trời, vợ chồng tôi sống như người ta đi ở trọ trong chính cuộc đời mình: Không dám ăn một bữa ngon, không dám mua bộ quần áo mới. Có lần con bé nhà tôi đứng trước cửa trung tâm tiếng Anh, nhìn lũ trẻ đeo cặp đi vào rồi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, con học ở đó có được không?”. Tôi quay mặt đi, giả vờ không nghe.
Người ta cứ tưởng công nhân tăng ca là có tiền. Nhưng chỉ ai từng ôm hộp cơm nguội lúc 10h đêm mới hiểu, đồng tiền kiếm được có mùi của mồ hôi và cả nhọc nhằn. Chồng tôi từng sốt gần 40 độ vẫn lén uống thuốc rồi đi làm. Anh bảo nghỉ một ngày là mất chuyên cần, mất một khoản tiền thưởng nhỏ.
Cái sổ tiết kiệm 1 tỷ đồng ấy, nói thật, chẳng khác gì cái mạng của chúng tôi. Mỗi tháng gửi vào vài triệu đồng. Có tháng con ốm, định rút ra, lại cắn răng vay ngoài. Tôi còn nhớ hôm đủ 1 tỷ đồng, chồng tôi im lặng rất lâu. Anh chỉ cười. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi mà cười như đứa trẻ được quà.
Chúng tôi định cuối năm mua miếng đất nhỏ ngoài thị trấn. Không cần mặt tiền, trong ngõ sâu cũng được. Chỉ cần đủ để xây một căn nhà. Tôi còn lên mạng xem gạch lát sân, xem cả mấy cây hoa giấy người ta trồng trước cổng. Nghèo mà, nhiều khi hạnh phúc chỉ là bản thân tưởng tượng được tương lai.
Ấy thế mà một buổi chiều, mẹ chồng tôi gọi điện. Giọng bà run đến nỗi tôi tưởng trong nhà có người mất. Bà bảo em trai chồng tôi bị lừa. Nó tham gia cái gì gọi là “khởi nghiệp ”. Người ta dụ đầu tư tiền ảo. Ban đầu lời thật. Sau đó, nó mất trắng 800 triệu đồng.
Tôi ngồi chết lặng bên bếp. Nồi canh sôi trào cả ra ngoài mà không biết. 800 triệu đồng - con số nghe như tiếng búa đập vào ngực. Tôi hỏi lại mấy lần vì không tin nổi. Em chồng tôi mới 27 tuổi, chưa vợ con, làm tháng được bao nhiêu đâu mà có từng ấy tiền?
Buổi tối, nó sang nhà tôi. Mặt tái như người vừa đi cấp cứu về. Nó quỳ xuống giữa nền nhà. Hai mắt đỏ ngầu. Nó nói vay nóng khắp nơi để nạp thêm tiền gỡ gạc, cuối cùng sập luôn hệ thống. Chủ nhóm biến mất. Điện thoại khóa. Bạn bè cũng tan tác như bầy vịt gặp lũ.
Từ hôm ấy, bố mẹ chồng tôi gần như ngày nào cũng sang. Mẹ chồng tôi khóc. Bà nói nếu không cứu, người ta siết nợ thì em chồng tôi chỉ có nước chết. Bố chồng tôi thì ngồi im, thỉnh thoảng thở dài. Cả căn nhà đầy mùi tuyệt vọng.
“Các con giúp em đi. Nó mà bị chủ nợ tìm tới thì đời coi như bỏ", mẹ chồng tôi nói thế. Tôi nghe mà ruột gan rối như canh hẹ. Một tỷ đồng ấy đâu phải tiền trên trời rơi xuống. Nó là tuổi thanh xuân của vợ chồng tôi. Là những buổi con thèm trà sữa mà mẹ bảo đau bụng, không cho uống. Là đôi giày chồng tôi rách đế vẫn đi thêm cho đến khi không đi được nữa.
Có hôm con bé nhà tôi hỏi: “Bao giờ nhà mình có nhà ạ?”. Tôi quay đi lau bát, thấy mắt cay xè. Nó đâu biết người lớn đôi khi khổ không phải vì thiếu tiền, mà vì đồng tiền mình có bỗng phải đem đặt lên bàn cân với tình thân.
Rồi chuyện bắt đầu rối hơn. Chủ nợ tìm tới thật. Một gã đàn ông xăm trổ đứng trước cổng nhà bố mẹ chồng tôi suốt buổi chiều. Hàng xóm bu kín ngoài ngõ. Em chồng tôi trốn biệt. Mẹ chồng tôi ngất ngay giữa sân vì sợ. Chồng tôi phải cõng bà vào viện.
Đêm đó, lần đầu tiên vợ chồng tôi cãi nhau lớn. Tôi bảo không thể đưa hết tiền được. Chồng tôi đập bàn. Anh nói, đó là em ruột anh. Tôi cũng bật khóc.
Tôi hỏi: “Nếu đưa hết rồi bao giờ tiền lo cho con ăn học lấy ở đâu? Lỡ đau ốm thì sao? Nhà cửa thì tính thế nào?". Anh im lặng rất lâu rồi nói một câu khiến tôi đau đến tận giờ: “Anh cũng không biết. Anh chỉ biết là phải giúp em trai anh”.
Người đàn ông ấy, bao năm nay luôn tính toán rõ ràng từng đồng. Vậy mà hôm ấy anh nói không biết. Tôi nhìn lưng anh cong xuống dưới ánh đèn mà thấy thương. Một bên là cha mẹ già và em trai. Một bên là vợ con. Ở giữa là đồng tiền mồ hôi nước mắt.
Đêm qua, tôi mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn thật lâu. Những con số nằm im thin thít. Chúng vô tri mà sao nặng như đá. Tôi nhớ cái ngày hai vợ chồng ăn mì tôm suốt tuần để gửi thêm được 5 triệu đồng. Tôi nhớ đôi mắt con bé nhìn lớp học thêm ngoài phố.
Bây giờ tôi vẫn chưa biết phải làm sao. Nếu không giúp, tôi thấy mình ích kỷ. Nhưng nếu đưa tiền, tôi sợ cả nhà mình lại quay về những ngày trắng tay. Người ta bảo máu mủ ruột rà phải đùm bọc nhau. Nhưng có ai dám chắc sự đùm bọc ấy không kéo thêm một gia đình khác xuống vực?
Tôi kể câu chuyện này không phải để than nghèo kể khổ. Tôi chỉ muốn hỏi những người đã từng đi qua cảnh đời như chúng tôi một câu: Nếu là các anh chị, các anh chị sẽ chọn giữ lấy gia tài mình chắt chiu bao năm, hay đem hết vốn liếng cứu một người thân đang chìm trong sai lầm?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi lấy chồng năm 26 tuổi. Ngày ấy tôi nghĩ đời mình cũng như bao người phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con, sống yên ổn qua ngày. Nhà chồng tôi không giàu nhưng nền nếp. Bố mẹ chồng hiền lành, chồng tôi ít nói. Chỉ có em gái chồng là khác hẳn mọi người trong nhà.
Em gái chồng kém tôi 2 tuổi, làm ngân hàng, lương cao, ăn mặc đẹp và rất tôn thờ cuộc sống độc thân. Ngày tôi mới về làm dâu, Linh bảo: “Em sẽ không lấy chồng đâu. Đời này em sống cho em”.
Lúc ấy tôi nghĩ cô ấy chỉ nói vậy thôi. Cô gái nào chẳng từng đôi lần nghĩ thế, chắc vài năm nữa rồi cô ấy cũng yêu ai đó, lấy chồng ra riêng như bao người.
Nhưng 8 năm trôi qua, 2 đứa con tôi đã lớn mà em chồng vẫn ở đó, vẫn sống theo kiểu của cô ấy, thậm chí còn quá hơn trước.
Linh đi sớm về khuya như cơm bữa. Có hôm 1-2h sáng mới về. Nhiều hôm cuối tuần, cô ấy dẫn bạn về nhà ăn uống. Tiếng cười nói, tiếng nhạc, tiếng chai bia va vào nhau chan chát. Có lần tôi đang dỗ con ngủ thì em nó nôn ngay ngoài cửa phòng. Mùi rượu bốc lên nồng nặc.
Tôi bực lắm. Nhưng điều làm tôi sợ hơn không phải rượu chè. Mà là cái cách Linh nói chuyện trước mặt bọn trẻ. Cô ấy nói năng vô tư, đôi khi còn chêm vào vài tiếng chửi thề, vài câu tục tĩu.
Có lần cô giáo gọi điện nói con trai tôi nói tục trên lớp. Tôi hỏi mãi con mới thú nhận: “Con nghe cô út nói”. Từ hôm đó, tôi bắt đầu mất ngủ.
Tôi không ghét em chồng chỉ vì cô ấy chưa lấy chồng. Thời này phụ nữ kết hôn muộn hay chọn sống độc thân là chuyện bình thường. Nhưng tôi sợ cái lối sống bất cần của cô ấy sẽ ảnh hưởng tới con mình. Trẻ con sống chung với ai, nghe gì mỗi ngày, rồi cũng bị nhiễm lúc nào không biết.
Tôi nói với chồng. Chồng tôi chỉ thở dài: “Mỗi người mỗi tính, biết làm sao bây giờ?”.
Tôi lại nói với bố mẹ chồng. Ông bà cũng nói vài lần. Nhưng cứ hễ nói là em chồng nổi nóng "con đi cho khuất mắt là được chứ gì?”, sau đó bỏ nhà đi vài hôm. Nhà chồng bất lực, tôi là dâu trong nhà càng không dám nói. Thành ra cuối cùng chẳng ai dám động tới cô ấy nữa.
Cả nhà cứ nhịn. Mà càng được nhịn, cô ấy càng không biết điểm dừng.
Có lần 3h sáng, một người đàn ông lạ mặt đưa cô ấy về. Cô ấy say tới mức đi không vững. Người đàn ông ấy còn đứng ngoài cổng hút thuốc cười cợt rất lâu. Tôi kéo rèm cửa mà thấy chán nản thay.
Điều khó chịu nhất là em chồng luôn cho rằng mình đúng. Cô ấy bảo: “Đời em, em sống, không cần ai lo”. Cô ấy còn nhìn tôi, cười nhạt: “Em không muốn sống như chị. Quanh năm chỉ biết cắm mặt đi làm, về nhà lại cắm mặt vào bếp, hết lo chồng rồi lo con, già lúc nào không biết”.
Tôi sợ con gái tôi lớn lên nghĩ rằng phụ nữ là phải sống cho mình như thế. Tôi sợ con trai tôi quen miệng nói tục, quen mắt với cảnh nhậu nhẹt và những mối quan hệ chắp vá. Một mái nhà mà người lớn sống lệch nhau quá, bọn trẻ rồi sẽ nhìn vào ai để học?
Nhiều lần tôi muốn ra ở riêng. Nhưng chồng tôi là con trưởng, bố mẹ chồng đã tuổi 70. Ông bà không muốn chúng tôi ra ngoài. Vả lại, chúng tôi cũng chưa đủ điều kiện mua nhà, ra ở trọ thì chồng càng không đồng ý. Tôi mở lời thì thành người ích kỷ, mà im lặng thì ngày nào cũng thấy ngột ngạt.
Tôi viết những dòng này không phải để kể xấu em chồng. Tôi chỉ thật sự mệt. Có thể tôi khó tính. Cũng có thể tôi đang lo xa. Nhưng nếu là mọi người, mọi người có tiếp tục để con mình sống trong môi trường như vậy không? Hay nên cứng rắn ra riêng trước khi quá muộn?
Q.V
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.