Bình luận viên ESPN Herculez Gomez đánh giá hiệp một đang diễn ra hấp dẫn. Trên mạng xã hội X, cựu tuyển thủ Mỹ nhận xét trận đấu giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Paraguay có tốc độ rất cao, với những pha ăn miếng trả miếng liên tục từ đầu sân đến cuối sân.
Trận đấu diễn ra hỗn loạn ở những phút cuối hiệp một. Ngay sau một đợt tấn công của Paraguay, Thổ Nhĩ Kỳ đáp trả bằng pha lên bóng tốc độ. Kerem Akturkoglu ngã xuống trong cấm địa sau tình huống va chạm với Diego Gomez khi đang tìm cách thoát xuống đón bóng.
Tiền đạo Thổ Nhĩ Kỳ trượt dài trên mặt cỏ về phía chấm phạt đền và lập tức đòi phạt đền. Tuy nhiên, trọng tài xua tay cho trận đấu tiếp tục, cho rằng tình huống va chạm không đủ để thổi phạt. Quyết định này khiến các cầu thủ và CĐV Thổ Nhĩ Kỳ phản ứng dữ dội.
Từ quả đá phạt nguy hiểm của Hakan Calhanoglu, bóng được treo chính xác vào cấm địa để Mert Muldur băng vào đánh đầu. Thủ môn Orlando Gill đã bị đánh bại, nhưng bóng lại tìm đến xà ngang rồi bật trúng cột dọc trước khi Paraguay kịp thời phá nguy. Đây là cơ hội ngon ăn nhất của Thổ Nhĩ Kỳ kể từ đầu trận.
Arda Guler tiếp tục là điểm đến trong các tình huống cố định của Thổ Nhĩ Kỳ. Từ quả đá phạt bên cánh phải, tiền vệ của Real Madrid treo bóng xoáy sâu vào khu vực cấm địa Paraguay. Tuy nhiên, một cầu thủ phòng ngự đã đánh đầu phá bóng đi hết biên ngang.
Thổ Nhĩ Kỳ đang áp đảo hoàn toàn về quyền kiểm soát bóng với tỷ lệ lên tới 82%, nhưng đội bóng của HLV Vincenzo Montella chưa tạo ra nhiều cơ hội thực sự nguy hiểm. Phần lớn thời lượng trận đấu diễn ra bên phần sân Paraguay, song hàng thủ Nam Mỹ vẫn đứng vững trước sức ép liên tục.
Trận đấu tạm dừng ít phút để các cầu thủ tiếp nước theo quy định của FIFA trong điều kiện thời tiết nóng. Paraguay hiện vẫn dẫn 1-0 nhờ bàn thắng của Matias Galarza ngay ở giây thứ 65.
Bàn thắng của Paraguay ở giây thứ 65 trận này thậm chí còn không lọt vào top 10 bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup. Trớ trêu thay, kỷ lục ghi bàn nhanh nhất giải đấu lại thuộc về chính Thổ Nhĩ Kỳ, khi Hakan Sukur chọc thủng lưới Hàn Quốc chỉ sau 11 giây trong trận tranh hạng ba World Cup 2002.
Những bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup: Hakan Sukur (Thổ Nhĩ Kỳ, World Cup 2002, 11 giây), Vaclav Masek (Tiệp Khắc, World Cup 1962, 15 giây), Ernest Lehner (Đức, World Cup 1934, 25 giây), Bryan Robson (Anh, World Cup 1982, 28 giây), Clint Dempsey (Mỹ, World Cup 2014, 30 giây), Bernard Lacombe (Pháp, World Cup 1978, 31 giây), Arne Nyberg (Thụy Điển, World Cup 1938, 35 giây), Emile Veinante (Pháp, World Cup 1938, 35 giây), Florian Albert (Hungary, World Cup 1962, 50 giây), Adalbert Desu (Romania, World Cup 1930, 50 giây), Pak Seung-zin (CHDCND Triều Tiên, World Cup 1966, 50 giây), Celso Ayala (Paraguay, World Cup 1998, 52 giây) và Mathias Jorgensen (Đan Mạch, World Cup 2018, 55 giây). Không có bàn thắng nào khác trong lịch sử giải đấu được ghi trong vòng chưa đầy một phút.
Thủ môn Orlando Gill bắt gọn bóng nhưng giữ trong tay quá lâu, vượt quá 10 giây cho phép. Trọng tài lập tức cho Thổ Nhĩ Kỳ hưởng một quả phạt góc theo quy định mới nhằm hạn chế hành vi câu giờ của thủ môn. Tuy nhiên, Paraguay không phải trả giá khi pha bóng sau đó không tạo ra nguy hiểm.
Pha mở tỷ số của Matias Galarza ở giây thứ 65 là bàn thắng sớm nhất của một đội tuyển Nam Mỹ tại World Cup kể từ năm 1998. Kỷ lục trước đó thuộc về Celso Ayala của Paraguay, người ghi bàn vào lưới Nigeria sau 52 giây tại World Cup 1998.
Ở mùa bóng 1988-1989, Arsenal cũng đã phải chờ đến 18 năm để đoạt lại chức VĐQG. Khi ấy, họ trở lại ngôi cao như thế nào? Tuyển thủ Anh Michael Thomas ghi bàn quyết định ở phút 90+1, giúp Arsenal thắng 2-0 trên sân Anfield của Liverpool, ngay trong vòng đấu cuối cùng. Nhờ kết quả ấy, Arsenal vươn lên đồng điểm với… Liverpool, bằng nhau cả về hiệu số bàn thắng bại. Và Arsenal xếp trên nhờ có tổng số bàn thắng cao hơn. Bây giờ Arsenal không cần đến kịch tính và nỗ lực phi thường như thế. Đối thủ cạnh tranh duy nhất của Arsenal là Man.City chỉ hòa 1-1 trên sân Bournemouth. Thế là danh hiệu vô địch giải Ngoại hạng Anh mùa này chắc chắn thuộc về Arsenal, vì Man.City không thể san bằng khoảng cách 4 điểm với đội đầu bảng trong vòng đấu cuối cùng.
Mùa bóng này của Arsenal khá huy hoàng: đấy là CLB đầu tiên trên thế giới thi đấu ở giải VĐQG đúng 100 mùa liên tiếp. Đoạt lại danh hiệu vô địch giải Ngoại hạng Anh dĩ nhiên là cách tốt nhất để kỷ niệm cột mốc này. Ở một khía cạnh nào đó, có thể cho rằng mùa bóng lịch sử này cũng chính là mùa bóng thành công nhất xưa nay của Arsenal. Chưa bao giờ Arsenal đoạt chức VĐQG và lọt vào chung kết cúp C1/Champions League trong cùng một mùa bóng như hiện nay.
Nhờ Bournemouth xuất sắc ngáng chân Man.City, Arsenal bỗng có thêm hàng loạt cái lợi đi kèm, ngoài việc chắc chắn lên ngôi vô địch giải Ngoại hạng Anh. Dễ thấy nhất dĩ nhiên là sự hưng phấn của toàn đội. HLV Mikel Arteta sẽ rảnh trí để nghiền ngẫm chiến thuật, chuẩn bị đối phó với PSG trong trận chung kết Champions League. Các cầu thủ trụ cột của Arsenal sẽ được nghỉ dưỡng sức và tránh nguy cơ chấn thương trong vòng đấu cuối cùng ở giải Ngoại hạng. Cũng cần nói thêm: Arsenal là CLB phải thi đấu nhiều nhất ở châu Âu mùa này (63 trận), và họ thường xuyên phải chịu đựng hậu quả của tình trạng cầu thủ chấn thương.
Tùy quan điểm, người ta có thể thích hoặc không thích cách chơi của Arsenal. Kém hấp dẫn, thiếu thuyết phục, không có dáng vẻ nghệ thuật…, tất cả đều có vẻ đúng. Và HLV Mikel Arteta sẽ vui lòng hoan nghênh mọi sự chỉ trích. Ông sẽ không bận tâm đến mọi bình luận, miễn sao Arsenal lại thắng PSG trong cuộc đại chiến cuối cùng (23 giờ ngày 30.5) để lần đầu tiên lên ngôi vô địch Champions League. Trong 2 trận gần đây nhất ở giải Ngoại hạng, Arsenal đều phải vất vả mới thắng 1-0. Trận đầu là nhờ quyết định can đảm và khó khăn nhất trong lịch sử VAR (hủy bỏ bàn gỡ 1-1 trong những phút bù giờ của West Ham), trận sau là thắng đội Burnley đã rớt hạng. Thuyết phục hay không cũng đâu có gì quan trọng khi Arsenal lấy trọn 6 điểm tối đa. Và họ đoạt ngôi vô địch vì Man.City mất 4 điểm trong 4 trận gần đây nhất (hòa 2).
Sau 3 mùa liên tiếp về nhì, HLV Arteta đã tiếp tục vi chỉnh và hoàn thiện những điểm mạnh sở trường trong cách chơi của Arsenal, để rồi giờ đây "Pháo thủ" trở thành một nhà vô địch "độc, lạ", với những nét riêng rất hiếm thấy trong bóng đá đỉnh cao. Chưa có nhà vô địch nào ở giải Ngoại hạng Anh có đến 35% tổng số bàn thắng được ghi từ tình huống cố định. Cũng chưa có nhà vô địch nào có đến 18 bàn thắng ghi từ tình huống phạt góc. Nên nói Arsenal khai thác tình huống cố định (gồm cả phạt góc) quá tốt, hay họ quá phụ thuộc vào tình huống cố định? Dù sao đi nữa, đây vẫn là 1 trong 3 nét riêng độc đáo, đã tạo ra nhà vô địch Arsenal. Hai điểm nổi bật còn lại của họ: hệ thống phòng ngự chắc chắn và khả năng vào sân ghi bàn hoặc kiến tạo của các cầu thủ dự bị. HLV Arteta tạo nên nhà vô địch Arsenal như thế, và đấy là con đường hợp lý bởi trong tay ông không có những ngôi sao lớn.
"Messi, 38 tuổi, đã kiếm được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007. Sau khi điều chỉnh thuế, hiệu suất thị trường và thu nhập từ đầu tư và tài trợ, giá trị tài sản ròng của Messi hiện đã vượt qua mốc 1 tỉ USD", Bloomberg công bố ngày 22.5. Điều này, cũng chính thức giúp Messi gia nhập "CLB tỉ phú" cùng Ronaldo, trở thành hai cầu thủ bóng đá duy nhất cho đến nay đều có tài sản vượt mốc hơn 1 tỉ USD.
Nằm trong danh sách "CLB tỉ phú" bóng đá, ông David Beckham, Chủ tịch và đồng sở hữu CLB Inter Miami, cũng có tên, nhờ những khoản thu nhập cực khủng sau khi đã giải nghệ và công việc kinh doanh đầy thuận lợi của mình. Bên cạnh vợ ông, Victoria, cũng là một doanh nhân cực kỳ thành công. Theo Sunday Times, tài sản của vợ chồng Beckham đã đạt gần 1,6 tỉ USD.
Trong khi đó, theo phân tích của Bloomberg, Messi là người mới nhất trong giới bóng đá gia nhập "CLB tỉ phú", sau khi anh tích lũy được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007, cùng với lợi nhuận đầu tư, tài trợ và tài sản kinh doanh, qua đó đã giúp giá trị tài sản ròng của anh vượt qua mốc hơn 1 tỉ USD.
Thu nhập của Messi bao gồm tiền lương và thưởng từ CLB Inter Miami, cũng như các thỏa thuận chia sẻ bản quyền hình ảnh, bán áo đấu và sự hợp tác với "gã khổng lồ" công nghệ Apple để chia sẻ doanh thu truyền hình. Bên cạnh đó là hoạt động kinh doanh, bao gồm bất động sản và thậm chí cả cổ phần trong một chuỗi nhà hàng ở Argentina, đã giúp anh gia nhập CLB tỉ phú, theo Bloomberg.
"Việc Messi chuyển đến Mỹ cũng mở ra những cách thức trả lương mới lạ khác. Trong các cuộc đàm phán hợp đồng ban đầu, giải bóng đá nhà nghề Mỹ (MLS) và Apple đã thảo luận về một thỏa thuận chia sẻ doanh thu, theo đó Messi sẽ nhận được một phần doanh thu từ các đăng ký mới cho gói phát trực tuyến MLS Season Pass của Apple TV+", theo The Athletic đưa tin.
Jorge Mas, đồng sở hữu Inter Miami cùng với ông David Beckham, cho biết số lượng người đăng ký dịch vụ phát trực tuyến đã tăng gấp đôi trong những tháng sau khi Messi gia nhập. Trong một cuộc phỏng vấn hồi đầu năm nay, Mas đã ám chỉ tổng thu nhập hàng năm của Messi từ CLB vào khoảng từ 70 triệu USD đến 80 triệu USD, bao gồm cả quyền sở hữu cổ phần và tiền lương cầu thủ.
Trong thống kê mới nhất của Forbes, Messi đã có thu nhập trong năm 2026 lên đến 140 triệu USD, bao gồm 70 triệu USD từ lương và thưởng, và 70 triệu USD còn lại là các thu nhập bên ngoài sân cỏ từ hoạt động kinh doanh và thương mại.
Con số này với Ronaldo là lên đến 300 triệu USD, tiếp tục dẫn đầu danh sách VĐV thể thao được trả lương cao nhất thế giới theo xếp hạng của Forbes năm thứ tư liên tiếp.
Tuy nhiên, Ronaldo làm được điều này chủ yếu nhờ bản hợp đồng "bom tấn" với CLB Al Nassr ở Ả Rập Xê Út, với mức lương mỗi năm lên đến 235 triệu USD, trong khi thu nhập ngoài sân cỏ là 65 triệu USD. Ronaldo đã trở thành cầu thủ tỉ phú đầu tiên của bóng đá thế giới, sau công bố của Bloomberg hồi tháng 9 năm ngoái.
"Messi trên thực tế hoàn toàn có thể sớm vào "CLB tỉ phú" và là người đầu tiên sẽ đạt được cột mốc này, cũng như sẽ nhận mức lương mỗi năm lên đến 400 triệu USD, nếu như sau chức vô địch World Cup 2022 cùng đội tuyển Argentina, anh đồng ý gia nhập giải VĐQG Ả Rập Xê Út (Saudi Pro League).
Thay vào đó, Messi lại chọn gia nhập Inter Miami, trong khi Ronaldo ký hợp đồng riêng với Ả Rập Xê Út vào năm 2023, trị giá hơn 200 triệu USD mỗi năm. Gần đây, Ronaldo đã gia hạn thêm 2 năm nữa và vừa toại nguyện với danh hiệu vô địch đầu tiên cùng Al Nassr", Bloomberg đánh giá.
Mặc dù vậy, quyết định đến Mỹ của Messi, dù không thể mang lại tiền bạc ào ạt ngay lập tức, nhưng với các thỏa thuận và dự án thể thao, cùng kinh doanh, cuối cùng cũng giúp danh thủ này vượt mốc tài sản ròng hơn 1 tỉ USD.
"Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề hay trở ngại đối với tôi", Messi nói với tờ Mundo Deportivo trong một cuộc phỏng vấn trước đây. "Nếu là vì tiền, tôi đã đến Ả Rập Xê Út hoặc một nơi nào khác rồi", Messi nhấn mạnh.
Bloomberg đã dẫn lại các phát biểu này, như để khẳng định, Messi đã trở thành tỉ phú mà không cần những bản hợp đồng béo bở với Ả Rập Xê Út, với một hướng đi khác và phù hợp với cuộc sống gia đình.
Hơn một năm bất bại trên mọi đấu trường, bên cạnh chức vô địch AFF Cup 2024 và tấm vé dự Asian Cup 2027, là minh chứng cho thành công vang dội của đội tuyển Việt Nam.
Sau cuộc khủng hoảng cuối "triều đại" Philippe Troussier với 7 trận thua liên tục, chuỗi ngày chỉ toàn thắng và hòa mà HLV Kim Sang-sik cùng học trò tạo nên đã đưa toàn đội trở lại tốp 100 thế giới (hạng 99). Nếu tích lũy điểm số đủ tốt tại AFF Cup 2026, đội tuyển Việt Nam dự kiến tăng thêm tối thiểu 2 đến 3 bậc, để tiếp tục tiến gần hơn tốp 90.
Tuy nhiên, cần nhìn nhận thực tế: đội tuyển Việt Nam đã bất bại suốt 17 trận đã qua (15 thắng, 2 hòa), nhưng đang thiếu những chiến thắng lớn.
Cụ thể, đội bóng của ông Kim Sang-sik chỉ đối đầu Lào (hạng 185), Indonesia (hạng 122), Philippines (hạng 135), Myanmar (hạng 158), Singapore (hạng 147) và Thái Lan (hạng 93) ở AFF Cup 2024. Đến vòng loại Asian Cup 2027, chất lượng đối thủ còn kém hơn, với Malaysia (hạng 138), Nepal (hạng 176) và Lào. Ở các trận giao hữu, đội tuyển Việt Nam hòa Ấn Độ (hạng 136), thắng Campuchia (hạng 177) và Bangladesh (hạng 181).
Trong các đội mà HLV Kim Sang-sik từng thắng cùng đội tuyển Việt Nam, đáng kể nhất chỉ có Thái Lan (nằm trong tốp 100). Các đội còn lại đều có thứ hạng thấp hơn, nằm trong nhóm bốn hoặc nhóm năm tại châu Á. Đây là nhóm các đội hiếm khi, hoặc chưa từng đoạt vé đến Asian Cup.
Để tìm giai đoạn đội tuyển Việt Nam đấu "quân xanh" đẳng cấp, phải tua ngược về tháng 9.2024. Đó là khi Việt Nam thua 0-3 trước Nga (hạng 36 thế giới) trên sân Mỹ Đình. Như vậy, cũng gần tròn 2 năm, học trò ông Kim không đấu với các đội nằm trong tốp 90 thế giới.
Đây là bức tranh tương phản với giai đoạn 2023, khi đội tuyển Việt Nam liên tục chạm trán những đội tuyển mạnh như Syria (hạng 84), Palestine (hạng 95), Uzbekistan (hạng 50), Trung Quốc (hạng 94) hay Hàn Quốc (hạng 25).
Dù phải nhận những trận thua đậm, như 0-2 trước Uzbekistan hay 0-6 trước Hàn Quốc, nhưng rõ ràng, đó đều là bài học kinh nghiệm, là những trận đấu đỉnh cao để các cầu thủ duy trì nhịp vận động ở đẳng cấp cao tại châu Á.
100% quân số đội tuyển Việt Nam hiện tại đá ở V-League. Không một cầu thủ nào chọn xuất ngoại như mong muốn của cá nhân HLV Kim Sang-sik, mà chỉ ở trong nước... đá với nhau. Mà với chất lượng các đội V-League, rất khó để cầu thủ nội bật lên đẳng cấp mới.
Phương án sử dụng Việt kiều và ngoại binh nhập tịch (4 gương mặt con lai hoặc hoàn toàn mang dòng máu nước ngoài đá trận trước) đã giúp đội tuyển Việt Nam tiến bộ, song đây chỉ là giải pháp ngắn hạn. Về lâu dài, các cầu thủ cần được va chạm ở đẳng cấp quốc tế nhiều hơn, trước những đối thủ đẳng cấp hơn, thay vì chỉ đá với Đông Nam Á hay Nam Á.
Những bài học có được khi thua Nhật Bản, Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út... mà đội tuyển Việt Nam có được giai đoạn 2021 - 2023 đã tạo nên sức mạnh của tập thể HLV Kim Sang-sik hôm nay. Gặp đội yếu, gặt hái điểm số. Nhưng chỉ khi gặp đội mạnh, mới gặt hái được trải nghiệm đủ nhiều để chuyển dịch lên tầm vóc mới.
Trong năm 2026, đội tuyển Việt Nam sẽ đá AFF Cup vào giữa năm. Đây là cơ hội để thầy trò ông Kim cải thiện thứ hạng FIFA. Dù vậy, khi đã xong nhiệm vụ tích lũy và tăng điểm, đội cần tìm đến những cửa ải nặng ký hơn.
Ở VCK Asian Cup 2027, đối thủ của đội tuyển Việt Nam không còn là Nepal hay Bangladesh. Quang Hải cùng đồng đội có thể phải gặp Iran, Nhật Bản, Hàn Quốc, Jordan, Syria hay Qatar. Đối thủ mạnh hơn, đòi hỏi bản lĩnh phải dày và cường độ phải nhanh, mạnh hơn nữa.