Tôi và người yêu cũ yêu nhau suốt bảy năm, từ khi còn là sinh viên năm nhất đại học. Bốn năm học chung trường rồi ba năm sau khi ra trường đi làm, chúng tôi gắn bó gần như cả tuổi trẻ. Anh là mối tình đầu và cũng là người tôi từng nghĩ sẽ đi đến hôn nhân.
Sau khi đi làm được một thời gian, gia đình anh bắt đầu phản đối. Lý do khá rõ ràng: hai bên không môn đăng hộ đối. Gia đình anh ở thành phố, bố mẹ đều là công chức nhà nước, kinh tế ổn định, còn tôi ở tỉnh lẻ, bố mẹ làm nông nghiệp. Những lần tôi về nhà anh chơi, không khí luôn gượng gạo nên sau đó tôi không dám về nữa. Sau đó anh nói bố mẹ không đồng ý mối quan hệ này. Chúng tôi cố gắng thêm một thời gian nhưng áp lực ngày càng lớn. Khi anh quyết định đi du học, cả hai nói chuyện rất lâu, chúng tôi ôm nhau và khóc, không có lời chia tay nhưng cũng chẳng có lời hứa chờ đợi.
Sau đó chúng tôi đều im lặng, ngầm hiểu mối quan hệ đã kết thúc. Tôi mất thời gian dài mới ổn định lại cảm xúc và cuộc sống. Bạn bè lần lượt lập gia đình, còn tôi vẫn đi làm rồi về nhà, thời gian trôi qua khá chậm. Mãi đến năm 32 tuổi, tôi mới quen bạn trai hiện tại qua người quen giới thiệu. Anh 34 tuổi, làm IT, hiền lành, sống đơn giản, yêu thương tôi, gia đình không quá khá giả nhưng chân thành, bố mẹ đều có lương hưu. Quen nhau hơn một năm, hai bên gia đình đã gặp mặt và bắt đầu tính chuyện cưới xin.
Gần đây, người yêu cũ bất ngờ liên lạc lại với tôi qua mạng xã hội. Anh nói đã về nước làm việc được một thời gian, đợi công việc và cuộc sống ổn định mới liên lạc với tôi. Anh bảo nhớ tôi rất nhiều. Qua nói chuyện, tôi biết trong thời gian sống ở nước ngoài, anh từng kết hôn với một người cùng là du học sinh, sau đó không hợp nên chia tay, hiện chưa có con chung. Anh chỉ nói ngắn gọn là mỗi người một hướng, không nhắc tới nhiều.
Tôi cũng kể rõ với anh rằng mình đã có người yêu, xác định lâu dài, hai bên gia đình đang chuẩn bị chuyện cưới xin. Tôi nghĩ nói vậy là đủ để anh biết mà dừng lại. Nhưng anh vẫn tiếp tục nhắn tin, cố gắng thuyết phục. Anh nói đã tìm hiểu và biết bạn trai tôi 34 tuổi nhưng chưa có sự nghiệp rõ ràng, chỉ là nhân viên bình thường, gia cảnh không khá giả, chưa có nhà ở thành phố. Theo anh, nếu cưới về, cuộc sống sẽ nặng gánh cơm áo gạo tiền, sau này sinh con cũng khó lo cho con được điều kiện học hành tốt.
Anh nói anh đã có vị trí ổn trong công việc, tài chính tốt, nền tảng gia đình tốt, nếu đến với anh, cuộc sống của tôi và con cái sau này sẽ thuận lợi hơn, hạnh phúc hơn. Hiện tại bố mẹ anh cũng không can thiệp vào cuộc sống riêng của anh nữa, miễn sao anh sống hạnh phúc và sinh con cho ông bà có cháu bế là được. Anh cho rằng điều anh nói là suy nghĩ thực tế, không phải để so sánh hơn thua mà muốn tôi cân nhắc tương lai lâu dài.
Hiện tôi vẫn giữ quyết định tiến tới với bạn trai hiện tại nhưng việc người cũ liên tục níu kéo và đưa ra những lý lẽ như vậy khiến tôi nhiều lúc cũng có suy nghĩ. Nhất là khi đó lại là mối tình đầu của tôi, chia tay khi cả hai còn rất yêu nhau. Tôi không biết có nên chia sẻ chuyện này với người yêu hiện tại không? Liệu anh có hiểu lầm tôi không? Tôi sợ nếu người cũ cứ đeo bám như vậy, có ngày bạn trai hiện tại biết được lại càng không hay. Không biết việc người cũ quay lại lúc này là vì anh thực sự còn tình cảm với tôi hay vì lý do nào khác? Mong các độc giả cho tôi xin ý kiến.
Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi, gần như toàn bộ việc nhà đều do một mình tôi gánh. Một ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm. Có những hôm chưa đến 5 giờ tôi đã tỉnh giấc. Tôi chẳng muốn dậy sớm nhưng cứ đến giờ đó tỉnh vì còn nhiều việc đang chờ. Tỉnh dậy là tôi nghĩ ngay đến một loạt việc phải làm: hôm nay nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không..., nghĩ rồi không ngủ lại được nữa.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi vào bếp nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa, sắp xếp đồ cho các con. Có hôm con nhỏ quấy khóc, vừa dỗ con vừa nấu thức ăn. Chồng tôi dậy ăn sáng rồi đi làm, thỉnh thoảng đưa con lớn đi học. Tôi tất bật đưa đứa nhỏ đi học rồi vội đến công ty, lúc nào cũng như đang chạy. Tan làm, tôi lại về nhà ngay, lại một "ca làm" khác đang chờ: nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, kiểm tra bài vở của con, gấp quần áo, những việc lặt vặt nhưng không bao giờ dứt. Có những tối, tôi vừa rửa bát vừa thấy lưng mình đau nhức, tay mỏi rã rời nhưng vẫn cố làm cho xong.
Cuối tuần, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bận hơn, lau dọn nhà cửa, giặt giũ, sắp xếp lại mọi thứ. Có lúc nhìn căn nhà gọn gàng sau khi mình dọn xong, tôi cũng thấy vui, nhưng niềm vui đó rất ngắn. Tôi biết chỉ vài tiếng sau, mọi thứ lại bừa bộn, vòng lặp lại bắt đầu.
Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ, lo cho gia đình, không rượu chè, không tệ nạn, có điều anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Mỗi lần tôi góp ý, anh thường nói: "Việc đó có gì đâu, làm một lúc là xong". Nghe câu đó, tôi thấy vừa buồn vừa bất lực. Anh không hiểu rằng, "làm một lúc là xong" nó là chuỗi ngày tôi phải làm việc nhà không ngừng. Tôi từng thử nói chuyện nghiêm túc với chồng nhưng kết quả vẫn vậy. Anh làm được vài hôm rồi đâu lại vào đấy. Có những lúc tôi ốm, sốt, đầu đau như búa bổ vẫn phải dậy nấu cơm, lo cho con. Tôi nhớ có lần mình vừa nấu cháo vừa phải nghỉ vì chóng mặt. Tôi tự hỏi lúc đó mình ngất thì ai sẽ làm những việc này?
Tôi từng rất thích nấu ăn, chăm sóc gia đình, giờ không còn cảm giác vui nữa, chỉ thấy đó là trách nhiệm phải hoàn thành. Có những đêm nằm ngủ, người mệt rã rời nhưng đầu vẫn nghĩ mai phải dậy sớm hơn một chút.
Tôi không muốn ly hôn. Vợ chồng tôi ngoài chuyện này ra vẫn ổn, vì thế tôi càng không biết mình phải làm sao cho đúng. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó không còn đủ sức giữ gia đình, không phải vấn đề sức khỏe mà là cảm xúc. Tôi không cần chồng làm thay tất cả, chỉ cần anh hiểu và chia sẻ cùng. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 30 tuổi, lập gia đình được ba năm, có chồng 31 tuổi và con hơn 2 tuổi. Do sự giúp đỡ của gia đình hai bên và tiền dành dụm tích góp của hai vợ chồng cộng với vay ngân hàng một chút với lãi suất thấp, chúng tôi đã mua được căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Vì hiện con còn nhỏ, chúng tôi được ông bà ngoại hỗ trợ cho ở căn nhà cấp bốn nhỏ của ông bà gần nhà ông bà (tách bạch, không ở chung, ở riêng tại một ngôi nhà khác). Chung cư chúng tôi có thể cho thuê để trả tiền lãi hàng tháng và nuôi con học mầm non.
Do tình hình kinh tế khó khăn, cộng với việc chồng tôi đã cố gắng nỗ lực để gây dựng sự nghiệp trên Hà Nội nhưng đều không được may mắn nên công việc cứ bấp bênh. Chính vì thế, tôi cũng bị tạo sức ép từ chính chồng và gia đình bên chồng rằng về quê có nhà có cửa, không phải lo nghĩ gì sẽ sướng, công ăn việc làm nhà nước ổn định. Nhưng tôi xuất thân từ Hà Nội nên không muốn phải theo chồng về quê. Nhà chồng tôi có truyền thống làm ngân hàng, chị gái và mẹ trước kia làm ngân hàng thuộc nhóm Big 4 ở tỉnh. Nếu tôi đồng ý về cùng, sẽ xin cả việc cho tôi mà không mất tiền (điều này tôi thấy khá lăn tăn, thời buổi nào rồi mà xin việc không mất tiền). Hiện tại tôi làm việc trong một công ty ổn định với mức lương 11-12 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng chồng tôi vì bất mãn chưa có công việc ổn định, lại xa quê nên lúc nào cũng bị áp lực phải có thành tựu, còn hứa nếu tôi về cuộc sống sẽ tốt hơn, ổn định hơn và sẽ mua nhà để tôi không phải ở với mẹ chồng. Giờ tôi phải làm thế nào đây, mong quý độc giả cho tôi lời khuyên. Còn tôi thật lòng không muốn về quê chút nào, về quê đồng nghĩa tôi chỉ có một mình, không bạn bè, không một ai thân thích.
Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.