Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch “Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí”) của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp “Clean Feed – Clear Mind”, nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ “sạch” hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh – sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án – cho biết thuật ngữ “AI slop” chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm “không quan tâm”, bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.

Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể vượt qua được cú sốc này. Tôi đã tự dằn vặt và cũng đã tự vấn, trách bản thân mình.
Phải chăng do tôi đã quá tự tin vào bản thân, chưa để ý đến cảm xúc của chồng nên mới khiến cho anh cảm thấy ngột ngạt trong cuộc hôn nhân này? Hay còn nguyên nhân nào khác?
Tôi năm nay 36 tuổi, là nhân viên kinh doanh liên quan đến xuất khẩu tại Hà Nội. Chồng là mối tình đầu và chúng tôi đã có 15 năm bên nhau. Hai vợ chồng từ tay trắng xuống Thủ đô học tập rồi bám trụ đến tận bây giờ.
Tôi vẫn nhớ những ngày tháng khó khăn, anh ra trường không xin được việc, chúng tôi đạp xe rong ruổi khắp các phố phường nộp hồ sơ. Trời nắng gắt, trong túi còn 90.000 đồng, anh cũng vét sạch mua chiếc áo chống nắng cho tôi… Hai đứa tự nhủ sẽ cố gắng để cuộc sống sau này bớt khó khăn.
Thế rồi chúng tôi cũng làm được.
Anh học sư phạm nhưng không xin được việc, chuyển hướng sang bán bất động sản. Còn tôi thì cũng may mắn có công việc thu nhập khá tốt, sếp tạo điều kiện để phát triển.
Sau 5 năm, chúng tôi mua được căn nhà trả góp đầu tiên. Kỷ niệm ngày cưới 10 năm chúng tôi trả hết nợ, mua được chiếc ô tô và thêm một mảnh đất nhỏ, cũng phụ giúp bố mẹ hai bên xây nhà khang trang ở quê. Đặc biệt, có hai bé gái xinh xắn, đáng yêu.
Cuộc sống của cả hai đứa tuy không phải giàu có nhưng đủ ăn đủ mặc, không phải lo lắng thiếu thốn như trước. Các bác ở quê vẫn luôn lấy chúng tôi là gương phấn đấu cho các em. Nhìn lại hành trình của mình, thực sự tôi cũng cảm thấy hạnh phúc và trân trọng.
Hai vợ chồng tôi không có mâu thuẫn gì quá lớn. Chỉ có điều, anh là người không giỏi về quản lý chi tiêu, tính toán. Anh hay tiêu bất chấp, thậm chí sẵn sàng đi vay để chi tiêu. Còn tôi lại khác, tôi căn ke, chặt chẽ, làm gì cũng tính toán trước sau. Tính tôi không thích vay mượn. Nếu vay sẽ phải tính xem trả như thế nào, lấy tiền đâu để trả. Chi tiêu một khoản cũng tính toán có nên không?
Chúng tôi cũng nhiều lần mâu thuẫn vì chuyện này. Đỉnh điểm rạn nứt mà theo lời anh tôi đã khiến anh rất tổn thương. Lần đó, bố mẹ chồng muốn đào 3 ao cá để đầu tư cho khách câu, ông bà muốn vay 300 triệu đồng. Tôi không tiếc tiền với người thân của mình, nhưng thực sự tôi không nhìn ra tiềm năng.
Bố mẹ chồng tôi xưa nay không giỏi tính toán làm ăn, ông bà trồng cấy, nuôi lợn gà đều lỗ, vẫn phải nợ ngân hàng, việc cho câu ở quê cũng chẳng phải là đông khách, bao giờ mới thu lại đủ vốn, rồi có lãi? Chúng tôi đã cãi nhau to.
Lần đó, anh nói rằng bản thân cảm thấy luôn bị tôi át vía, trong gia đình không có tiếng nói, quyết định việc lớn gì. Điều này khiến anh không thoải mái, tình yêu trong anh với tôi cũng chẳng còn cảm xúc.
Tôi không biết đó có phải là lý do hay sự bao biện của anh, nhưng những mâu thuẫn tích tụ lâu trong đời sống vợ chồng khiến anh nói luôn thấy ngột ngạt.
Thực tế, nhà hàng xóm bố mẹ chồng tôi cũng phá sản, phải bán đất để trả nợ ngân hàng vì đào ao cho thuê câu chẳng có lời lãi gì. Khi tôi nói lại chuyện này, anh vẫn không chịu thừa nhận tôi đúng, mà còn cáu ngược lại tôi. “Nếu bố mẹ làm có thể sẽ khác”, anh bực bội.
Tôi thừa nhận, mình có thể đã nghĩ quá đơn thuần về hôn nhân. Tôi nghĩ chỉ cần mình chăm chỉ làm ăn, chăm lo gia đình, không chơi bời, không tiêu pha hoang phí đã đủ là một người vợ tốt, khiến gia đình hạnh phúc.
Hơn 10 năm ra trường, tiền làm bao nhiêu tôi đều gom góp lo cho chồng con và gia đình hai bên, công việc bận rộn nhưng rất ít khi tôi về muộn. Cơm nước tôi luôn cố gắng chu toàn, chồng con đi làm về, mâm cơm đủ món luôn nóng hổi…
Bản thân tôi có lúc mệt mỏi, ngột ngạt trong hôn nhân không? Có chứ. Nhưng tôi luôn nhìn mọi thứ theo hướng tích cực. Bát đũa còn có lúc xô huống chi là vợ chồng, va chạm lời nói, quan điểm là chuyện bình thường. Vì thế, chưa bao giờ tôi suy nghĩ, để bụng những lúc hai vợ chồng mâu thuẫn.
Thế nhưng, với anh thế vẫn chưa đủ. Mọi chuyện va chạm nhau anh đều gom lại và cho rằng đó là vấn đề rất lớn. Anh nói, anh muốn vợ chồng "chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý", "cuộc sống chỉ nhẹ nhàng, tình cảm, tôn trọng nhau". Với anh, đó mới là hôn nhân.
Anh ngoại tình với đồng nghiệp kém 6 tuổi, là mẹ đơn thân. Khi bị tôi phát hiện ra, ban đầu anh đòi ly hôn. Anh nói, tôi quá hoàn hảo, mọi việc đều chu toàn, cái gì cũng giỏi nên anh thấy thừa thãi, anh thấy mình không có tiếng nói, không giống một người đàn ông trong gia đình.
“Sống với em lúc nào anh cũng phải gồng mình, không được em ghi nhận. Anh làm gì, nói gì cũng sai, cũng không đúng”, chồng tôi nói.
Tôi thật sự đau khổ. Một người bạn thân của tôi khi biết chuyện thì nói với tôi rằng, đó chỉ là sự bao biện của những người ngoại tình, luôn tìm lý do để đổ lỗi, giảm nhẹ tội của mình.
Trong khi một chị đồng nghiệp thì nhìn nhận khách quan hơn, chị nói trong một cuộc hôn nhân khi có vấn đề không phải là lỗi của một người, mà phải nhìn nhận lại cả hai phía.
Chuyện chồng tôi, có lẽ cũng một phần do tôi quá mạnh mẽ, trong khi đàn ông họ lại thích làm chủ, thích sự mềm mỏng, yểu điệu. Hôn nhân cũng như một cái cây, đến giai đoạn cũng cần phải chăm chút, tưới tắm, làm mới, sửa sang lại… Sống với chồng cùng phải là một nghệ thuật.
Tôi còn yêu chồng dù rất đau khổ về sự phản bội của anh. Nhìn lại những năm tháng gắn bó, sao tôi thấy chỉ là những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm. Hay do góc nhìn và trải nghiệm của tôi quá lạc quan, tích cực?
Về phần chồng, sau khi mọi chuyện vỡ lở, nhiều người khuyên ngăn, mấy ngày nay anh cũng quay về xin tôi cho một cơ hội… Anh nói đã chấm dứt với người phụ nữ kia. Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ cương quyết ly hôn của anh cách đây vài tháng.
Tôi chưa từng gặp cô gái kia, chỉ có em chồng và mẹ chồng tôi gặp. Bản thân tôi thấy suy sụp và thất vọng về chồng, về tình yêu mình dành cho anh ấy, tôi cũng chưa từng có ý định phân trần, hay đánh ghen với cô gái kia, dù lòng tôi cũng giận.
Bây giờ, cảm xúc trong tôi rất hỗn độn. Tôi vừa muốn cho anh một cơ hội vì tôi nghĩ có lẽ bản thân cũng cần phải thay đổi trong cuộc hôn nhân này. Nhưng mặt khác tôi lại băn khoăn và lo sợ, liệu rằng anh có tiếp tục lặp lại, có tiếp tục tìm lý do để phạm sai lầm và làm tôi tổn thương?
Tôi cũng thấy mâu thuẫn với chính mình, liệu quan điểm của tôi về hôn nhân có đúng không? Sự hy sinh của tôi cho gia đình như vậy là sai ở chỗ nào? Nếu tiếp tục với anh, tôi cần sửa điều gì nhất, tôi có phải thay đổi bản thân từ người mạnh mẽ sang yếu đuối hay không? Chẳng lẽ, để một cuộc hôn nhân êm đềm, người ta phải sống không được là chính mình?
Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Hà Anh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.
Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.
Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.
Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.
Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.
Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên "chướng mắt", thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.
Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.
Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.
Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.
Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.
Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.
Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.
Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.
Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.
Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.
Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.
Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.
Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ... Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.
Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.
Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Hai năm từ chối gần gũi chồng, tôi mất anh vào tay đồng nghiệp

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày bản thân kể câu chuyện này, càng không nghĩ sẽ là người đứng giữa cuộc hôn nhân nhìn bên ngoài vẫn đủ đầy nhưng bên trong đã rạn nứt từ lâu.
Chúng tôi cưới nhau 3 năm mới có con đầu lòng. Ngày bế con từ bệnh viện về, tôi tin cuộc đời mình vừa bước sang giai đoạn hạnh phúc nhất. Tuy nhiên sau sinh, mọi thứ lại vượt xa tưởng tượng. Tôi mệt mỏi, kiệt sức kéo dài, mất ngủ triền miên, hay cáu gắt.
Những lúc nhìn con, tôi không cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc như người ta vẫn hay nói. Tôi sợ gần gũi chồng, không phải vì hết yêu, mà là vì trong người lúc nào cũng, mệt mỏi, trống rỗng và không còn chút năng lượng nào.
Ban đầu anh rất kiên nhẫn quan tâm. Anh hỏi han, đỡ đần việc nhà, cùng tôi chăm con. Song càng về sau, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn dần. Những cái ôm cũng trở nên gượng gạo, những lần anh chủ động gần gũi đều bị tôi tìm mọi cách né tránh. Tôi biết anh buồn, tổn thương, nhưng tôi thấy mệt mỏi, không còn muốn quan tâm cảm xúc của người khác.
2 năm trôi qua. Tôi bắt đầu đi làm lại, chăm con, lo toan mọi thứ. Tôi vẫn làm vợ, làm mẹ theo trách nhiệm nhưng không còn có cảm giác là người bạn đời của anh. Chúng tôi sinh hoạt chung, nhưng ngày càng xa lạ. Tôi vẫn nghĩ thời gian sẽ khiến mọi thứ ổn hơn nhưng tôi đã nhầm.
Một buổi tối, khi con ngủ rồi, tôi vô tình thấy tin nhắn người lạ trong điện thoại anh. Tôi không cần đọc hết cũng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Những lời hỏi han, những lời nói đùa riêng tư, những cuộc hẹn sau giờ làm tất cả đều không dành cho tôi. Người phụ nữ đó là đồng nghiệp của anh, người tôi từng nghe nhắc đến vài lần.
Tôi không khóc ngay lúc đó, chỉ thấy trong lòng lạnh đi. Khi tôi hỏi, anh không chối. Anh nói bản thân đã cô đơn quá lâu, từng cố chờ, cố chịu đựng, cố kéo vợ trở lại mối quan hệ gần gũi như xưa nhưng rồi cũng đến lúc mỏi mệt.
Mối quan hệ của anh cùng người phụ nữ đồng nghiệp bắt đầu từ những lần làm việc chung, những buổi trò chuyện sau giờ làm. Đó là người chịu lắng nghe anh nhiều hơn tôi đã làm suốt 2 năm qua.
Tôi muốn hét toáng lên rằng anh phản bội, rằng ngoại tình là sai dù bất cứ lý do nào. Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng hiểu cuộc hôn nhân này không đổ vỡ chỉ vì một người. Tôi nhớ có những lần anh ngồi cạnh muốn nói chuyện nhưng tôi gạt đi. Nhớ những đêm anh quay lưng thở dài. Nhớ ánh mắt bất lực của anh khi tôi dần trở thành một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
Đêm đó, cả hai nói chuyện rất lâu, không phải để kết tội nhau mà để lần đầu tiên nhìn thẳng vào những gì đã và đang xảy ra. Tôi nhận ra mình mắc kẹt trong trầm cảm sau sinh suốt thời gian dài nhưng không hề hay biết, cũng không tìm kiếm sự giúp đỡ. Anh cũng thừa nhận việc tìm đến người mới không giải quyết được điều gì, chỉ khiến mọi thứ tệ hơn.
Câu chuyện của chúng tôi không có cái kết rõ ràng. Chúng tôi không lập tức tha thứ, cũng không ngay lập tức chia tay. Tôi đi khám và bắt đầu trị liệu tâm lý. Anh chấm dứt mối quan hệ với người đồng nghiệp. Hai vợ chồng tập nói chuyện lại từ đầu, tập ngồi cạnh nhau mà không né tránh, tập chạm vào nhau như hai người đã xa nhau quá lâu.
Đến hiện tại, có những lúc tôi vẫn tự hỏi liệu mình có quên được chuyện cũ hay không, liệu anh có thật sự quay về hạnh phúc trước kia hay chỉ đang cố gắng vì con. Nhưng ít nhất, tôi không còn im lặng nữa.
Tôi hiểu cuộc hôn nhân không thể sống chỉ bằng trách nhiệm, cũng không thể cứu rỗi nếu cả hai đều làm ngơ trước nỗi đau của người còn lại. Và đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là phản bội, mà là hai người đã rời xa nhau từ rất lâu nhưng đến lúc mất nhau mới nhận ra.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tuệ San
Tin Gốc: Dân Trí

