Tôi và chồng cưới nhau được hơn 5 năm nhưng thực sự chỉ có hơn 3 năm là còn là vợ chồng đúng nghĩa, vì hai năm gần đây anh gần như không đoái hoài gì đến mẹ con tôi. Tôi là người miền Trung, học xong đại học rồi đi làm ở một tỉnh khác. Chồng tôi cùng quê nhưng làm cách nơi tôi ở khoảng 80 km, mỗi tháng chỉ về nhà một, hai lần. Cuộc sống bình lặng cho đến khi tôi mang thai bé thứ hai. Anh bắt đầu nghi ngờ đứa bé không phải con mình. Dù không nói thẳng ngay lúc đó nhưng tôi cảm nhận được sự lạnh nhạt. Anh không quan tâm mẹ con tôi, còn kể với bố mẹ rằng tôi tệ bạc, chồng về không cơm nước, thậm chí vứt quần áo chồng ra sân, trong khi thực tế chỉ là vợ chồng cãi nhau.
Thời gian mang thai là chuỗi ngày khủng khiếp. Tôi vừa đi làm, vừa chăm con lớn hơn 3 tuổi, tự lo kinh tế. Thai kỳ yếu, thường xuyên động thai, sốt, phải uống rất nhiều thuốc. Gia đình tôi từng khuyên bỏ thai vì lo ảnh hưởng đến con nhưng sau khi sàng lọc và bác sĩ kết luận các chỉ số bình thường, tôi quyết giữ con. Đêm nào tôi cũng mất ngủ, khóc một mình. Khi thai hơn 30 tuần, tôi nhiều lần phải cấp cứu vì hen suyễn và thai lớn chèn ép khiến không thở được. Đỉnh điểm ở tuần 34, bác sĩ yêu cầu người nhà ký giấy cấp cứu. Mẹ chồng không dám ký, bố chồng qua điện thoại cũng bảo không được ký vì không gánh nổi trách nhiệm. Cuối cùng, một người chị thân thiết phải nhận là chị gái tôi để ký giấy cứu tôi. Tim tôi như thắt lại.
Ngay trong bệnh viện, chồng nói thẳng rằng anh không phải kẻ ngu để không biết đứa con này không phải con mình, bảo tôi tự lo chuyện sinh nở, anh đến được thì đến. Đến tuần 38 tôi sinh con. Vì lòng tự trọng, tôi không báo cho chồng hay gia đình chồng. Anh chỉ đến lấy lệ để khỏi mang tiếng bỏ vợ lúc sinh. Con vừa sinh đã phải cấp cứu, anh cũng không quan tâm. Ông bà nội không một cuộc điện thoại hỏi thăm.
Sau sinh tôi bị stress nặng gần hai tháng không ngủ được và xác định ly hôn. Tôi chủ động nhắn nếu không hợp thì chia tay trong yên bình, nhưng anh lại về quê bôi nhọ tôi, nói tôi ngoại tình, đứa bé không phải con anh. Gia đình chồng cũng hùa theo nói xấu khắp nơi. Từ lúc mang thai đến nay, anh chưa từng đưa cho ba mẹ con tôi một đồng, kể cả viện phí. Đầy tháng, đầy năm con cũng không về.
Hiện con lớn 5 tuổi, con nhỏ hơn 14 tháng. Tôi phải thuê người trông cả hai để đi làm. Nửa năm anh mới về thăm con một lần nhưng luôn quay clip đăng mạng xã hội thể hiện mình là người cha yêu con. Nhiều lần gặp anh, tôi run bần bật vì ám ảnh, thậm chí từng cãi nhau, xô xát trước mặt con. Điều đau lòng là anh và gia đình luôn nói với mọi người rằng vẫn chu cấp đầy đủ cho mẹ con tôi. Nhưng khi tôi hỏi anh đã lo được gì, anh thẳng thừng nói: “Tao không có tiền cho mấy mẹ con mày, tao còn để sửa nhà, lấy vợ và lo cho vợ con tao”. Cha mẹ chồng còn dặn anh chỉ nên mua cho con vài bộ quần áo, tuyệt đối không được gửi tiền nuôi con.
Điều khiến tôi lo nhất là đến nay chúng tôi vẫn chưa ly hôn. Gia đình chồng đang tính giành quyền nuôi đứa lớn vì bé giống bố nên không thể tiếp tục phủ nhận huyết thống. Em dâu còn kể cả nhà bàn nhau sẽ để bé nhỏ ở với mẹ, còn bé lớn thì phải giành bằng được. Trong khi đó, anh luôn nói với con rằng mẹ bỏ bố chứ bố không bỏ mẹ, mua quà, chiều chuộng nên con thường bênh bố. Dù con vẫn nói muốn ở với tôi, cháu luôn mong bố mẹ quay lại với nhau. Tôi không viết những dòng này để níu kéo cuộc hôn nhân đã chết. Tôi chỉ mong được nuôi cả hai con và muốn hỏi mọi người: việc tôi không muốn anh tiếp tục tác động đến cuộc sống của các con, liệu có phải tôi quá ích kỷ không?
Tôi 26 tuổi, chồng lớn hơn 3 tuổi. Chúng tôi kết hôn tròn một năm nhưng khoảng thời gian đó lại không hề êm đềm như tôi từng nghĩ trước khi cưới. Tôi và anh quen nhau cách đây 6 năm. Những ngày đầu, tôi thậm chí còn không có thiện cảm với anh. Vậy mà sau 3 năm, chúng tôi lại nảy sinh tình cảm. Khi quyết định đến với nhau, gia đình và bạn bè đều phản đối, tôi vẫn một mực lựa chọn anh vì tin vào tình cảm của mình.
Chúng tôi từng sống chung trước khi cưới, rồi đăng ký kết hôn và dự định tổ chức đám cưới sau đó. Tôi là con út, được cưng chiều từ nhỏ. Anh cũng vậy, là con trai út nên được mẹ và các chị bao bọc. Có lẽ chính điều đó đã khiến cuộc sống hôn nhân này không đơn giản như tôi tưởng. Từ khi về làm dâu, tôi dần nhận ra gia đình chồng can thiệp rất sâu vào cuộc sống của hai vợ chồng. Chuyện lớn chuyện nhỏ, từ việc ăn uống, chi tiêu đến cách tôi cư xử, đều có ý kiến từ mẹ chồng và các chị chồng. Điều khiến tôi buồn nhất là họ không nói thẳng với tôi mà thường xuyên nhắn tin riêng với chồng tôi để nhận xét, thậm chí là chê bai tôi.
Một lần, tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa chồng và các chị. Họ thay nhau nói về tôi với những lời lẽ rất khó nghe, từ cách ăn mặc, nói chuyện cho đến việc tôi "không biết điều". Chồng tôi không có động thái gì bảo vệ hoặc bênh vực vợ. Đến khi mọi người trong gia đình gặp mặt, họ lại tỏ ra bình thường, thậm chí còn quan tâm tôi như không có chuyện gì. Tôi cảm thấy mình như người ngoài trong chính gia đình đó. Tôi đã nói chuyện với chồng, mong anh hiểu và đứng ra bảo vệ vợ, vậy mà anh chỉ im lặng. Anh không bênh tôi, cũng không phản bác gia đình. Anh chỉ nói "mọi người góp ý thôi, em đừng nghĩ nhiều". Chính sự im lặng đó khiến tôi tổn thương.
Có lần, khi chúng tôi bàn về việc tổ chức đám cưới cho trọn vẹn, chồng tôi chia sẻ với các chị. Tôi lại vô tình thấy được tin nhắn: "Khoan đã, suy nghĩ kỹ chưa". Tôi thực sự sốc. Tôi không hiểu vì sao họ có thể can thiệp sâu đến vậy vào cuộc sống của chúng tôi. Một năm hôn nhân trôi qua, tôi không còn cảm giác được bảo vệ hay che chở như trước. Tôi vẫn thương chồng vì anh vốn là người hiền lành, không xấu tính. Thế nhưng ở cương vị một người vợ, tôi cũng cần được chồng đứng về phía mình, nhất là khi đối diện với những áp lực từ gia đình chồng. Tôi tự hỏi, nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, liệu cuộc hôn nhân của tôi có thể đi được bao xa? Liệu tôi có đang cố gắng một mình trong mối quan hệ này không?
Năm 23 tuổi tôi gặp anh ở công ty. Anh hơn tôi 5 tuổi, hiền lành và rất tốt với tôi. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi cưới. Tôi từng nghĩ chỉ cần mình sống tử tế thì sẽ được yêu thương. Về làm dâu mới biết, có những người dù mình cố gắng thế nào cũng không vừa mắt. Mẹ chồng tôi rất khó tính và sống hai mặt. Bên ngoài bà luôn tỏ ra thương con dâu, nói chuyện nhẹ nhàng trước mặt họ hàng. Sau cánh cửa gia đình, bà luôn soi mói, xét nét tôi đủ điều.
Ngay cả ngày cưới, toàn bộ tiền mừng và vàng cưới, mẹ chồng đều bảo tôi đưa bà giữ. Tôi tin tưởng nên đưa hết, không giữ lại bất cứ thứ gì. Sau này mỗi lần nhắc đến, bà lại nói kiểu như đó là trách nhiệm của con dâu khi về nhà chồng. Nhà chồng cho đất chồng tôi nhưng chưa từng sang tên, đến lúc xây nhà lại bóng gió bắt tôi góp tiền. Tôi đi làm, về nhà vẫn lo hết việc, lễ tết quà cáp đầy đủ, chưa từng hỗn hào nửa lời. Lương chồng cao hơn nên ai cũng mặc định tôi phải phục vụ gia đình chồng. Còn chồng tôi lúc nào cũng bênh mẹ.
Hai năm gần đây anh chuyển công ty sang tỉnh khác, tình cảm vợ chồng nhạt dần. Anh lạnh nhạt, ít nói chuyện, ít quan tâm tôi hơn trước. Rồi tôi phát hiện anh ngoại tình. Cô đồng nghiệp kia biết rõ anh có vợ nhưng vẫn chen vào. Họ qua lại suốt 4 tháng. Khi tôi biết chuyện, anh không xin lỗi mà đòi ly hôn. Tôi đồng ý, không phải vì hết yêu mà vì quá mệt. Ngày ký đơn, mẹ chồng còn lạnh lùng nói: "Không biết giữ chồng thì chịu". Sau ly hôn chưa đầy nửa năm, anh cưới người mới, nghe nói anh mê cô ta lắm. Tiền bạc anh giao hết cho cô ta, còn cãi nhau với bố mẹ để bảo vệ người phụ nữ này. Gia đình chồng từng chê bai tôi bao nhiêu thì giờ lại nâng niu cô ta bấy nhiêu.
Đúng một năm sau, anh tìm đến tôi trong bộ dạng tiều tụy. Người vợ mới đã lừa anh vay tiền, ôm hết tài sản rồi bỏ trốn theo người khác. Anh mất tiền, mất việc, nợ nần chồng chất, chủ nợ tìm tới tận nhà. Điều đau nhất, bố mẹ cũng quay lưng với anh. Mẹ trách anh ngày xưa không phản bội tôi thì giờ đâu đến nỗi này. Bố anh vì chuyện nợ nần mà đổ bệnh. Gia đình anh phải bán nhà trả nợ. Họ hàng xa lánh, bạn bè tránh mặt. Người đàn ông từng vì nhân tình mà bỏ rơi vợ mình, cuối cùng mất sạch: gia đình, danh dự, người từng thật lòng yêu thương anh.
Anh gặp tôi, quỳ xuống nói đã sai rồi, xin cơ hội quay lại. Tôi bảo có những thứ mất đi còn tìm lại được nhưng lòng tin của tôi đã mất rồi là hết. Tôi không sợ nghèo, chỉ sợ lấy nhầm người và đã nhầm thật.
Có lần tôi ngồi ăn cơm với họ hàng thì bác bên chồng hỏi nhỏ: "Nghe mẹ chồng cháu bảo tháng nào cháu cũng giữ hết lương chồng à?", hoặc "Hai đứa dạo này còn ngủ riêng không?",.... Tôi nghe mà vừa ngại vừa sốc vì toàn chuyện riêng trong nhà. Tôi khó chịu, phàn nàn với chồng nhưng anh bảo: "Mẹ già rồi, nói chút có sao đâu, em cứ kệ đi". Nhưng tôi thấy chuyện gia đình nên có giới hạn, tốt khoe xấu che. Giờ tôi rất ngại gặp họ hàng bên chồng. Tôi nên làm gì hay là cứ kệ như chồng nói?