Tôi thích cô ấy từ những năm cuối cấp hai. Lên cấp ba, dù không học chung trường nhưng vì gần nhà nên chúng tôi vẫn đi chung một đoạn đường. Tôi chưa từng dám nói lời yêu. Tốt nghiệp cấp ba, tôi theo gia đình định cư ở nước ngoài. Chúng tôi giữ liên lạc, coi nhau như hai người bạn thân. Tôi biết cô ấy cũng có tình cảm với mình nhưng vì chưa có sự nghiệp nên khi về Việt Nam thăm cô ấy lúc cô ấy tốt nghiệp, tôi vẫn không dám ngỏ lời. Ngày cô ấy tiễn tôi ra sân bay, tôi rất buồn nhưng không thể hứa hẹn điều gì. Sau đó, vì mặc cảm, tôi chủ động cắt liên lạc suốt gần 10 năm.
Đến khi cả hai đều đã lập gia đình, tôi gửi email cho cô ấy và chúng tôi lại hỏi thăm nhau như hai người bạn cũ. Mười năm qua, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Càng nói chuyện, tôi càng thấy thương cô ấy và luôn có cảm giác mình mắc nợ cô ấy. Vài tháng trước, tôi mới nói cho cô ấy biết lý do ngày xưa không dám tỏ tình. Cô ấy khuyên tôi hãy buông quá khứ, yêu thương vợ nhiều hơn và đừng để vợ buồn.
Nhưng tôi không thể cầm lòng. Dù yêu thương vợ con, tôi vẫn nhớ cô ấy từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ. Tôi biết cô ấy đang rất hạnh phúc bên chồng con và thật lòng mừng cho cô ấy. Chỉ tiếc rằng ngày ấy tôi đã không đủ can đảm để ôm cô ấy một lần và nói lời yêu. Bây giờ tôi đã đủ khả năng lo cho cô ấy nhưng mãi mãi không thể có được cô ấy.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Bạn trai ngoại quốc mượn cớ trầm cảm để cắt đứt cuộc tình yêu xa hơn ba năm

Bốn năm trước, khi vừa ly hôn chồng cũng là lúc tôi rơi vào khủng hoảng tài chính vì thua lỗ trong đầu tư chứng khoán, mất toàn bộ số tiền tích góp suốt nhiều năm. Gánh nặng trách nhiệm với ba đứa con nhỏ khiến tôi chìm vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Trong những ngày cô đơn nhất, tôi tìm đến một ứng dụng hẹn hò và gặp anh, người đàn ông Thụy Điển hơn tôi một tuổi, đang làm y tá tại một bệnh viện ở Stockholm. Khi đó, anh trong một cuộc hôn nhân bế tắc với người vợ đã phản bội mình. Cuộc đời anh cũng nhiều mất mát: mẹ mất vì bệnh hiểm nghèo khi anh vừa chào đời, bố qua đời khi anh chưa tròn 18 tuổi, không có anh chị em ruột, anh cũng điều trị trầm cảm.
Chúng tôi đến với nhau như hai con người đồng cảnh ngộ. Những cuộc trò chuyện kéo dài đến 3-4 giờ sáng mỗi đêm khiến chúng tôi cảm thấy như thấu hiểu và đồng điệu với nhau một cách kỳ lạ. Chỉ sau 8 ngày, cả hai đã có cảm giác như đọc được suy nghĩ của nhau, rồi chúng tôi nói lời yêu. Sau hơn một tháng, anh xin nghỉ phép bay sang Việt Nam gặp tôi. Tôi đã đếm từng ngày chờ đợi nhưng cuộc gặp ấy đã không thể diễn ra như kế hoạch cách đây 3 năm. Anh không vượt qua được rào cản tâm lý khi vẫn chưa chính thức ly hôn, còn tôi có ba con nhỏ ở Việt Nam.
Áp lực khiến anh rơi vào trầm cảm lần nữa và cắt đứt mọi liên lạc với tôi. Suốt hơn một năm sau đó, chúng tôi không liên lạc. Tôi không mở lòng với ai, chỉ tập trung làm việc và chăm sóc con cái. Cho đến một ngày, anh nhắn tin trở lại, báo rằng đã chính thức ly hôn. Trái tim tôi như được hồi sinh. Chúng tôi kết nối lại, trò chuyện mỗi ngày như chưa từng có khoảng cách. Khi đó, anh bận vừa làm y tá, vừa theo học ngành IT, đồng thời một mình nuôi con trai nhỏ. Tôi quyết định xin visa sang Thụy Điển gặp anh, dù biết đó là một hành trình vô cùng khó khăn. Chúng tôi chưa từng gặp nhau trước đó, tôi chưa từng đi châu Âu, cũng không có nhiều ràng buộc tài chính để chứng minh với đại sứ quán.
Bằng tình yêu và sự đồng hành của anh trong việc chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh, điều kỳ diệu đã xảy ra, tôi được cấp visa. Tôi vỡ òa trong hạnh phúc và háo hức chuẩn bị cho chuyến đi. Cuối cùng chúng tôi cũng gặp và có vài tuần sống bên nhau tại Thụy Điển. Dù có những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa và ẩm thực, đặc biệt là con trai anh chưa quen với món ăn Việt và không thể giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, chúng tôi vẫn cố gắng thích nghi. Tôi nấu ăn mỗi ngày, còn anh phụ giúp và học cách làm các món Việt như nem rán, phồng tôm, các món cuốn, thậm chí cả phở. Anh rất thích và dần "nghiện" đồ ăn Việt. Anh là người hiền lành, thông minh nhưng cũng rất nhạy cảm. Anh hay khóc khi cảm thấy tủi thân.
Đã nhiều lần tôi lau nước mắt cho anh, đặc biệt là đêm trước khi tôi trở về Việt Nam. Anh không ngủ, nằm suốt đêm khóc vì không muốn xa tôi. Anh sợ phải quay lại cuộc sống cô đơn và mong tôi ở lại, nhưng visa của tôi đã hết hạn, tôi buộc phải rời đi. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay, chúng tôi ôm nhau suốt 30 phút trong nước mắt, hứa với nhau sẽ sớm gặp lại. Anh quay lưng rời đi, một tay lau nước mắt mà không dám ngoảnh lại, còn tôi đứng đó nhìn theo bóng anh xa dần. Sau khi tôi về nước, chúng tôi vẫn liên lạc mỗi ngày. Dù bận học, bận làm và chăm con, anh vẫn luôn dành thời gian nhắn cho tôi những tin nhắn dài kể về ngày của mình. Tôi tin rằng anh chính là người tôi tìm kiếm.
Chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch cho lần gặp tiếp theo sau khi anh tốt nghiệp, mơ về một tương lai và mái ấm chung. Rồi biến cố xảy ra, một ngày, tôi nhận tin anh bị đột quỵ khi đang làm việc và phải cấp cứu trong bệnh viện. Anh nằm viện một tuần, sau đó về nhà theo dõi thêm cả tháng, không ai bên cạnh chăm sóc. Sức khỏe suy yếu, tài chính khó khăn với chi phí sống đắt đỏ ở Stockholm khiến anh rơi vào trầm cảm nặng hơn. Tin nhắn của anh thưa dần. Từ thói quen trò chuyện mỗi ngày, giờ đây 2-3 ngày anh mới trả lời. Tôi buồn và trách anh thiếu quan tâm.
Sau vài ngày im lặng, anh nói rằng cuộc sống hiện tại quá tải, vừa bệnh tật vừa lo công việc, học hành và con cái khiến anh gần như không còn thời gian để thở. Anh mong tôi hiểu và thông cảm. Tôi im lặng, chỉ đăng một dòng trạng thái buồn: "Nhớ anh đến quặn lòng". Anh đã xem, ngay đêm đó anh nói cần thời gian để tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không muốn làm tôi buồn hay kéo tôi vào cuộc sống hỗn loạn của anh, tin rằng dừng lại là cách tốt nhất để tôi có thể tìm được người khác mang lại hạnh phúc cho tôi. Rồi anh lại chặn mọi liên lạc.
Đã 6 tháng trôi qua, tôi vẫn không thể quên được anh, mối tình xuyên biên giới kéo dài hơn 3 năm. Tôi biết chúng tôi rời xa không phải vì sự phản bội hay không còn yêu mà vì hoàn cảnh. Tháng này anh sẽ tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn tự hỏi: liệu mình có nên tiếp tục chờ đợi anh?
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Chồng trách bố tôi lạc hậu vì cho con trai tiền mua nhà, không cho con gái

Tôi 37 tuổi, chồng hơn tôi 14 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 11 năm, khi tôi mới ra trường đi làm còn anh vừa trở về từ nước ngoài để khởi nghiệp lại. Theo lời anh, toàn bộ những gì còn lại sau cuộc hôn nhân trước, anh đều để cho con gái riêng. Thời điểm đó, thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau. Những năm đầu hôn nhân khá hạnh phúc. Chúng tôi có một ngôi nhà nhỏ và một cô con gái. Chồng luôn cố gắng tìm nhiều hướng làm ăn để cải thiện kinh tế nhưng kết quả chỉ đủ sống. Trong khi đó, nhiều bạn bè cùng trang lứa của anh đều thành đạt, thậm chí rất giàu có. Vì vậy anh thường sốt ruột và thất vọng về bản thân. Tôi sống giản dị nên không đặt nặng chuyện vật chất, luôn cố gắng tiết kiệm để anh có một khoản xoay xở cho những dự định riêng.
Sau khi sinh con đầu lòng, vì không có người thân bên cạnh nên tôi ở nhà chăm con đến gần hai tuổi mới đi làm lại. Toàn bộ việc nhà khi đó đều do tôi đảm nhận. Sau này đi làm văn phòng, hai vợ chồng cùng san sẻ việc nhà dù không phân chia rõ ràng. Tám năm sau, tôi sinh bé thứ hai. Lúc này sức khỏe yếu hơn nhưng vẫn phải đi làm sớm để tăng thu nhập. Tôi thuê người trông con ban ngày, tối về vẫn tự chăm sóc. Bé thường xuyên quấy khóc ban đêm nên hai vợ chồng thay phiên nhau thức. Tuy nhiên chồng tôi ngủ rất say, con khóc cũng không biết nên cuối cùng tôi lại là người lo hết. Đêm nào cũng phải dậy pha sữa, dỗ con nên tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi nhiều lần đề nghị anh phụ giúp việc nhà nhiều hơn nhưng đi làm về, anh thường nằm ôm điện thoại, nghe nhạc và than mệt. Ban đầu tôi còn nhắc nhở, về sau nói mãi không thay đổi nên cũng chán nản.
Anh thường kể chuyện bạn bè lấy được vợ giàu hoặc được gia đình vợ hỗ trợ nhà cửa. Anh còn trách bố tôi lạc hậu vì cho tiền hai con trai mua nhà mà con gái không được gì. Mỗi khi vợ chồng có chuyện, anh hay buông những câu làm tôi tổn thương. Vì tôi làm trái ngành nên thời gian đầu thường thay đổi công ty để học hỏi thêm kinh nghiệm. Dù mỗi lần chuyển việc mức lương đều tốt hơn, nhưng hễ giận là anh lại nói: "Thế này bị đuổi việc là đúng rồi".
Hơn hai năm trước, anh nhận lại một xưởng bánh mì cung cấp cho siêu thị và đầu tư khá nhiều tiền. Dù đơn hàng ổn định nhưng anh nói vẫn phải trả nợ vốn nên chưa đưa cho gia đình đồng nào. Tôi cũng không can thiệp vì bận chăm con và đi làm. Năm ngoái, công ty tôi gặp khó khăn. Anh đề nghị tôi nghỉ việc để về quản lý xưởng. Ban đầu tôi do dự vì quen môi trường văn phòng, nhưng sau khi xem sổ sách thì phát hiện người quản lý cũ làm việc rất lỏng lẻo, chi phí nguyên liệu và nhân sự bị đội lên đáng kể. Tôi quyết định nhận việc.
Từ đó công việc của tôi tăng lên rất nhiều: quản lý nguyên liệu, theo dõi thu chi, làm báo cáo, xuất hóa đơn, phát triển sản phẩm, tìm khách hàng mới. Ngoài ra, vợ chồng còn hợp tác nhập hàng từ nước ngoài để bán nên tôi phải tìm nguồn hàng, đàm phán giá và xử lý hợp đồng. Dù làm việc ở nhà nhưng gần như quay cuồng suốt ngày, vẫn phải nấu ăn và chăm con như trước. Thế nhưng chồng tôi dường như không nhìn thấy khối lượng công việc đó. Anh đi làm văn phòng rồi liên tục nhắn tin giao việc. Nếu tôi quên hoặc xử lý chậm, anh lại trách tôi lề mề. Khi tôi bảo anh tự làm thì anh đáp: "Anh phải đi làm, em ở nhà".
Việc nhà anh vẫn làm nhưng rất thất thường, có lúc phụ rửa bát hoặc tắm cho con vài hôm rồi lại bỏ. Năm ngoái, anh còn vô cớ ghen tuông, nghe ai đó nói nhìn thấy tôi đi với người khác vào khách sạn nên nhắn tin tra hỏi liên tục. Chỉ khi tôi chứng minh được đó là chuyện bịa đặt, anh mới xin lỗi và hứa thay đổi, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy.
Giờ gia đình tôi đang trả góp một căn hộ chung cư với số tiền 8,5 triệu đồng mỗi tháng. Hai con học hết hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí sinh hoạt. Trong khi lương cứng của chồng khoảng 20 triệu đồng nhưng mỗi tháng anh chỉ đưa tôi 10 triệu. Tôi phải thừa nhận chồng là người tốt tính, không rượu chè, cờ bạc hay gái gú nhưng tôi cảm thấy anh đang quá ỷ lại vào vợ. Tôi vừa phải gánh phần lớn việc nhà, chăm con, quản lý công việc kinh doanh lẫn áp lực tài chính. Sự mệt mỏi và thất vọng tích tụ suốt nhiều năm khiến tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện sống ly thân, dù vẫn chưa muốn ly hôn.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 42 tuổi, còn chồng hơn tôi 13 tuổi, có hai con một gái một trai ngoan ngoãn, hiếu thảo. Hai vợ chồng từ quê ra thành phố tự lập, kinh tế tạm ổn. Rất nhiều năm rồi vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung, không có sự kết nối vợ chồng, chia sẻ, gắn bó trong cuộc sống. Tôi lấy chồng khi tuổi còn rất trẻ, nghĩ anh hơn nhiều tuổi sẽ rất điềm đạm và trân trọng cuộc sống gia đình. Nhưng khi về chung mái nhà, tôi mới nhận ra tính anh khô khan, nóng nảy, lại thường xuyên ham vui rượu chè. Đã nhiều lần anh uống say phải ngủ tại nơi làm việc hoặc nhà bạn bè và tham gia đánh bài. Tôi lo lắng cho sức khỏe của anh nên khuyên nhủ nhưng không được.
Chồng tôi luôn chấp vặt, chuyện bé xé ra to, không bao giờ là người nín nhịn hoặc đuối lý. Hồi hai cháu còn nhỏ, anh cũng không quan tâm, kiên trì chơi với con mà chỉ thích ngủ. Dù công việc ở cơ quan của tôi rất bận và mệt nhưng tôi vẫn cố gắng dành thời gian chơi với con, dạy con học, luôn đồng hành cùng con. Vài lần tôi rất muốn cùng chồng đưa các con đi công viên chơi, tham gia những hoạt động ngoại khóa. Vợ chồng tôi hẹn nhau cuối tuần thì trong tuần liên tiếp các cuộc đấu khẩu to nhỏ làm cho tinh thần tôi mệt mỏi, tôi không thiết tha đi với chồng nữa. Cứ thế cuộc sống vợ chồng căng thẳng hàng tuần, hàng tháng, hàng năm, không thể thu xếp đưa con đi chơi cuối tuần và chỉ mình tôi chủ động đưa con đi đây đó vui chơi. Ai hỏi chồng đâu, tôi nói tránh là anh đi công tác.
Cuộc sống gia đình, tôi luôn muốn vun vén và cố gắng chu toàn để nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, cơm nước cho con cái chu đáo. Tôi chỉ mong vợ chồng tình cảm yêu thương nhau, cùng vun đắp hạnh phúc và lo cho con cái ngoan, khỏe mạnh, học giỏi mà thấy lực bất tòng tâm quá. Công việc có lúc rất bận và căng thẳng, tôi muốn tâm sự với anh để cho vơi bớt mệt mỏi nhưng anh không hiểu và không thông cảm, lại nghĩ tôi hay kêu ca này nọ. Tôi mong anh nói với tôi "cố lên vợ ơi" là hạnh phúc lắm nhưng đó là câu xa xỉ.
Có lần sáng ra tôi ốp trứng bảo anh ăn đi cho nóng, chỉ giục đến lần thứ hai anh đã cáu kỉnh và quát lên là: "Nói gì mà nói lắm thế, không thấy người ta đang tay bẩn à". Mua quần áo mới cho anh mà anh cũng nói tôi như thể tôi mắc lỗi nặng lắm: "Ai bảo mua mà mua, đầu óc không nhớ gì cả thì viết hẳn ra giấy cho nhớ, đừng bao giờ mua quần áo cho chồng nữa". Mỗi lần cãi nhau, anh lôi những chuyện cũ từ bao giờ ra chì chiết mà tôi còn không nhớ nổi vì nghĩ cho qua mọi chuyện cho dễ sống.
Anh uống rượu và đi ngủ thì thôi, chứ nếu thức mà mấy mẹ con nói gì không vừa ý anh là anh cáu lên quát nạt, nói vô lý. Tôi rất sợ anh mắng vô lý làm ảnh hưởng tâm lý các con, đã lựa để nhắc anh là con có gì sai, anh bảo ban từ từ các con mới hiểu chuyện nhưng anh không nghe, luôn cho mình làm đúng, là mọi người không chịu nghe anh. Có những thời điểm tôi sợ tiếng nói của chồng, tai tôi ù đi không nghe thấy gì cả, nhìn mặt anh nhăn nhó quát nạt mà tôi thấy thật đáng sợ và tình cảm cứ vơi dần đi, giờ không còn cảm xúc yêu thương gì với chồng nữa.
Thời gian chung sống với anh, tôi đã bị tổn thương, chịu đựng nhiều uất ức. Tôi nghĩ chắc kiếp trước mình mắc nợ anh và giờ lấy anh để trả nợ cho anh. Giờ tôi thu mình lặng lẽ hơn, không muốn nói chuyện gì với anh, chỉ trao đổi những việc thật cần thiết. Anh uống ở đâu, ngủ qua đêm ở đâu hay có về ăn tối không, tôi cũng không điện thoại nữa, chỉ để cho các con gọi. Sống với anh, hàng đêm tôi nằm một mình cô quạnh, đã rơi nước mắt vì anh rất nhiều nên giờ mắt tôi như mờ đi.
Đối với bên ngoại, anh cũng thờ ơ không quan tâm làm ba mẹ tôi không vừa lòng và thương con gái. Các em tôi đến nhà chơi, thấy tôi nói câu nào là anh chặt chém câu đó và bảo lại với tôi: "Anh rể khó tính, ghê gớm quá". Tôi đối với bên nội là người biết cư xử, chăm chỉ, hiền lành nên không có điều tiếng gì. Tôi suy nghĩ nhiều không biết có phải mình nhu nhược với chồng nên anh được đà quát nạt. Nhưng nếu tôi làm căng, lại ầm nhà ầm cửa, ảnh hưởng đến con. Tôi có lòng tự trọng nên thấy vợ chồng cãi nhau là rất xấu hổ với láng giềng, với anh em trong nhà và thương con nên cũng im lặng, về phòng mình đóng cửa cho qua mọi chuyện.
Chuyện vợ chồng cũng nhạt nhòa, một đến hai tháng anh mới có nhu cầu, cả khi trẻ anh cũng không mặn mà. Đôi lần tôi nói với anh là vợ chồng cần ngủ chung với nhau để gắn kết tình cảm hơn, anh lấy lý do nọ lý do kia. Có lần hai vợ chồng nằm với nhau, tôi nói: "Tỷ năm rồi mới được ôm chồng", anh lại quát lên với tôi là nói nhiều thế, lằng nhằng. Tôi như câm nín, thất vọng nhìn chồng không còn cảm xúc gì nữa. Giờ đây tôi cũng quen dần và chỉ thích ngủ một mình.
Tôi vẫn được nhận xét là trẻ đẹp, nhân hậu, dịu dàng, biết nấu ăn chứ không phải khô cứng để chồng chán. Anh có ưu điểm là tiền lương về không giữ mà đưa cho tôi quản lý. Anh thích mua gì lại lấy chỗ tôi, đôi khi cũng vào bếp phụ giúp vợ nấu ăn, không có bồ bịch bên ngoài. Tôi nhìn vào ưu điểm của anh để sống và chịu đựng cư xử nóng nảy của anh.
Vợ chồng tôi ly thân đã được 8 tháng. Hàng ngày tôi đi làm, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc bản thân. Tôi trẻ đẹp ra khi chăm sóc bản thân hơn, không quan tâm đến việc anh làm gì, nói gì nữa cho đầu óc thanh thản. Nhiều lần tôi rất muốn ly dị nhưng nghĩ đến câu nói của con lớn: "Con thấy mấy đứa lớp con có bố mẹ chia tay, chúng nó buồn lắm và học sút hẳn đi" làm lòng tôi lại chùng xuống, không muốn thay đổi gì nữa. Nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn buồn khi nghĩ quãng đường đời tiếp theo với một nửa của mình như hiện tại thì thật mệt mỏi và đắng lòng. Tôi tự hỏi không biết mình có cầu toàn với cuộc sống hôn nhân không. Xin các anh chị đã trải qua sóng gió trong hôn nhân và hậu ly hôn cho tôi lời khuyên để tôi có quyết định của mình. Tôi xin chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

